Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1795: Hoàn thành cảm nghĩ !

Mỗi lần hoàn thành đều là một lần chia ly, khi đã toàn bộ linh hồn và thể xác đắm mình vào câu chuyện, xem nhân vật như người thân thiết nhất, bỗng nhiên phải bước ra quay về thực tại, lùi lại phía sau rồi lại khó gặp lại, trong lòng thật sự không nỡ. Khi viết xong Thế tử thì đã không nỡ rồi, quyển sách này cũng như vậy, A Quan mấy lần xoắn xuýt, muốn hay không tiếp tục mở bản đồ mới từ từ viết, cứ như vậy viết đến thiên hoang địa lão. Nhưng câu chuyện phải có mở đầu có kết thúc, nếu không thì không thể nào viên mãn được, mở bản đồ mới hoặc viết lan man sẽ chỉ hủy hoại tất cả, cho nên quyển sách này vẫn phải viết xong, không nhất định là hay nhất, nhưng A Quan thật sự đã dốc hết toàn lực. Quyển sách này A Quan bắt đầu chuẩn bị từ tháng 7 năm 2022, viết đến hôm nay mất gần hai năm, trong sách một ngày thì ngoài đời cũng là một ngày, ở giữa vì sức khỏe mà gặp phải rất nhiều khó khăn trắc trở, viết từng bước rất gian nan, vốn tưởng rằng khi viết xong ba chữ "hết trọn bộ" thì sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nhưng ta hiện tại chỉ thấy mông lung, chẳng vui vẻ gì, giống như đã mất đi thứ gì đó, ngồi ở đây cẩn thận hồi tưởng, mới phát hiện ra rằng ngày hoàn thành này là ngày ta tạm biệt hai năm đã qua của cuộc đời, tạm biệt vô số nhân vật đã đồng hành cùng ta vượt qua mỗi ngày, còn A Quan phải đối mặt với áp lực tuổi ba mươi vẫn chưa có gia đình, cô đơn khi thực tại không có bạn bè, và cả sự thấp thỏm không biết thành tích của quyển sách sắp tới sẽ ra sao, căn bản không có gì đáng để vui mừng cả. Nếu được chọn lựa, A Quan thậm chí muốn ở mãi trong sách mà không phải đối diện, nhưng dù sao câu chuyện cũng phải có hồi kết, thứ đã viết xong rồi thì không thể viết tiếp được nữa, đến mức mà viết xong nhân vật chính lại viết đến con cái, con cái viết xong lại viết đến cháu, một vai từ lúc sinh ra đến khi chết, không chừa lại bất kỳ không gian ảo tưởng nào thì ngược lại sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Vẫn là câu nói kia, mở đầu không phải điểm xuất phát của câu chuyện, kết thúc cũng không phải là điểm cuối cùng của câu chuyện, một quyển sách chỉ là một phần đặc sắc trong toàn bộ câu chuyện mà thôi, cho nên hôm nay vẫn là hết trọn bộ rồi. Nhưng bất kể thành tích tốt hay xấu, quyển sách này cũng như mấy quyển trước đây, đều đã đồng hành cùng A Quan vượt qua khoảng thời gian rất tuyệt vời, không để lại tiếc nuối là mãn nguyện rồi, sách không thể thập toàn thập mỹ được, nhưng hi vọng mọi người cũng không có quá nhiều tiếc nuối. A Quan viết sách, là vì muốn nhân vật được ghi nhớ, dù sao có người nhớ đến mới là sống, không có ai nhớ thì cũng chỉ là cái tên mà thôi, hi vọng mọi người sẽ nhớ thêm vài nhân vật trong quyển sách này. Đến khi nào thì ra sách mới, A Quan hiện tại đang phác thảo, thậm chí ước gì có thể bắt tay vào viết ngay, nhưng sức khỏe không cho phép. Ở nhà ròng rã bốn năm, ngồi nhiều không vận động, bây giờ đi lên cầu thang cũng thở hồng hộc, thật sự không thể chịu đựng được việc viết sách dài ngày, nhất định phải nghỉ ngơi một thời gian đã. Mặt khác A Quan thực sự chỉ thấy người ở rể trong tuyết kiếm được thôi, viết thế nào cũng không thể thoát khỏi cái bóng của ba quyển này, phải xem nhiều sách mới để bổ sung kiến thức, nếu không thì cũng chẳng có gì mà viết cả. A Quan không rõ sẽ nghỉ ngơi bao lâu, A Quan ngoài đời không có mấy bạn bè, không gõ chữ cũng chỉ có thể chơi game, nhưng niềm vui mà chơi game mang lại không bằng một phần mười của việc viết sách, căn bản không bỏ được, có thể nghiện game mất vài tháng. Nhưng mở sách thì dễ, nghĩ mà viết xong được lại rất khó. Quyển Thế tử này đã giúp A Quan từ con số không, dốc hết sức để đạt được kết quả tốt, thậm chí có được cuộc sống tạm ổn. Còn quyển nữ hiệp này giúp A Quan thành Thập Nhị thiên vương, còn nhận được trăm minh, đạt được ước mơ trở thành đại thần ấp ủ trong những ngày đầu viết sách, xem như hai quyển sách quan trọng nhất của A Quan. Hiện tại đã đi đến bước này rồi, muốn cố gắng tiến thêm một bước nữa thì có vẻ rất khó khăn, cho nên quyển sách tiếp theo nhất định phải phác thảo thật tốt, không nói là sẽ tiến xa hơn nữa, ít nhất cũng không thể khiến mọi người quá thất vọng được. Đến nội dung quyển sách sau, hẳn là sẽ là thế giới mặt sau núi, nhưng không có liên hệ quá lớn với quyển này, nhiều nhất chỉ là nhắc đến một câu. Bất quá về đề tài này thì cũng không nói chắc được, có thể một ngày nào đó linh cảm ập đến thì có thể viết bất cứ loại sách nào. Thân là người viết, mọi thứ nên được thể hiện trong tác phẩm, A Quan nói nhiều kỳ thật cũng không có ý nghĩa gì. Cám ơn bạn đọc đã đồng hành cùng A Quan từ những ngày đầu của Tiêu Dao Tiểu Đô Đốc cho đến tận bây giờ, cũng cảm ơn những người bạn mới đã ủng hộ A Quan trong gần hai năm vừa qua, cảm ơn bên vận hành đã giúp A Quan sắp xếp và ghi nhận đầy đủ những phản hồi của các bạn đọc, cũng cảm ơn vô số bạn đọc đã giúp A Quan sửa lỗi chính tả, càng cảm ơn mọi người đã thông cảm cho việc xin nghỉ phép liên tục của quyển sách này. A Quan không phải lúc nào cũng làm được tốt nhất, nhưng mỗi một bản thảo thực sự đều dốc hết toàn lực, hy vọng đến quyển sách sau, mọi người vẫn sẽ ở đây. Chúng ta giang hồ gặp lại!
À mà đừng quên cám ơn Truyện Đọc Việt đã hoàn thành bộ truyện cho các đạo hữu nha.
Bạn cần đăng nhập để bình luận