Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 98: Tiểu Đế Sân "Dị dạng" (length: 7951)

Vì phát hiện ra đỉnh luyện yêu Thức Thần, ngày hôm đó Diệp Lăng Nguyệt rời khỏi động Cô Thiên muộn hơn bình thường vài phút.
Nàng vốn định về thẳng ngoại môn, nhưng chợt nhớ ra mình đã hứa với trưởng lão Hoa là hôm nay sẽ đưa mấy món thiên cương linh khí đã luyện chế xong cho ông ấy xem qua.
Mấy hôm trước bận quá, nàng suýt nữa quên mất.
Diệp Lăng Nguyệt nghĩ ngợi rồi quyết định hôm nay không dùng truyền tống trận, mà sẽ đi đường vòng qua Hoa Phong theo đường dành cho người ra vào nội môn ở động Cô Thiên.
Dù sao, sau khi nàng thiết lập quan hệ hợp tác với Hoa Phong, trưởng lão Hoa đã đưa cho nàng lệnh bài ra vào, nàng có quyền tự do đi lại trong nội môn.
Thế là Diệp Lăng Nguyệt rời khỏi động Cô Thiên, chân đạp thư kiếm Cửu Long Ngâm.
Bay lượn giữa không trung, khung cảnh núi non tuyệt đẹp của nội môn nhanh chóng lướt qua.
Ngay lúc đó, thư kiếm Cửu Long Ngâm dưới chân Diệp Lăng Nguyệt bỗng rung lên một cách bất thường.
"Hả? Cảm giác này là sao?"
Diệp Lăng Nguyệt đang ngạc nhiên thì chợt thấy phía trước xuất hiện một bóng người quen thuộc.
"Tiểu Đế Sân?"
Dưới ánh chiều tà, Tiểu Đế Sân đang giẫm lên hùng kiếm Cửu Long Ngâm, bay về phía một ngọn núi không rõ tên.
Diệp Lăng Nguyệt đến Cô Nguyệt Hải cũng được hai năm, cũng coi như quen thuộc với Cô Nguyệt Hải.
Nội môn Cô Nguyệt Hải rất rộng lớn, ngoài năm ngọn núi chủ đạo chính, còn có mấy chục ngọn núi vô danh khác.
Đa số các ngọn núi này đều có cảnh quan thanh u và nuôi dưỡng một số linh thú, nhưng vì linh khí ở đó so với năm ngọn núi chủ đạo mỏng hơn rất nhiều nên ngày thường chỉ có một số đệ tử nội môn không thuộc hàng cốt cán cư ngụ.
Đệ tử bình thường cũng có thể tự do ra vào.
Nhưng những đệ tử cốt cán như Tiểu Đế Sân thì không đời nào bén mảng tới những nơi đó, nhất là khi kỳ thi đấu của môn phái sắp bắt đầu, sẽ càng không ai lãng phí thời gian dạo chơi trên mấy ngọn núi hoang vu này.
"Đường này không phải hướng về tiểu viện. Tiểu gia hỏa một mình một bóng, muốn đi làm gì vậy?"
Diệp Lăng Nguyệt thấy khó hiểu, lúc này nàng mới nhớ ra, giờ này lẽ ra Tiểu Đế Sân phải về đến nơi rồi.
Xem bộ dáng thần thần bí bí của Tiểu Đế Sân.
Nói mới nhớ, Diệp Lăng Nguyệt nhận ra thời gian về của Tiểu Đế Sân dạo này có vẻ muộn hơn nhiều, hơn nữa mỗi khi đi ngủ đều hơi bất thường, ngày thường như bạch tuộc ôm chặt nàng không buông, mấy ngày nay lại toàn tránh xa ra, thu mình trong góc.
Diệp Lăng Nguyệt suy nghĩ một lát, quyết định trước tiên không làm kinh động Tiểu Đế Sân, nàng lấy ra một viên ẩn hình đan rồi bí mật bám theo sau lưng Tiểu Đế Sân.
Chỉ thấy Tiểu Đế Sân bay qua mấy dãy núi, cuối cùng đáp xuống một ngọn núi rất hẻo lánh.
Trong ngọn núi này, linh thú rất thưa thớt, có thể gọi là một ngọn núi hoang.
Để tránh bị Tiểu Đế Sân phát hiện, Diệp Lăng Nguyệt không dám đi theo quá sát.
Đợi đến khi Tiểu Đế Sân xuống núi không lâu, nàng mới men theo đường núi đi lên.
Đi chừng nửa canh giờ, trước mặt xuất hiện một khoảng đất trống rộng lớn, phong cảnh xung quanh đẹp đẽ, cây phong lá đỏ rực rỡ.
Nhưng lại không thấy bóng dáng của Tiểu Đế Sân đâu cả.
Diệp Lăng Nguyệt đang khó hiểu thì chợt nghe thấy những âm thanh kỳ lạ.
Nhìn kỹ lại thì thấy cuối bãi đất trống có một cái hang động rất bí mật.
Cửa hang cây mây mọc um tùm, nếu không để ý kỹ thì căn bản không thấy được có hang động ở đó.
Âm thanh phát ra từ bên trong hang.
Lẽ nào Tiểu Đế Sân ở trong đó?
Diệp Lăng Nguyệt nghi hoặc, đi thêm vài bước về phía trước.
Khi đến cửa động, tiếng động bên trong càng lớn, Diệp Lăng Nguyệt nghe kỹ, mặt lập tức đỏ như lửa cháy.
Tuy là vẫn còn là thiếu nữ, nhưng nàng đã mười sáu tuổi, cái tuổi này ở những nơi khác tại Thanh Châu đại lục đã sớm có thể kết hôn.
Âm thanh trong hang rõ ràng là tiếng nam nữ đang làm chuyện đó.
Diệp Lăng Nguyệt đang định lui ra, chợt nhớ tới Tiểu Đế Sân không thấy đâu.
Lẽ nào người trong hang lại là Tiểu Đế Sân?
Như sét đánh giữa trời quang, mặt Diệp Lăng Nguyệt biến sắc.
Không thể nào, Tiểu Đế Sân còn nhỏ như vậy, hơn nữa... nhưng nếu không phải hắn vào hang thì lúc này hắn đang ở đâu?
Diệp Lăng Nguyệt trong đầu toàn những ý nghĩ lung tung.
Nàng nhớ tới chuyện Mộc Sảng ở Dã Luyện Đường khi xưa, Mộc Sảng luôn nói, Tiểu Đế Sân còn nhỏ nên mới cứ chạy theo nàng "lão vị hôn thê" này, đợi đến khi hắn lớn lên chắc chắn sẽ không muốn nàng nữa.
Rốt cuộc ở Cô Nguyệt Hải, những nữ đệ tử vừa xinh đẹp lại vừa có thiên phú nhiều không kể xiết.
Thêm vào đó, tiền thân của Tiểu Đế Sân là Phượng Sân cũng rất được các cô gái yêu thích.
Diệp Lăng Nguyệt cảm thấy tim mình run lên, nàng cắn răng, vốn định bỏ đi nhưng từng bước một tiến về phía cửa hang.
Nàng cần xác nhận rõ ràng, người trong hang có phải Tiểu Đế Sân hay không.
Đôi nam nữ trong hang dường như không biết rằng, ở nơi hoang vu này lại có người đến.
Âm thanh của hai người càng lúc càng lớn, Diệp Lăng Nguyệt đứng sau những dây leo nhìn trộm một cái.
Ánh sáng trong hang hơi tối, Diệp Lăng Nguyệt chỉ nhìn thoáng qua, chỉ thấy hai thân thể trắng nõn.
Đúng lúc Diệp Lăng Nguyệt định cắn răng nhìn cho rõ hai người kia là ai thì bỗng có một bàn tay che mắt nàng lại, ngay sau đó thân thể nàng bị kéo lùi về sau.
Diệp Lăng Nguyệt giật mình, tai nóng lên, thì ra có người áp môi lên tai nàng.
Cứ như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, Diệp Lăng Nguyệt rùng mình, đang định lên tiếng.
"Tẩy phụ nhi, chuyện này không thể nhìn, nhìn nhiều sẽ bị đau mắt."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc không thể nào quen thuộc hơn, Diệp Lăng Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra mình đang bị Tiểu Đế Sân ôm từ phía sau.
Nàng đang ngồi xổm, Tiểu Đế Sân lại đang đứng, hắn dùng một tay che mắt Diệp Lăng Nguyệt, tay còn lại ôm eo nàng.
Qua lớp y phục mỏng manh, Diệp Lăng Nguyệt có thể cảm nhận rõ tiếng tim đập của Tiểu Đế Sân.
Nói xong, Tiểu Đế Sân sợ làm kinh động đến người trong hang, kéo Diệp Lăng Nguyệt đến một nơi kín đáo để trốn. Xác định đôi nam nữ kia không nghe thấy tiếng của họ nữa, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Lăng Nguyệt lúc này mới nhận ra, tiểu gia hỏa dạo này lại cao lớn thêm, đã đến cằm nàng rồi, tay hắn cũng không còn mềm mại như hồi còn nhỏ nữa, mà đã bắt đầu có đốt ngón tay rõ ràng, trở nên thon dài và có lực.
"Tiểu Đế Sân, ngươi đã sớm biết ta đi theo sau lưng ngươi?" Diệp Lăng Nguyệt vội vàng uống thuốc giải, lộ ra thân hình.
"Đương nhiên rồi, tẩy phụ nhi, người quên rồi sao, Cửu Long Ngâm của người và Cửu Long Ngâm của ta là một đôi, người tới gần thì Cửu Long Ngâm của ta đã có phản ứng."
Tiểu Đế Sân cười hắc hắc hai tiếng, khi Diệp Lăng Nguyệt có dị động trên Cửu Long Ngâm thì Tiểu Đế Sân đã phát hiện ra tẩy phụ nhi nhà mình bám theo sau lưng.
Chỉ có điều, lúc đó hắn đang bận đi theo cặp cẩu nam nữ kia nên không thể vạch trần, đành làm bộ như Diệp Lăng Nguyệt đi theo sau.
Diệp Lăng Nguyệt lập tức câm nín, cũng tại nàng nhất thời chủ quan, sao lại quên chuyện này được chứ.
"Tuổi nhỏ mà già đầu, không học điều hay lại đi học điều xấu, lại còn nghe trộm... Nghe trộm những chuyện đó."
Cho dù cách một khoảng xa, động tĩnh trong hang vẫn thi thoảng vọng ra, khiến Diệp Lăng Nguyệt rất xấu hổ.
(Hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận