Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 410: Nhân tộc cùng yêu tộc chi chiến (length: 8023)

Bao năm qua, cha con La Thiên Triệt vẫn luôn tự cao là dòng dõi thủy thần, kiêu ngạo vì có khả năng triệu hồi sức mạnh của thủy tộc.
Nhưng chứng kiến cảnh tượng đêm nay, La Thiên Triệt mới nhận ra Diệp Lăng Nguyệt còn có thiên phú mạnh hơn nàng.
La Thiên Triệt thậm chí không nhìn thấy Diệp Lăng Nguyệt vẽ bất kỳ pháp trận nào, gần như trong nháy mắt, nàng đã "triệu hồi" ra nhiều thú vật đến vậy.
Không chỉ vậy, đối phương còn có thể điều khiển số lượng và chủng loại thú tộc khác nhau đến đáng kinh ngạc, bản lĩnh này, ngay cả nàng cũng không có.
La Thiên Triệt nào biết, Diệp Lăng Nguyệt căn bản không cần tốn sức vẽ hay ngâm xướng, chỉ cần nàng động tinh thần lực một cái, là có thể "rầm rầm" lôi hết đám "tiểu đệ" trong Hồng Mông Thiên ra hết.
"Ngươi rất nhanh sẽ biết, không phải chỉ có dòng máu thủy thần mới có thiên phú như vậy. Mọi người nghe đây, chúng ta phải đối mặt một trận huyết chiến, sơ sẩy một chút là có thể mất mạng. Nhưng nếu chúng ta thắng, sẽ cứu vớt vô số sinh linh."
Diệp Lăng Nguyệt cũng là lần đầu tiên đối mặt với nhiều kẻ địch như vậy.
Giọng nói nàng không hề hào hùng, nhưng ánh mắt lại mang một ma lực nhiếp hồn, bất luận là chiến sĩ ba chân chim hay thị huyết xà phong đều tăng vọt sĩ khí.
Ngay cả La Thiên Triệt và Tưởng Sách vốn dĩ còn đang giữ thái độ đối địch với Diệp Lăng Nguyệt cũng bất giác nghe theo chỉ huy của nàng.
Thị huyết xà phong giỏi đánh lén trong đêm, chúng tụ thành từng đàn, hướng đám yêu tộc phát động đợt tấn công đầu tiên.
Ba chân chim giỏi không chiến, chúng tận dụng lợi thế bay lượn, nhặt những chỗ sơ hở rồi tiếp thêm cho yêu tộc đang ngoan cố chống cự những mũi tên lục thần kiến huyết phong hầu.
Còn Diệp Lăng Nguyệt thì núp trong bóng tối, lướt về phía chỗ ở của La Khiêm.
Đêm tối không tiếng động, trong lúc Diệp Lăng Nguyệt cổ vũ bầy thú, Đế Sân và vài người khác cũng thông qua sự dẫn dắt của thủy tộc, lẳng lặng tiến vào phủ thành chủ.
Đây là một trận chém giết chính diện giữa nhân tộc và yêu tộc, không ai biết rốt cuộc hậu quả sẽ như thế nào.
Trong phòng, Ảnh Cơ đang tu luyện khẽ động đậy tai.
Nàng phảng phất nghe được tiếng gió, có cái gì đó không đúng.
Tựa như tiếng trống - từ xa đến gần, từng chút từng chút phiêu tới.
Sao phủ thành chủ lại có tiếng trống, Ảnh Cơ nghiêng tai lắng nghe.
Tiếng trống kia rất đơn điệu, nhưng nghe kỹ thì lại có chút khác thường, sắc mặt Ảnh Cơ biến đổi.
"Có người!"
"Ảnh Cơ đại nhân, có gì phân phó?"
Hồng Minh Nguyệt ở sát vách nghe thấy liền đi tới.
"Đám yêu binh ở ngoài cửa đâu?"
Ảnh Cơ không hiểu sao thấy trong lòng bồn chồn.
Tiếng trống kia hình như lại biến mất.
"Vẫn còn ở đó."
Hồng Minh Nguyệt nhìn ra ngoài phòng, đám yêu binh vẫn một đám nằm im như bị bỏ rơi ở đó, không nhúc nhích.
Không nhúc nhích?
Ảnh Cơ và Hồng Minh Nguyệt ý thức được có điều không ổn, Hồng Minh Nguyệt đi đến trước mặt một tên yêu binh, vỗ vai nó.
Thân thể yêu binh cứng đờ đổ gục xuống đất, trước ngực cắm một mũi tên.
"Địch tập kích!"
Hồng Minh Nguyệt cảnh giác, đúng lúc này, không biết từ góc nào, chợt có mấy mũi tên bắn ra.
Gió tên lạnh lẽo lướt qua, Hồng Minh Nguyệt lập tức biến hình, dựa vào khả năng bay của quỷ cốc nga, mạo hiểm tránh được mấy mũi tên.
Nhưng dù vậy, Hồng Minh Nguyệt cũng hoảng sợ toát mồ hôi lạnh.
Đây là lần đầu tiên nàng sau khi dung hợp với quỷ cốc nga, gặp phải đánh lén như vậy.
Oanh ——
Chỉ nghe thấy mấy mũi tên bắn trúng mặt đất, gạch đá xanh lát nền trong phủ thành chủ đột nhiên nổ tung.
Tiếng vang như sấm sét khiến Hồng Minh Nguyệt và Ảnh Cơ cùng lúc kinh hãi.
Đây là loại tên gì, uy lực lại kinh người đến vậy.
Đúng lúc Hồng Minh Nguyệt tưởng rằng mình đã thoát khỏi đánh lén thì trong rừng cây, góc tối, nơi bóng đêm, từng bầy thị huyết xà phong lao tới, chúng giống như đỉa hút máu, hung hãn ngang ngược, số lượng đông đảo khiến Hồng Minh Nguyệt không rảnh lo cho Ảnh Cơ.
"Ra đi, cái loại núp đầu lòi đuôi."
Ảnh Cơ nhìn bốn phía, mùi máu tanh nồng nặc trong không khí và đám yêu binh đã bị giết chết khiến Ảnh Cơ tức giận không thôi.
"Núp đầu lòi đuôi đáng lẽ phải là ngươi."
Diệp Lăng Nguyệt từ trong bóng tối bước ra.
"Ngươi là ả vũ nữ kia?" Ảnh Cơ nhìn Diệp Lăng Nguyệt lộ vẻ quái dị.
"Diệp Lăng Nguyệt, là ngươi!"
Hồng Minh Nguyệt bị thị huyết xà phong vây lấy đến sứt đầu mẻ trán, thấy Diệp Lăng Nguyệt liền phân tâm, bị một con thị huyết xà phong hung hăng cắn cho một phát.
"Ngươi là thành chủ Hoàng Tuyền thành Diệp Lăng Nguyệt?"
Ảnh Cơ rõ ràng nghe nói, Diệp Lăng Nguyệt kia là một nữ tử da đen tướng mạo bình thường, sao có thể liên hệ được với đại mỹ nhân dung mạo không kém gì Quang Tử trước mắt.
"Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ta là Diệp Lăng Nguyệt. Ngược lại là ngươi, luôn trốn trong cơ thể La Khiêm, ngay cả bộ mặt thật cũng không dám lộ ra, hóa ra yêu giới thiên yêu cũng chỉ có thế."
Diệp Lăng Nguyệt mỉa mai nói.
Nhìn Diệp Lăng Nguyệt, rồi lại nhìn phủ thành chủ trong chớp mắt đã bị huyết tẩy không còn, Ảnh Cơ và Hồng Minh Nguyệt đều rõ ràng, từ đầu đến cuối các nàng đều bị Diệp Lăng Nguyệt lừa gạt.
Mặt Hồng Minh Nguyệt đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, giận dữ vô cùng, nàng tự cho là mưu kế thông minh, ai ngờ bị Diệp Lăng Nguyệt cắn ngược lại một phát.
Một lần như vậy, hai lần cũng vậy, Diệp Lăng Nguyệt này quả thực là khắc tinh của Hồng Minh Nguyệt nàng.
"Nhân tộc, ngươi cũng có chút bản lĩnh đấy. Bất quá, ngươi thật cho rằng đám tép riu của ngươi có thể đối phó được ta."
Ảnh Cơ vừa dứt lời, chợt ngâm xướng, lại vận dụng sức mạnh triệu hồi của La Khiêm, tế ra pháp trận.
"Nhân danh ta, hỡi những tín đồ thủy thần, hãy hiện thân."
Ảnh Cơ thấy thú binh của Diệp Lăng Nguyệt đông đảo, không dám lơ là, quyết định triệu hồi hàng vạn thủy quân tới.
Diệp Lăng Nguyệt thấy Ảnh Cơ muốn triệu hồi thủy quân thì đề phòng vài phần.
Giao nhân vương là chiến lực mạnh nhất của La Khiêm, nhưng dù không có giao nhân vương, La Khiêm vẫn có thể triệu hồi ra thủy quân khác, số lượng thủy quân đông đảo, so với đám thú thú của Diệp Lăng Nguyệt, chưa hẳn đã yếu thế.
Nhưng sau khi pháp trận đã được kích hoạt, những thủy quân đáng lẽ phải xuất hiện vẫn không thấy tăm hơi.
"Sao thế?"
Ảnh Cơ không ngờ, đám thủy quân lại chẳng có một ai xuất hiện.
"Thứ ngươi muốn tìm là bọn chúng phải không?"
Đúng lúc này, một giọng nói mang theo sự chế nhạo và chút lạnh lùng vang lên.
Đế Sân dẫn theo một đám thủy tộc xông vào.
Thấy đám thủy quân, Ảnh Cơ tức giận.
"To gan, các ngươi muốn tạo phản sao, dám cãi lệnh thủy thần."
"Ngươi căn bản không phải là dòng máu thủy thần, các thủy tộc nghe lệnh, thành chủ đã bị một yêu nữ nhập xác. Ta La Thiên Triệt lấy thân phận người thừa kế duy nhất của dòng máu thủy thần ra lệnh cho các ngươi, đánh chết yêu nhân, bảo vệ Thủy chi thành."
La Thiên Triệt và Tưởng Sách cùng những người khác đi ra.
Nàng vừa nói, vừa phóng xuất sức mạnh giao đan trong cơ thể, cảm nhận được sức mạnh giao đan, đám thủy tộc không còn do dự, nhao nhao đứng về phía La Thiên Triệt.
"Chậc chậc, xem ra lần này ta Ảnh Cơ thật sự là lật thuyền trong mương rồi, lại bị các ngươi bắt được."
Ảnh Cơ đối diện với tình cảnh khốn cùng như vậy, chẳng những không hoảng loạn, ngược lại lộ ra nụ cười quỷ dị.
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận