Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 346: Xú danh chiêu phế vật mới thành chủ (length: 8020)

La Thiên Triệt nảy sinh ác kế, nàng liếc mắt nhìn Hồng Minh Nguyệt.
"Ngươi tên gì, có bằng lòng làm việc dưới trướng ta không?"
"Nô tỳ Hồng Minh Nguyệt, có thể cống hiến sức lực cho thiếu thành chủ, là vinh hạnh của Minh Nguyệt." Hồng Minh Nguyệt cung kính đáp.
Chỉ cần liếc mắt một cái, La Thiên Triệt đã thấy Hồng Minh Nguyệt và nàng là cùng một loại người, La Thiên Triệt tuy có chút nghi ngờ Hồng Minh Nguyệt, nhưng nghĩ nàng cũng không bày trò được gì.
"Thiên Triệt, con cuối cùng cũng tỉnh." Thành chủ La Khiêm bước đến.
"Cha. Người nhất định phải báo thù cho con." La Thiên Triệt thấy cha, mặt đầy ấm ức, chạy tới ôm lấy ông, làm nũng.
Hồng Minh Nguyệt đứng bên cạnh nhìn, nhớ lại bản thân mình trước kia, lúc ở Hồng phủ cũng được vạn ngàn sủng ái, nhưng hiện tại... Ánh mắt nàng lộ ra tia ghen ghét.
La Khiêm vừa thấy bộ dáng ái nữ, cũng đau lòng không thôi.
La Khiêm tuy có mười chín thiếp thân, con cái cũng kha khá, nhưng người thừa kế huyết mạch thủy thần, có khả năng triệu hồi thủy thú, cũng chỉ có một mình La Thiên Triệt, cho nên từ nhỏ đến lớn, ông luôn sủng ái La Thiên Triệt.
Không ngờ, viên minh châu trong lòng bàn tay mình, lần này lại gặp phải chuyện lớn như vậy.
La Khiêm giận dữ, đã đánh c·h·ế·t những con kình nhân kia.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, ông lại thấy có gì đó không đúng.
Những con kình nhân đó là quà sinh nhật mà La Khiêm đã bắt ở vùng biển ngoại ô mang về tặng cho La Thiên Triệt lúc sáu tuổi.
Tính đến nay, chúng cũng đã đi theo La Thiên Triệt vài chục năm, những năm này, những con kình nhân đó chưa từng có biểu hiện khác lạ.
"Thiên Triệt, rốt cuộc là chuyện gì, tại sao con lại bị kình nhân tập kích, còn nữa, kình nhân sao lại đột nhiên xuất hiện trên mặt nước?"
Thủy tộc tuy là lực lượng hộ vệ chủ lực của Thủy Chi thành, nhưng để che giấu thực lực thật sự, cũng để tránh kinh hãi dân thành, thủy tộc trong chủ thành, ban ngày căn bản sẽ không xuất hiện.
"Phụ thân, chuyện này nói đi nói lại, đều tại con nhỏ đáng c·h·ế·t thành chủ Hoàng Tuyền kia! Nếu không phải tại nàng, con gái sẽ không bị kình nhân tập kích, con gái vốn dĩ muốn cho kình nhân đi tập kích nàng, không biết sao lại thế, kình nhân lại đột nhiên phản chủ."
La Thiên Triệt nghiến răng nghiến lợi.
"Con nhỏ thành chủ Hoàng Tuyền mới nhậm chức?"
La Khiêm lại không ngờ chuyện này có liên quan tới con nhỏ thành chủ mới, nhắc đến thì, trước đó vì chuyện La Thiên Triệt bị thương, La Khiêm căn bản không để ý đến cái gọi là thành chủ Hoàng Tuyền kia.
Ông nhớ mang máng đối phương là một cô gái trẻ tuổi không có gì đáng chú ý, cũng chẳng có ấn tượng gì đặc biệt.
Chưa nói La Khiêm coi thường Hoàng Tuyền thành, cô con gái thành chủ này vốn dĩ là qua tiếp nhận phán tội, La Khiêm không nghĩ ra, sao con gái lại xung đột với loại người này.
"Đúng, chính là ả ta, con nhỏ xấu xí, người xấu nhiều chuyện, thực lực không đủ cũng thôi đi, còn không biết tự lượng sức mình thông đồng với Đế Sân."
La Thiên Triệt nhắc tới Đế Sân, trong đôi mắt vốn đẹp lộ ra chút khác thường, mặt cũng ửng lên nét e thẹn của thiếu nữ.
"Đế Sân là ai? Con gái, lẽ nào, con có người trong lòng rồi?"
La Khiêm đầu tiên là hồ nghi.
La Thiên Triệt từ nhỏ đã cao ngạo, Thủy Chi thành mặc dù có không ít thanh niên tài tuấn yêu thích theo đuổi nàng, nhưng nàng hết thảy không để ý.
Cho nên đã hai mươi mấy tuổi, việc hôn nhân của nàng vẫn chưa có tin tức gì.
Vì chuyện này, La Khiêm vẫn luôn nhức đầu.
Đơn giản là trong huyết mạch thủy thần, có một bí mật không muốn người biết.
Đó là năm xưa thủy thần đến nhân giới, kết hợp với nam nhân của La gia mới lưu lại huyết mạch thủy thần.
Cho nên các đời trong huyết mạch thủy thần, người thừa kế duy nhất một đời, chỉ có khi thành thân, hay nói cách khác, khi nam ** dương điều hòa thì mới có thể thức tỉnh hoàn toàn huyết mạch thủy thần trên người.
La Thiên Triệt luôn độc thân, không chịu thành hôn, huyết mạch thủy thần trên người nàng, cũng chỉ là thức tỉnh một phần, khả năng triệu hồi thủy tộc so với La Khiêm, kém không ít.
Lần này con gái khó khăn lắm mới nhắc đến tên một nam nhân, La Khiêm không khỏi để tâm.
Lại vừa nhìn, thấy phản ứng khác thường của con gái, ông chợt nhớ tới nhân vật Đế Sân.
Cái gọi là Đế Sân này, ông từng nghe thành chủ Ngũ Linh nhắc đến.
Người này chính là nhân vương mới đến của Ngũ Linh thành năm nay, cũng là một trong những thành viên tham gia vào chuyện lớn của Ngũ Linh thành lần này.
Bất quá La Khiêm cũng có chút ấn tượng, thành chủ Ngũ Linh từng nói, Đế Sân hình như là đã có người yêu.
"Ngươi nói Đế Sân, không phải là cái gã đàn ông bên cạnh con nhỏ thành chủ phế vật kia sao? Cha, gã cùng con nhỏ thành chủ Hoàng Tuyền đó hình như là bạn lữ song tu."
La Khiêm cau mày, con gái có động lòng trai gái là chuyện tốt.
Nhưng nếu đối phương đã có bạn lữ song tu, vậy thì khác.
Con gái La Khiêm của ông, đường đường thiếu thành chủ Thủy Chi thành, đâu thể đi làm thiếp người khác được.
"Cha, con không quản, con chỉ muốn Đế Sân. Con chỉ gả cho một mình gã. Với lại, cái Diệp Lăng Nguyệt đó xấu xí như vậy, lại là đồ phế vật, còn Đế Sân là ngũ linh niết bàn thể, tuổi còn trẻ, tiền đồ tương lai vô lượng. Cái con phế vật đó không xứng với gã."
"Thành chủ, thiếu thành chủ, nô tỳ cũng là người của đại lục Thanh Châu. Về chuyện con nhỏ thành chủ Hoàng Tuyền Diệp Lăng Nguyệt, nô tỳ có vài lời muốn nói."
Hồng Minh Nguyệt nghe nãy giờ, cũng đã hiểu rõ.
Hóa ra là La Thiên Triệt để ý Đế Sân, không thể không nói, Đế Sân xác thật có một bộ da túi đẹp, cho dù là Hồng Minh Nguyệt, cũng phải thừa nhận, nàng thấy, cho dù thêm cả Cổ Cửu Châu này, có thể sánh ngang với Đế Sân, e rằng cũng chỉ có một mình Tử Đường Túc.
La Thiên Triệt để ý đến Đế Sân là tốt nhất, xem ra, Diệp Lăng Nguyệt cũng đã đắc tội nàng.
Hồng Minh Nguyệt đúng lúc có thể thừa cơ hội này, lợi dụng La Thiên Triệt, đối phó với Diệp Lăng Nguyệt.
Hồng Minh Nguyệt liền nói sai sự thật, nói chuyện Diệp Lăng Nguyệt lúc ở đại lục Thanh Châu, trước thì có hôn ước với gia chủ Bắc Thanh Phượng phủ, lại còn câu dẫn tân đế Đại Hạ, với lại còn cấu kết với quỷ đế, một phen nói dối như thật, khiến Diệp Lăng Nguyệt trở thành một cô nàng thấp hèn dẫm đạp lên người đàn ông để có được danh lợi.
"Buồn cười. Cái Diệp Lăng Nguyệt này, thật không biết xấu hổ. Có Đế Sân không đủ, còn câu tam đáp tứ. Bất quá, nó đã dài ra bộ dáng đó, ngươi nói đám đàn ông kia, làm sao có thể nhìn trúng?"
La Thiên Triệt giận, nhưng cũng thấy hơi khó hiểu.
"Thiếu thành chủ, người không biết đấy thôi. Cái Diệp Lăng Nguyệt kia mặc dù dung mạo không ra gì, nhưng ả ta học được một loại thủ đoạn câu dẫn đàn ông của Hợp Hoan giáo, cho nên đám đàn ông kia mới bị ả mê hoặc đến như thế."
Hồng Minh Nguyệt tiếp tục đổi trắng thay đen.
"Vậy thì không trách được, phụ thân, người xem đi, kiểu người như vậy chắc chắn đã dùng thuật mê hoặc nên Đế Sân mới yêu thích nàng. Lần này gặp thành chủ, ngài vô luận thế nào, cũng phải vạch trần chân diện mục của ả ta, phơi bày bộ mặt thật của ả ra."
La Thiên Triệt đã tin lời của Hồng Minh Nguyệt.
Chỉ là La Khiêm lại đứng bên cạnh, không lên tiếng.
Hồng Minh Nguyệt lo lắng, ngước nhìn La Khiêm, thì thấy La Khiêm đang dùng ánh mắt nóng rực đánh giá mình.
Ánh mắt đó, có chút mờ ám, Hồng Minh Nguyệt trong lòng kinh hãi.
Thì thấy La Khiêm lên tiếng.
"Thiên Triệt, con yên tâm, chuyện này, giao cho phụ thân là được. Cha tuyệt đối không để ai ngăn cản hạnh phúc của con, qua hai ngày nữa, con nhỏ thành chủ phế vật đó sẽ không còn gì nữa."
"Ách xì!"
Trong sân nhỏ, Diệp Lăng Nguyệt hắt hơi một cái.
(hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận