Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1485: Mắc cỡ chết người ! (1)

Tiếng mưa rơi tí tách dày đặc, trong phòng kia tiếng hít thở cũng dần dần trở nên bình ổn kéo dài.
Dạ Kinh Đường ở ngoài cửa sổ chờ đợi, theo hắn tự trải nghiệm, trong tình huống không chủ động giải dược, dược tính của Như Mộng Tự Huyễn tán sẽ duy trì trong nửa canh giờ, trước khi tỉnh lại cũng khó mà nói rõ.
Vì thế sau khi chờ một lát, thấy Hoa bá phụ hôm nay không về, trong nhà cũng không có nhiều người, tạm thời ở lại không thành vấn đề, liền bảo Điểu Điểu đang gác bên ngoài, về trước báo một tiếng, sau đó tựa vào cửa sổ, lấy Minh Thần đồ từ trong ngực ra.
Minh Long đồ dù hình dáng giống nhau, nhưng nội dung bên trên lại không giống, Long Tượng đồ là Quy Đà Tam Sơn, ngụ ý sức mạnh vô song; còn Minh Thần đồ lại là một con Thần thú quỳ trên mặt đất, theo Dạ Kinh Đường suy nghĩ, chắc là 'Đế Thính' trong truyền thuyết, ngụ ý có sáu giác quan nhạy bén, có thể cảm nhận vạn vật thế gian.
Minh Thần đồ là tấm huyền diệu nhất trong sáu tấm bản đồ trước, công dụng cụ thể là giúp não bộ người tỉnh táo đặc biệt, từ đó giúp người tai thính mắt tinh, phản ứng siêu phàm, tứ chi điều khiển đặc biệt cân đối vân vân.
Nếu không có tấm bản đồ này, vậy thì cũng giống Tào công công, tố chất thân thể biến thái, nhưng đầu óc hoàn toàn không theo kịp thân thể, đến mức như ngựa kéo xe, hoặc là động tác chậm chạp, hoặc là lực đạo quá mạnh không dừng lại được, trực tiếp làm giảm sức chiến đấu.
Mà Dạ Kinh Đường kỳ thật cũng vậy, khi đánh Tả Hiền Vương, một đao xuất ra chính mình cũng không nhìn rõ, cũng là do nhãn lực, phản ứng các kiểu không theo kịp tiết tấu của thân thể.
Đấu pháp như vậy giống như bản thân liều mạng dùng sức, còn lại giao cho vận may, dù có thành công tay cũng không kịp phản ứng.
Kiểu đánh này mạnh thì mạnh, nhưng không khác gì cược mạng, gặp phải cao thủ có thể kịp phản ứng, mình có thể không biết chết thế nào.
Lúc này có Minh Thần đồ, chỉ cần học được như Dục Hỏa đồ là có thể dùng, vậy xem như trong ngoài hoàn hảo không có sơ hở.
Dạ Kinh Đường cẩn thận quan sát một hồi, mơ hồ ghi nhớ đường nét bức họa, sau đó liền cất Minh Thần đồ, ngồi xếp bằng dưới mái hiên cửa sổ, tay bấm Tý Ngọ quyết, bắt đầu âm thầm diễn luyện công pháp.
Sa sa sa ! Theo tâm thần dần dần nhập định, âm thanh nước mưa đập vào hoa cỏ xung quanh, rõ ràng thông thấu hơn, còn có thể lén nghe rõ người gác cổng cùng hộ vệ tán gẫu:
"Trận mưa lớn thế này, chắc lão gia tối nay không về rồi. Hay là ta vào thành dạo một vòng, nghe ngóng tình hình?"
"Lại nghĩ ra ngoài tìm kỹ nữ?"
"Ấy, nói gì vậy, trời sắp sập rồi, ta nào còn tâm trí nghĩ mấy cái này..."
Tai Dạ Kinh Đường khẽ nhúc nhích lắng nghe cẩn thận, thậm chí có thể nghe được động tĩnh nhỏ nhặt khi người gác cổng nâng chung trà lên thổi nhẹ, nhưng khoảng cách cũng không lớn hơn bao nhiêu, rõ ràng vẫn cần phải luyện tập từng ngày mới có thể dần tăng phạm vi.
Cảm nhận một lúc, Dạ Kinh Đường lại chuyển tâm tư vào trong phòng.
"Hô... Hô..."
Vì chỉ cách một lớp cửa sổ, mọi động tĩnh trong phòng có thể nhìn thấy rõ, thậm chí thông qua tiếng ma sát nhỏ của vải vóc, cảm giác Hoa Thanh Chỉ ngủ không được sâu, tựa hồ đang nằm mơ, còn như có như không kẹp chân...
Biểu cảm Dạ Kinh Đường hơi quái lạ, không phải người đa nghi cũng hiểu được, dù sao Như Mộng Tự Huyễn tán xem như vật trợ hứng, sẽ gợi dục niệm trong lòng, tăng cường sức tưởng tượng, suy nghĩ của Hoa Thanh Chỉ vừa rồi đã sai lệch, giờ ngủ lại càng lợi hại hợp lý.
Vì nghe không tiện, Dạ Kinh Đường không tiếp tục chú ý tình hình trong phòng, ngồi đợi khoảng 30 phút, liền phát hiện động tĩnh ở phía tường vây bên ngoài đại trạch, bốn bóng người lặng lẽ nhảy vào, đi thẳng tới viện Thanh Hòa đang ở.
Dạ Kinh Đường biết Băng Đà Đà các nàng đến, thấy Vân Ly từ đầu tường thăm dò phía bên này, hắn khẽ ra hiệu, để các nàng vào thay quần áo nghỉ ngơi trước, sau đó lại tiếp tục chờ...
Trong lúc vô tri, một canh giờ trôi qua, đã quá nửa đêm, ngoài cửa sổ mưa càng lớn, lại vang lên một tiếng sấm:
Ầm ầm...
Trên giường thêu, Hoa Thanh Chỉ đắp chăn kín mít, nằm thẳng trên gối, theo dược tính rút đi, thần sắc cũng dần khôi phục vẻ dịu dàng ngày thường, trên mặt còn vương chút đỏ ửng.
Khi tiếng sấm từ trên nóc nhà vang lên, hàng mi Hoa Thanh Chỉ khẽ rung, sau đó hơi buồn ngủ mở mắt, đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng tĩnh mịch.
Thấy bức tranh vẫn treo trên giá sách, nàng không khỏi khẽ thở dài.
Ai dà, cuối cùng vẫn là một giấc mơ... Ta uống thuốc nhìn Dạ công tử, vì sao trong mơ lại thành hắn chung đụng với ta, lẽ nào Dạ công tử thật sự có ý với ta... Không đúng, đây là do ta mơ mộng tưởng tượng ra, chắc là ta cảm thấy Dạ công tử có ý với ta...
Dáng vẻ cử chỉ Hoa Thanh Chỉ tuy có vẻ trưởng thành, nhưng tuổi tác cũng xấp xỉ Vân Ly, thích nghĩ mấy chuyện linh tinh này cũng hợp tình lý.
Nằm một mình một lúc chờ đầu óc thanh tỉnh trở lại, Hoa Thanh Chỉ nhẹ nhàng vén chăn ngồi dậy, tay vịn vách tường, đi đến trước giá sách, nhìn lại bức thủy mặc phác họa.
Nghĩ lại khoảnh khắc bờ môi chạm vào mặt nam tử kia, mặt Hoa Thanh Chỉ không tự chủ đỏ lên mấy phần, có lẽ do lòng hiếu kỳ, nàng còn cầm bức tranh lên, dùng tay mơn trớn cánh tay cùng bên má chân dung nam tử.
Chỉ tiếc, tranh vẽ dù giống thật, cũng vẫn là đồ vật lạnh lẽo, đâu còn có cách nào để cảm nhận lại xúc cảm chân thực.
Trong mắt Hoa Thanh Chỉ thoáng qua nét thất vọng, lại xoay người đi tới trước cửa sổ, chống tay lên cửa sổ muốn nhìn mưa đêm bên ngoài, cho tỉnh táo lại.
Nhưng khi cửa sổ vừa mở, nàng liền thấy trên bệ cửa sổ treo một cái mũ rộng vành, nhìn xuống thì thấy có người đang ngồi ở đó.?!
Hoa Thanh Chỉ vốn đang đi không vững, bất ngờ thấy cảnh này, hoảng sợ suýt ngã, dùng tay vịn vào bệ cửa sổ mới đứng vững.
Nàng kinh hãi nhìn ra xa, thấy người ngồi dưới bệ cửa sổ là một công tử áo đen tuấn tú, đang giống đạo sĩ ngồi dưới đất, mặt không vui không buồn nhìn như đang nhập định.
Mà trên má trái hắn, còn có vết son môi đỏ nhạt, rõ ràng là màu nàng hay dùng...
"Hả? !"
Hoa Thanh Chỉ không hiểu, dụi dụi mắt, lại đưa tay véo cánh tay:
"Dược tính này mạnh quá, vẫn chưa hết..."
Còn ở ngoài cửa sổ, Dạ Kinh Đường nghe được Hoa Thanh Chỉ đã tỉnh, lúc cửa sổ mở ra, hắn mới từ từ thu công tĩnh khí, quay đầu lại nhìn Hoa Thanh Chỉ đang ngỡ ngàng:
"Tỉnh rồi?"
Ầm ầm !
Lại thêm một tiếng sấm nổ, cũng đánh thẳng vào lòng Hoa Thanh Chỉ.
Thân thể Hoa Thanh Chỉ cứng đờ, nhìn Dạ công tử gần trong gang tấc, sắc mặt thấy rõ đỏ lên, nhưng ánh mắt vẫn còn vẻ không tin, dò hỏi:
"Sao ngươi vẫn chưa biến mất?"
Dạ Kinh Đường có chút bất lực, đứng dậy đối diện Hoa Thanh Chỉ, đưa tay sờ vết son trên mặt mình nói:
"Ta đã nói là người thật. Hôm nay ta không đi, xong việc sẽ trở lại, còn mang theo hai người bạn, muốn ở đây tạm hai ngày, không biết có tiện không..."
Hoa Thanh Chỉ ngơ ngác nhìn Dạ Kinh Đường, những lời tiếp theo không còn nghe rõ, chỉ thấy vết son môi trên khuôn mặt tuấn lãng kia, trong đầu hiện lên những cảnh tượng vừa mới xảy ra...
Lẽ nào những chuyện vừa rồi đều là thật... Ta đã làm những gì vậy... Không đúng, rõ ràng là hắn muốn hôn không thân ta, ta mới... Hắn muốn hôn không thân, ta cũng đâu thể chủ động hôn hắn, sao ta lại làm ra chuyện mất mặt này...
Trong lòng Hoa Thanh Chỉ thoáng chốc trăm mối tơ vò, cuối cùng cảm thấy chắc chắn đây là mơ, không thể là thật, nhắm mắt ngã người về phía sau, muốn ngủ tiếp, thoát khỏi cảnh ngộ xấu hổ này.
Dạ Kinh Đường đang nói, thấy Hoa Thanh Chỉ nhắm mắt xỉu đi, giật mình nhảy vào cửa sổ, đỡ lấy cánh tay nàng:
"Nàng làm sao vậy?"
Hoa Thanh Chỉ cảm nhận được xúc cảm chân thực trên cánh tay, hận không thể chết đi cho xong, nhắm tịt mắt không chịu mở ra, chỉ khua tay nói:
"Ngươi không cần để ý, ta hơi mệt, muốn ngủ, ngươi về phòng nghỉ đi..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận