Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1365: Đốt sạch phá trụi (1)

Trăng tròn giữa trời, làn gió đêm nhè nhẹ thổi tung những lá cờ và bó đuốc trên tường cao. Hàng trăm bộ tốt mặc giáp bạc nặng trịch, tay cầm trường thương đứng xếp hàng chỉnh tề bên ngoài tường cao, phía trước là những cỗ ngựa lớn, phía sau là các cung thủ. Còn đám vũ phu ô hợp của Bạch Kiêu doanh thì canh giữ trên đầu tường, tay lăm lăm các loại binh khí, hướng mắt về phía con hẻm tối giữa doanh trại phía Tây.
Đạp, đạp, đạp...
Tiếng bước chân từ trong hẻm tối vọng ra, từ xa đến gần, không nhanh không chậm, nghe không quá nặng nề nhưng lại rõ ràng truyền đến tai từng người trong ngoài tường cao, như tiếng búa nặng nện vào lồng ngực.
"Phương nào thần thánh?"
"Đi ra!"
Tuy Bạch Kiêu doanh tổn thất hơn phân nửa tinh nhuệ, nhưng trong doanh vẫn còn một số cao thủ. Chỉ nhìn thấy động tĩnh mưa gió sắp đến, liền biết trong ngõ nhỏ có một con rồng lớn đang đến. Còn đám quần hùng giang hồ đang ẩn nấp xung quanh, vốn định chờ kẻ cầm đầu để thừa cơ xông vào Hình Ngục trộm Tuyết Hồ Hoa, phát hiện ra động tĩnh bất thường bên ngoài tường phía tây, cũng im lặng lại, dồn sự chú ý vào nơi sâu trong ngõ nhỏ.
Đạp, đạp...
Rất nhanh, ba bóng người hiện ra trong hẻm tối. Hai bóng phía sau có vẻ là nữ nhân, còn bóng người phía trước khá cao, đội mũ rộng vành, vai vác cây thương dài chín thước, bên hông còn đeo một thanh bội đao.
"Ông..."
"Là Dạ Kinh Đường?"
"Xong rồi..."
Dù chỉ thấy bóng dáng, nhưng Dạ Kinh Đường gần đây hoạt động ngay phụ cận. Chỉ nhìn thấy binh khí quen thuộc và khí thế áp người, cũng đủ để đám vũ phu trong ngoài tường cao nhận ra ai đến. Có thể gia nhập Bạch Kiêu doanh làm môn khách, ít nhiều cũng là những hảo thủ giang hồ, cho dù có gặp võ khôi, nhờ vào tường thành vững chắc và quân đông thế mạnh, họ cũng không phải không có khả năng đối đầu. Nhưng Dạ Kinh Đường lại khác, có thể tiêu diệt gần mười võ khôi ở cả hai miền Nam Bắc, thực lực đã vượt xa giới giang hồ thế tục. Tại thành Vân An còn có thể phá tan Nhận Thiên Môn, tường thành Hình Ngục này đối với hắn e là chỉ như giấy mỏng.
Hàng trăm vũ phu trong ngoài tường phía Tây, nhìn rõ bóng dáng kia thì đáy mắt lộ rõ vẻ sợ hãi; còn đám bộ tốt mặc giáp nặng bên ngoài tường, do quân lệnh nghiêm khắc, ngược lại không hề hoảng loạn, chỉ nhanh chóng lên thương giương cung, nhắm vào bóng đen cách xa trăm bước.
Keng! Ngay khi mọi người như lâm đại địch, sẵn sàng nghênh chiến thì ngay cổng thành vang lên tiếng kim loại va vào nhau rất khẽ. Đám bộ tốt mấy trăm người ngẩng lên nhìn, thấy khách đội mũ rộng vành phía trước im lặng, chỉ đưa tay cầm thương, chấm vào gạch sau lưng, rồi sau đó:
Oanh !
Một tiếng sấm rền vang lên bên ngoài bức tường cao tĩnh mịch! Cây thương dài chín thước với tư thế sấm sét bổ về phía trước, gạch xanh cửa ngõ trong nháy mắt vỡ tan, dư ba cày lên mặt đất một đường rãnh dài, cát bụi tung lên mù mịt che khuất tầm nhìn, rồi theo gió cuốn đi, nhìn từ phía trước cứ như bão cát đột ngột ập tới, mang theo thế lật trời long đất xông đến.
Ầm ầm !
Khí kình ép sát thân trong nháy mắt, những cỗ ngựa lớn ở trước trận đều bị hất tung, bộ tốt phía sau cũng bị khí kình xô ngã, những mũi tên đã lắp vào cung trở thành tên lạc, bắn lên bầu trời đêm.
Vù vù ! Keng keng khung lang...
Chỉ trong chớp mắt, đội ngũ chỉnh tề ban đầu ở giữa đã thành hình dáng xiêu vẹo, đám vũ phu đang căng thẳng trên đầu tường cũng nhanh chóng lùi lại mấy bước vì gió mạnh tạt vào mặt.
Đạp đạp đạp...
Sau một thương, bên trong tường cao lập tức rơi vào hỗn loạn. Dạ Kinh Đường không tiếp tục ra đao, Minh Long thương nghiêng xuống mặt đất, mang theo ngơ ngác cùng Thanh Hòa hướng tường cao đi tới, cất cao giọng nói:
"Thiện ắt có mực thước, giết cũng có giới hạn. Tuy hai quân ra trận không nên nương tay, nhưng ai cũng có cha mẹ vợ con, ta vẫn cho các ngươi cơ hội đầu hàng."
Một thương vừa rồi chỉ là cảnh cáo, ai tự biết không địch lại mà tự lui thì ta sẽ không làm tổn thương một mảy may; còn ai biết rõ lấy trứng chọi đá mà vẫn muốn vì nước toàn đại nghĩa thì ta sẽ cho các ngươi thỏa mãn.
Tiếng nói trong trẻo vang vọng trong bầu trời đêm, nơi vốn đang ồn ào trên tường cao, bên trong liền im lặng nhanh chóng. Đám người Bạch Kiêu doanh trên tường, rốt cuộc cũng là lũ giang hồ bán mạng vì tiền, không có được thực lực cường hãn của ba vị thống lĩnh cấp cao kia. Thấy Dạ Kinh Đường dễ dàng một thương đánh tới, bọn họ đã kinh hãi mất mật, nghe thấy Diêm Vương gia cho cơ hội đầu hàng liền không nói hai lời, nhanh chóng rút về hai bên tường thành.
Còn đám bộ tốt giáp nặng đứng trước tường thành, võ nghệ không chắc cao hơn đám vũ phu giang hồ, nhưng thương trận vốn là để đối phó với kỵ binh xông trận. Lùi một người thì cả đội ngũ bị liên lụy, cộng thêm kỷ luật nghiêm khắc và sự huấn luyện lâu dài, ý chí có thể nói là cứng như bàn thạch. Dù biết rõ không chống đỡ nổi, nhưng không ai ra lệnh, bọn họ vẫn nhanh chóng khôi phục đội hình cố thủ.
Nhưng khi Dạ Kinh Đường lại lần nữa nhấc trường thương lên thì trên đầu tường lại vang lên tiếng bước chân.
Đạp đạp...
Dạ Kinh Đường ngẩng lên, thấy từ sau bức tường trên cửa chính, xuất hiện một bóng người. Bóng người này tầm năm mươi tuổi, lưng dài vai rộng, mình khoác giáp bạc, tay cầm hai thanh chùy đồng, thêm bộ râu quai nón càng toát lên vẻ oai dũng.
"Là Trần Nham Ưng?"
"Hắn mà cũng ra mặt..."
Vài tiếng thì thầm vang lên từ các khu kiến trúc xung quanh khi thấy bóng người kia. Dạ Kinh Đường nghe được liền cảm thấy đây cũng là một nhân vật, hơi nghiêng đầu hỏi Hòa Hòa bên cạnh:
"Đây là ai?"
Phạm Thanh Hòa cũng che mặt bằng khăn đen, cau mày nói:
"Tướng quân Bắc Lương trước kia, khi đại quân Bắc Lương vượt hồ Thiên Lang, chính hắn làm tiên phong đánh trận. Người này rất dũng mãnh, võ nghệ cũng không thấp..."
"Nga."
Trên đầu tường, Trần Nham Ưng tay cầm hai thanh chùy đồng, nhìn xuống hắc y thương khách phía dưới, trầm giọng nói:
"Vương Đình Tây Bắc đại thế đã mất, ngươi có thể sống sót đã là may mắn, nên an phận ở Nam Triều hưởng thanh phúc, sao còn muốn quay lại?"
"...?"
Dạ Kinh Đường nghe một hơi này của đối phương, cứ như thể nói tại sao hắn lại trở về chịu chết. Thật lòng mà nói thì trong lòng hắn hơi khó hiểu. Hắn giơ tay ngoắc ngoắc:
"Ngươi xuống đây nói chuyện."
Đôi mắt Trần Nham Ưng sắc như mắt chim ưng, nhìn kỹ Dạ Kinh Đường, xem như ở trên cao nhìn xuống không hề e dè, nhưng thực tế trong lòng đang tính toán. Dạ Kinh Đường lợi hại hắn biết, nhưng năm xưa hắn có thể đỡ mấy chiêu của Thiên Lang vương không chết, 20 năm chuyên tâm tập võ, hôm nay đã khác xưa, dưới trướng còn có hai ngàn quân.
Người ta nói 'đem sợ mà sợ' hắn là chủ tướng, nếu lúc này co đầu rụt cổ, cái Hình Ngục này không cần giữ nữa, mở toang cửa cho người dọn vào là đủ. Mà nếu làm vậy, dù không chết về sau thì cũng là thái độ tiêu cực chống cự, thất trách nghiêm trọng. Việc phục hồi chức quan xem như vứt đi, Tả Hiền Vương chắc chắn phải chém hắn để làm gương. Nếu không làm thế thì không đủ răn đe, sau này binh mã thấy Dạ Kinh Đường đều sẽ tan rã hết.
Ngược lại nếu hắn không sợ, dùng võ nghệ mà xông lên, binh mã dưới trướng sẽ theo sau xông, ít nhiều cũng có phần thắng. Dù không giữ được, tin tức không sợ cường địch, không sợ chết truyền về Yên Kinh, thì việc phục quan coi như cũng mười phần chắc chín.
Đến mức chết ở đây, Trần Nham Ưng ngược lại không hề cân nhắc, dù sao hành quân đánh trận thì làm sao tránh khỏi chuyện chết chóc? Chết trên sa trường còn có thể giúp vợ con được hưởng đặc quyền, mà lùi bước là hèn nhát, mất hết danh dự và mạng sống, với một vị tướng lĩnh lăn lộn chiến trường thì chuyện chọn lựa như thế nào căn bản không cần phải nghĩ.
Thế nên sau một thoáng im lặng, ánh mắt Trần Nham Ưng dần hiện vẻ dũng mãnh, hừ lạnh nói:
"Thằng nhóc miệng còn hôi sữa, mày cho rằng Đại Lương ta không có ai sao?"
Nói xong hai chân liền đạp xuống đất.
Bành!
Thấy bức tường cao rung lên, Trần Nham Ưng mình khoác ngân giáp, xông thẳng lên không trung, hai tay cầm chùy đồng, trực tiếp lao xuống chỗ đám bộ tốt ban nãy. Dù là người trong quân ngũ, nhưng võ nghệ của Trần Nham Ưng thực sự không thấp, nhất là khí thế khi xuất chiêu có phần như ‘sấm nổ chuyển động’. Nếu người nhát gan mà thấy một kẻ mặt đầy dữ tợn, mắt hổ trừng trừng, râu quai nón rậm rạp trên không trung bổ xuống thì chắc sẽ sợ chết khiếp. Bộ tốt đứng thành hàng chỉnh tề, thấy tướng quân ra trận thì nỗi sợ cũng tan đi ít nhiều, nắm chặt trường thương, muốn giữ thể diện cho Trần tướng quân, nhưng...
Bành!
Mọi người trong ngoài tường cao đang dán mắt vào thì Trần Nham Ưng như hổ xuống khe núi, nhảy từ tường cao xuống. Chân chưa chạm đất thì bên ngoài tường đã vang lên một tiếng nổ trầm. Mọi người đều không thấy rõ Dạ Đại Diêm Vương đã ra chân như thế nào, chỉ thấy một đạo hắc quang với thế sấm sét xông ra, trực tiếp đánh vào phần bụng khoác giáp của Trần Nham Ưng.
Két !
Mảnh hổ trùm bụng không có chút tác dụng phòng ngự nào, trong nháy mắt hóa thành sắt vụn, bản thân Trần Nham Ưng thì cong mình như con tôm, bắn ra như tên rời cung, xuyên thủng cả cánh cổng Hình Ngục.
Bạn cần đăng nhập để bình luận