Thanh Sơn
Chương 235: Tam gia (2)
Chương 235: Tam gia (2)
Ngay lúc này, tấm rèm vải bông dày nặng bị người vén lên, khí lạnh bên ngoài ập vào mặt, thổi làm ánh nến trong khách sạn chập chờn lúc sáng lúc tối.
Người hầu bàn xoay người nói: "Khách quan, ở trọ hay là... Tam gia! Khách quý ít gặp a, ngài không phải đã đi Kinh Thành sao?"
Người tới là một người đàn ông trung niên lưng đeo trường đao, mắt trái bị mù, trong hốc mắt chỉ còn lại tròng trắng, ánh mắt hung tợn.
Chỉ thấy hắn phủi bụi trên người một cái, từ trong tay áo lấy ra một đồng tiền, ném về phía chưởng quỹ từ xa, thế ném lăng lệ.
Chưởng quỹ khẽ ngửa người ra sau, dùng hai ngón tay kẹp lấy đồng tiền ngay trước chóp mũi. Hắn cầm đồng tiền lên xem xét kỹ lưỡng trước mặt, thấy bên trên đồng tiền có đúc hai chữ "Lửa đèn".
Ánh mắt chưởng quỹ sáng ngời có thần, hỏi: "Tam gia, đốc chủ đã về Cố Nguyên rồi sao?"
Tam gia bình tĩnh nói: "Càng ngày càng không có quy củ, chuyện của đốc chủ cũng là ngươi có thể dò hỏi sao?"
Chưởng quỹ sắc mặt sầm lại: "Khách khí với ngươi mới tôn xưng ngươi một tiếng Tam gia, nếu không phải ngươi là người hầu cận bên cạnh đốc chủ, ngươi thì tính là cái gì? Ban đầu lúc ở dưới trướng tướng quân, ngươi cũng chỉ là bại tướng dưới tay ta. Ta chẳng qua chỉ hỏi một chút đốc chủ có về Cố Nguyên không, ngươi gấp cái gì?"
Tam gia cười lạnh một tiếng: "Thu lại cái kế vặt của ngươi đi, đốc chủ không phải người ngươi có thể tính toán. Nếu còn phá quy củ, ta tất sát ngươi."
Chưởng quỹ cười nhạo một tiếng, xắn tay áo lên tới cánh tay: "Chỉ bằng ngươi?"
Tam gia tay trái ấn lên chuôi đao: "Thử xem?"
Trong lúc giương cung bạt kiếm, người hầu bàn vội vàng hòa giải: "Hai vị gia, trong khách sạn còn không ít khách nhân, xin đừng kinh động bọn họ, đến lúc đó đều sẽ bị đốc chủ trách phạt. Chưởng quỹ, Tam gia mang đồng tiền Lửa đèn tới chắc là có chính sự."
Chưởng quỹ im lặng mấy hơi, một lần nữa buông tay áo xuống, lười biếng nói: "Nói đi, tới khách sạn Long Môn của ta có chuyện gì?"
Tam gia lạnh giọng hỏi: "Vừa có mấy người vào khách sạn của ngươi, sắp xếp cho ta ở gian phòng cách vách. Nhớ kỹ, điều không nên hỏi thì đừng hỏi, điều không nên nói cũng đừng nói."
Chưởng quỹ nghi ngờ liếc mắt nhìn lên lầu, quay đầu lại hỏi: "Chờ một chút, mấy người kia là ai mà lại do ngươi tới đây theo dõi? Đây là chuyện của ngươi, hay là chuyện của đốc chủ?"
Tam gia không trả lời.
Chưởng quỹ lại hỏi: "Muốn giết bọn họ, hay là trên người bọn họ có mang thứ đốc chủ muốn? Nếu bọn họ có thứ đốc chủ muốn, nửa đêm ta sẽ giết bọn họ mang tới, đưa đi cho đốc chủ."
Tam gia không nhịn được nói: "Ngươi xong chưa? Đốc chủ không ở Cố Nguyên, ta về một mình."
"Vậy ngươi không nói sớm!" Chưởng quỹ đột nhiên mất hứng, khoát khoát tay, cũng không nhìn nhiều nữa: "Tiểu Ngũ, dẫn Tam nhi đi phòng Địa tự Ất. Đợi lát nữa gọi khách nhân phòng Địa tự Bính dậy, nên tiễn hắn đi."
Tam gia nghe cách xưng hô "Tam nhi" thì nhíu mày, nhưng cuối cùng không nói gì.
Trong phòng Thiên tự Giáp, Tiểu Mãn ngồi xổm trên mặt đất trải chăn đệm, Trương Tranh ngồi trên ghế bên cạnh, buồn chán dùng chiếc kìm sắt nhỏ khều than củi vừa mới cháy trong chậu than.
Tiểu Mãn hung hăng nguýt hắn một cái: "Ngươi làm gì đó, giường của mình thì tự mình trải!"
Trương Tranh lười biếng nói: "Ngươi giúp ta trải cùng không được sao?"
Tiểu Mãn lườm hắn một cái: "Ta là nha hoàn của công tử, không phải nha hoàn của ngươi."
Trương Tranh mở to mắt nhìn: "Sao ngươi cứ nhìn ta không vừa mắt thế, nói chuyện toàn kẹp thương đeo gậy."
Tiểu Mãn hai tay trải phẳng chăn đệm, chậm rãi nói: "Người tầm hoa vấn liễu còn muốn người khác nói lời hay ý đẹp sao? Ngươi đừng có làm hư công tử nhà ta."
Trương Tranh vội vàng giải thích: "Ta tầm hoa vấn liễu khi nào? Ý ta là ta chẳng thèm ngó tới những người làm nghề đó! Huynh đệ bên cạnh ta dù thích cái này, nhưng ta là người giữ mình trong sạch."
Tiểu Mãn cười khẩy nói: "Đúng đúng đúng, cả nồi cơm, chỉ có ngươi là hạt gạo sống."
Trương Tranh há to miệng, nửa ngày không nói nên lời.
Trương Hạ ở cạnh cửa sổ quay đầu lại: "Hai ngươi bát tự không hợp à, sao cứ cãi nhau mãi thế... Suỵt!"
Vừa nói xong, chỉ nghe tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa.
Trần Tích vốn đang ôm Ô Vân đứng bên cửa sổ, im lặng nhìn ra ngoài qua khe hở. Lúc này bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt di chuyển theo âm thanh, dường như xuyên qua cửa và tường, thấy được bóng người trên hành lang.
Khoảnh khắc sau, phòng sát vách vang lên tiếng cọt kẹt, có người đẩy cửa vào phòng, sau đó lại không còn động tĩnh gì nữa.
Trương Hạ dùng ngón tay nhúng nước trà, viết lên bàn: "Là khách của khách sạn Long Môn?"
Trần Tích nhíu mày lắc đầu, cũng dùng ngón tay nhúng nước viết: "Chúng ta vừa vào ở phòng chữ Giáp, liền lập tức có người vào ở phòng chữ Ất? Cẩn thận thì hơn, tai vách mạch rừng."
Trương Hạ gật đầu, xoay người đi ghé tai nói nhỏ với Trương Tranh và Tiểu Mãn.
Trần Tích quay người lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa.
Phòng Thiên tự ở lầu ba khách sạn Long Môn, đã là nơi cao nhất trong nội thành Cố Nguyên này. Hắn phóng mắt nhìn ra xa, thậm chí có thể thấy ánh lửa trên tường thành phía xa, binh sĩ biên quân mặc giáp như những con kiến đen nhỏ đi tới đi lui. Bên trong tường thành, những ngôi nhà đất thấp cao thấp xen kẽ, trên những mái nhà san sát, thỉnh thoảng còn có bóng dáng cường hào nhảy qua nhảy lại.
Nhìn lại gần hơn, sân sau của khách sạn Long Môn rộng rãi, chuồng ngựa, kho củi, nhà bếp, chuồng bò đầy đủ cả, tiếng ca và tiếng tửu lệnh từ thanh lâu sát vách vọng tới.
Tiểu Mãn trải xong chăn đệm, đi đến bên cạnh Trần Tích thấp giọng nói: "Công tử, nghỉ sớm một chút đi ạ?"
Trần Tích lắc đầu, lấy chén trà nhúng nước viết lên bệ cửa sổ: "Các ngươi ngủ trước đi, đầu đêm ta gác, sau nửa đêm Tiểu Mãn ngươi gác."
Tiểu Mãn trong lòng giật mình: A? Ta?
Nàng lập tức có chút chột dạ, kỳ lạ, có Trương Tranh là đại lão gia ở đây, sao công tử lại để mình gác đêm? Công tử có phải đã nhìn ra gì rồi không? Công tử phát hiện thân phận đi quan của mình rồi? Công tử còn phát hiện ra điều gì nữa?
Trong đầu Tiểu Mãn lóe lên rất nhiều ý nghĩ, rối bời. Nàng vốn còn muốn dò xét công tử nhà mình, lại bị một câu của công tử khiến nàng bối rối.
Đêm dài.
Trương Hạ trải chăn đệm ngủ dưới đất trong phòng, Trương Tranh nghẹo đầu ngủ trên chăn đệm trải dưới đất ở gian ngoài, bàn bát tiên trong phòng bị chuyển sang một bên để nhường chỗ ngủ, cuối cùng không ai ngủ trên giường, đều ngủ trên đất.
Tiểu Mãn bê ghế nhỏ ngồi cạnh chậu than, hoàn toàn không buồn ngủ, Trần Tích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ còn nàng thì mắt tròn xoe nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Tích, không biết đang suy nghĩ gì.
Lúc này, ngay cả tiếng ca trong thanh lâu sát vách cũng đã ngừng, Trần Tích lại ánh mắt tập trung, tinh thần tỉnh táo.
Trong bóng đêm, chỉ thấy một tên người hầu bàn lén lút đi ra khỏi lầu bát giác, sau lưng dắt theo một gã mập mạp tai to mặt lớn mặc đồ lụa, hai người đi thẳng về hướng chuồng ngựa.
Vào trong chuồng ngựa, có lều cỏ tranh che khuất tầm mắt, Trần Tích liền không còn nhìn thấy bóng dáng hai người nữa.
Một lát sau, người hầu bàn đi ra khỏi chuồng ngựa, cẩn trọng nhìn quanh. Một lúc lâu sau xác nhận không có gì bất thường, hắn kéo chặt cổ áo trong gió lạnh, hà hơi vào hai tay, xoa xoa tay rồi trở vào trong lầu bát giác.
Gã mập mạp tai to mặt lớn kia, vĩnh viễn biến mất trong chuồng ngựa.
Ngay lúc này, tấm rèm vải bông dày nặng bị người vén lên, khí lạnh bên ngoài ập vào mặt, thổi làm ánh nến trong khách sạn chập chờn lúc sáng lúc tối.
Người hầu bàn xoay người nói: "Khách quan, ở trọ hay là... Tam gia! Khách quý ít gặp a, ngài không phải đã đi Kinh Thành sao?"
Người tới là một người đàn ông trung niên lưng đeo trường đao, mắt trái bị mù, trong hốc mắt chỉ còn lại tròng trắng, ánh mắt hung tợn.
Chỉ thấy hắn phủi bụi trên người một cái, từ trong tay áo lấy ra một đồng tiền, ném về phía chưởng quỹ từ xa, thế ném lăng lệ.
Chưởng quỹ khẽ ngửa người ra sau, dùng hai ngón tay kẹp lấy đồng tiền ngay trước chóp mũi. Hắn cầm đồng tiền lên xem xét kỹ lưỡng trước mặt, thấy bên trên đồng tiền có đúc hai chữ "Lửa đèn".
Ánh mắt chưởng quỹ sáng ngời có thần, hỏi: "Tam gia, đốc chủ đã về Cố Nguyên rồi sao?"
Tam gia bình tĩnh nói: "Càng ngày càng không có quy củ, chuyện của đốc chủ cũng là ngươi có thể dò hỏi sao?"
Chưởng quỹ sắc mặt sầm lại: "Khách khí với ngươi mới tôn xưng ngươi một tiếng Tam gia, nếu không phải ngươi là người hầu cận bên cạnh đốc chủ, ngươi thì tính là cái gì? Ban đầu lúc ở dưới trướng tướng quân, ngươi cũng chỉ là bại tướng dưới tay ta. Ta chẳng qua chỉ hỏi một chút đốc chủ có về Cố Nguyên không, ngươi gấp cái gì?"
Tam gia cười lạnh một tiếng: "Thu lại cái kế vặt của ngươi đi, đốc chủ không phải người ngươi có thể tính toán. Nếu còn phá quy củ, ta tất sát ngươi."
Chưởng quỹ cười nhạo một tiếng, xắn tay áo lên tới cánh tay: "Chỉ bằng ngươi?"
Tam gia tay trái ấn lên chuôi đao: "Thử xem?"
Trong lúc giương cung bạt kiếm, người hầu bàn vội vàng hòa giải: "Hai vị gia, trong khách sạn còn không ít khách nhân, xin đừng kinh động bọn họ, đến lúc đó đều sẽ bị đốc chủ trách phạt. Chưởng quỹ, Tam gia mang đồng tiền Lửa đèn tới chắc là có chính sự."
Chưởng quỹ im lặng mấy hơi, một lần nữa buông tay áo xuống, lười biếng nói: "Nói đi, tới khách sạn Long Môn của ta có chuyện gì?"
Tam gia lạnh giọng hỏi: "Vừa có mấy người vào khách sạn của ngươi, sắp xếp cho ta ở gian phòng cách vách. Nhớ kỹ, điều không nên hỏi thì đừng hỏi, điều không nên nói cũng đừng nói."
Chưởng quỹ nghi ngờ liếc mắt nhìn lên lầu, quay đầu lại hỏi: "Chờ một chút, mấy người kia là ai mà lại do ngươi tới đây theo dõi? Đây là chuyện của ngươi, hay là chuyện của đốc chủ?"
Tam gia không trả lời.
Chưởng quỹ lại hỏi: "Muốn giết bọn họ, hay là trên người bọn họ có mang thứ đốc chủ muốn? Nếu bọn họ có thứ đốc chủ muốn, nửa đêm ta sẽ giết bọn họ mang tới, đưa đi cho đốc chủ."
Tam gia không nhịn được nói: "Ngươi xong chưa? Đốc chủ không ở Cố Nguyên, ta về một mình."
"Vậy ngươi không nói sớm!" Chưởng quỹ đột nhiên mất hứng, khoát khoát tay, cũng không nhìn nhiều nữa: "Tiểu Ngũ, dẫn Tam nhi đi phòng Địa tự Ất. Đợi lát nữa gọi khách nhân phòng Địa tự Bính dậy, nên tiễn hắn đi."
Tam gia nghe cách xưng hô "Tam nhi" thì nhíu mày, nhưng cuối cùng không nói gì.
Trong phòng Thiên tự Giáp, Tiểu Mãn ngồi xổm trên mặt đất trải chăn đệm, Trương Tranh ngồi trên ghế bên cạnh, buồn chán dùng chiếc kìm sắt nhỏ khều than củi vừa mới cháy trong chậu than.
Tiểu Mãn hung hăng nguýt hắn một cái: "Ngươi làm gì đó, giường của mình thì tự mình trải!"
Trương Tranh lười biếng nói: "Ngươi giúp ta trải cùng không được sao?"
Tiểu Mãn lườm hắn một cái: "Ta là nha hoàn của công tử, không phải nha hoàn của ngươi."
Trương Tranh mở to mắt nhìn: "Sao ngươi cứ nhìn ta không vừa mắt thế, nói chuyện toàn kẹp thương đeo gậy."
Tiểu Mãn hai tay trải phẳng chăn đệm, chậm rãi nói: "Người tầm hoa vấn liễu còn muốn người khác nói lời hay ý đẹp sao? Ngươi đừng có làm hư công tử nhà ta."
Trương Tranh vội vàng giải thích: "Ta tầm hoa vấn liễu khi nào? Ý ta là ta chẳng thèm ngó tới những người làm nghề đó! Huynh đệ bên cạnh ta dù thích cái này, nhưng ta là người giữ mình trong sạch."
Tiểu Mãn cười khẩy nói: "Đúng đúng đúng, cả nồi cơm, chỉ có ngươi là hạt gạo sống."
Trương Tranh há to miệng, nửa ngày không nói nên lời.
Trương Hạ ở cạnh cửa sổ quay đầu lại: "Hai ngươi bát tự không hợp à, sao cứ cãi nhau mãi thế... Suỵt!"
Vừa nói xong, chỉ nghe tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa.
Trần Tích vốn đang ôm Ô Vân đứng bên cửa sổ, im lặng nhìn ra ngoài qua khe hở. Lúc này bỗng nhiên xoay người lại, ánh mắt di chuyển theo âm thanh, dường như xuyên qua cửa và tường, thấy được bóng người trên hành lang.
Khoảnh khắc sau, phòng sát vách vang lên tiếng cọt kẹt, có người đẩy cửa vào phòng, sau đó lại không còn động tĩnh gì nữa.
Trương Hạ dùng ngón tay nhúng nước trà, viết lên bàn: "Là khách của khách sạn Long Môn?"
Trần Tích nhíu mày lắc đầu, cũng dùng ngón tay nhúng nước viết: "Chúng ta vừa vào ở phòng chữ Giáp, liền lập tức có người vào ở phòng chữ Ất? Cẩn thận thì hơn, tai vách mạch rừng."
Trương Hạ gật đầu, xoay người đi ghé tai nói nhỏ với Trương Tranh và Tiểu Mãn.
Trần Tích quay người lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa.
Phòng Thiên tự ở lầu ba khách sạn Long Môn, đã là nơi cao nhất trong nội thành Cố Nguyên này. Hắn phóng mắt nhìn ra xa, thậm chí có thể thấy ánh lửa trên tường thành phía xa, binh sĩ biên quân mặc giáp như những con kiến đen nhỏ đi tới đi lui. Bên trong tường thành, những ngôi nhà đất thấp cao thấp xen kẽ, trên những mái nhà san sát, thỉnh thoảng còn có bóng dáng cường hào nhảy qua nhảy lại.
Nhìn lại gần hơn, sân sau của khách sạn Long Môn rộng rãi, chuồng ngựa, kho củi, nhà bếp, chuồng bò đầy đủ cả, tiếng ca và tiếng tửu lệnh từ thanh lâu sát vách vọng tới.
Tiểu Mãn trải xong chăn đệm, đi đến bên cạnh Trần Tích thấp giọng nói: "Công tử, nghỉ sớm một chút đi ạ?"
Trần Tích lắc đầu, lấy chén trà nhúng nước viết lên bệ cửa sổ: "Các ngươi ngủ trước đi, đầu đêm ta gác, sau nửa đêm Tiểu Mãn ngươi gác."
Tiểu Mãn trong lòng giật mình: A? Ta?
Nàng lập tức có chút chột dạ, kỳ lạ, có Trương Tranh là đại lão gia ở đây, sao công tử lại để mình gác đêm? Công tử có phải đã nhìn ra gì rồi không? Công tử phát hiện thân phận đi quan của mình rồi? Công tử còn phát hiện ra điều gì nữa?
Trong đầu Tiểu Mãn lóe lên rất nhiều ý nghĩ, rối bời. Nàng vốn còn muốn dò xét công tử nhà mình, lại bị một câu của công tử khiến nàng bối rối.
Đêm dài.
Trương Hạ trải chăn đệm ngủ dưới đất trong phòng, Trương Tranh nghẹo đầu ngủ trên chăn đệm trải dưới đất ở gian ngoài, bàn bát tiên trong phòng bị chuyển sang một bên để nhường chỗ ngủ, cuối cùng không ai ngủ trên giường, đều ngủ trên đất.
Tiểu Mãn bê ghế nhỏ ngồi cạnh chậu than, hoàn toàn không buồn ngủ, Trần Tích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ còn nàng thì mắt tròn xoe nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Tích, không biết đang suy nghĩ gì.
Lúc này, ngay cả tiếng ca trong thanh lâu sát vách cũng đã ngừng, Trần Tích lại ánh mắt tập trung, tinh thần tỉnh táo.
Trong bóng đêm, chỉ thấy một tên người hầu bàn lén lút đi ra khỏi lầu bát giác, sau lưng dắt theo một gã mập mạp tai to mặt lớn mặc đồ lụa, hai người đi thẳng về hướng chuồng ngựa.
Vào trong chuồng ngựa, có lều cỏ tranh che khuất tầm mắt, Trần Tích liền không còn nhìn thấy bóng dáng hai người nữa.
Một lát sau, người hầu bàn đi ra khỏi chuồng ngựa, cẩn trọng nhìn quanh. Một lúc lâu sau xác nhận không có gì bất thường, hắn kéo chặt cổ áo trong gió lạnh, hà hơi vào hai tay, xoa xoa tay rồi trở vào trong lầu bát giác.
Gã mập mạp tai to mặt lớn kia, vĩnh viễn biến mất trong chuồng ngựa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận