Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1708: Bạch Cẩm ngươi? ! (2)

"Ta muốn bạc cũng không có tác dụng gì, ngươi cứ cầm mà mua son phấn bột nước là được rồi."
Bùi Tương Quân lắc đầu với đề nghị đó:
"Ngươi đưa hết tiền công cho ta, chẳng khác nào bắt nạt muội muội à? Bây giờ cơ ngơi đã lớn, ít nhiều gì cũng phải có chút quy củ. Nha hoàn trong nhà phải có tiền công, Ngưng nhi, Thanh Hòa, Vân Ly thì không nhận tiền, ngươi cũng không thể để các nàng là người giang hồ đi kiếm tiền chi tiêu hàng ngày, về sau cứ phát tiền tháng cho các nàng theo định kỳ đi."
Dạ Kinh Đường không phải không biết đến chuyện tiền tiêu vặt, nhưng mà con Hổ Ngọc ngốc nghếch đưa tiền tiêu vặt cho hắn còn tạm được, hắn vốn nào có coi trọng ba đồng ba cắc đó, Thanh Hòa thì là Đại vương Đông Minh, tiềm lực còn lớn hơn cả Hồng Hoa Lâu, còn Ngưng Nhi thì lại không muốn nhận. Tam Nương đã đề nghị như thế, Dạ Kinh Đường tự nhiên không có ý kiến:
"Ta cũng không rành chuyện quản lý gia đình, Tam Nương xem mà thu xếp là được rồi."
Bùi Tương Quân dù cảm thấy mình quản lý sổ sách không có uy lực bằng đám muội muội kia trong nhà, nhưng việc nắm giữ quyền lực tài chính, ít nhiều cũng giống như một người vợ cả, cho nên hé miệng cười một tiếng, đứng lên vỗ về Dạ Kinh Đường mấy cái, rồi lôi kéo hắn đi về phía giường thêu. Dạ Kinh Đường hiểu ý, Tam Nương rất cưng chiều hắn, nên cũng bắt đầu cởi thắt lưng, nhưng chưa kịp cởi xong đã thấy Tam Nương quay đầu, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái:
"Ngươi làm gì thế?"
"Ơ... ?"
Dạ Kinh Đường suy nghĩ một chút, mới đột nhiên nhận ra, bèn buộc lại thắt lưng, mở cửa hầm bí mật dưới giường thêu, cùng Tam Nương cùng nhau đi xuống. Đường hầm dưới khuê phòng, thông thẳng tới đường khẩu Thanh Long, bên trong đặt bài vị của liệt tổ liệt tông nhà Bùi, nghĩa phụ của hắn cũng ở đó. Dạ Kinh Đường sau khi tỉnh lại, thật ra đã muốn thắp nén nhang, nhưng vì đại bá mẫu ở nhà một mình, mà hắn thì lại không tiện qua lại chào hỏi, chào hỏi thì có vẻ khách khí quá, cho nên đợi Tam Nương về mới đến.
Lúc này hai người men theo đường hầm, đi vào bên trong đường khẩu dưới lòng đất, thấy Bá Vương Thương đã đặt trở lại trước linh vị. Dạ Kinh Đường lấy hương thắp, cùng Tam Nương cùng nhau cung kính bái lạy.
Bùi Tương Quân năm ngoái, nhân sinh vẫn còn vô cùng ảm đạm, không biết phải chống đỡ gia nghiệp lớn như vậy như thế nào, mà bây giờ đã trở thành thủ lĩnh của một hào môn hùng mạnh nhất giang hồ, còn giúp Hồng Hoa Lâu chuyển chính thức sang kinh doanh buôn bán, không cần phải vì chuyện giang hồ lừa gạt nhau mà đau đầu, trong lòng cảm xúc ngổn ngang.
Nhìn linh vị của sư phụ một lát, Bùi Tương Quân nói:
"Tổ tiên của Bùi gia, thậm chí cả Hồng Hoa Lâu, ngay cả Võ Thánh cũng không có, nếu có thể thực sự giành được tấm biển 'Thiên hạ đệ nhất', e là có thể yên tâm vài trăm năm, không cần lo lắng việc không có người kế tục, giống như Tiêu Sơn Bảo, dù không có nhân vật tầm cỡ Đại Lương, nguồn gốc lịch sử vẫn còn đó, không ai dám coi thường."
Dạ Kinh Đường biết ước nguyện của nghĩa phụ chỉ là muốn hắn giành lấy vị trí đao vương, bây giờ thì xem như đã vượt xa mong muốn rồi, tuy nhiên, võ đạo không có vị trí thứ hai, chỉ cần vẫn còn có thể tiến lên thì nhất định phải tranh giành vị trí đệ nhất thiên hạ. Anh liền nói:
"Ta sẽ cố hết sức. Nếu như ta giành được đệ nhất thiên hạ, Tam Nương chuẩn bị thưởng gì cho ta đây?"
Bùi Tương Quân chớp mắt, ở nơi trang nghiêm này không tiện nói lung tung, liền kéo Dạ Kinh Đường rời đường khẩu rồi trở về khuê phòng, mới nhỏ giọng nói:
"Thật là không công bằng, ta đã cho ngươi tất cả rồi, còn có thể thưởng gì nữa? Mà các cô nương vốn là nguyên vẹn như vậy, mà cũng chẳng thấy ngươi thương hoa tiếc ngọc. Biết vậy năm ngoái ta không nên nhường Ngưng nhi, nhìn mà xem, vì lên thuyền đầu tiên nên hiện tại không biết sợ là gì."
Dạ Kinh Đường ôm lấy Tam Nương, để nàng ngồi trên đùi, bất đắc dĩ nói:
"Sao lại gọi là thương hoa tiếc ngọc được, đó gọi là độc sủng mà."
"Còn độc sủng, thế ngươi tai họa Thủy nhi và Thanh Hòa làm gì?"
"Tam Nương bảo ta đối xử như nhau, nên ta phải tìm cách thôi."
"Ai dà."
Bùi Tương Quân biết không thể cãi lại Dạ Kinh Đường, hai người xa nhau đã lâu, vất vả lắm mới có thời gian rảnh rỗi ở bên nhau, nghĩ một lát rồi không nhắc đến mấy chuyện đó nữa, trái lại hỏi:
"Ngươi không vội đi chứ?"
Dạ Kinh Đường đã lâu rồi mới đoàn tụ một lần, làm sao mà muốn đi vội vã chứ, gác đầu lên đệm chăn, để Tam Nương tựa vào người:
"Bây giờ cũng không có việc gì, ta vội chạy trốn đi đâu chứ."
Bùi Tương Quân cửu biệt trùng phùng, hiển nhiên có chút ngượng ngùng, bèn đứng lên kéo rèm xuống, sau đó mới cởi áo quần vàng ấm, để lộ bộ tiểu y ren đen vừa vặn:
"Đây là mẫu mới nhất của cửa hàng Phạm gia, ngươi thấy thế nào?"
Dạ Kinh Đường nhìn ngực đầy đặn, cảm thấy vô cùng thích thú, hai tay gối sau đầu:
"Không tệ, vậy ở dưới thì sao?"
Bùi Tương Quân khẽ cắn môi đỏ, cũng không ngại ngùng, cởi bỏ váy ra, sau đó cúi người hôn Dạ Kinh Đường, chậm rãi dùng hai quả dưa hấu thay cho việc rửa mặt, đặt chân lên ngực, rồi lại đảo dưa hấu qua lại. Dạ Kinh Đường nhìn trăng tròn nhẹ nhàng lắc lư trước mặt, nhịn một chút vẫn là cởi dây nơ ra, bắt đầu tỉ mỉ thưởng thức...
Ngõ Song Quế. Con hẻm nhỏ vẫn như cũ, tường quét vôi và nền gạch xanh chỉnh tề, khiến người ta cảm giác có chút vật đổi sao rời. Lạc Ngưng nắm dây cương bạch mã, chậm rãi đi trên đường, trong đầu không khỏi hiện lên những buổi chiều đã từng đi qua cùng tiểu tặc. Chiết Vân Ly giúp nàng dẫn theo bao lớn, đi bên cạnh, có lẽ cũng nhớ đến những ngày tháng sớm chiều của năm ngoái, đến gần căn nhà nhỏ thì khẽ cảm thán:
"Thời gian trôi qua nhanh thật. Nếu năm ngoái chúng ta không ẩn nấp ở đây mà chạy đến nơi khác, có lẽ đã không gặp được Kinh Đường ca rồi?"
Lạc Ngưng cẩn thận nhớ lại, lại nhớ tới chuyện phiếm của mình với tiểu tặc dưới mái hiên năm đó, cô nói:
"Chúng ta chắc chắn vẫn cứu Cừu Thiên Hợp thôi, Dạ Kinh Đường đã được Hắc Nha coi trọng rồi, kiểu gì cũng thành bộ đầu của Hắc Nha thôi. Đến lúc đó có khả năng vẫn sẽ đụng mặt, rồi sẽ bị hắn bắt hoặc là chúng ta bắt được hắn."
Chiết Vân Ly nháy mắt:
"Với bản lĩnh của chúng ta thì chắc không bắt được Kinh Đường ca đâu, mà nếu chúng ta bị hắn bắt được thì có khi Kinh Đường ca lại nương tay thương hoa tiếc ngọc, thấy chúng ta chỉ là muốn cứu Cừu đại hiệp thì có lẽ sẽ không xuống tay với chúng ta. Chỉ là sư nương thì..."
Lạc Ngưng cảm thấy nếu thật sự bị Dạ Kinh Đường bắt, thì có lẽ sẽ thành cẩu quan và nữ phản tặc rồi, cô không biết đến khi đó sẽ bị hắn bắt nạt đến mức nào. Nhưng những lời đó khó mà nói ra, cô chỉ nhíu mày:
"Nói cái gì vậy? Kinh Đường ca của ngươi không phải gian thần, làm sao mượn chức quyền mà ức hiếp phụ nữ chứ."
"Ha ha ! ta chỉ nói đùa một chút thôi mà."
Hai người nói chuyện vài câu rồi đi vào sân, Bình Nhi vừa hay đi từ trong nhà ra, trên tay cầm một cái giỏ. Lạc Ngưng thấy vậy hỏi:
"Bình Nhi, ngươi muốn ra ngoài hả?"
"Phu nhân."
Bình Nhi gật đầu thi lễ với Lạc Ngưng:
"Giáo chủ sai ta đi mua chút thức ăn về nấu cơm."
Lạc Ngưng khẽ gật đầu, nghĩ một lát liền nhận lấy đồ từ tay Vân Ly:
"Ngươi cùng Bình Nhi đi đi, tiện thể mua hai vò rượu ngon, có lẽ Kinh Đường ca sẽ đến đó."
Chiết Vân Ly cũng không phản đối, cùng Bình Nhi đi ra phố. Lạc Ngưng vào sân, liếc nhìn xuống nơi trước kia trồng đầy hoa cỏ, chậm rãi đi vào trước phòng chính, mở cửa phòng nhìn vào trong. Mọi thứ trong phòng vẫn như cũ, dấu bàn tay từng để lại khi dạy Dạ Kinh Đường tập võ, vẫn còn lưu lại trên bức tường gần đầu giường. Còn Bạch Cẩm đang mặc váy trắng, thì lại đoan chính ngồi xếp bằng ở trên giường, nhìn dáng vẻ thì đang luyện công. Lạc Ngưng vào nhà đặt đồ xuống, định mở miệng nói chuyện thì lại phát hiện trên đầu giường để một chiếc mũ hổ, được thêu rất tinh xảo đáng yêu, rõ ràng là của trẻ con. Lạc Ngưng đồng ý giúp tiểu tặc sinh con, khoảng thời gian này mơ còn thấy mình đang làm mẹ, nên vừa nhìn thấy món đồ này, liền có hứng thú đi đến ngồi cạnh giường, nhấc chiếc mũ hổ lên xem xét:
"Đây là Vân Ly mua sao?"
Tiết Bạch Cẩm lại lần nữa gặp Ngưng nhi, đáy lòng không tránh khỏi có chút căng thẳng, nàng thu công rồi từ từ mở mắt, có chút do dự mới nói:
"Ta mua."
Lạc Ngưng nháy mắt, rõ ràng là có chút không hiểu, nhìn sang Bạch Cẩm vốn chẳng biết nói đùa:
"Ngươi mua cái này làm gì?"
Tiết Bạch Cẩm muốn thể hiện khí thế của giáo chủ, nhưng lúc này thì thật sự không gượng nổi, do dự một chút, cuối cùng vẫn là nói rất khẽ:
"Ta... Ta có rồi."
Lạc Ngưng có lẽ không nghĩ ra một ngày nào đó Bạch Cẩm cũng có chồng có con, nên vẫn còn mờ mịt nói:
"Cái gì có rồi?"
Tiết Bạch Cẩm thực sự không tiện nói rõ, nên liền kéo tay của Ngưng Nhi, đặt lên cổ tay của mình:
"Ở trên đảo hải ngoại, Dạ Kinh Đường bị thương nặng, ta giống như ngươi, vì muốn giúp hắn nên..."
"A?!"
Lạc Ngưng có vẻ đẹp tuyệt thế không màng danh lợi, khi phát giác ra có điều khác lạ thì liền ngẩn người ra. Cô khó có thể tin được, nhìn sang Bạch Cẩm ở bên cạnh, sắc mặt khá phức tạp, có chấn kinh, có hoài nghi, thậm chí muốn sờ trán Bạch Cẩm xem có phải cô nàng đang nói sảng hay không. Tiết Bạch Cẩm biết chuyện này rất khó nói, nhưng nàng chỉ có Ngưng Nhi là tỷ muội, không thể giấu giếm, lập tức vẫn thành thật nói:
"Ta thật sự có thai, việc đã đến nước này thì ta cũng không có cách nào nữa..."
Đầu óc Lạc Ngưng như bị ong đốt, nghe không rõ Bạch Cẩm đang nói gì. Ý gì chứ? Bạch Cẩm cùng tiểu tặc tốt với nhau từ bao giờ? Không phải, có là có, sao Bạch Cẩm lại mang thai được?!
Ta cùng tiểu tặc ở chung lâu như vậy, ta là người đầu tiên đáp ứng sinh con cho tiểu tặc, kết quả lại không có chút động tĩnh nào, nàng còn không chịu ly hôn với Bạch Cẩm, vậy mà mới mấy ngày, đã mang thai rồi, chuyện này chẳng phải là lạ lùng sao? Lạc Ngưng rõ ràng có chút khó chấp nhận chuyện này, ánh mắt không ngừng biến đổi, một lúc lâu sau mới chậm rãi hồi phục, nắm chặt lấy tay Bạch Cẩm cẩn thận bắt mạch, sau đó lại cau mày:
"Ngươi... ngươi và Dạ Kinh Đường... lúc nào..."
Tiết Bạch Cẩm biết Ngưng nhi rất khó tiếp nhận tin này, bất đắc dĩ thở dài:
"Ta và Dạ Kinh Đường không có gì, là khi đó hắn không được khỏe, đã dùng sức mạnh với ta..."
"Cái tên tiểu tặc này!"
Lạc Ngưng cùng Tiết Bạch Cẩm trải qua gian khổ nhiều năm, trong lòng vẫn luôn vô cùng quan tâm nhau, vừa nghe thấy lời này, lập tức dựng lông mày, đứng dậy rút thanh nhuyễn kiếm quanh hông đi ra ngoài.
"Hả?"
Tiết Bạch Cẩm vội vàng giữ chặt Ngưng nhi:
"Ngươi làm gì vậy?"
Lạc Ngưng quay đầu nghiêm túc nói:
"Hắn dùng sức mạnh với ngươi? Ta có thể làm gì chứ?"
"Hắn khi đó bị thương, thần trí không rõ, ta là vì để cho hắn chịu đựng được..."
"Vậy là ngươi tự nguyện?"
Tiết Bạch Cẩm ngược lại bị câu nói này làm cho nghẹn lời, nhẫn nhịn hồi lâu, lại hỏi ngược lại:
"Trước đây ngươi là tự nguyện à?"
Lạc Ngưng đúng là tự nguyện, nhưng cho đến tận bây giờ đều không chịu thừa nhận, một mực nói mình chịu nhục, để giúp Dạ Kinh Đường điều trị thân thể. Nghe thấy lời Bạch Cẩm nói, Lạc Ngưng tự nhiên hiểu rõ, ánh mắt tức giận cũng thu lại, ngồi trở lại bên cạnh, ánh mắt có chút phức tạp:
"Vậy... Vậy nếu đã vậy thì chỉ có thể như thế này thôi, ta còn có thể đuổi ngươi ra khỏi nhà sao?"
Đuổi ta ra khỏi nhà? Ta đang trưng cầu ý kiến của ngươi về chuyện hôn sự này sao? Tiết Bạch Cẩm cảm thấy Ngưng nhi có hơi ảo tưởng, quên mất ai mới là chủ gia đình, nhưng những chuyện này, nàng cũng không muốn tranh cãi, chỉ nói:
"Ngươi tự thân còn khó đảm bảo, đuổi hay không đuổi ta thì khác gì nhau? Bây giờ nên nghĩ đến chuyện phải làm gì với Vân Ly."
Lạc Ngưng nghe đến đây, lại nhớ ra vấn đề, cau mày nói:
"Đúng vậy, ngươi đã có thai, nhiều nhất hai ba tháng nữa, bụng liền... Ngươi định thế nào để thẳng thắn với Vân Ly?"
Ta thẳng thắn? Tiết Bạch Cẩm nhẹ nhàng hít vào một hơi, ánh mắt nghiêm túc:
"Ta với Dạ Kinh Đường không thể đợi qua mấy ngày nữa được, liền phải về núi Nam Tiêu sinh đứa bé, sau đó ngươi mang đến kinh thành, xem như con của mình mà nuôi dưỡng. Còn việc ngươi làm sao giải thích với Vân Ly, thì tự mình nghĩ cách đi."
Lạc Ngưng thấy Bạch Cẩm ngoài ý muốn có thai, lại bắt cô ta phải gánh trách nhiệm, tự nhiên là không tình nguyện. Nhưng cô đã phạm sai lầm trước đó, để Bạch Cẩm gánh hết tất cả, thật sự là không có nghĩa khí, nghĩ lại vẫn là nói:
"Một mình ngươi về núi Nam Tiêu dưỡng thai, làm sao ta có thể yên tâm..."
"Ngươi cùng ta về chung."
"Ta cùng về?"
Lạc Ngưng há to miệng nghĩ lại điều này cũng đúng thôi, vừa nhỏ giọng hỏi thăm:
"Dạ Kinh Đường có đi không?"
"Hắn đi làm gì? Ta đã phân rõ giới hạn với hắn rồi."
Lạc Ngưng nghe thấy lời này, tự nhiên là không vui. Nàng cũng muốn có con, trước mắt thì lại chưa có gì, Bạch Cẩm có trước thì thôi đi, còn bắt nàng đi theo về hầu hạ mười tháng, lại không gặp được Dạ Kinh Đường, việc này có chút... Nhưng tình tỷ muội bao năm nay, Lạc Ngưng không thể vì nam nhân mà làm Bạch Cẩm thất vọng được, lập tức chỉ có thể khuyên nhủ:
"Việc đã đến nước này, ngươi còn phân rõ giới hạn cái gì nữa? Sau này đứa nhỏ không có mẹ, khổ cực biết bao nhiêu, ngươi không hiểu à?"
Tiết Bạch Cẩm từ khi phát hiện có thai, kỳ thực luôn xoắn xuýt về việc này, nàng khẽ thở dài:
"Ta biết, nhưng ta không thể để Vân Ly đau lòng, cho nên nhất định phải đi. Chờ đến khi nào Vân Ly kết hôn, cũng không hận ta, có lẽ ta sẽ quay lại thăm một chút."
Lạc Ngưng cảm thấy trốn tránh không phải là cách hay, ngẫm nghĩ chỉ có thể nói:
"Hay là, ta thử dò ý của Vân Ly trước?"
Tiết Bạch Cẩm nhướng mày:
"Ngươi dò ý gì?"
"Chính là thăm dò ý. Ta cũng không chỉ ra chuyện này, chỉ là xem ý của Vân Ly thôi, mượn chuyện sư đồ của Thủy Nhi làm ví dụ, nói bóng gió, xem Vân Ly có cách nhìn như thế nào với chuyện này, đến lúc đó ngươi nghĩ thêm chuyện có nên về núi Nam Tiêu hay là nên nói thật, thế nào?"
Tiết Bạch Cẩm biết những chuyện này không thể giấu giếm cả đời được, thấy Ngưng Nhi cũng không dám phản đối hết tất cả, nàng vốn là người dám làm dám chịu liền gật đầu, sau đó lại nhắm mắt lại. Lạc Ngưng tâm tư rối bời, âm thầm nén lời nói, ngồi một lát sau, lại áp mặt vào bụng của Bạch Cẩm lắng nghe.
"Sao lại không có động tĩnh gì vậy?"
"Ai..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận