Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 243: Sở ái không phải người, đương như thế nào (length: 8192)

"Ngài có thể là vị tiền bối đã lưu lại phong ấn trên người Lăng Nguyệt? Chúng ta không có ý mạo phạm, chỉ là phong ấn do hỏa linh gây ra, một phần bị tổn hại, hai ta muốn hợp sức chữa trị phần phong ấn đó, mong tiền bối giúp cho."
Đế Sân trầm giọng giải thích.
Dù không biết vị tiền bối cửu vĩ hồ này rốt cuộc là cao nhân phương nào, nhưng trong giọng nàng không có ác ý, nên Đế Sân cả gan kết luận người này là bạn không phải thù.
"Phong ấn cuối cùng vẫn là... Ai, thôi, tất cả đều là số mệnh. Cho dù là hai vợ chồng ta hợp lực, cuối cùng cũng không thể nghịch thiên mà đi."
Hình ảnh cửu vĩ hồ thở dài một tiếng, luồng sức mạnh thần bí đã ngăn cản nguyên lực của Đế Sân và Bạc Tình lập tức biến mất.
Hình ảnh kia cũng lung lay sắp rụng, như ngọn đèn tàn trong gió, có vẻ sắp biến mất.
"Khoan đã, tiền bối, rốt cuộc phong ấn này là chuyện gì? Và vì sao tiền bối lại lưu lại phong ấn trên người Lăng Nguyệt, nàng và ngài, rốt cuộc có quan hệ gì?"
Đế Sân truy hỏi.
Hình ảnh cửu vĩ hồ lại một lần nữa ngưng tụ lại.
Như đang suy nghĩ, lại giống đang do dự, phải nửa khắc đồng hồ sau, hình ảnh cửu vĩ hồ mới lại cất lời.
"Quan hệ của ta với nàng, các ngươi không cần để ý, các ngươi chỉ cần biết, ta là bạn của các ngươi. Và kể cả các ngươi hỗ trợ chữa trị phong ấn, nhưng phong ấn này cũng kéo dài không được bao lâu, chuyện gì đến rồi sẽ đến. Các tiểu tử, ta hỏi các ngươi, có phải các ngươi đều yêu thích Lăng Nguyệt?"
Cửu vĩ hồ vừa hỏi, Đế Sân và Bạc Tình không chút do dự, đồng thanh đáp "Phải".
Cửu vĩ hồ cười khổ.
"Ta lại hỏi các ngươi, nếu có một ngày, các ngươi phát hiện người các ngươi yêu sâu sắc, từng yêu không phải người, các ngươi có thể tha thứ quá khứ của nàng?"
Đàn ông thế gian, phần nhiều bạc tình bạc nghĩa.
Bọn họ đều muốn ba thê sáu thiếp, lại đòi hỏi phụ nữ một dạ đến già.
Cửu vĩ thiên hồ xem người vô số, hai nam tử siêu phàm này lúc này, tình cảm với Diệp Lăng Nguyệt đều khắc cốt ghi tâm, nhưng phần tình ý này có thể kéo dài bao lâu.
Trước đây Hề Cửu Dạ, chẳng phải cũng nhất tâm cưới Dạ Lăng Nguyệt làm thần hậu, mười năm sống chết có nhau, lời thề đẫm máu, nhưng cuối cùng nhận lại, lại là Dạ Lăng Nguyệt mình đầy thương tích.
"Tiền bối, rốt cuộc ngài đang nói gì vậy?"
Bạc Tình nghe như lọt vào sương mù.
Còn về phía hoàng lệnh, Đế Sân lại quả quyết nói.
"Từ lúc ta gặp nàng, tất cả quá khứ đều thành chuyện cũ, ta muốn, là hiện tại và tương lai của nàng, ta muốn, chỉ có một mình Diệp Lăng Nguyệt, dù trong lòng nàng còn có người khác, ta cũng có tự tin tuyệt đối, làm nàng quên hết tất cả quá khứ."
Bạc Tình nghe xong ngẩn ra, chợt lập tức hiểu rõ.
"Không sai, dù quá khứ Lăng Nguyệt trải qua điều gì, ta đều sẽ trước sau như một, kiếp này không phải Lăng Nguyệt thì không cưới."
Lời này của Bạc Tình, cũng đầy tính khiêu khích.
Đế Sân nghe xong, hừ lạnh một tiếng.
Một người bá đạo vô cùng, một người si tình không sửa, phong cách tuy khác biệt hoàn toàn, nhưng tình cảm dành cho Diệp Lăng Nguyệt lại đều son sắt như nhau, cửu vĩ thiên hồ không khỏi mỉm cười.
Thấy hai người kiên định như vậy, cửu vĩ thiên hồ khẽ cười, nàng như thấy lại nhiều năm trước, từng có vài tên lính mới cũng kiên định bất biến thủ hộ nàng như vậy.
Nhiều năm qua đi, dù bọn họ mỗi người một nơi, nhưng thỉnh thoảng chỉ vừa nhắc đến những cái tên đó, cũng đủ khiến một ai đó trong nhà nàng đánh đổ bình dấm chua, xem ra Lăng Nguyệt đời này, xem như gặp được vận may.
"Các ngươi đều thực không tồi, chỉ tiếc, trên đời chỉ có một Diệp Lăng Nguyệt. Nàng từ nhỏ đã là người chung tình, chỉ cầu một lòng người đầu bạc không chia ly. Nhớ kỹ, ta tên Vân Sanh, có lẽ tương lai một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau, hy vọng đến lúc đó, các ngươi vẫn nhớ lời hứa ngày hôm nay."
Hình ảnh cửu vĩ thiên hồ biến mất, ánh sáng trong phòng cũng tắt theo.
Nguyên lực của Đế Sân và Bạc Tình, chảy trên phong ấn thần lực.
Khi phong ấn thần lực hoàn chỉnh trở lại, hai dấu ấn thần thú trên cổ Diệp Lăng Nguyệt, cũng lần nữa trở nên sống động như thật.
Đế Sân và Bạc Tình, giờ phút này cũng đã biết, hai thú trên đó lần lượt đại diện cho cửu vĩ thiên hồ và kỳ lân.
Phần tư phong ấn vốn ảm đạm, nhờ nguyên lực tác động, đã hồi phục ánh hào quang.
Theo phong ấn hồi phục, những hỏa linh ngang ngược bất an trên người Diệp Lăng Nguyệt, cuối cùng cũng hoàn toàn bị hấp thu, trở nên yên tĩnh.
Hô hấp của Diệp Lăng Nguyệt bắt đầu trở nên đều đặn, cơn sốt cao cũng dần hạ.
Phong ấn thần lực trên cổ nàng, cũng dần biến mất, như thể chưa hề xảy ra chuyện gì.
Bạc Tình thu hồi nguyên lực, Đế Sân trong hoàng lệnh cũng không lên tiếng.
Hai người trầm mặc một lát.
"Này, ngươi còn đó không? Ngươi có phát hiện, vị thiên hồ tiền bối tên Vân Sanh kia, đôi mắt của nó rất giống Lăng Nguyệt." Bạc Tình nghĩ ngợi, không kìm được vẫn là mở miệng.
Đôi mắt của Diệp Lăng Nguyệt, một khi đã thấy sẽ khó quên, Bạc Tình ngạc nhiên khi phát hiện, đôi mắt của vị thiên hồ tiền bối đó lại có vài phần tương tự Lăng Nguyệt.
"Không chỉ ánh mắt, giọng nói và lời lẽ, đều toát ra sự quan tâm dành cho Lăng Nguyệt. Chắc hẳn nàng có quan hệ không nhỏ với Lăng Nguyệt."
Đế Sân tuy không thấy được Vân Sanh, nhưng lại nhạy cảm nắm bắt được tất cả.
"Nàng nói Lăng Nguyệt từng yêu không phải người, với lại phong ấn chỉ là tạm thời phục hồi, rốt cuộc là chuyện gì? Chẳng lẽ, tình huống này của Lăng Nguyệt sẽ còn tiếp tục tái diễn?"
Bạc Tình có chút bất an nhìn Lăng Nguyệt.
Không phải Vu Trọng, cũng không phải hắn, rốt cuộc tên mù nào đã làm Lăng Nguyệt đau khổ.
"Một tháng."
Đế Sân bỗng nhiên nói.
"Cái gì một tháng?"
Bạc Tình ngơ ngác.
"Ta cho phép ngươi chăm sóc nàng một tháng, sau một tháng, ta sẽ tự mình tới đón nàng. Nhớ kỹ, trong một tháng này, nếu nàng có thiếu một sợi tóc, ta sẽ tìm ngươi tính sổ."
Dứt lời, hoàng lệnh rơi xuống đất, không còn tin tức.
"Á, đừng nói là một tháng, một đời ta cũng sẽ chăm sóc Lăng Nguyệt. Từ từ, thằng nhóc hỗn láo, ý ngươi là gì, cái gì chỉ cho phép ta chăm sóc Lăng Nguyệt một tháng, ngươi nghĩ mình là ai chứ, có bản lĩnh bước ra đây, chúng ta đọ sức một trận."
Bạc Tình tức đến dậm chân tại chỗ, nhưng mặc hắn chửi rủa khiêu khích thế nào, hoàng lệnh cũng không động đậy.
Bạc Tình đành bực tức nhặt mảnh hoàng lệnh kia lên, hận không thể đập tan nát mảnh ngọc này.
Nhưng vừa nghĩ đến, trước đây Diệp Lăng Nguyệt dù trong lúc nguy nan, vẫn luôn giấu nó kỹ bên mình, đủ thấy nàng coi trọng mảnh hoàng lệnh này thế nào, Bạc Tình lại không nỡ.
Hắn thở dài, chậm rãi bước đến bên cạnh Diệp Lăng Nguyệt, dùng mu bàn tay sờ trán nàng.
Trán ấm áp, cơn sốt cuối cùng cũng đã hạ.
Nhìn Diệp Lăng Nguyệt vẫn đang say ngủ, Bạc Tình sắc mặt phức tạp, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong dịu dàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt Diệp Lăng Nguyệt, dùng thanh âm chỉ mình hắn mới nghe được, nói.
"Lăng Nguyệt, lần này, hãy để ta bảo vệ nàng, được không?"
~ Mới một tuần, trăng tròn đã qua một vòng, xin phiếu đề cử và nguyệt phiếu lên bảng, ý nói luôn bị các tác giả khác la hét bạo cúc, khụ khụ, Đại Phù nghiêm trọng yêu cầu các ngươi chi viện ~ (hết chương này).
Bạn cần đăng nhập để bình luận