Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 184: Ra tay, giáo huấn liên hoa biểu (length: 7526)

Sinh nhật của Hỏa Viêm Đế Quân có thể coi là một sự kiện trọng đại của toàn bộ thần giới.
Các vị thần tôn trở lên, mấy đại thần đế, chỉ cần có mối quan hệ không tệ với Hỏa Viêm Đế Quân, đều sẽ tề tựu tại ngày miếu.
Huống chi lần này, Hề Cửu Dạ và Lan Sở Sở còn đại diện cho một vị thần đế đến dự tiệc.
Hai người ngồi trên thần liễn của Băng Tuyết Nữ Thần đến, vốn dĩ đã rất thu hút ánh mắt.
Lan Sở Sở thấy đám thần nữ cùng với mấy vị nữ thần tôn độc thân kia nhìn Hề Cửu Dạ bằng ánh mắt ngưỡng mộ, trong lòng nàng liền ghen ghét, liền vờ vịt ngồi lâu trên xe, chân tay như nhũn ra, tứ chi vô lực yếu ớt.
Hề Cửu Dạ liếc mắt nhìn Lan Sở Sở, sao lại không biết tâm tư của nữ nhân mình.
Nghĩ đến Lan Sở Sở đang mang thai, hắn cũng không tính toán nhiều.
"Ta ôm nàng vào."
Nói xong, liền muốn xoay người ôm Lan Sở Sở.
Lúc này, Dạ Bắc Minh chỉ cảm thấy bên hông đau nhói, cúi đầu nhìn, chỉ thấy mèo rừng nhỏ nhà mình đang dùng móng vuốt cào mạnh vào eo hắn.
Lại nhìn Vân Sanh miệng đang lẩm bẩm chửi rủa.
"Không làm thì sẽ chết sao, đã mấy trăm tuổi còn gọi ca ca, con tiện nhân kia, buồn nôn đến mức bữa cơm tối qua của ta cũng muốn trào ra."
"Mèo rừng nhỏ, ngươi cào vào eo của vi phu đấy."
Dạ Bắc Minh có chút bất đắc dĩ nói.
"Ta mới không để con tiện nhân kia đắc ý." Vân Sanh hừ một tiếng, dừng lại động tác nhỏ của mình.
Ánh mắt nàng rơi xuống chiếc thần liễn kia.
Thần liễn của Băng Tuyết Nữ Thần, phong cách rất đặc biệt, thoảng qua một cái thôi, dường như trời muốn đổ tuyết.
Vân Sanh cười lạnh một tiếng, ống tay áo trượt xuống, một chiếc quyền trượng cổ quái chợt hiện ra, trên quyền trượng khảm nạm nhiều viên bảo thạch màu sắc tươi tắn.
Môi anh đào của nàng khẽ mở, đọc lên liên tiếp chú ngữ.
Những chú ngữ kia nghe như vô thanh vô tức, nhưng lại có một sức mạnh thần bí.
Người và thần thì không nghe được, nhưng luôn có một vài sinh linh nghe được.
Ví dụ như... mấy con huyết sí thiên mã kéo xe của Băng Tuyết Nữ Thần.
"Tê —— "
Bốn con huyết sí thiên mã vốn đang an tĩnh đứng im, trong đôi mắt màu nâu lóe lên một tia huyết quang.
Đột nhiên, như thể bị kích thích, trở nên điên cuồng.
Đôi cánh lớn có thể so sánh với gió lốc bỗng nhiên giương ra, thần liễn lập tức bị nâng cao lên, bay vút lên.
"A!"
Lan Sở Sở vốn đang mặt mày tươi cười, chuẩn bị được Hề Cửu Dạ ôm xuống xe, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị của người khác.
Nào ngờ vui quá hóa buồn, huyết sí thiên mã lại đột nhiên nổi điên.
Bốn con thiên mã, bực dọc bất an, khi bay lên, lại hướng đông tây nam bắc, bốn phương tám hướng chạy như điên.
Phải biết sức mạnh của mấy súc sinh đó không thể nào khống chế được, một chiếc xe ngựa bị xé nát trước mặt mọi người.
Lan Sở Sở kinh hãi la lên, ngã từ trên xe xuống.
"Lan Nhi."
Cũng may Hề Cửu Dạ phản ứng nhanh, hắn phi thân lên, thân hóa thành một đạo lưu quang, kịp thời cứu Lan Sở Sở.
"Cửu Dạ ca ca, ta...ta..." Lan Sở Sở có lẽ là bị dọa sợ, nhất thời cảm xúc kích động, nước mắt lưng tròng khóc lên.
"Lan Nhi, nàng đừng sợ, có ta ở đây."
Sắc mặt Hề Cửu Dạ có chút cổ quái, hắn nhìn mấy con thiên mã bỗng dưng nổi loạn, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Vân Sanh và Dạ Bắc Minh cách đó không xa.
"Nha, Bắc Cảnh thần tôn, ngươi dùng ánh mắt như vậy nhìn ta làm gì? Ta đào mồ mả tổ tiên nhà ngươi, hay là g·i·ế·t con ruột của ngươi?" Vân Sanh thấy dáng vẻ của Lan Sở Sở, trong lòng vui sướng khôn tả.
Không chỉ mình Vân Sanh, những thần nữ có mặt cũng đều lộ ra vẻ vui sướng khi người gặp họa.
Nói đến, Bắc Cảnh thần tôn là người tình trong mộng của bao người, nhưng vị thần phi Lan Sở Sở này lại không có thanh danh gì tốt.
Tuy nói danh nghĩa nàng là con gái của thần đế, người ta nói, nàng chỉ là một đứa con riêng, mẹ nàng là một thần nô có thân phận huyết thống thấp hèn không rõ.
Nhưng trong thần giới, thần phi có thân phận không cao cũng không có gì, như Bát Hoang thần hậu Vân Sanh, nàng thậm chí là người (thú) có huyết thống, nhưng người ta lại thắng ở y thuật cao minh.
Còn Lan Sở Sở, loại thần phi dựa vào mặt này thì khác.
"Y Phật đại nhân, nghe nói ngươi không chỉ y thuật vô song, mà triệu hoán chi thuật cũng là đệ nhất thần giới."
Hề Cửu Dạ nói từng chữ từng chữ một.
Ánh mắt của hắn sao mà sắc bén, huyết sí thiên mã là chủng loại gì, đó là thần thú trên thảo nguyên trăng sao của thần giới, năm đó hắn đã tốn không biết bao nhiêu thủ đoạn mới tìm về được bốn con.
Sao có thể nói nổi điên là nổi điên được?
"Triệu hoán thuật thì sao? Ngươi cảm thấy việc mấy súc sinh kia bị kinh động là do ta làm sao? Hề Cửu Dạ, ta thấy đầu óc ngươi có bệnh, mắc chứng hoang tưởng rồi, ngươi có bản lĩnh thì đưa ra bằng chứng, nếu không thì đừng có mà lảm nhảm ở đó."
Vân Sanh cười phá lên, làm ra vẻ mặt lợn chết không sợ nước sôi.
"Bắc Cảnh thần tôn, tùy ngươi mà làm thôi."
Dạ Bắc Minh nhướng mắt, lại không nhìn Hề Cửu Dạ, phảng phất như liếc mắt một cái cũng lãng phí.
"Cửu Dạ ca ca...bọn họ..." Lan Sở Sở hận vô cùng, nàng trừng mắt nhìn hai vợ chồng Vân Sanh.
Đặc biệt là Vân Sanh, chưa nói đến những chuyện khác, Lan Sở Sở vẫn cảm thấy Vân Sanh cùng Dạ Lăng Nguyệt đúng là có mấy phần giống nhau.
Không chỉ đôi mắt mà cả bộ dạng khi tức giận nữa.
Con ngươi của Lan Sở Sở đảo một vòng, chợt kêu ái một tiếng, ra vẻ mặt hoảng sợ quá độ.
"Cửu Dạ ca ca, bụng ta, con của chúng ta sợ là bị kinh hãi rồi."
Lời vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều dồn vào bụng của Lan Sở Sở.
Bắc Cảnh thần phi có thai sao?
Những thần nữ và thần hậu trước kia vẫn còn thèm muốn vị trí Bắc Cảnh thần hậu cũng thay đổi sắc mặt.
Vân Sanh thì khẽ dừng lại ánh mắt, Lan Sở Sở có rồi sao?
Thật là trời xanh không có mắt, người đàn bà độc ác này lại có thai?
Năm đó, Lan Sở Sở cũng dựa vào chuyện mang thai mới vào được Bắc Cảnh thần cung, hại Nguyệt Nhi cuối cùng ôm hận mà chết.
"Thần phi nương nương, diễn trò thì phải diễn cho trọn, nói dối ít nhất cũng phải dùng đến đầu óc chứ. Bụng của cô, nhiều nhất không quá ba tháng, ba tháng thai nhi còn chưa thành hình, mà kinh hãi gì chứ?"
Vân Sanh cực kỳ châm chọc cười nói.
Lời này vừa nói ra, tay Lan Sở Sở đang đỡ bụng rõ ràng cứng đờ.
"Y Phật đại nhân, cho dù là không kinh hãi đến con của ta thì ta cũng là bị động thai khí, cô lại nói chuyện với người đang mang thai như thế, có phải hơi quá đáng không."
"Quá đáng hay không, thần phi tự biết rõ, hôm nay thọ yến chủ nhân là Hỏa Viêm Đế Quân, có người, còn thật sự coi mình là món chính đấy. Ta cũng là người làm mẹ, hảo tâm khuyên cô một câu, nếu thật sợ động thai khí, thì ngoan ngoãn ở Bắc Cảnh thần cung mà dưỡng thai, đừng ra ngoài ném người hiện mặt."
Vân Sanh miệng lưỡi không tha ai.
Lan Sở Sở tức đến mức mặt trắng bệch, trong phút chốc, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
"Đủ rồi." Hề Cửu Dạ đột nhiên lạnh giọng cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
Trong đáy mắt hắn, nổi lên một sự tàn bạo.
Chỉ nghe thấy tiếng máu phun ra, trong không khí, trên bầu trời, mấy con huyết sí thiên mã danh quý kia, cùng một lúc gãy cánh, kêu lên một tiếng dài, lao về phía Vân Sanh.
(hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận