Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1462: Dạ đại ma đầu (2)

Vừa nãy nói, là một người trung niên có chút nho nhã, nghe Hoa Thanh Chỉ nói tên là Vương Sùng Ninh, tướng mạo có vài phần giống Vương Kế Văn, đang cầm chén rượu chờ Hoa Tuấn Thần trả lời.
Hoa Tuấn Thần ngồi đối diện, trông có vẻ không vui, hơi trầm mặc rồi hừ nhẹ một tiếng:
"Hồ Đông đạo xưa nay thái bình, ta chưa từng gặp cường đạo, làm sao có cơ hội trừ bạo an dân?"
"Vậy chẳng phải là không có chút tài cán nào."
Vương Sùng Ninh hơi dang tay ra:
"Dù sao Vương mỗ cũng đã đưa ra mấy bức họa. Hoa huynh không giỏi văn chương thì thôi, võ nghệ cao cường danh tiếng vang dội, kết quả một chuyện chính sự cũng chưa làm, ai mà biết được khi ngươi đường đường chính chính động thủ sẽ có bao nhiêu cân lượng?"
Hoa Tuấn Thần chưa từng bước chân ra giang hồ, cả đời chỉ luận bàn võ nghệ với người, thực chiến thì lại không có, đối mặt với sự châm chọc đánh trúng điểm yếu này, dù trong lòng tức giận, nhưng cũng thực sự không có lời nào để phản bác. Sau khi nhẫn nhịn một hồi, dư quang phát hiện Dạ Kinh Đường đứng ở bên ngoài, liền trầm giọng nói:
"Người luyện võ, đi đứng phải có phép tắc, giết chóc cũng phải có lý do, sao có thể vì chứng minh võ nghệ mà giết người? Đợi sau này Hoa mỗ mở kiếm ra khỏi vỏ, ngươi tự nhiên sẽ biết rõ cân lượng của Hoa mỗ. Khuê nữ ở nhà một mình, Hoa mỗ không tiện ở lâu, xin cáo từ trước."
Dứt lời liền uống cạn chén rượu, hướng Lý quốc công thi lễ một cái.
Lý quốc công đã quen với cảnh hai người này đấu võ mồm, bởi vì có thắng có bại, Vương Sùng Ninh bị tức đến phát cáu không phải chuyện hiếm, nên cũng không để bụng, đứng dậy bắt đầu khách sáo, chuẩn bị kết thúc cuộc trò chuyện.
Còn Vương Sùng Ninh trêu Hoa Tuấn Thần tức đến câm nín, tâm tình rất tốt, còn đứng dậy tiễn khách:
"Vậy Vương mỗ xin rửa mắt chờ xem, Hoa huynh đi cẩn thận."
"Hừ..."
Hoa Tuấn Thần đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi, chẳng buồn đáp lời, nhanh chân đi ra đại môn, khi không thấy người trong sảnh mới quay đầu nhìn Dạ Kinh Đường đang đi tới:
"Sao ngươi lại đến đây?"
Dạ Kinh Đường đi bên cạnh, quay đầu nhìn:
"Tiểu thư lo lắng cho Hoa bá phụ, đặc biệt tới đón người về nhà. Cái vị Vương thị lang này thật đúng là không tha cho người khác..."
Hoa Tuấn Thần tuy hận không thể đạp Vương Sùng Ninh hai cái, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ nho nhã:
"Ta khi còn trẻ tướng mạo tuấn tú, võ nghệ hơn người, luôn hơn Vương Sùng Ninh một bậc, hắn ghen ghét thôi, không cần chấp nhặt với người như vậy."
Dạ Kinh Đường cảm thấy Hoa Tuấn Thần chắc chắn là tức giận đến nỗi tối nay không ngủ được, nhưng Hoa bá phụ đã nói không để bụng, hắn tự nhiên cũng không nói thêm, ngược lại nói:
"Tiểu thư đang ở ngoài cửa, hôm nay đi hội cờ, còn gặp ba tên cường đạo..."
Nghe vậy, ánh mắt Hoa Tuấn Thần ngưng lại, vẻ chuếnh choáng cũng tan biến đi phần nào:
"Thanh Chỉ không sao chứ? Bọn chúng là ai?"
"Tiểu thư không sao cả. Sau khi hỏi thăm quan sai thì biết, bọn cướp đường là 'Mang Sơn tam hùng', đám cướp ở đạo Sùng A, võ nghệ dở tệ, ta đá một cước cát, thừa lúc chúng dụi mắt liền mấy quyền hai cước đã đánh ngã..."
"Mang Sơn tam hùng..."
Hoa Tuấn Thần cẩn thận nhớ lại, thật đúng là chưa từng nghe qua cái tên tôm tép này, thấy Dạ Kinh Đường đã giải quyết xong, liền hỏi tiếp:
"Có hỏi được ai phái đến không?"
"Theo lời bọn chúng khai báo thì nghe tin tiểu thư tìm hoa Tuyết Hồ chữa bệnh trên giang hồ, nên mới đến tìm vận may, chứ không có ai sai khiến..."
Hoa Tuấn Thần nghe đến đây bỗng nhiên lộ vẻ bừng tỉnh:
"Thảo nào... ta còn thắc mắc sao ra ngoài lại liên tục gặp trộm cướp, thì ra lũ tặc tử đó là nhắm vào hoa Tuyết Hồ mà đến, lần trước Xà Phong ngũ quái, chắc chắn cũng là vì thế mà đến, trùng hợp bị sát thủ kiếm thưởng của Thanh Long hội chặn lại..."
Hai người vừa nói vừa đi, nhanh chóng rời khỏi Quốc Công phủ dưới sự tiễn biệt của gia nhân, quản sự cũng dắt ngựa đến.
Hôm nay Hoa Tuấn Thần uống khá nhiều, người có chút lảo đảo, cũng không lên ngựa mà đi bộ đến chiếc xe ngựa đậu bên đường, muốn qua đó hỏi thăm tình hình con gái sau khi gặp phải bọn cướp.
Kết quả vừa đi được nửa đường, Hoa An bên cạnh lại chậm bước chân lại.
Hoa Tuấn Thần hơi nghi hoặc, quay đầu nhìn Dạ Kinh Đường:
"Sao vậy?"
Dạ Kinh Đường đứng thẳng tắp tại chỗ, tai khẽ động đậy, nghe tiếng gió sâu trong khu kiến trúc, rõ ràng cảm thấy hai luồng khí tức ẩn giấu trong bóng tối.
Một luồng rất rõ ràng, hẳn là một tên tép riu không đạt đến cảnh giới Thiên Nhân hợp nhất.
Còn một luồng khác rất khó nắm bắt thân vị, tuyệt đối là một cao thủ đỉnh cấp.
Dạ Kinh Đường không rõ cường nhân nào đang ẩn nấp trong bóng tối, lúc này đương nhiên không dám khinh thường, thấy Hoa Tuấn Thần quay lại thì cười nói:
"Tự nhiên thấy mắc tiểu quá, ta ra hẻm nhỏ một chút."
Hoa Tuấn Thần lắc đầu, định tự đi đến xe ngựa, nhưng vì uống nhiều nên cũng thấy cần phải giải tỏa.
Lúc này quay về Quốc Công phủ mượn nhà vệ sinh, không tránh khỏi gặp Vương Sùng Ninh, lại thêm khách sáo phiền phức, nghĩ ngợi liền quay người đi vào ngõ tối, vẫn không quên giải thích cho khuê nữ đang đứng từ xa nhìn tới:
"Vi phụ đi dạo xung quanh tỉnh rượu một chút, con chờ một lát nhé."
"Vâng..."
Hoa Thanh Chỉ đương nhiên không biết một già một trẻ này định làm gì, liền không hỏi nhiều.
Dạ Kinh Đường thấy Hoa bá phụ cùng mình đi giải quyết nỗi buồn, cũng không nói gì thêm, đi theo vào ngõ nhỏ.
Hô ! Ánh trăng như sương rải lên tường đá xanh trong ngõ, mặt đất ngoài mấy chiếc lá rụng thì không thấy vật gì khác.
Lộp cộp ! Hai tiếng bước chân vang lên tiến vào bên trong, Dạ Kinh Đường vừa đi vừa cẩn thận cảm nhận, rõ ràng phát giác ra người ẩn mình trong bóng tối vẫn luôn ở đó, sau khi xác định đại khái vị trí hai người kia liền đợi khi rẽ qua khúc ngoặt, liền đưa tay ra hiệu:
"Hoa bá phụ xin mời trước, ta sẽ canh chừng ở đây."
"À, ngươi thật là biết ý."
Hoa Tuấn Thần bước vào khúc ngoặt phía sau liền cởi dây lưng, vẫn không quên cảm thán một câu:
"Nếu ta mà có một người con trai như ngươi thì hôm nay đã tức chết Vương Sùng Ninh rồi..."
Dạ Kinh Đường cười nhẹ, không đáp lời, đi tới chỗ ngoặt phía sau, muốn dùng lại chiêu cũ, thừa dịp lúc Hoa bá phụ tiện thể sẽ âm thầm giải quyết kẻ ẩn nấp.
Nhưng hắn không ngờ được là vừa đi ra khỏi chỗ ngoặt thì hai luồng khí tức ẩn trong bóng tối lại im hơi lặng tiếng tới gần, nhanh chóng tiến đến cách tường rào bên ngoài hơn mười trượng, ngay sau đó là:
Vút ! Một tiếng gió rít chói tai vang lên.
Dạ Kinh Đường dư quang nhìn lại liền thấy một thanh phi đao bắn tới, nhắm ngay mi tâm của hắn, rõ ràng là muốn diệt khẩu kẻ bảo vệ này.
Thấy cảnh này Dạ Kinh Đường biết hai người này không phải là nhắm vào mình, dù sao nếu biết thân phận của hắn thì không có khả năng dùng phi đao bắn Võ Thánh, cho nên vờ làm bộ không kịp phản ứng.
Keng keng !
Cũng ngay lúc đó, tiếng kiếm ngân vang liên tiếp trong ngõ nhỏ.
Hoa Tuấn Thần chóng mặt vừa cởi dây lưng quần, còn chưa kịp móc đồ ra liền nghe thấy tiếng gió xé mạnh, tuy rằng kinh nghiệm thực chiến thiếu nhưng phản ứng vẫn xứng tầm với tiêu chuẩn của một trung du tông sư, thanh bội kiếm bên hông trong nháy mắt đã ra khỏi vỏ, thân hình như lướt ngang ra khỏi khúc ngoặt.
Đinh ! Trong tiếng kim loại va chạm bắn ra một tia lửa.
Thanh phi đao cách Dạ Kinh Đường khoảng ba thước, trong nháy mắt bị bảo kiếm chém làm hai, bắn vào tường đối diện.
Lúc này Dạ Kinh Đường mới làm ra vẻ xử lý không kịp, nhanh chóng lùi lại hai bước, nhìn xung quanh:
"Ai?"
Sắc mặt say xỉn của Hoa Tuấn Thần gần như lập tức hóa thành băng lãnh, tay cầm kiếm chỉ xiên xuống mặt đất, hướng về phía phi đao vừa bắn tới:
"Là thần thánh phương nào?"
Hô ! Từ tường rào nhảy ra một thân ảnh, đáp xuống ngõ nhỏ cách đó mấy trượng, đầu đội nón rộng vành khăn đen che mặt, trong tay cầm một thanh trường đao, xem thân thủ nhiều lắm chỉ là một tông sư mới nhập môn.
Hoa Tuấn Thần cảm thấy tên tặc tử không lợi hại bằng mình, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, không ngờ một khắc sau con ngươi lại co rụt lại.
Chỉ thấy một thân ảnh, không có dấu hiệu nào bước ra từ sau lưng tên đao khách nón rộng vành, từ xa nhìn lại như một người, bỗng nhiên phân thân thành hai người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận