Thanh Sơn

Chương 264: Hiến thành (2)

Một tên lính biên phòng mặc giáp khác nói: "Một trong những món ngon thật sự của Cố Nguyên là mì bột cây du giã dầu, còn có món rau trộn lá du. Thương nhân nơi khác đi ngang qua đây đều nói muốn nếm thử cho biết, kết quả là nuốt không trôi. Bây giờ vỏ cây du trong thành vẫn còn nguyên, chứng tỏ mọi người vẫn chưa đến mức đói quá hoá liều."
Trần Tích nhìn người lính biên phòng bên cạnh, thấy đối phương hai má hóp sâu, ánh mắt không chút gợn sóng.
Lúc này, từ xa vọng lại tiếng kêu cứu ầm ĩ. Tên lính biên phòng dẫn đầu liếc mắt ra hiệu cho thuộc hạ bên cạnh, năm tên lính biên phòng lập tức rút đao, dò dẫm đi về phía có tiếng kêu.
Giây lát sau, từ phía đó truyền đến tiếng kêu rên và lời cầu xin tha thứ của một người đàn ông. Năm tên lính biên phòng đi rồi quay lại, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa, dùng tay áo lau thân đao, rồi tra đao vào vỏ.
Một tên lính biên phòng phàn nàn: "Mới có hai ngày mà trong thành đã loạn thành thế này, có kẻ trèo tường sang nhà sát vách khinh dễ cô nhi quả phụ, đúng là muốn chết!"
Trần Tích lên tiếng: "Có lẽ phái người tuần tra đường phố, tình hình sẽ tốt hơn nhiều."
Tên lính biên phòng liếc hắn một cái: "Trần gia công tử, lát nữa ngươi leo lên tường thành sẽ biết, biên quân chúng ta phải canh giữ ở những nơi trọng yếu hơn."
Đoàn người tiến vào đại doanh của biên quân. Hai bên đường, đâu đâu cũng là cảnh lính biên phòng mặc nguyên giáp ngủ lộ thiên trên mặt đất. Cũng có những người lính hai mắt vô thần ngồi xổm bên vệ đường, tay bưng một bát nước nóng, uống từng ngụm nhỏ.
Đợi Trần Tích đến gần mới nhìn rõ, dưới đáy bát kia thực chất chỉ có vài hạt gạo.
Đi đến chân tường thành, Trần Tích xuống ngựa, theo một tên lính biên phòng leo lên tường thành, tầm mắt lập tức trở nên quang đãng.
Chỉ thấy ngoài thành, khắp núi đồi là một màu đen cháy khét. Nơi đường chân trời, những dãy doanh trại nối tiếp nhau không dứt đang bốc lên khói bếp. Quân trận hùng tráng đến thế, Trần Tích ngay cả trong các tác phẩm điện ảnh truyền hình ở kiếp trước cũng chưa từng thấy qua, mênh mông vô hạn, dường như trải dài đến tận cùng thế giới!
"Trần gia công tử, mời đi lối này, tướng quân đang đợi."
Tên lính biên phòng dẫn Trần Tích tiến vào lầu trên cổng thành. Bên trong bất ngờ bày một sa bàn Cố Nguyên rất lớn, trên sa bàn cắm đủ các loại cờ hiệu. Một bóng lưng cường tráng đang đứng cạnh sa bàn, tay phải bưng một cái bát tô, miệng nhấp từng ngụm nước.
Hồ Quân Tiện.
Nghe tiếng bước chân, Hồ Quân Tiện quay người lại, ánh mắt như mãnh thú dò xét Trần Tích từ trên xuống dưới, bộ râu quai nón rậm rạp tựa bờm sư tử.
Trần Tích cúi đầu ôm quyền: "Hồ tướng quân."
Hồ Quân Tiện ừ một tiếng.
Trần Tích ngẩng đầu hỏi: "Không biết Hồ tướng quân gọi tại hạ đến có chuyện gì?"
Hồ Quân Tiện đưa cái bát sành cho thân binh, tiện miệng hỏi: "Mật thám của Cảnh triều ở phố Toa Xa, là ngươi tìm ra?"
Trần Tích thành thật trả lời: "Đúng vậy."
Hồ Quân Tiện lại hỏi: "Chưởng quỹ của tiệm da họ Dương cũng là ngươi giết?"
Trần Tích tiếp tục trả lời: "Đúng vậy."
Hồ Quân Tiện im lặng một lát: "Lão Ngô trước khi chết đã nói gì?"
Trần Tích trong lòng run lên, không trả lời.
Hồ Quân Tiện bình tĩnh nói: "Yên tâm, ta không có ý tìm ngươi gây phiền phức."
Trần Tích suy nghĩ đắn đo, khẽ nói: "Lão Ngô trước khi chết nói, Cố Nguyên ơi Cố Nguyên..."
Hồ Quân Tiện hơi sững người, rồi đau đáu nhắc lại với giọng vừa yêu vừa hận: "Cố Nguyên ơi Cố Nguyên..."
Trần Tích không nói tiếp, chờ Hồ Quân Tiện lên tiếng.
Một lát sau, Hồ Quân Tiện ngẩng đầu nhìn bóng đêm ngoài thành: "Ta đã nghe nói về ngươi từ trước, ngay một ngày trước khi ngươi đến Cố Nguyên, thư của lão sư ngươi, Vương Đạo Thánh, đã tới Cố Nguyên trước một bước. Có thể thấy, ông ấy rất coi trọng ngươi."
"Vương tiên sinh?" Trần Tích biết mình đi theo đoàn lạc đà, tốc độ vân du bốn phương tự nhiên không thể so với ngựa trạm đưa tin khẩn, chỉ là không ngờ Vương Đạo Thánh lại đích thân viết một bức thư vì mình.
Hắn tò mò hỏi: "Tiên sinh viết gì trong thư?"
Hồ Quân Tiện bình tĩnh nói: "Ông ấy nói ngươi từng nhiều lần xoay chuyển tình thế nguy nan ở Lạc Thành, nhưng chưa bao giờ tranh công tự phụ. Ông ấy dùng tám chữ để khen ngươi: *sáng mà không chói, nước lặng chảy sâu*."
Trần Tích khiêm tốn nói: "Học sinh còn không dám nhận lời khen ngợi như vậy của lão sư."
Hồ Quân Tiện vẻ mặt trang nghiêm bước ra khỏi lầu cổng thành, tay vịn lên bức tường thành loang lổ: "Cảnh tượng ngày đó ở phố Toa Xa thế nào, ta đều nhìn thấy hết, ta tin Vương Đạo Thánh. Vương Đạo Thánh nói ngươi không nên đi con đường khoa cử, nhưng hiện giờ ông ấy không còn duyên với Binh bộ, không có cách nào dìu dắt ngươi, nên nhờ ta tìm cách giữ ngươi lại Cố Nguyên. Ngươi có bằng lòng không?"
"Ở lại Cố Nguyên?" Trần Tích khẽ giật mình.
Hồ Quân Tiện đưa ra điều kiện của mình: "Gia nhập biên quân Cố Nguyên của ta, chỉ cần trấn thủ biên cương hai mươi năm, ta bảo đảm ngươi sẽ trở thành Phó tổng binh của Cố Nguyên, chức quan chính tam phẩm, thế nào?"
Trần Tích lắc đầu: "Đa tạ hảo ý của Tướng quân, nhưng chí hướng của ta không ở đây."
Hồ Quân Tiện ừ một tiếng, không nói gì thêm.
Trần Tích thấy nghi hoặc, đã có ý mời chào mình, sao lại không nói thêm gì nữa?
Hồ Quân Tiện liếc thấy vẻ mặt nghi hoặc của hắn, dường như đoán được tâm tư, mặt không đổi sắc nói: "Mở miệng mời chào ngươi là để hoàn thành lời ủy thác của Vương Đạo Thánh. Không mời thêm nữa, là vì sợ ngươi cũng giống như bọn ta, chôn vùi tuổi xuân ở nơi này. Nam nhi đại hảo hán, ai lại muốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này? Lão sư của ngươi cũng chẳng tốt lành gì đâu, không nhận lời cũng không sao."
Trần Tích: "..."
Đúng lúc này, từ màn đêm bên ngoài thành trì vọng lại tiếng vó ngựa.
Nhưng màn đêm đã buông xuống, ánh đuốc trên tường thành chỉ soi sáng được một vùng nhỏ ngay chân tường, hoàn toàn không thể nhìn rõ tình hình bên ngoài. Mãi cho đến khi tên kỵ binh của Cảnh triều kia phi ngựa đến thật gần, mới có thể nhờ chút ánh sáng le lói mà thấy được vị trí của đối phương.
Tên kỵ binh Cảnh triều lấy cây cung sắt đeo sau lưng xuống, giương cung lắp tên.
Trần Tích khẽ quát: "Tướng quân cẩn thận!"
Vút một tiếng, âm thanh sắc lẻm xé gió lao tới. Hồ Quân Tiện chỉ hơi nghiêng đầu, mũi tên đã sượt qua má hắn, cắm phập vào lầu trên cổng thành.
Trên đuôi mũi tên có quấn một mảnh lụa trắng, đang phất phơ trong gió.
Trần Tích nhìn lại ra ngoài thành, chỉ thấy tay thiện xạ của Cảnh triều kia đã quay ngựa, phóng vào trong màn đêm lần nữa.
Một tên lính biên phòng mặc giáp gỡ mũi tên đó xuống, tháo mảnh lụa ra, bên trên dùng máu viết: "Trong vòng ba ngày, mở cổng dâng thành. Nếu không, sẽ khiến các ngươi xương trắng đầy đồng, đất đai ngàn dặm khô cằn!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận