Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 211: Mặt đất bên dưới lôi đài thi đấu (length: 8552)

Thấy có người vào thành, Hoàng Tuấn cùng Tần Tiểu Xuyên lập tức nhìn sang.
Hai người mặc dù đối với hành vi bóc lột của Hoàng Tuyền thành chủ rất oán giận, nhưng oán trách thì oán trách, đã là người đang làm thủ vệ, tự nhiên phải chú ý người vào thành.
Hoàng Tuyền thành dạo này, bởi vì chuyện dưới mặt đất lôi đài thi đấu, người lạ mặt đến rất nhiều, an ninh cũng kém đi không ít, có một số thậm chí từ các thành trì khác tới, thành chủ đã dặn dò, hai người cần phải cẩn thận để ý, đề phòng.
Hai người trí nhớ không tệ, cặp đôi nam nữ trẻ tuổi trước mắt, trước đây đều chưa từng gặp qua.
Gã nam tử một bộ dạng thư sinh, mặc trường sam màu lam nhạt, khuôn mặt chỉ có thể coi là thanh tú.
Dáng vẻ này, đặt trong đám đông, dễ dàng bắt gặp cả nắm lớn.
Nhưng cô gái đi bên cạnh hắn thì khác.
Cô gái kia tầm mười mấy tuổi, một thân trang phục dị vực, váy ngắn hở rốn màu sắc rực rỡ, tay chân đeo các loại vòng tay đá quý, trên toàn thân, tràn đầy hơi thở nóng bỏng.
Không chỉ vậy, dưới chân cô gái còn không đi giày dép, đôi chân trần trắng nõn nà, khiến người ta vô hạn mơ màng.
Ở những nơi như Hoàng Tuyền thành, cô gái ăn mặc như vậy, lập tức thu hút không ít ánh mắt không mấy thiện ý. Nhưng cô gái đối với chuyện này, dường như hoàn toàn không để ý.
Hoàng Tuấn tiến lên kiểm tra vài câu, hai người xác nhận là đến Hoàng Tuyền thành tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài, chứng minh thân phận cho thấy, hai người đến từ một thành tên Sam Thành nào đó ở Cổ Từ Châu.
Xác định không có bất cứ vấn đề gì, Hoàng Tuấn liền để hai người đi.
"Cặp đôi nam nữ kia..."
Tần Tiểu Xuyên nhìn hai người đi qua, chợt, hắn và gã nam tử liếc mắt nhìn nhau.
Gã nam tử gật đầu thân thiện cười một tiếng.
"Sao thế, có phải cô nương người ta xinh đẹp quá không? Nói thật, cô gái kia cũng thật to gan, đây chính là Hoàng Tuyền thành đấy, nàng lại dám mặc thành thế kia."
Người ta ai cũng thích cái đẹp, Hoàng Tuấn thích ngắm gái đẹp, nhưng hắn không có ý đồ xấu.
"Không phải, ta cảm thấy có gì đó không đúng. Gã đàn ông kia, ta nhìn không thoải mái." Tần Tiểu Xuyên vô cớ không ưa gã đàn ông có tướng mạo bình thường kia.
Đặc biệt là lúc nãy hắn đối diện với mình, cái dáng vẻ thân thiện giả tạo kia.
Đúng rồi, Tần Tiểu Xuyên nhớ ra, vì sao hắn lại ghét gã đàn ông kia.
Đơn giản là gã đàn ông đó cho hắn cảm giác rất giống với Nguyệt Mộc Bạch ở Nguyệt Phong.
Trông thì thân thiện, nhưng thực tế lại làm toàn những chuyện đạo mạo giả tạo.
"Ai, ngươi là đang ghen tị người ta có thể cùng nhau tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài đấy thôi. Đáng tiếc Lăng Nguyệt đã hứa cùng Tiểu Xuân cùng nhau dự thi, hai chúng ta đều là nam, nếu không lần này, chúng ta cũng có thể tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài, biết đâu vận may đến, còn có thể trả hết mọi nợ nần."
Hoàng Tuấn coi đó là chuyện thường.
Thực tế, hắn cũng chỉ mới gặp Nguyệt Mộc Bạch một hai lần, đến cả mặt mũi hắn thế nào cũng không nhớ rõ, đại khái chỉ biết, Nguyệt Mộc Bạch là kẻ cao ngạo.
Tần Tiểu Xuyên nghĩ, trong lòng lại thầm nghĩ, Nguyệt Mộc Bạch sao lại xuất hiện ở Hoàng Tuyền thành?
Trong mắt của kẻ thiên chi kiêu tử như hắn, chỉ sợ những nơi hẻo lánh như Hoàng Tuyền thành, là nơi cả đời hắn cũng sẽ không đến.
Chưa kể, Nguyệt Mộc Bạch còn là người độc lai độc vãng, sao có thể ngang nhiên dẫn theo một mỹ nhân được?
Hoàng Tuấn nhún vai, đi về phía cổng thành, tiếp tục canh gác.
Tần Tiểu Xuyên lại nhìn đôi nam nữ kia biến mất ở cuối con phố dài, sắc mặt ngưng trọng.
Lần này, suy đoán của Tần Tiểu Xuyên lại trúng phóc.
Đôi nam nữ kia, chính là Nguyệt Mộc Bạch và Hỏa Linh Tử Yên đã cải trang.
Bọn họ đều vì thiên lang côn mà tới, đến Hoàng Tuyền thành rồi, Nguyệt Mộc Bạch cũng nghe ngóng được, lần thi đấu dưới mặt đất lôi đài này cần phải có nam nữ phối hợp mới có thể đăng ký tham dự.
Hồng Minh Nguyệt thời gian tân thủ chưa hết, lại còn có nhiệm vụ trong người, Nguyệt Mộc Bạch cũng chỉ có thể dẫn theo Hỏa Linh Tử Yên.
Hỏa Linh Tử Yên tuy là linh thể, nhưng lại có thể giữ được hình người trong thời gian ngắn, trông chẳng khác gì người thật.
Nguyệt Mộc Bạch là người cẩn thận, Hoàng Tuyền thành nhỏ bé như vậy, hắn lo sẽ gặp Diệp Lăng Nguyệt, nên đã cố ý thay đổi dung mạo.
Hỏa Linh Tử Yên hiếm khi được ra ngoài cùng người mình thích, tự nhiên không muốn xấu xí, cho nên mới có bộ trang phục này.
Sau khi hai người đặt chân ở một khách sạn trong thành, Nguyệt Mộc Bạch đóng cửa lại, sắc mặt trầm xuống.
"Không ngờ, Tần Tiểu Xuyên và Hoàng Tuấn cũng ở Hoàng Tuyền thành."
"Ngươi đang nói, hai gã trông coi ở cổng thành lúc nãy giống đực ấy hả?"
Hỏa Linh Tử Yên bĩu môi, từ sau khi ở bên Nguyệt Mộc Bạch, đàn ông bình thường, Tử Yên không thèm để vào mắt.
Trong mắt nàng, Nguyệt Mộc Bạch mới là người xuất sắc nhất.
"Hai người đó cùng Diệp Lăng Nguyệt là một bọn, hơn nữa trông có vẻ, thực lực Tần Tiểu Xuyên đã đột phá."
Nguyệt Mộc Bạch trước đây chỉ để ý tới hai vị tân thủ ở Nhạn Môn Thành và Ngũ Linh Thành, lại sơ sót mấy tân thủ ở các thành khác.
Tần Tiểu Xuyên trước đây hắn không coi vào đâu, nhưng nếu trong một tháng ngắn ngủi đến Cổ Cửu Châu mà đã đột phá, thì Tần Tiểu Xuyên này, nên được đánh giá lại, Nguyệt Mộc Bạch thậm chí còn cân nhắc xem có nên tiện thể xử lý luôn Tần Tiểu Xuyên hay không.
"Nếu ngươi không thích hắn, ta sẽ đốt hắn chết queo luôn."
Hỏa Linh Tử Yên cười khanh khách, đôi chân nhỏ trắng nõn, lắc qua lắc lại trước mắt Nguyệt Mộc Bạch.
"Đừng hành động lỗ mãng, nơi này dù sao cũng là địa bàn của người khác. Hoàng Tuyền thành có cả thế lực địa phương lẫn phủ thành chủ, mặc dù ai cũng nói Hoàng Tuyền thành chủ hữu danh vô thực, nhưng theo ta biết, người phụ nữ đó không thể xem thường, nếu không sao có thể lên làm người đứng đầu một thành. Trước khi có được thiên lang côn, ta không muốn gây thêm chuyện."
Nguyệt Mộc Bạch lúc này cùng Hỏa Linh Tử Yên cùng nhau, đi tới tiền trang dưới lòng đất, đăng ký tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài.
Cũng từ đó, ngày đăng ký thi đấu dưới mặt đất lôi đài cuối cùng cũng kết thúc.
Ngày bắt đầu thi đấu dưới mặt đất lôi đài, Diệp Lăng Nguyệt và Tư Tiểu Xuân đến tiền trang dưới mặt đất từ rất sớm.
Hai người vừa đến tiền trang dưới lòng đất, liền bị cảnh tượng nhốn nháo trước mắt làm cho kinh sợ.
Trong đại sảnh chỉ có thể chứa trăm người, ít nhất cũng chen chúc năm sáu trăm người.
Hai ba trăm cặp nam nữ tuyển thủ, tướng mạo khác nhau, tu vi khác nhau, nhưng phần lớn đều là tu vi luân hồi bốn năm đạo, tuổi tác trẻ có già có, tất cả đều chờ đợi thi đấu dưới mặt đất lôi đài bắt đầu.
Với quy mô đông người như vậy, đương nhiên không thể hoàn thành trong một ngày.
Xem ra, là phải chia tổ tiến hành, cuộc thi chỉ sợ kéo dài tới bốn năm ngày.
May mà Diệp Lăng Nguyệt và Tư Tiểu Xuân trước đây đã tìm lý do xin phép Hoàng Tuyền thành chủ nghỉ ngơi.
"Thi đấu ở chỗ này sao?"
Diệp Lăng Nguyệt rất lạ, ở đây chẳng thấy cái lôi đài nào.
"Không phải ở đây, sân tổ chức thi đấu dưới mặt đất lôi đài luôn rất thần bí. Chắc sẽ có người đưa chúng ta đi trước."
Lòng bàn tay Tư Tiểu Xuân đổ mồ hôi, hắn cũng là lần đầu tham gia một trường hợp như này.
Quả nhiên, không bao lâu sau khi Tư Tiểu Xuân vừa dứt lời.
Một tên mặt mũi hung dữ của tiền trang dưới mặt đất đi tới.
"Các ngươi đã quyết định xong, muốn tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài rồi chứ, nếu quyết định, thì ký vào tờ giấy sinh tử này trước."
Còn phải ký giấy sinh tử ư?
Chuyện này trước đây các nàng không biết.
Diệp Lăng Nguyệt cùng Tư Tiểu Xuân hai mặt nhìn nhau.
"À, xem kìa, lại thêm hai con chim non nữa. Vừa nhìn là biết lần đầu tham gia thi đấu dưới mặt đất lôi đài, sợ chết còn ham hố."
Một giọng cười chế nhạo âm dương quái khí từ bên cạnh truyền đến.
Diệp Lăng Nguyệt nhíu mày, nhìn sang.
(hết chương này)
Bạn cần đăng nhập để bình luận