Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1773: Chuyện nhà (1)

Gần đến cuối năm, trong thành Vân An đã bắt đầu có một trận mưa tuyết nhỏ. Người dân xung quanh đổ xô ra khỏi nhà, sớm đi mua đồ Tết, bên đường còn có mấy người kể chuyện giang hồ dựng sạp hàng tạm thời, kiếm vài đồng tiền nước trà:
"Trên mặt đất một ngày, trên trời một năm, Dạ đại hiệp chúng ta, tuy mới bạch nhật phi thăng mấy ngày, nhưng cũng đã tung hoành mấy năm trên tiên giới rồi..."
"Lão đầu, có phải ngươi nói ngược không vậy?"
"Ồn ào, ngươi muốn nghe hay không?"
"Nghe... Dạ đại hiệp lại giết cả tiên giới ư?"
"Cái này còn phải hỏi sao? Chó đi ngang qua còn bị ăn hai bạt tai, huống chi là người trên trời..."
Và ngay trong lúc chợ búa người nhàn rỗi tụ tập nói nhảm, tiếng chuông ngựa thanh thúy vang lên, từ phía cầu Thiên Thủy vọng tới:
Đinh đang đinh đang ! Vì giờ có nhiều khách du lịch quá, tiếng chuông không gây được sự chú ý, chỉ có vài người đi đường gần đó thấy một đội xe nhỏ, đi lên cầu Thiên Thủy. Phía sau đội xe là hai cỗ xe ngựa, phía trước là ba kỵ binh, người đi đầu mặc áo đen đội nón rộng vành, bên hông đeo một thanh Ly Long đao hiện giờ đã quá quen thuộc trên giang hồ, trên vai còn có một con chim mập mạp đậu, nhìn thoáng qua thì rất giống Dạ Đại Diêm Vương, đệ nhất nhân thiên hạ đương thời.
Nhưng người ăn mặc tương tự như vậy, một con phố khác cũng có đến bảy tám người, căn bản không gây được sự chú ý của ai. Người mặc áo đen cầm đao đứng bên phải là một kiếm khách ăn mặc nho nhã, nhìn gương mặt thì thấy quen thuộc khi xưa thường uống trà ở tiêu cục cùng trần đại tiêu đầu, nhưng từ sau khi Dạ Đại Diêm Vương trở về thì biến mất một thời gian, trông bộ dáng là mới trở về từ bên ngoài.
Còn một người nữa thì là một gia đinh cao lớn vạm vỡ, duy trì một khoảng cách với hai người, vừa đi vừa nói:
"Sao nhiều người vậy, lần trước đưa tiểu thư đến Vân An, chỗ này vẫn còn là một con phố tạp hóa, bây giờ nhanh không nhận ra rồi..."
Người vừa nói là Hoa Ninh, gia đinh đứng đầu Hoa phủ, còn người cầm đao mặc áo đen đi trước chính là Hoa An, người đã được thăng chức làm gia đinh tập sự của Kim Quy Tế.
Sau khi đến trấn Hồng Hà, vì biên quan nghèo nàn không thích hợp ở lại lâu, Đà Đà cũng không tiện trực tiếp gia nhập đoàn, nên mọi người không ở lại lâu mà liền lên đường trở về kinh thành.
Hoa bá phụ và những người khác rõ ràng cũng quan tâm đến chuyện hắn mất tích, mọi người còn chưa rời khỏi phạm vi biên quan thì đã đụng độ Hoa Tuấn Thần, Tào A Ninh đang chạy đến.
Tuy Thanh Chỉ dự kiến ngày sinh vẫn còn sớm, nhưng chuyện sinh con đẻ cái này thì trong nhà mọi người đều không có kinh nghiệm, có thể để lão trượng mẫu nương đến trông nom thì là tốt nhất, Dạ Kinh Đường thấy nhạc phụ đại nhân tới thì liền cùng Hoa bá phụ đến Bắc Lương đón nhạc mẫu, tiện thể xem xét tình hình bắc địa.
Sau khi Dạ Kinh Đường Hóa Thần tại hồ Thiên Lang, chém Tiêu Tổ, mặc dù liên quân Tây Hải chưa tiến vào Hồ Đông đạo, nhưng các đại thế gia đã sớm mang ra đại kỳ Ngụy vương thêu sẵn, bắt đầu ăn mừng người thừa kế chính thống của Thủy Đế từ xưa đến nay chưa từng tuyệt tự, Dạ Kinh Đường, cuối cùng đã thu phục Bắc Cương bị xâm chiếm ngàn năm.
Vì ba triều có cùng một nguồn gốc, quê quán đều ở Tây Hải, nên pháp chế căn bản rất dễ tìm, Đông Phương thị tuy là tội đồ về sau, nhưng tội đồ cũng là bộ lạc tiểu quốc bị Thủy Đế chinh phục, nói thu hồi lại đất đai đã mất hai ngàn năm trước thì cũng không có gì.
Còn Dạ Trì bộ, trước thời Thủy Đế thì cũng là một bộ tộc tương tự như Đông Minh bộ, có điều không có căn cứ địa cố định mà là bộ lạc du mục, sống bằng du lịch và săn bắn.
Tuy Dạ Trì bộ trước khi thành lập Vương Đình Tây Bắc thì cơ bản không làm ra thành tựu nào nổi bật, nhưng dưới sự dẫn dắt của các đại nho ở Hồ Đông, tổ tiên Dạ Trì bộ giờ đã được mô tả là người khai phá con đường trên thiên hạ, lang thang nhân gian bốn phương để tìm nơi định cư thích hợp, giống như hồ Vĩnh Đống nơi chân trời góc bể cũng đều do Dạ Trì bộ phát hiện đầu tiên.
Căn cứ vào quy tắc vô chủ thì ai đến trước được trước, thì những lãnh thổ này tự nhiên thuộc về Dạ Trì bộ, giờ Dạ Kinh Đường thay tổ tiên thu hồi lại những vùng đất bị xâm chiếm thì thật hợp thiên kinh địa nghĩa, bách tính Bắc Lương lớn lên ở nơi này thì đương nhiên là đã bị Bắc Lương nô dịch hai ngàn năm, giờ Dạ Kinh Đường đến giải phóng thì chúng ta còn phải cảm tạ người ta!
Tuy luận điệu này có chút không đúng lẽ thường, nhưng có lý có chứng còn có tài liệu lịch sử xác minh để tham khảo, Dạ Kinh Đường là người chinh phục thì không thể phủ nhận được sự thật này dù thật hay giả, thấy tình hình tốt đẹp thì cũng không ở lại, liền cùng nhạc mẫu đại nhân tiếp tục về phía Nam Triều.
Lúc này quay trở lại Vân An thì đã là tháng mười một, cách cuối năm cũng không còn bao xa.
Phu nhân Hoa Tuấn Thần mang họ Lưu, cũng là tiểu thư của một đại thế gia ở Hồ Đông đạo, giờ hơn bốn mươi tuổi, xuất thân cũng không khác Thanh Chỉ mấy, nhưng mấy năm qua chưa từng đến Nam Triều lần nào.
Lúc này thấy sắp đến kinh thành, Hoa phu nhân vén rèm ngó ra ngoài, thấy đường sá đông nghịt người thì không khỏi thán phục nói:
"Quả không hổ là cố đô ngàn năm, trông còn náo nhiệt hơn cả Yên Kinh nữa..."
Tuy Hoa Tuấn Thần luôn huyễn tưởng lấy một vị hiệp nữ, nhưng chung quy đó cũng chỉ là huyễn tưởng lúc còn nhỏ, với phu nhân của mình vẫn là rất thương yêu, lúc này giảm tốc độ ngựa lại gần cửa sổ xe, với kinh nghiệm đi đường mấy tháng thì quen thuộc giới thiệu:
"Đây coi là gì, nếu bàn về độ náo nhiệt thì vẫn phải là phố Ngô Đồng..."
Phố Ngô Đồng nổi tiếng tráng lệ vang xa cả nam bắc, Hoa phu nhân đương nhiên cũng đã từng nghe nói, liền hỏi lại:
"Thật sao? Ngươi từng đi chưa?"
"Đến Vân An mà không đi phố Ngô Đồng, vậy thì coi như chưa đến, đương nhiên là đã từng đi rồi..."
"Mấy cô nương ở Kim Bình lâu thế nào?"
"Còn... con cái ở bên cạnh, nói bậy gì thế?"
Hoa Tuấn Thần nghiêm mặt.
Dạ Kinh Đường cảm thấy Hoa bá phụ như muốn nói lại thôi, trong lòng không khỏi buồn cười, có điều khẳng định không biểu lộ ra ngoài, liền ngắt lời để giải vây:
"Phố Ngô Đồng người thì đông thôi, nói về cảnh sắc thì vẫn là phải xem sơn trang Ngọc Đàm ở ngoài thành, nơi đó là tư trạch của Thánh thượng, trong đó vẫn còn suối nước nóng, mấy ngày nữa ta sẽ sắp xếp, để bá phụ bá mẫu và Thanh Chỉ đi chơi hai ngày..."
Tuy Dạ Kinh Đường có hơi nhiều nàng dâu, nhưng Hoa phu nhân vẫn rất hài lòng với đứa con rể này, thấy Dạ Kinh Đường giúp Hoa Tuấn Thần giải vây, liền nửa đùa nửa thật nói:
"Ta với bá phụ ngươi đều là vợ chồng rồi, hắn làm gì có lòng dạ nào mà cùng ta đi bơi lội chơi, bị mấy lão bà tử trên giang hồ mắng vài câu, thì còn thích thú hơn ở cạnh ta..."
Hoa Tuấn Thần giơ tay gõ vào toa xe:
"Thôi đi, trước mặt vãn bối, cũng không biết giữ chút ý tứ."
Dạ Kinh Đường đương nhiên không tiện nói chen vào những chuyện này, chỉ có thể ở phía trước dẫn đường, đưa xe ngựa đến nhà mới.
Vì gần cuối năm rồi, nên nhà mới cũng đã được bố trí một chút, cánh cửa có dán tấm biển lớn bằng vàng với bốn chữ ‘thiên hạ đệ nhất’, dưới ánh mặt trời thì càng thêm rực rỡ và uy nghiêm, xung quanh tòa nhà còn có người của Hắc Nha Bộ đi tuần tra, để tránh người nhàn rỗi đến quấy rầy.
Vì đi gấp về nhanh, nên Dạ Kinh Đường cũng không dẫn theo nhiều người, trong nhà cũng chỉ biết hắn mấy ngày này sẽ về, chứ cũng không biết rõ thời gian, đang lúc đi đến chỗ cửa nhà mới thì Tú Hà, đang chuẩn bị ra ngoài, mới thấy được mấy người trở về.
"Hả? Công tử?"
Tú Hà liếc thấy Dạ Kinh Đường đang dẫn ngựa đến thì lập tức lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng chạy đến, đến gần thấy phía sau còn có cả Hoa Tuấn Thần, liền vội vàng cúi người thi lễ:
"Gặp qua Hoa tiên sinh."
Hoa phu nhân lúc nãy vẫn đang ở cửa sổ xe nhìn ngó 'nhà nhỏ' của Dạ Kinh Đường, trong lòng có chút ngạc nhiên không ngờ vương phủ của Dạ Kinh Đường lại khiêm tốn như vậy, nghe thấy âm thanh thì nhìn lại, thấy một cô nương dung mạo xinh đẹp, khí chất không giống nha hoàn lắm thì liền hỏi:
"Vị này là?"
Tú Hà trên danh nghĩa là nha hoàn, nhưng trên thực tế là thủ tịch tài vụ quan của Hồng Hoa Lâu, còn kiêm nhiệm đại quản gia của Bùi Dạ hai nhà, đương nhiên không thể dùng thân phận nha hoàn bình thường mà đối đãi, Dạ Kinh Đường thấy Hoa phu nhân hỏi thì mỉm cười đáp:
Bạn cần đăng nhập để bình luận