Thần Y Khí Nữ

Thần Y Khí Nữ - Chương 145: Thiên động bên trong thứ ba người (length: 8220)

Bởi vì Mã Chiêu cùng Tuyết Huyên trước sau xảy ra chuyện, vị trí cuối cùng của tổ thứ nhất bị một đệ tử Hoa phong thay thế.
Hắn là người đầu tiên tiến vào Lang Gia thiên động.
Khoảng chừng một canh giờ sau, cát trong đồng hồ cát vừa vặn chảy hết, đệ tử kia từ Lang Gia thiên động đi ra.
Chỉ là điều làm mọi người ngạc nhiên là, khi đệ tử kia ra ngoài, trên tay không có thứ gì, sắc mặt hắn cũng rất mệt mỏi.
"Đệ tử không lấy được gì."
Nguyên lai, đệ tử Hoa phong kia ở trong Lang Gia thiên động không hề phát hiện được gì.
"Lão phu quên nói, Lang Gia thiên động, chính là một trong những hang động huyền bí nhất đại lục, bên trong dù là võ học hay linh khí, sau khi hấp thụ linh khí đất trời, phần nhiều đều có linh tính. Muốn tìm được những linh khí đó, ngoài cơ duyên, thực lực bản thân cũng cần được tán thành." Vô Nhai chưởng giáo vuốt râu nói.
Đệ tử đầu tiên tiến vào Lang Gia thiên động, trong tổ ban đầu của hắn, thực lực vốn chỉ xếp thứ ba, tính ra là yếu nhất trong mười người, việc hắn không nhận được sự tán thành, Vô Nhai chưởng giáo cũng không thấy làm lạ.
Tiếp theo là người thứ nhất của tổ thứ hai, một đệ tử nam gió phong tiến vào, có vết xe đổ, tên đệ tử kia lộ vẻ hơi căng thẳng.
Khi đệ tử kia vừa tiến vào Lang Gia thiên động, Hoàng Tuấn đã có chút lo lắng kéo kéo tay áo Diệp Lăng Nguyệt.
"Lăng Nguyệt à, ngươi nói trong động kia có thể có nguy hiểm không, sao ta nhìn động kia âm u quỷ dị quá."
Hoàng Tuấn nói rồi nuốt nước miếng một cái, nhìn Lang Gia thiên động.
Bên ngoài trời cao quang đãng, nhưng ánh nắng vừa đến cửa động, như thể gặp phải một lớp bình chướng vô hình, bị hoàn toàn ngăn cách ở ngoài.
Trong động nhìn tối đen như mực, thật có chút âm u.
"Sợ cái gì, chẳng phải có chưởng giáo trông chừng sao. Nếu ngươi không muốn vào, ta có thể làm thay."
Diệp Lăng Nguyệt thấy Hoàng Tuấn như vậy, không nhịn được cười trêu nói.
"Vậy cũng không được, cơ hội lần này, có thể là ta dùng mạng đổi lấy đó."
Hoàng Tuấn nghe xong, ưỡn ngực, Diệp Lăng Nguyệt chuyển ánh mắt, rơi xuống chiếc túi nhỏ treo trên cổ Hoàng Tuấn.
Đó là một chiếc túi thơm nhỏ, là khi Mộc Sảng còn sống, Hoàng Tuấn nài nỉ cô nàng rất lâu mới xin được một cái hương nang nhỏ.
Sau khi Mộc Sảng mất, Hoàng Tuấn luôn mang nó bên người.
Trong trận tỉ thí ở môn phái, hắn đã thực sự cạn kiệt toàn lực, mới lọt vào top mười, người khác đều nói Hoàng Tuấn muốn rạng mặt, nhưng chỉ có Diệp Lăng Nguyệt biết, Hoàng Tuấn làm vậy là vì Mộc Sảng.
Hắn muốn nói với Mộc Sảng, hắn không hề kém Mã Chiêu chút nào.
Thật là một kẻ đầu đất, Diệp Lăng Nguyệt lắc đầu, bàn tay nóng lên, bàn tay mềm mại đã bị một bàn tay vững vàng giữ chặt trong tay.
Đế Sân đang nhìn cô chăm chú, phảng phất những gì Diệp Lăng Nguyệt đang nghĩ trong lòng, hắn đều cảm nhận được.
Hai năm cùng chung sống, làm giữa hai người nảy sinh một loại cảm giác ăn ý khó tả.
Hai người nắm chặt tay nhau, lại làm đau mắt Hồng Minh Nguyệt.
"Xem ngươi còn đắc ý được bao lâu."
Hồng Minh Nguyệt thu tầm mắt, ánh mắt rơi xuống Lang Gia thiên động.
Khoảng chừng ba khắc đồng hồ thì đệ tử nam Hoa phong kia đi ra, trên tay hắn có thêm một cây đao trượng hình linh khí, linh khí chớp động trên cây đao cho thấy, đó là một thanh linh khí địa giai thượng phẩm.
"Bá phong đao, không tệ."
Vô Nhai chưởng giáo gật gật đầu.
"Tiếp theo."
Hoàng Tuấn nghe đến lượt mình, hít sâu một hơi, hướng Lang Gia thiên động chạy chậm tới.
Nhưng đúng lúc Diệp Lăng Nguyệt và Đế Sân đang nghĩ Hoàng Tuấn sẽ mất bao lâu mới ra thì cửa động bỗng nhiên có người đi ra.
"Chưởng giáo..."
Khuôn mặt đau khổ của Hoàng Tuấn đi từ trong thiên động ra.
"Tiểu tử ngươi sao nhanh ra vậy?" Vô Nhai chưởng giáo râu rung lên.
"Chưởng giáo, đây là cái loại linh khí gì vậy, đệ tử vào còn chưa đi được mấy bước, đã bị tảng đá này đập trúng, con vừa cầm tảng đá lên định xem rõ ngọn ngành, thì bị đá ra."
Hoàng Tuấn từ phía sau, lấy ra một tảng đá.
Trong lòng bàn tay Hoàng Tuấn, là một tảng đá màu đỏ rực như san hô, tảng đá to chừng bàn tay đứa trẻ con.
"Đây là một khối linh thạch, phẩm chất không tệ. Cái này xem như là đồ tốt đi, ở chiến trường cổ, cần dùng linh thạch, một khối linh thạch tốt, một khối có thể đổi cả trăm khối linh thạch trung cấp, cũng coi là có ích."
Vô Nhai chưởng giáo nhìn một lát, cũng không nói ra được cái gì, dứt khoát bảo Hoàng Tuấn sang một bên đứng.
Hoàng Tuấn khóc không ra nước mắt, hắn muốn võ học hay linh khí cơ, cho cục linh thạch làm gì.
Diệp Lăng Nguyệt còn định hỏi Hoàng Tuấn một chút, hắn tìm được linh thạch cao cấp đó ở đâu, nhưng lúc này Vô Nhai chưởng giáo đã lên tiếng.
"Tiếp theo."
Nói xong, Vô Nhai chưởng giáo nhìn Diệp Lăng Nguyệt.
"Đa tạ chưởng giáo."
Diệp Lăng Nguyệt đành phải đi về phía Lang Gia thiên động.
Sau lưng, ánh mắt Đế Sân dõi theo cho đến khi Diệp Lăng Nguyệt khuất vào trong cửa động, mới luyến tiếc thu hồi lại.
Trong khoảnh khắc Diệp Lăng Nguyệt tiến vào cửa động, cảnh trí xung quanh đã thay đổi.
Đến khi nàng tiến vào Lang Gia thiên động, nàng mới biết, vì sao động này lại được gọi là thiên động.
Thiên vô hạn, vô ngân vô biên, không có giới hạn, thiên động dài dằng dặc khúc khuỷu quanh co, không nắm bắt được.
Hơn nữa, Lang Gia thiên động khác với những đường hầm hang động thông thường.
Bốn bức vách của nó, hiện ra màu trắng, còn thỉnh thoảng lóe lên những vệt như ánh mặt trời ban mai hình lục giác, đủ mọi màu sắc, vô cùng xinh đẹp.
Đặt mình trong Lang Gia thiên động, Diệp Lăng Nguyệt có một cảm giác vượt thời gian.
Nhưng điều khiến Diệp Lăng Nguyệt rất bất ngờ là, bên trong thiên động, ngoài những vệt nắng kiều diễm kia ra, thì không thấy gì khác.
Đừng nói võ học hay linh khí, ngay cả linh thạch cao cấp mà Hoàng Tuấn vừa gặp, cũng không thấy bóng dáng.
"Chẳng lẽ, ta còn kém tên kia Hoàng Tuấn, bị thiên động phân biệt đối xử à?"
Diệp Lăng Nguyệt có chút bực bội.
Diệp Lăng Nguyệt vừa đi vừa âm thầm tính toán thời gian.
Từ khi nàng tiến vào thiên động đã được một khắc, nhưng xung quanh vẫn không hề có bất kỳ dao động linh lực nào dư thừa.
Đúng lúc này, phía trước bỗng nhiên có dị động.
Diệp Lăng Nguyệt nhìn kỹ, thì thấy phía trước xuất hiện một đám vật hình cầu màu trắng như nhung.
Diệp Lăng Nguyệt vừa thấy, lập tức vui mừng nhướng mày, đuổi theo phía sau.
Ai ngờ, quang cầu kia như một vật nhỏ, vừa thấy Diệp Lăng Nguyệt liền sợ tới mức hồn phi phách tán, bỏ chạy.
Ai biết được tiểu gia hỏa kia tốc độ nhanh lạ kỳ, hơn nữa còn rất quen thuộc địa hình thiên động, dẫn Diệp Lăng Nguyệt đuổi theo vào sâu trong thiên động.
Diệp Lăng Nguyệt thấy tiểu gia hỏa kia sắp chạy mất, bất đắc dĩ, chỉ có thể thả tiểu chi yêu ra.
"Tiểu chi yêu, bắt nó lại." Diệp Lăng Nguyệt vừa nói, tiểu chi yêu sưu một tiếng, lao tới, đem vật nhỏ kia ấn xuống đất.
"Chi nha (làm ngươi chạy, còn dám chạy, bản chi nha xuất mã, xem ngươi trốn đi đâu) " Tiểu chi yêu kêu một tiếng đắc ý, một chân nhỏ giẫm lên mình vật nhỏ trắng như nhung kia, lưu lại một dấu chân to cực kỳ bẩn.
Lúc này, tiểu chi yêu mới phát hiện, vật nhỏ kia, vậy mà là một con thỏ có bộ lông trắng như tuyết.
- ~ nguyệt phiếu thêm vào, ngoài ra, Đại Phù Tử mới mở WeChat công chúng hào, mọi người có thể mở Wechat - thêm bạn bè - công chúng hào - "MS Phù Tử" - theo dõi, sau này sẽ lần lượt gửi một số tiểu ngoại truyện chưa xuất bản, ngoài ra ngày 25 và tết nguyên đán sẽ phát hồng bao, bốc thăm trúng thưởng nhé, thêm ngay vào nha~ (hết chương này)..
Bạn cần đăng nhập để bình luận