Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1546: Dương mưu? (2)

Hoa Thanh Chỉ hai tay nắm lấy bả vai, miễn cưỡng đè xuống nỗi lòng ngổn ngang, khẽ nói:
"Vậy lùi về phía sau thì sao? Thanh danh của ta đã hỏng rồi, căn bản không có cách nào quay về Thừa Thiên phủ, chẳng lẽ sau này chỉ có thể sống tha hương, cả đời ở lại Nam Triều sao?"
Dạ Kinh Đường biết chuyện này phiền phức, người ta thường nói miệng lưỡi thế gian khó phòng, từ khi Hoa Thanh Chỉ rời khỏi Hoa gia ngày đó, chuyện này đã như bát nước đổ đi, không thể nào cứu vãn được. Dù thế nào đi nữa, Hoa Thanh Chỉ sau này đều phải mang tiếng bỏ trốn, lấy chồng cũng khó. Hắn nghĩ ngợi rồi nói:
"Chuyện này là do ta, không nói rõ với Tiết giáo chủ. Ừm... Hay là nàng cứ ở lại Nam Triều trước đã? Chờ sau này hai nước thống nhất, ta đảm bảo Hoa gia sẽ trở thành đệ nhất thế gia ở Hồ Đông đạo, như vậy sẽ không ai dám bàn tán. Hoặc sau này nàng có người trong lòng dẫn về nhà, phu quân chỉ cần có chút bản lĩnh, có thể giúp Hoa gia, chuyện này tự nhiên sẽ thành 'ca tụng'..."
Hoa Thanh Chỉ cảm thấy đây đúng là một chuyện lớn - nàng dẫn Dạ Kinh Đường người sẽ thống nhất hai nước trở về ra mắt, toàn bộ Bắc Lương ai dám bàn tán nói nàng không tuân thủ lễ giáo bỏ trốn? Nhưng như vậy chẳng phải giống như ý của cha sao...
Hoa Thanh Chỉ trầm mặc một lát, chân thành nói:
"Ta từ nhỏ đã khổ công học hành, không phải loại nữ tử không có bản lĩnh, sau này ta sẽ làm phụ tá cho Nam Triều, chỉ cần giúp Nam Triều thống nhất thiên hạ, ta sẽ có thể vinh quy bái tổ, đến lúc đó các thế gia Hồ Đông thấy ta bày bố lâu như vậy, toan tính một kế hoạch lớn như vậy, tự nhiên sẽ không cho là ta rời đi mà chỉ là bỏ trốn cùng người..."
Dạ Kinh Đường biết Hoa Thanh Chỉ đang tự an ủi bản thân, cười nói:
"Cách này không tệ, cứ làm như vậy đi."
Hoa Thanh Chỉ trước mắt cũng không có cách nào khác, mưu được một thân phận phụ tá hợp lý xong thì không nói thêm gì nữa, đi theo hắn đến phố Tiểu Nam.
Hai triều Nam Bắc bỗng nhiên khai chiến, Đông Minh bộ là ngoại thích của Tây Bắc Vương Đình, tất nhiên đứng về phía Dạ Kinh Đường. Vì thế, khi vừa có động tĩnh khác thường, người Đông Minh bộ đang buôn bán ở Nội Kinh Tây Hải Đô Hộ phủ đã nghe ngóng được tin mà bỏ chạy, về lại nơi cư trú của bộ tộc mình để tránh bị Bắc Lương bắt làm con tin.
Mà đại hiệu thuốc vốn mở trên phố Tiểu Nam, lúc này đương nhiên đã bỏ không, cửa sổ đều bị đóng, bên trong đã rớt xuống không ít bụi bặm lá cây. Dạ Kinh Đường đi vào bên ngoài phòng luyện đan Thanh Hòa lúc trước, đặt Hoa Thanh Chỉ xuống, xoa xoa ghế dưới mái hiên để nàng ngồi, sau đó vào nhà thu dọn.
Hoa Thanh Chỉ ngồi đoan chính, nhẹ nhàng thướt tha trên ghế đẩu, thấy Dạ Kinh Đường thu dọn phòng, là con gái nàng cũng muốn giúp một tay. Nhưng nàng thực sự không tiện lắm, nhìn một hồi lại ngại, mở miệng nói:
"Lục tỷ tỷ bọn họ khi nào thì tới?"
"Vừa rồi đã phát tín hiệu trên tường thành, chắc là đến ngay... Đến rồi."
Dạ Kinh Đường đang nói thì trên viện đã truyền đến tiếng vỗ cánh, Điểu Điểu từ trên trời lao xuống, đáp vào trong viện. Không lâu sau, Tuyền Cơ chân nhân ôm Lục Châu nhảy xuống từ mái nhà, rơi vào trong sân. Phạm Thanh Hòa dừng chân trên nóc nhà, đảo mắt nhìn quanh đường phố rồi hỏi:
"Kinh Đường, vừa rồi ngươi lại gây họa hả? Trong thành đâu đâu cũng có quan sai điều tra."
"Tiện tay giết ba tên thái giám thôi, không bị lộ thân phận."
Dạ Kinh Đường từ trong nhà bước ra, thấy Điểu Điểu vừa xuống đã ngậm váy Thủy Nhi, kéo cô bé ra ngoài, chắc là muốn đi ăn cá nướng ngoài phố, bèn nửa ngồi xuống vuốt đầu nó:
"Đừng có vội, lát nữa sẽ dẫn ngươi đi ăn."
"Chít chít!"
Lục Châu sau khi xuống đất, từ trong ngực Tuyền Cơ chân nhân đi ra, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi trên ghế đẩu, khóe mắt còn đọng nước mắt, trong lòng chợt xót xa, vội chạy tới hỏi:
"Tiểu thư, cô có gặp lão gia không?"
Hoa Thanh Chỉ tâm tư có chút rối loạn, gật đầu chào hai vị tỷ tỷ rồi đứng dậy để Lục Châu dìu vào phòng, khẽ thở dài:
"Gặp rồi."
"Lão gia nói sao?"
"Cha nói tin tức ta rời nhà ra đi đã truyền ra ngoài, giờ quay về không tiện gặp ai, bảo ta ở lại một thời gian, ông ấy sẽ nghĩ cách."
Lục Châu nghe lão gia không cho tiểu thư về, hai mắt sáng rực, bất quá sợ tiểu thư đánh nên lập tức làm bộ mặt buồn rầu:
"Hả? Vậy tiểu thư không phải là phải ở mãi chỗ này sao?"
Hoa Thanh Chỉ cùng Lục Châu lớn lên cùng nhau, sao có thể không nhìn ra tâm tư của Lục Châu, hai đầu lông mày lộ vẻ không vui, ngồi xuống cạnh giường:
"Đều tại ngươi."
Lục Châu biểu tình cứng đờ, có chút ấm ức:
"Tiểu thư, ta cũng bị bắt tới, sao có thể trách ta chứ..."
Hoa Thanh Chỉ nghiêm mặt:
"Ai bảo ngươi ở nhà viết linh tinh trong sách?"
Lục Châu mắt vô tội:
"Tiết nữ hiệp mà. Lúc đó ta chạy tới, nàng liền đánh tiểu thư bất tỉnh, rồi bảo ta ở nhà để lại thư báo tin một tiếng..."
"Sau đó ngươi liền báo ta cùng người bỏ trốn?"
"Không thì sao?"
Lục Châu ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh:
"Tiểu thư ngàn vàng thân thể, ta không thể viết cô bị người bắt cóc được chứ? Như vậy cả Thừa Thiên phủ sẽ náo loạn, chỉ có viết bỏ trốn cùng người, Hoa phủ mới không gây chú ý bên ngoài, quan phủ cũng sẽ không đến kiểm tra... Mà đây cũng đâu phải ý của ta, ta hỏi Tiết nữ hiệp nên viết thế nào, nàng bảo viết cùng Hoa An bỏ trốn là được."
Hoa Thanh Chỉ nghe xong không khỏi lại thêm ba phần thù hận, hừ nhẹ nói:
"Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, sau này đừng để nàng rơi vào tay ta..."
"Chắc chắn là không thể."
Lục Châu giọng đầy ý nghĩa nói:
"Tiết nữ hiệp rất lợi hại, ngay cả Dạ công tử cũng phải sợ, tiểu thư muốn thu thập nàng, e là chỉ có thể kể chuyện cười cho người ta cười chết thôi... Ôi!"
Hoa Thanh Chỉ biết là sự thật nhưng vẫn giận không phát tiết được, giơ tay lên gõ vào đầu Lục Châu...
Thời gian chuyển đến đêm khuya.
Tào A Ninh hỗ trợ ngỗ tác khám nghiệm tử thi xong, sau đó lấy danh nghĩa tuần tra ra khỏi Tả Hiền Vương phủ, thuận đường đến chợ phía đông Thiên Vận Lâu. Dù vừa mới tiếp xúc với Hoa Tuấn Thần, Tào A Ninh cũng không rõ là để lộ tin tức hay là khách sáo, nhưng đi một chuyến tay không dù sao vẫn tốt hơn để Dạ Đại Diêm Vương chờ lâu, đến sau lưng mà bắt thì thật hết hồn.
Vì bên ngoài xuất hiện chiến loạn, không có thương nhân nào dám chạy đến Tây Hải Đô Hộ phủ, chợ phía đông so với ngày xưa đã tiêu điều hơn rất nhiều, các cửa hàng phần lớn đã đóng cửa, nhưng những cửa hàng lớn như Thiên Vận Lâu vẫn mở cửa. Tào A Ninh cẩn thận quan sát xung quanh, xác định không có ai theo dõi thì mới đi vào hẻm nhỏ bên cạnh Thiên Vận Lâu, làm bộ dáng tuần tra, thỉnh thoảng quay đầu dò xét xem Dạ Đại Diêm Vương có xuất hiện không. Kết quả vừa quay đầu không quá hai lần, chợt phát hiện từ cửa sổ tầng hai Thiên Vận Lâu nhô ra một cái đầu lông xù, cúi xuống nhìn hắn:
"Chít chít?"
Nhìn thấy chim đại nhân, Tào A Ninh tự nhiên biết là đã đúng chỗ, lập tức vội vàng nhảy lên, rơi vào đường tắt trên lầu hai, vừa ngẩng lên đã thấy một bóng người áo đen từ sương phòng sáng đèn bước ra.
"Dạ đại nhân!"
"Miễn lễ."
Dạ Kinh Đường sau khi đặt chân ở hiệu thuốc thì không ở lại lâu, liền dẫn mấy cô nương và Điểu Điểu đến đây ăn cho đầy bụng, tiện thể chờ Tào A Ninh. Vừa gặp Tào A Ninh tới, Dạ Kinh Đường từ trong nhà đi ra, đóng cửa phòng rồi đi tới trước mặt:
"Chuyện thần công công thế nào rồi?"
Tào A Ninh đi đến, chắp tay:
"Việc Dạ đại nhân làm tự nhiên không có chút sơ suất nào, Tưởng Trát Hổ tự đến cũng sợ không dám nói không phải do hắn, Vương phủ đã định tội rồi, đang truy nã Tưởng Trát Hổ khắp thành."
Dạ Kinh Đường khẽ gật đầu, vì tiếp xúc thời gian quá dài dễ để Tào A Ninh lộ, bèn hỏi thẳng vấn đề:
"Ta là theo chân Tuất công công tới, Hoàng Liên Thăng là tình hình thế nào?"
Tào A Ninh tới cũng vì việc này, hắn cau mày nói:
"Hoàng Liên Thăng lớn giọng lắm, lấy cớ giúp Bắc Lương kiềm chế Dạ đại nhân để yêu cầu Bắc Lương viện trợ. Lễ Bộ Thị Lang Lý Tự đánh giá người này khá cao, hôm nay thương lượng xong, Tiểu Vương Gia đã đồng ý việc này, để quan lo việc hậu cần bắt đầu gom lương thảo quân nhu, tự trấn thành Bắc mang đến núi Hoàng Minh, mặt khác lại phái Lý Tự làm sứ thần, đích thân đến đại mạc gặp mặt Hoàng Liên Thăng, tùy thân còn mang theo đan dược từ Yên Kinh mang tới..."
Dạ Kinh Đường khẽ vuốt cằm:
"Chuyến này ta tới là để tập hợp các bộ tộc Tây Hải, chuyện này chắc chắn sẽ bị quấy nhiễu. Khi nào thì đoàn sứ thần đi?"
Tào A Ninh biết Dạ Kinh Đường muốn giết người cướp của, nên hơi nhún vai:
"Hôm nay trong thành có chuyện, Vương phủ đương nhiên sẽ đề phòng Đại Ngụy âm thầm giết sứ thần, theo ý Dần công công, để phòng Lý Tự bị Tưởng Trát Hổ chặn giết, công công đã sắp xếp cho Hoa Tuấn Thần và Hứa Thiên Ứng người có võ nghệ cao nhất trong thành làm hộ vệ, còn đan dược thì giống như để Hoa Tuấn Thần giữ."
"Hả?!"
"Dạ đại nhân đừng cười vội, cách sắp xếp này của Tả Hiền Vương phủ rất tuyệt, Hứa Thiên Ứng cùng Hoa Tuấn Thần hộ tống Lý Tự, nếu Lý Tự bị giết, hoặc là Hoa Tuấn Thần đánh mất đan dược, không thể đến kịp thời làm lỡ quân cơ thì dù hai người còn sống trở về cũng bị xử tội. Cho nên sứ thần này ngài không thể động được."
Dạ Kinh Đường lúc đầu vẻ mặt có chút kỳ lạ, nghe xong những lời này thì nụ cười hoàn toàn biến mất, một tay chắp sau lưng hít sâu một hơi:
"Thật đúng là... Chuyện này còn không bằng để Hạng Hàn Sư tới."
Tào A Ninh cũng nhận thấy việc này rất bất thường, Tả Hiền Vương phủ trong tình huống hoàn toàn không biết gì, quả thực là trời xui đất khiến tung ra một chiêu 'Dương mưu' . ngươi Dạ Kinh Đường thần cản giết thần phải không? Ta phái cọc ngầm hộ tống sứ thần của ngươi, ngươi có gan thì cứ động thử xem? Hai người thoáng im lặng một chút, Dạ Kinh Đường lại lên tiếng:
"Nếu như vậy, vậy chỉ có thể ra tay từ Hoàng Liên Thăng. Chờ Lý Tự an toàn đưa đồ vật đến nơi, ta sẽ cướp đan dược từ tay Hoàng Liên Thăng, đương nhiên chẳng thể trách Hoa Tuấn Thần cùng Hứa Thiên Ứng hộ vệ không tốt; giết Hoàng Liên Thăng thành thịt, Sa Đà bộ rắn mất đầu, cũng không có cách nào xâm nhập quấy nhiễu các bộ ở Tây Hải."
Tào A Ninh cũng nghĩ vậy:
"Dạ đại nhân cao kiến, ta sẽ đi chào hỏi với Hứa Thiên Ứng, để hắn dọc đường lưu lại ký hiệu, Dạ đại nhân có thể truy tìm trong sa mạc."
"Không cần, ta tự có cách truy tìm. Cứ để Hứa Thiên Ứng tận chức tận trách hộ vệ là được, cố gắng lập công lấy viên thuốc, Bắc Lương có chừng ấy hoa Tuyết Hồ, chúng ta ăn nhiều một viên thì bọn họ sẽ thiếu đi một viên, đây cũng là vì triều đình hết lòng."
Tào A Ninh khẽ gật đầu, chắp tay hành lễ:
"Vậy ti chức xin cáo từ trước."
Dạ Kinh Đường đưa tay đáp lễ, rồi ở cửa sổ dõi theo Tào A Ninh hòa vào phố xá, mới quay người về phòng. Trong phòng, Phạm Thanh Hòa đứng ở cửa nghiêng tai lắng nghe, còn Tuyền Cơ chân nhân cùng Hoa Thanh Chỉ, hiển nhiên là vẫn không say không nghỉ. Tuyền Cơ chân nhân mặt đỏ bừng, tay chống má nhìn Dạ Kinh Đường, đôi mắt quyến rũ như tơ:
"Nói xong rồi à?"
Còn Hoa Thanh Chỉ thì mượn rượu giải sầu, vài chén đã say mèm, dựa vào người Lục Châu nhắm mắt, Lục Châu cũng đầu óc quay cuồng ôm lấy tiểu thư, mắt lim dim suy nghĩ lung tung, không biết đang lẩm bẩm cái gì. Phạm Thanh Hòa thấy Dạ Kinh Đường vào liền hỏi:
"Tình hình thế nào? Tiếp theo chúng ta làm gì?"
Dạ Kinh Đường thấy Hoa Thanh Chỉ say rượu liền thoải mái ôm eo Phạm di, tay nhéo nhéo trên ngực nàng:
"Không thể đụng đến đội sứ thần, phải đến đại mạc một chuyến giết Hoàng Liên Thăng thành thịt. Đi ăn cơm trước đã."
Tuyền Cơ chân nhân thấy Dạ Kinh Đường ngồi xuống bên cạnh, tay cũng không an phận, thật cũng không phản đối, nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, lại tiến đến trước mặt Dạ Kinh Đường:
"Ưm !"
Dạ Kinh Đường khẽ cười một tiếng, một tay ôm lấy một người, lén lút xoa xoa lung tung....
Bạn cần đăng nhập để bình luận