Tam Quốc: Vạn Lần Trả Về, Chúa Công Ta Tuyệt Không Tư Tàng
Chương 305: Huyết tinh Trung Sơn!
Chương 305: Huyết tinh Trung Sơn! Một tuần sau. Cao Lãm cùng Trương Hợp hai người dẫn đầu đại quân bắt đầu vây kín quận Trung Sơn. Lúc này, bên trong thành Trung Sơn, tất cả mọi thứ có thể ăn đã bị quân Ký Châu cướp sạch không còn, sở hữu chiến mã đều bị chém giết gần hết, ngay cả vỏ cây và lá cây cũng bị chúng nấu ăn. Quân Ký Châu co cụm lại bên trong tường thành, yếu ớt nhìn ra ngoài thành.
"Nhị Ngưu ca, huynh còn đồ ăn không?" Một thiếu niên gầy gò, mặt vàng như nến tựa vào vai một thiếu niên lớn tuổi hơn. Cả hai đều là trẻ con nhà dân bị bắt đi lính, lớn nhất nhìn cũng chỉ mười sáu tuổi. Những đứa trẻ bị bắt đi lính như bọn họ còn hơn ba trăm người. Sau huấn luyện đơn giản, bọn trẻ bị đưa lên tường thành. Đa số các lão binh Ký Châu rất thương cảm đám trẻ này, vì họ biết lũ trẻ chỉ là bia đỡ đạn, hao tổn thể lực và tên pháo của địch. Nhưng Nhan Lương không quan tâm, miễn là giữ được thành, có chết thêm người cũng chẳng sao?
"Cẩu Oa Tử, chỗ ta còn hai củ rễ cây, chúng ta nấu ăn đi." Thiếu niên lớn hơn lấy từ trong bọc vải rách một củ rễ dính đất. Ngay khi hai người chuẩn bị nhóm lửa nấu rễ cây thì bên ngoài thành vang lên tiếng ồn ào.
"Này! Người trong thành nghe đây! Mau mở cửa thành ra! Tịnh Châu Quân đãi ngộ tù binh!" Trương Hợp vừa hô hào, vừa cho người mở nắp vạc lớn. Ngay lập tức, mùi gạo nồng nặc lan tỏa khắp nơi. Vì Tịnh Châu Quân ở đầu hướng gió, hương gạo thơm ngát nhanh chóng bay vào trong thành. Trương Hợp nở một nụ cười hiền hòa. "Các huynh đệ, ta biết, các ngươi chắc chắn đang đói lắm rồi phải không? Chỉ cần các ngươi đầu hàng ngay lập tức, các ngươi sẽ được ăn cháo gạo thơm ngon!"
Nhị Ngưu ghé sát tường thành hít hà mùi gạo, miệng không ngừng chảy nước miếng. Đến giờ đã ba ngày bọn họ không ăn gì, giờ đừng nói cầm đao, đứng còn không nổi. Cẩu Oa Tử lau nước miếng. "Thơm mùi gạo quá, Nhị Ngưu ca, chúng ta mở cửa thành đầu hàng đi?"
Nhị Ngưu lắc đầu. "Vô ích, hai đứa mình mà đòi mở cửa thành thì chắc đi được nửa đường đã bị cung tiễn thủ bắn chết." Cẩu Oa Tử vẫn nhìn cháo gạo hồi lâu, không thể quên.
Lúc này, một thiếu niên trạc tuổi Nhị Ngưu tới. "Nhị Ngưu, ngươi có muốn ăn cháo gạo không?" Cẩu Oa Tử và Nhị Ngưu đều quay đầu nhìn thiếu niên kia.
"Tiểu Quang, ngươi có cách?"
"Đương nhiên ta có cách, đại ca ta phụ trách Cửa Bắc, bây giờ bọn ta thiếu người mở cửa thành, hai ngươi có muốn tham gia không?"
Cẩu Oa Tử nghe vậy, mắt sáng rỡ. Nhưng Nhị Ngưu lại nghi ngờ nhìn Tiểu Quang. "Tiểu Quang, chuyện này mà bị phát hiện là mất mạng đấy, sao ngươi dám nói với bọn ta?"
Thiếu niên có chút ngượng ngùng gãi đầu. "Chẳng phải chúng ta là bạn tốt sao? Bạn tốt thì phải chia sẻ chứ, tối nay giờ Tý, nếu các ngươi muốn tham gia thì tới Cửa Bắc tập hợp! Bọn ta giờ đã có mười mấy người rồi."
Cẩu Oa Tử vội vàng gật đầu đồng ý. "Tiểu Quang ca, huynh đúng là người tốt, tối nay huynh cứ yên tâm, bọn ta nhất định đến!"
Nhị Ngưu nhìn theo bóng Tiểu Quang, chau mày. "Cẩu Oa Tử, tối nay ngươi không thể đi."
"Nhị Ngưu ca, sao vậy? Sao ta không được đi?"
"Tiểu Quang hôm nay lạ lắm, với lại ta nói, lén mở cửa thành mà bị phát hiện là mất mạng đấy! Chúng ta với Tiểu Quang cũng đâu thân thiết gì, hắn nói cho chúng ta biết, chẳng lẽ không sợ chúng ta lộ bí mật sao?"
Cẩu Oa Tử không để bụng lắc đầu. "Nhị Ngưu ca, huynh nghĩ nhiều quá rồi, trong thành giờ hết lương, A Mẫu ta đang đói ở nhà, ta còn muốn xin cho A Mẫu một bát cháo nữa."
Dù Nhị Ngưu khuyên thế nào, Cẩu Oa Tử vẫn quyết đi đến Cửa Bắc tối nay. Nhị Ngưu hết cách, chỉ còn biết cùng Cẩu Oa Tử đi cùng...
Chớp mắt đã đến đêm khuya giờ Tý. Nhị Ngưu và Cẩu Oa Tử nương theo bóng tối tiến về Cửa Bắc, dọc đường đi, bọn họ phát hiện không có lính tuần tra, phần lớn những người lang thang cũng là người cùng lứa tuổi. Đến nửa đường, bọn họ thấy gần như toàn bộ đám thiếu niên đều đã tập hợp đủ.
"Không đúng! Quá sai! Cẩu Oa Tử, chỉ có chúng ta thì không thể chiếm thành được! Đi mau!"
Cẩu Oa Tử ngây thơ lắc đầu. "Nhị Ngưu ca, có lẽ các đại nhân đã tập kết ở Cửa Bắc rồi."
"Ngươi đừng nghĩ nhiều, đừng quên Tiểu Quang cũng ở gần đây, không có gì đâu."
Nhị Ngưu thấy Cẩu Oa Tử bướng bỉnh, đành kiếm cớ đi vệ sinh. Khi đi vào chỗ khuất, hắn cảm thấy có gì đó bất thường. Vì hắn lờ mờ thấy bóng người, lại còn ánh sáng loé lên. Nhị Ngưu định báo cho Cẩu Oa Tử nhưng đã muộn, Cẩu Oa Tử đã hất tay hắn ra và một mình đi về phía Cửa Bắc.
Khi Cẩu Oa Tử cùng đoàn người đã đến Cửa Bắc, họ thấy Tiểu Quang và ca ca cậu ta, sắc mặt cả hai đều ngưng trọng.
"Tiểu Quang… đủ người chưa?"
"Ca, gần đủ rồi, những người đến đều đã đến cả."
"Tốt, Tiểu Quang, em đi với anh, anh dẫn em đi lấy ít binh khí và áo giáp, lát nữa chia cho bọn họ, rồi chúng ta hành động." Nói rồi, ca ca Tiểu Quang kéo Tiểu Quang rời đi vội vàng.
Rất nhanh, trên tường thành truyền đến những âm thanh kỳ lạ, đao kiếm bị quăng từ trên tường xuống. Đám thiếu niên tò mò nhặt đao kiếm lên, bình thường lên tường thành chiến đấu họ vốn không được chia binh khí, nhiều nhất chỉ được mấy cây côn gỗ hoặc thương tre đơn giản. Ngay khi bọn họ nhặt binh khí lên, phía sau có tiếng quát lớn.
"Lớn mật! Dám ban đêm đầu hàng địch mở cửa thành! Bắn tên giết chúng cho ta!" Vừa dứt lời, một đội cung tiễn thủ trang bị đầy đủ bắt đầu bắn tên về phía bọn trẻ. Khi đợt mưa tên vừa dứt, một đội lính cầm đao sáng loáng tiến lên bắt đầu chém giết.
Nhị Ngưu ngồi xổm gần đó, mắt chứng kiến tất cả, sợ hãi dùng hai tay che miệng, sợ phát ra âm thanh. Còn Cẩu Oa Tử đáng thương thì không ngừng giơ tay về phía hắn, miệng liên tục kêu cứu… Nhưng một giây sau, một lưỡi đao xé xác cậu ra làm hai. Cảnh tượng này không chỉ khiến Nhị Ngưu sụp đổ mà cả Tiểu Quang ở gần đó cũng suy sụp ngồi bệt xuống, không biết phải làm sao.
"Ca... Huynh không phải nói bảo em thông báo cho bọn họ thì sẽ có cháo gạo ăn sao? Sao lại thế này? Sao họ lại giết bọn họ?"
Trước chất vấn của em trai, người đàn ông trung niên tái mặt cúi đầu. Vì những gì sẽ xảy ra tiếp theo, anh ta không dám nói ra, chuyện này đến người lớn còn chưa chắc chấp nhận nổi, huống chi là trẻ con.
"Nhị Ngưu ca, huynh còn đồ ăn không?" Một thiếu niên gầy gò, mặt vàng như nến tựa vào vai một thiếu niên lớn tuổi hơn. Cả hai đều là trẻ con nhà dân bị bắt đi lính, lớn nhất nhìn cũng chỉ mười sáu tuổi. Những đứa trẻ bị bắt đi lính như bọn họ còn hơn ba trăm người. Sau huấn luyện đơn giản, bọn trẻ bị đưa lên tường thành. Đa số các lão binh Ký Châu rất thương cảm đám trẻ này, vì họ biết lũ trẻ chỉ là bia đỡ đạn, hao tổn thể lực và tên pháo của địch. Nhưng Nhan Lương không quan tâm, miễn là giữ được thành, có chết thêm người cũng chẳng sao?
"Cẩu Oa Tử, chỗ ta còn hai củ rễ cây, chúng ta nấu ăn đi." Thiếu niên lớn hơn lấy từ trong bọc vải rách một củ rễ dính đất. Ngay khi hai người chuẩn bị nhóm lửa nấu rễ cây thì bên ngoài thành vang lên tiếng ồn ào.
"Này! Người trong thành nghe đây! Mau mở cửa thành ra! Tịnh Châu Quân đãi ngộ tù binh!" Trương Hợp vừa hô hào, vừa cho người mở nắp vạc lớn. Ngay lập tức, mùi gạo nồng nặc lan tỏa khắp nơi. Vì Tịnh Châu Quân ở đầu hướng gió, hương gạo thơm ngát nhanh chóng bay vào trong thành. Trương Hợp nở một nụ cười hiền hòa. "Các huynh đệ, ta biết, các ngươi chắc chắn đang đói lắm rồi phải không? Chỉ cần các ngươi đầu hàng ngay lập tức, các ngươi sẽ được ăn cháo gạo thơm ngon!"
Nhị Ngưu ghé sát tường thành hít hà mùi gạo, miệng không ngừng chảy nước miếng. Đến giờ đã ba ngày bọn họ không ăn gì, giờ đừng nói cầm đao, đứng còn không nổi. Cẩu Oa Tử lau nước miếng. "Thơm mùi gạo quá, Nhị Ngưu ca, chúng ta mở cửa thành đầu hàng đi?"
Nhị Ngưu lắc đầu. "Vô ích, hai đứa mình mà đòi mở cửa thành thì chắc đi được nửa đường đã bị cung tiễn thủ bắn chết." Cẩu Oa Tử vẫn nhìn cháo gạo hồi lâu, không thể quên.
Lúc này, một thiếu niên trạc tuổi Nhị Ngưu tới. "Nhị Ngưu, ngươi có muốn ăn cháo gạo không?" Cẩu Oa Tử và Nhị Ngưu đều quay đầu nhìn thiếu niên kia.
"Tiểu Quang, ngươi có cách?"
"Đương nhiên ta có cách, đại ca ta phụ trách Cửa Bắc, bây giờ bọn ta thiếu người mở cửa thành, hai ngươi có muốn tham gia không?"
Cẩu Oa Tử nghe vậy, mắt sáng rỡ. Nhưng Nhị Ngưu lại nghi ngờ nhìn Tiểu Quang. "Tiểu Quang, chuyện này mà bị phát hiện là mất mạng đấy, sao ngươi dám nói với bọn ta?"
Thiếu niên có chút ngượng ngùng gãi đầu. "Chẳng phải chúng ta là bạn tốt sao? Bạn tốt thì phải chia sẻ chứ, tối nay giờ Tý, nếu các ngươi muốn tham gia thì tới Cửa Bắc tập hợp! Bọn ta giờ đã có mười mấy người rồi."
Cẩu Oa Tử vội vàng gật đầu đồng ý. "Tiểu Quang ca, huynh đúng là người tốt, tối nay huynh cứ yên tâm, bọn ta nhất định đến!"
Nhị Ngưu nhìn theo bóng Tiểu Quang, chau mày. "Cẩu Oa Tử, tối nay ngươi không thể đi."
"Nhị Ngưu ca, sao vậy? Sao ta không được đi?"
"Tiểu Quang hôm nay lạ lắm, với lại ta nói, lén mở cửa thành mà bị phát hiện là mất mạng đấy! Chúng ta với Tiểu Quang cũng đâu thân thiết gì, hắn nói cho chúng ta biết, chẳng lẽ không sợ chúng ta lộ bí mật sao?"
Cẩu Oa Tử không để bụng lắc đầu. "Nhị Ngưu ca, huynh nghĩ nhiều quá rồi, trong thành giờ hết lương, A Mẫu ta đang đói ở nhà, ta còn muốn xin cho A Mẫu một bát cháo nữa."
Dù Nhị Ngưu khuyên thế nào, Cẩu Oa Tử vẫn quyết đi đến Cửa Bắc tối nay. Nhị Ngưu hết cách, chỉ còn biết cùng Cẩu Oa Tử đi cùng...
Chớp mắt đã đến đêm khuya giờ Tý. Nhị Ngưu và Cẩu Oa Tử nương theo bóng tối tiến về Cửa Bắc, dọc đường đi, bọn họ phát hiện không có lính tuần tra, phần lớn những người lang thang cũng là người cùng lứa tuổi. Đến nửa đường, bọn họ thấy gần như toàn bộ đám thiếu niên đều đã tập hợp đủ.
"Không đúng! Quá sai! Cẩu Oa Tử, chỉ có chúng ta thì không thể chiếm thành được! Đi mau!"
Cẩu Oa Tử ngây thơ lắc đầu. "Nhị Ngưu ca, có lẽ các đại nhân đã tập kết ở Cửa Bắc rồi."
"Ngươi đừng nghĩ nhiều, đừng quên Tiểu Quang cũng ở gần đây, không có gì đâu."
Nhị Ngưu thấy Cẩu Oa Tử bướng bỉnh, đành kiếm cớ đi vệ sinh. Khi đi vào chỗ khuất, hắn cảm thấy có gì đó bất thường. Vì hắn lờ mờ thấy bóng người, lại còn ánh sáng loé lên. Nhị Ngưu định báo cho Cẩu Oa Tử nhưng đã muộn, Cẩu Oa Tử đã hất tay hắn ra và một mình đi về phía Cửa Bắc.
Khi Cẩu Oa Tử cùng đoàn người đã đến Cửa Bắc, họ thấy Tiểu Quang và ca ca cậu ta, sắc mặt cả hai đều ngưng trọng.
"Tiểu Quang… đủ người chưa?"
"Ca, gần đủ rồi, những người đến đều đã đến cả."
"Tốt, Tiểu Quang, em đi với anh, anh dẫn em đi lấy ít binh khí và áo giáp, lát nữa chia cho bọn họ, rồi chúng ta hành động." Nói rồi, ca ca Tiểu Quang kéo Tiểu Quang rời đi vội vàng.
Rất nhanh, trên tường thành truyền đến những âm thanh kỳ lạ, đao kiếm bị quăng từ trên tường xuống. Đám thiếu niên tò mò nhặt đao kiếm lên, bình thường lên tường thành chiến đấu họ vốn không được chia binh khí, nhiều nhất chỉ được mấy cây côn gỗ hoặc thương tre đơn giản. Ngay khi bọn họ nhặt binh khí lên, phía sau có tiếng quát lớn.
"Lớn mật! Dám ban đêm đầu hàng địch mở cửa thành! Bắn tên giết chúng cho ta!" Vừa dứt lời, một đội cung tiễn thủ trang bị đầy đủ bắt đầu bắn tên về phía bọn trẻ. Khi đợt mưa tên vừa dứt, một đội lính cầm đao sáng loáng tiến lên bắt đầu chém giết.
Nhị Ngưu ngồi xổm gần đó, mắt chứng kiến tất cả, sợ hãi dùng hai tay che miệng, sợ phát ra âm thanh. Còn Cẩu Oa Tử đáng thương thì không ngừng giơ tay về phía hắn, miệng liên tục kêu cứu… Nhưng một giây sau, một lưỡi đao xé xác cậu ra làm hai. Cảnh tượng này không chỉ khiến Nhị Ngưu sụp đổ mà cả Tiểu Quang ở gần đó cũng suy sụp ngồi bệt xuống, không biết phải làm sao.
"Ca... Huynh không phải nói bảo em thông báo cho bọn họ thì sẽ có cháo gạo ăn sao? Sao lại thế này? Sao họ lại giết bọn họ?"
Trước chất vấn của em trai, người đàn ông trung niên tái mặt cúi đầu. Vì những gì sẽ xảy ra tiếp theo, anh ta không dám nói ra, chuyện này đến người lớn còn chưa chắc chấp nhận nổi, huống chi là trẻ con.
Bạn cần đăng nhập để bình luận