Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 75: Thông minh thiên tài (length: 8280)

Tiểu Đế Sân vừa dứt lời, suýt chút nữa khiến Tuyết trưởng lão tức điên đến nổ cả mũi.
"Chưởng giáo, ngài xem kìa, thằng nhãi ranh này còn nhỏ đã không biết lễ phép. Tất cả đều tại con tạp dịch kia, chắc chắn là nàng xúi giục Đế Sân nói như vậy." Hắn chỉ vào Diệp Lăng Nguyệt, giận đến gân xanh nổi đầy trán.
"Lão già, ngươi đừng có mà ăn nói hàm hồ, mẹ nuôi ta dạy ta rất nhiều, nhưng tuyệt đối không có xúi giục ta như ngươi nói. Mẹ nuôi ta nói, nam nhi đại trượng phu phải đứng giữa trời đất, tuyệt đối không được như mấy kẻ vô giáo dục, chuyên ức hiếp kẻ yếu, bắt nạt người già trẻ nhỏ." Tiểu Đế Sân bĩu môi, ăn nói đanh thép, mỉa mai đến mức mặt Tuyết trưởng lão trắng bệch, thân thể run lên bần bật như bị kinh phong phát tác.
"Chưởng giáo, lời này là do đệ tử bảo bối của ngài tự mình nói ra. Hôm nay thằng nhãi này nếu chịu được một chưởng của ta, bản trưởng lão sẽ bỏ qua cho con tạp dịch kia."
Lúc này, Tuyết trưởng lão căm hận nhất không phải Diệp Lăng Nguyệt, mà lại là Tiểu Đế Sân, người luôn đối đầu với ông.
Tiểu Đế Sân hai năm nay ở trong môn phái được coi trọng, cả nội môn Cô Nguyệt Hải đều biết rõ.
Tuổi nó còn nhỏ đã dám đối nghịch với Tuyết trưởng lão, sau này lớn lên, sao còn coi ông ta ra gì.
Tuyết trưởng lão quyết định, nhân lúc Tiểu Đế Sân chưa trưởng thành, phải đè ép nhuệ khí của nó, tốt nhất là trong lát nữa tỉ thí, trực tiếp đánh nó nội thương, hủy hoại tiền đồ của nó, xem nó còn dám ngông cuồng không.
"Thật là thằng ranh không biết sống chết, phen này ngay cả Vô Nhai chưởng giáo cũng không bảo vệ được nó."
Nguyệt trưởng lão và Hồng Minh Nguyệt đứng xem cũng có phần hả hê khi thấy người gặp nạn.
Đặc biệt là Hồng Minh Nguyệt, vì Diệp Lăng Nguyệt mà cô luôn có ác cảm với Tiểu Đế Sân.
Nhưng hết lần này đến lần khác Tiểu Đế Sân lại có được thể chất nghịch thiên mà ngay cả cô cũng phải ghen tị, nếu Tuyết trưởng lão có thể đánh Tiểu Đế Sân tàn phế, biến một thiên tài khiến người ghét thành phế vật, chỉ nghĩ thôi đã thấy sung sướng rồi.
"Tiểu Đế Sân, ngươi có biết lời vừa rồi của ngươi gây ra hậu quả gì không?"
Vô Nhai chưởng giáo cũng biết tính Tiểu Đế Sân, nó tuyệt không phải loại người tùy tiện bị người ta kích động, lời này chắc chắn là đã suy nghĩ kỹ rồi mới nói ra.
"Sư phụ, con nghĩ kỹ rồi, vì mẹ nuôi, đừng nói một chưởng, tính mạng con cũng có thể không chút do dự mà giao ra."
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Đế Sân, mang một vẻ ngưng trọng chưa từng có.
"Lục sư đệ, giỏi lắm, rất đàn ông, làm vẻ vang cho cánh đàn ông chúng ta, sư huynh ta ủng hộ ngươi."
Tần Tiểu Xuyên một bên giơ ngón tay cái lên cổ vũ Tiểu Đế Sân.
Bị Vô Nhai chưởng giáo liếc mắt một cái.
Mấy vị sư huynh sư tỷ còn lại của Vô Nhai phong cũng âm thầm gật đầu.
Hành vi của Tuyết trưởng lão và Nguyệt trưởng lão, họ cũng không vừa mắt, chỉ là vì sư phụ ở đây nên không tiện ủng hộ Tiểu Đế Sân.
Vô Nhai chưởng giáo thấy sự việc đã đến nước này, cũng không tiện nói gì thêm, nhưng trong lòng cũng đã quyết định, nếu Tuyết trưởng lão thật sự không để ý đến tình đồng môn mà ra tay tàn độc với Tiểu Đế Sân, ông nhất định sẽ ngăn cản.
"Tiểu Đế Sân?" Diệp Lăng Nguyệt cũng có phần lo lắng.
"Mẹ nuôi, không sao đâu, người con cứng cáp lắm, đừng nói một cái, mười hai mươi cái cũng chẳng hề gì. Có con ở đây, tuyệt đối sẽ không để người chịu thiệt thòi." Tiểu Đế Sân ưỡn ngực.
Tiểu Đế Sân tuy nhỏ, nhưng là người cực kỳ trọng nam tính.
Có lẽ do trước khi trùng sinh là một phần của Phượng Sân quấy phá, khi đó hắn vì thể chất yếu mà không bảo vệ được Diệp Lăng Nguyệt, đó là điều hối tiếc lớn nhất của hắn.
Sau khi trùng sinh, tuy không còn nhiều ký ức trước kia, nhưng việc bảo vệ tốt mẹ nuôi của mình lại là một bản năng.
Nói xong, Tiểu Đế Sân thừa cơ nhéo tay Diệp Lăng Nguyệt.
Diệp Lăng Nguyệt ngẩn người, chợt thấy Tiểu Đế Sân chỉ đầu, giống như con kiến nhỏ, nhẹ nhàng sờ soạng lòng bàn tay cô, như đang viết chữ.
Diệp Lăng Nguyệt thoáng giật mình, nhìn lại Tiểu Đế Sân, thấy nó đang nháy mắt với mình.
"Tuyết trưởng lão, mời."
Tiểu Đế Sân chỉnh tề đi đến trước mặt Tuyết trưởng lão, ôm quyền làm lễ một cái.
"Vậy đừng trách ta không khách khí." Tuyết trưởng lão cười hiểm ác.
Nguyên lực trong cơ thể bùng nổ, như thủy triều cuồn cuộn, thấy Tuyết trưởng lão tay rung lên, vô số nguyên lực trong tay ông tụ lại nhanh chóng, hình thành một chưởng chí mạng.
Nguyên lực càng lúc càng nhiều, mang theo luân hồi chi lực cuồng bạo băng lãnh.
Dưới luân hồi chi lực đè xuống, không khí xung quanh cũng vặn vẹo.
Tay áo Vô Nhai chưởng giáo cũng đã ngưng tụ một đoàn nguyên lực, hiển nhiên là chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Phong trưởng lão và Hoa trưởng lão cũng lộ vẻ hơi động dung.
Họ đều không ngờ rằng, Tuyết trưởng lão lại có thể hạ tay tàn độc với một đứa trẻ nhỏ tuổi như Tiểu Đế Sân, nhìn thế công của chưởng này, ít nhất cũng phải là sáu phần công lực của Tuyết trưởng lão.
Ầm — Thấy Tuyết trưởng lão bàn tay chấn động, như đại bàng xòe cánh, một chưởng đánh ra.
Nguyên lực đột nhiên bộc phát, như sóng dữ kinh thiên, hình thành một đạo lũ quét, đánh thẳng vào Tiểu Đế Sân.
Nhìn thấy thế công hung mãnh như vậy, Diệp Lăng Nguyệt không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng nhìn Tiểu Đế Sân, lại không hề có chút sợ hãi.
Ngược lại, hai chân nó đạp mạnh về phía trước, hai tay đẩy ngang ra, một cổ nguyên lực không hề yếu theo hai tay nó, ầm ầm đánh ra.
Nắm đấm nhỏ bé của Tiểu Đế Sân đánh thẳng vào đạo sóng nguyên lực trước mặt.
Thấy thân ảnh Tiểu Đế Sân đã bị sóng nguyên lực nuốt chửng.
Ầm ầm—— Sóng nguyên lực đến đâu, mặt đất nổ tung thành một cái hố sâu mấy tấc, thân thể Tiểu Đế Sân thì lập tức bị đánh bay.
"Lục sư đệ!" Mấy vị sư huynh sư tỷ Vô Nhai phong kinh hãi kêu lên.
Sắc mặt Vô Nhai chưởng giáo biến đổi, nhưng lại lộ ra vẻ khác thường.
Ngay khi Tiểu Đế Sân vừa rơi xuống đất, thân ảnh hắn lập tức biến mất.
Tuyết trưởng lão đang dương dương đắc ý, kinh hãi.
"Cái gì?"
Nhìn lại phía trước, đâu còn thấy bóng dáng Tiểu Đế Sân.
Trong đại điện, các đệ tử Tuyết phong và Nguyệt trưởng lão đều lộ vẻ mặt cổ quái.
"Tuyết trưởng lão, thụ giáo."
Ngay lúc đó, có một cậu bé từ ngoài điện đi vào.
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ không giống phàm nhân của nó mang theo ý cười, thân hình nhỏ bé, nhưng trong đôi mắt lại tràn đầy vẻ tinh ranh.
Ngoài Tiểu Đế Sân ra thì còn ai vào đây.
"Ngươi! Sao...vừa rồi là ngươi...nguyên thần phân thân, chuyện này sao có thể! Chưởng giáo sao lại truyền thụ cho ngươi tu luyện nguyên thần chi pháp!"
Tuyết trưởng lão và mấy vị đại trưởng lão khác đều kinh hãi, đặc biệt là Tuyết trưởng lão, ông ta dùng sáu phần công lực cũng không làm tổn hại đến Tiểu Đế Sân một chút nào, chuyện này nếu truyền ra ngoài, thể diện trưởng lão Tuyết phong của ông ta còn gì.
Duy chỉ Vô Nhai chưởng giáo là vui vẻ vuốt râu.
"Lục sư đệ, con không sao chứ?"
Mấy vị sư huynh sư tỷ của Vô Nhai phong cũng hai mặt nhìn nhau, bọn họ cũng không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Sao tự nhiên lại có hai tiểu sư đệ xuất hiện?
"Không sai, vừa rồi không phải là bản thân con. Mà là nguyên thần phân thân con chuẩn bị trước. Cũng may sư phụ vừa nãy đã truyền thụ cho con tu luyện nguyên thần chi pháp."
Tiểu Đế Sân giải thích.
(hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận