Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1706: Vị trí vợ cả đầy nguy hiểm (3)

"Thần công như vậy, ngươi lại cứ thế chà đạp?"
"Hít hà !"
Dạ Kinh Đường không đau cũng phải giả đau, vội vàng xin khoan dung:
"Chỉ là biểu thị chút thôi, điện hạ nếu học được, chỉ cần một ngón tay là có thể mặc đồ chỉnh tề."
Đông Phương Ly Nhân nghe vậy, ánh mắt dịu đi vài phần:
"Ngươi chịu dạy bản vương?"
"Vậy khẳng định phải dạy rồi, bất quá điện hạ học thì chắc cần chút thời gian..."
"Ý ngươi là sao?"
"Ấy..."
Tần Hoài Nhạn ôm lấy tay còn lại của Dạ Kinh Đường, chen vào nói:
"Nói ngươi ngốc là có sai đâu."
"Hả? Đâu có đâu có..."
"Dạ Kinh Đường!"
Đinh đinh thùng thùng ! Trong xe chỉ thoáng chốc đã ồn ào cả lên, tiếp theo cả xe cũng rung lắc nhẹ nhàng.
Mà bên ngoài tổng bộ Hắc Nha, mọi người xem như không có chuyện gì xảy ra, còn tự giác giữ khoảng cách, để tránh làm phiền nhã hứng của điện hạ.
Đùa giỡn một hồi như vậy, xe ngựa cũng dừng lại bên ngoài Tĩnh Vương phủ, Tú Hà đã dẫn Lục Châu, đi đến cầu thiên thủy, Hồng Ngọc thì xuống xe chờ Thái hậu nương nương xuống.
Dạ Kinh Đường chỉnh trang y phục xong, mới bày ra dáng vẻ cao thủ hộ vệ thân cận, dẫn đầu xuống xe chờ đợi.
Đông Phương Ly Nhân nếm thử đánh Dạ Kinh Đường kết quả thì bị ăn sạch sẽ, từ trên xuống dưới bị hôn đến mặt đỏ bừng cả tai, trong xe chậm trễ hồi lâu mới kìm nén được cảm xúc ngổn ngang, cầm hộp gỗ với vẻ trầm ổn xuống xe.
Thái hậu nương nương ngồi ở bên cạnh, làm sao mà trốn khỏi ma trảo, còn suýt bị tên đồ đệ La Hán kia lấn át, sau khi xuống xe sắc mặt vẫn có chút ửng đỏ, vội vàng đi theo Hồng Ngọc dẫn đầu vào vương phủ.
Dạ Kinh Đường ngơ ngác đi theo vào vương phủ, rất nhanh đến tầng một Minh Ngọc lâu.
Đông Phương Ly Nhân ra ngoài một chuyến, thu hoạch được không ít, đầu tiên cho Xà Long bọn người bày các loại binh khí thu được lên giá binh khí.
Dạ Kinh Đường đảo mắt nhìn, có thể thấy được bên trong ngoài những đồ vật như thiên tử kiếm ra, còn có 'mệnh quỹ' của Thanh Long hội, không khỏi bất ngờ nói:
"Thanh kiếm này ta không phải đã nhét vào thành Sóc Phong rồi sao? Sao lại chạy tới đây?"
Tách tách tách! Đông Phương Ly Nhân cầm lấy chuôi kiếm quay, ấn vào chuôi kiếm:
"Người của Thanh Long hội sau khi tìm về kiếm, thấy ngươi chậm chạp không lộ diện, cho rằng ngươi đã về Tây Hải, liền đưa tới đây, nói chỉ có ngươi mới xứng với thanh bảo kiếm này. Ngươi cũng không dùng tới, về tay bản vương vậy."
Dạ Kinh Đường khẳng định không dám nói học sinh kém của mình có nhiều văn phòng phẩm ngốc nghếch, nên đương nhiên gật đầu:
"Điện hạ thích là tốt rồi."
"Hừ!"
Đông Phương Ly Nhân có chút hài lòng, ngẩng đầu hôn ba cái lên mặt Dạ Kinh Đường, rồi lại từ trong hộp lấy ra mười bức họa, đưa cho Dạ Kinh Đường:
"Này."
Dạ Kinh Đường không lập tức nhận, mà là ăn trong chén nhìn trong nồi:
"Không đưa hết cho ta?"
Đông Phương Ly Nhân cũng không ngốc, nếu nàng đưa hết cho, lát nữa sợ rằng sẽ bị Dạ Kinh Đường đè xuống mà khinh bạc, lập tức thu giấy vẽ lại:
"Không muốn thì thôi."
"Ai, sao ta có thể không muốn."
Dạ Kinh Đường nhanh tay nhận lấy giấy vẽ, sau đó xoa xoa tay, ra chỗ cửa sổ mượn ánh sáng cẩn thận xem xét.
Đông Phương Ly Nhân thấy cảnh này đều sửng sốt:
"Ngươi sờ bản vương còn không xoa tay, xem bức họa trịnh trọng như vậy sao?"
Dạ Kinh Đường chớp mắt, lại cẩn thận từng li từng tí thu họa vào trong ngực:
"Quen thuộc rồi, ta đưa điện hạ lên trước."
"Không cần, ngươi lên trước đi."
Đông Phương Ly Nhân cũng xoa xoa tay, rồi cầm lấy binh khí tự mình thưởng lãm, nhìn bộ dạng rõ ràng là muốn trả thù Dạ Kinh Đường.
Dạ Kinh Đường cũng không có cách, đi đầu lên cầu thang, sau khi đến lầu hai lại lén lấy quà tặng của ngốc ra xem xét.
Tuy quà không nặng nhưng với Dạ Kinh Đường mà nói thì vô cùng quý giá, cầm trên tay cũng sợ làm bẩn tác phẩm của ngốc.
Chỉ tiếc hắn vừa nhìn thấy hình tượng cởi áo cứu hiệp nữ, đoạn sau đã hết, không còn gì cả.! ?
Dạ Kinh Đường toàn thân chấn động, chỉ cảm thấy trong lòng như có kiến bò, lập tức muốn xuống lầu.
Nhưng bây giờ xuống dưới, sợ là bị ngốc tóm được bóp chết, nên suy nghĩ một lát vẫn là cố nhịn xuống, lại từ đầu xem xét.
Cộp, cộp...
Tầng cao nhất của Minh Ngọc lâu là thư phòng, Tần Hoài Nhạn đã lên lầu, đang cùng Hồng Ngọc cùng đứng trên sân thượng nhìn cảnh cung thành.
Nghe tiếng bước chân, Tần Hoài Nhạn kinh hỉ quay người, định đẩy Hồng Ngọc ra tiếp tục thân mật với tình lang.
Kết quả mở mắt đã thấy Dạ Kinh Đường một thân hắc bào, tay cầm mấy tờ giấy, vô cùng chăm chú bước lên cầu thang, rồi lại quay người làm động tác lên lầu.
Nhưng trên cùng không còn cầu thang, đến nỗi một nhân vật hạng hai của thiên hạ, thật sự là bước hụt loạng choạng một phen, còn mờ mịt cúi đầu nhìn xuống.?
Tần Hoài Nhạn không nghĩ Dạ Kinh Đường có lúc không để ý mọi việc xung quanh như vậy, mở miệng nói:
"Dạ Kinh Đường?"
Dạ Kinh Đường hơi xấu hổ, cất giấy vẽ lại, cười nói:
"Điện hạ vẽ xác thực là xảo đoạt thiên công, nhìn đến nhập thần. Hồng Ngọc, ngươi xuống giúp ngâm ấm trà."
"Dạ điện hạ."
Hồng Ngọc đâu không hiểu ánh mắt, vội vàng chạy chậm xuống lầu.
Tần Hoài Nhạn thấy Ly Nhân và Hồng Ngọc đều không có ở đây, vẻ mặt tự nhiên ngượng ngùng, môi giật giật, không biết mở lời như thế nào.
Kết quả tên sắc phôi hộ vệ này, trước mặt Ly Nhân thì rất thành thật, đến trước mặt nàng thì lại càn rỡ, đi thẳng đến ôm ngang cả hai chân, nhấc lên khỏi mặt đất, sau đó là đi lòng vòng hôn.
"Ô!"
Tần Hoài Nhạn dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, bị hôn như thế thì hoàn toàn không thể phản kháng, xoay hai vòng mới dùng sức đẩy ra:
"Đừng lúc ẩn lúc hiện, coi chừng bụng."
"Ừm?"
Dạ Kinh Đường sững sờ, tiếp đó vội buông vòng tay giữ ấm ra, nắm chặt vòng tay:
"Ngươi cũng có thai?"
"Ta..."
Tần Hoài Nhạn vốn muốn nói 'Vạn nhất bản cung có thai thì sao', nghe câu này thì sững sờ, chớp chớp đôi mắt to:
"Ư? Còn ai mang thai?"
Dạ Kinh Đường cẩn thận bắt mạch, phát hiện không có động tĩnh gì, lập tức có chút cạn lời, lại ôm Hoài Nhạn vài cái:
"Bạch Cẩm. Trước đừng nói ra ngoài."
"A?!"
Tần Hoài Nhạn nghe cái tên đầu tiên, lại là thủ lĩnh phản tặc Bình Thiên giáo, tự nhiên kinh hãi.
Dù sao Tiết Bạch Cẩm là đối thủ một mất một còn của Ngọc Hổ, từ trước đến giờ không đội trời chung với triều đình, mà võ nghệ còn cao đến mức đáng sợ.
Tiết Bạch Cẩm mang thai, sau này mẹ nhờ con sang, không phải sẽ ức hiếp cả bốn chị em hoàng gia bọn họ chết sao?
Tần Hoài Nhạn mím môi, muốn nói gì đó mà không biết nói sao, chờ Đông Phương Ly Nhân ló đầu lên, mới thăm dò hỏi:
"Có thể nói cho Ly Nhân không?"
Dạ Kinh Đường há to miệng, ánh mắt đánh giá có ý là, trời ơi, ngươi không bằng nói thẳng luôn đi.
Và sự thật cũng không ngoài dự đoán của Dạ Kinh Đường, Đông Phương Ly Nhân vừa mới lên lầu, vốn định ban thưởng cho Dạ Kinh Đường, nghe thấy vậy nụ cười liền thu lại, nhíu mày nói:
"Không tiện nói thì, bản vương xuống trước?"
Dạ Kinh Đường cảm giác được ngốc đa tâm rồi, tiến tới ôm nàng chặt vào:
"Không có gì là không tiện, là chuyện vui, ta sắp làm cha."
Đông Phương Ly Nhân nghe vậy đương nhiên sững sờ, sau đó kinh hỉ bắt đầu:
"Thật sao?! Ai? Tỷ tỷ hay là sư phụ? Hay là Thanh Hòa?"
"Ấy..."
Đông Phương Ly Nhân thấy thế thì toàn thân chấn động:
"Không lẽ là Hoa Thanh Chỉ đó chứ? Ngươi với nàng đã..."
Tần Hoài Nhạn thấy Dạ Kinh Đường không tiện mở miệng, liền thay nói:
"Là Bạch Cẩm."
"Bạch... Hả?!"
Đông Phương Ly Nhân đang nghĩ nhà mình làm gì có người họ Bạch, chợt kịp phản ứng, thân người thẳng lên mấy phần, ánh mắt biến thành ngũ vị tạp trần, trong lòng cũng dấy lên kinh đào hải lãng.
Tiết Bạch Cẩm chịu vào cửa, chẳng khác nào không đánh mà thắng thu phục Bình Thiên giáo, còn có thêm một cao thủ Võ Thánh, dựa theo lời tỷ tỷ, thì có trăm lợi mà không một hại cho Đại Ngụy.
Nhưng điều kiện tiên quyết là phải kiềm chế được Tiết Bạch Cẩm!
Tiết Bạch Cẩm ngay cả tỷ tỷ nàng còn không để vào mắt, nàng chỉ là một tiểu muội tử công tử bột, trước kia gặp mặt còn cảm thấy áp lực như núi, giờ người ta không chỉ vào cửa, còn có con, không phải sẽ xem nàng như nha hoàn phiến tử mà tùy ý thu thập sao?
Hơn nữa tỷ tỷ dường như cũng không có cách giúp nàng làm chủ, tỷ tỷ cũng không có con, dám giúp nàng gây hấn với người ta hay sao?
Đông Phương Ly Nhân chỉ mới nghĩ trong chốc lát, liền cảm thấy địa vị chính thất của mình đầy nguy cơ, nhìn Dạ Kinh Đường, trong mắt thậm chí có chút ủy khuất.
Dạ Kinh Đường biết ngốc chịu không nổi cú sốc này, ôm ngồi trên giường nhỏ:
"Đây là chuyện tốt, ừm..."
Đông Phương Ly Nhân biết đây là chuyện tốt, nhưng vị trí chính thất của nàng chắc không còn, thậm chí còn không biết sau này trong nhà tính là cái gì.
Tần Hoài Nhạn cũng thấy rằng tình hình sau đó không khả quan, suy nghĩ một chút nói:
"Ly Nhân, hay là ngươi cũng sinh một đứa đi."
Đông Phương Ly Nhân nghe vậy thì hai mắt sáng lên.
Chỉ cần nàng cũng có con, Tiết Bạch Cẩm nhất định không có gì đáng uy hiếp, tỷ tỷ cũng không dám đè đầu nàng, vậy là xong vấn đề ngay.
Nghĩ đến đây, Đông Phương Ly Nhân liền lập tức ngồi thẳng dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực nói:
"Cởi."
Dạ Kinh Đường nhìn ánh mắt hung hăng của ngốc, cũng không đoán được nàng muốn ngủ với hắn hay là muốn đánh hắn, lập tức nhìn xung quanh một chút:
"Bây giờ?"
Tần Hoài Nhạn nghĩ chuyện con cái đã muốn điên rồi, chuyện Bình Thiên giáo đã xong, bây giờ còn tâm trạng nào mà dính lấy nhau, xoay người ngồi trên đùi Dạ Kinh Đường:
"Nhanh lên đi, buổi tối còn phải cùng nhau ăn cơm nữa, đừng làm lỡ thời gian."
Đông Phương Ly Nhân thấy Thái hậu giành ở phía trước, thật sự có chút không hay để tranh đoạt, liền ngồi sang một bên:
"Bản vương cho ngươi bảy ngày thời gian, nếu không mang thai được, liền đem tất cả tranh vẽ còn lại xé hết."
"A?"
Dạ Kinh Đường một tay ôm một người, ánh mắt có chút ngây thơ:
"Chuyện này còn có chút yếu tố may mắn, ta nào dám đảm bảo?"
"Bản vương mặc kệ, không mang thai được ngươi liền nghĩ cách làm sao cho ra nhiều vào, dù sao trong cung kiểu gì cũng phải có người mang thai..."
"Đây là chính điện hạ tự nói, đừng có lại trách ta không dứt..."
Đông Phương Ly Nhân có chút sợ, bất quá đều bị Bình Thiên giáo mang cả hài tử ra để ra lệnh cho chư hầu, nàng còn có thể làm gì khác, lập tức vẫn gật đầu, sau đó liền ngã vào cùng nhau. Xì xì sột soạt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận