Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1514: Xử lý sự việc công bằng (1)

Ánh mặt trời ban mai nhô lên, ánh vàng rực rỡ chiếu sáng nơi góc tường hẻo lánh của Tinh Tiết thành, bên trong hành cung lại một lần nữa tất bật công việc.
Phòng nghỉ cạnh Ngự thư phòng, Đông Phương Ly Nhân vì thức đêm trực ban, sau đó lại vất vả một trận, hiếm khi ngủ một giấc thẳng giấc, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.
Nữ Đế đã thức dậy, thay bộ long bào đen đỏ giao nhau, mang theo bốn cung nữ tay bưng khay, đi về phía tẩm điện ở khu vực trung tâm.
Thể phách Nữ Đế mạnh hơn người thường rất nhiều, dù chỉ ngủ mấy canh giờ, lúc này cũng đã khôi phục đầy năng lượng, sắc mặt thậm chí còn tốt hơn ngày thường không ít, dù sao Minh Long đồ của nàng hiện tại đã không có bất kỳ tì vết nào, hơn nữa từ một đại cô nương biến thành một tiểu nữ nhân, nhìn tự nhiên có mấy phần cảm giác xuân sắc đầy mặt.
Đợi khi vào đến tẩm điện, Nữ Đế khẽ đưa tay, để cung nữ chờ ở bên ngoài trước, nhẹ chân nhẹ tay một mình tiến vào phòng ngủ, đi đến trước long sàng vén màn nhìn.
Thái hậu nương nương hôm qua chạy tới thăm, thân mật một hồi rồi chờ đến khi Dạ Kinh Đường ngủ, liền hài lòng thỏa dạ lặng lẽ về tẩm cung.
Mà Dạ Kinh Đường ngủ quá muộn, hiện tại vẫn chưa tỉnh lại, vẫn còn đắp chăn mỏng nằm trên gối đầu.
Bất quá đêm hôm khuya khoắt ăn con gà quay, cũng không bị ấm tay bảo ép đi một chút tinh lực cuối cùng, sắc mặt trước mắt ngược lại đã khôi phục không tệ, nhắm mắt hô hấp đều đặn, trên mặt đã thêm vài phần ánh sáng rực rỡ.
Nữ Đế thấy cảnh này, đáy lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, ngồi xuống bên cạnh, cũng không lên tiếng đánh thức, đợi đến một lúc lâu sau, lông mi Dạ Kinh Đường mới khẽ giật giật.
"Hô..."
Dạ Kinh Đường sau khi tỉnh giấc, cảm giác mệt mỏi rỗng tuếch trong người dần tiêu tan, cả người như lại lần nữa sống lại, phát hiện bên cạnh hình như có người, liền hơi mệt mỏi mở mắt ra, kết quả một dáng hình đen đỏ giao nhau lọt vào đáy mắt, sau đó tầm mắt nhanh chóng khôi phục, thấy rõ khuôn mặt tươi cười quyến rũ kia.
"Hả?"
Dạ Kinh Đường thấy Ngọc Hổ vậy mà đang ngồi bên cạnh, vội vàng bật người dậy, đưa tay xoa mặt, lại nhìn bộ quần áo trên người Ngọc Hổ, trong đáy mắt mang theo vài phần mới lạ.
Mặc dù dù sao cũng quen biết rất lâu, nhưng trước kia Ngọc Hổ gặp hắn, luôn luôn là một bộ váy đỏ, ngoại lệ duy nhất là lúc hắn đi điện Thái Hoa phong quốc công, Ngọc Hổ mặc long bào, nhưng hắn không dám ngẩng đầu lên nhìn kỹ.
Lúc này Ngọc Hổ mặc long bào uy nghi mà không hề xốc nổi, quang minh chính đại ngồi bên cạnh, Dạ Kinh Đường thực sự có chút không quen, thuận miệng nói:
"Mặc quần áo xong ta suýt chút không nhận ra..."
Nữ Đế đây là lần đầu tiên ở trước mặt Dạ Kinh Đường che chắn kín mít như vậy, cổ cũng không lọt, muốn phát phúc lợi cũng không có cơ hội, vì thế ra vẻ rất đứng đắn, đưa tay đỡ Dạ Kinh Đường, ôn nhu hỏi han:
"Nghỉ ngơi thế nào? Có thấy chậm trễ không?"
Dạ Kinh Đường được ấm tay bảo bao bọc một hồi, nói thật đúng là đã hết mệt, nhưng thấy Ngọc Hổ thực sự lo lắng, hắn vẫn là hào khí nói:
"Không tốn bao nhiêu sức đâu, đã đến đây rồi."
Nói xong nhào lên hôn ba cái lên đôi môi diễm lệ.
Lần này Nữ Đế lại không nghênh hợp, đưa tay đẩy mặt Dạ Kinh Đường ra:
"Vừa thay xong y phục, làm nhăn nhúm không tốt đi gặp triều thần, buổi tối ta sẽ khao ngươi một bữa lớn. Ta đã dặn nhà bếp hầm canh bổ dưỡng rồi, hiện tại ăn luôn hay là ngủ thêm một lát?"
Dạ Kinh Đường còn chưa gặp Tam Nương, lúc này làm sao ngồi yên được, đứng lên nói:
"Nằm cả đêm, eo đều mỏi, đi lại một chút đã."
"Ngươi chắc chắn đau lưng là do nằm ra?"
"Ai !"
Khóe miệng Nữ Đế mang theo ý cười, lấy áo bào từ trong khay, giúp Dạ Kinh Đường khoác vào, rồi vòng ra sau thắt đai lưng, suy nghĩ một chút rồi nói:
"Lương Vương đã mang quân đến Bình Di thành, Tây Hải chư bộ vì danh vọng của ngươi mà có không ít bộ tộc cầm vũ khí nổi dậy, nhưng Tứ Đại Bộ chưa bày tỏ thái độ. Chờ Phạm cô nương trở về, ngươi hãy bàn bạc với nàng xem có thể để nàng dẫn quân về Đông Minh bộ, cùng các bộ tộc khác tâm sự..."
Tây Hải chư bộ coi Tứ Đại Bộ như sấm sét chỉ đâu đánh đấy, hơn nữa thù hận Bắc Lương từ lâu, bản thân vốn là một lũ phản cốt, nhưng cũng không có nghĩa là Nam Triều đánh Bắc Lương thì các bộ Tây Hải sẽ đứng về phía Nam Triều.
Dù sao bản thân Tây Hải chư bộ đã là một quốc gia, cái mà bọn chúng luôn mong cầu đến giờ là tự lập phục quốc, chứ không phải là làm phiên thần cho Nam Bắc triều.
Dạ Kinh Đường coi như cũng hiểu Tây Hải chư bộ, nói:
"Tây Hải chư bộ không dễ dàng chưởng khống như vậy, Thanh Hòa cho dù là đại vương Đông Minh, chỉ cần nàng có tâm thần phục Đại Ngụy thì cũng không có nhiều tộc trưởng chịu đi theo nàng đâu. Chuyện này chỉ có ta tự mình đi làm, chờ khi nào thân thể ta hồi phục ta cùng Thanh Hòa cùng đi vậy."
Nữ Đế biết toàn bộ thiên hạ, người có tư cách hiệu lệnh vạn bộ tộc chỉ có Dạ Kinh Đường mang pháp chế một mình, những người khác căn bản không có cách nào gộp các đại bộ thành một sợi dây thừng, nhưng nghĩ đến chuyện Minh Long đồ, nàng vẫn nói:
"Tình trạng cơ thể ngươi không ổn định, gần đây vẫn là nên tĩnh dưỡng thật tốt, không cần lộ diện, chờ tìm được tin tức về ba tấm đồ sau đó..."
Dạ Kinh Đường xoay người lại, đối diện với Ngọc Hổ vóc dáng rất cao, cúi đầu hôn môi ngăn chặn lời nói:
"Ta thật không sao, ta cũng không phải trẻ con, mấy chuyện này sao có thể không có chừng mực, nếu phát hiện thân thể có gì khác lạ, không cần ngươi nói ta cũng sẽ nghỉ ngơi thật tốt. Thanh Hòa bọn họ vài ngày nữa mới có thể về, nếu ngươi không tin, hay là quan sát mấy ngày đi? Chờ khi nào ta dưỡng đủ tinh khí thần, nếu ngươi vẫn thấy ta có vấn đề thì không cho ta ra ngoài, vậy ta cũng không nói gì, tất cả nghe theo ngươi."
Nữ Đế tự nhiên hy vọng Dạ Kinh Đường không có việc gì, nhưng Minh Long đồ đã có vô số vết xe đổ, cũng không thể hoàn toàn buông lỏng được. Thấy Dạ Kinh Đường nói vậy, nàng cũng không nói thêm, đánh giá một lượt chàng lang quân tuấn mỹ khoác áo bào đen gấm hoa, lại nói:
"Sau này ngươi sẽ là vương gia, lời nói cử chỉ phải bá khí lên một chút."
Dạ Kinh Đường giắt Ly Long đao bên hông, dang hai tay ra:
"Ta như thế này còn chưa đủ bá khí sao?"
Nữ Đế thấy vậy, tay phải kéo một cái, trực tiếp ôm lưng Dạ Kinh Đường, kéo hắn đến trước ngực đụng vào đầu rồng béo, ánh mắt bá khí mười phần:
"Như thế này mới giống đế vương. Lần sau thấy Tiết Bạch Cẩm, ngươi cứ làm y như vậy với nàng..."
Dạ Kinh Đường có chút bá khí nhất thời chùn tay, ôm mông Ngọc Hổ nhón chân lên, ngoài miệng thì nói:
"Thôi bỏ đi, ta còn muốn sống thêm vài năm..."
Mắt Nữ Đế khép lại:
"Sợ nàng mà không sợ ta sao?"
"Ai, ta với Tiết giáo chủ trong sạch, đây đâu phải một chuyện..."
Dạ Kinh Đường sợ Ngọc Hổ ghen, vội vàng lại cúi đầu bịt miệng lại.
Bộp bộp bộp...
Ánh mắt Nữ Đế bất đắc dĩ, để Dạ Kinh Đường hôn một lát sau liền buông tay, lùi về sau mấy bước:
"Tất cả vào đi."
Mấy cung nữ chờ bên ngoài, lúc này bưng khay tiến vào tẩm điện, bày đồ ăn sáng lên bàn.
Thần sắc có chút lỗ mãng của Dạ Kinh Đường cũng theo đó thu lại, đi đến trước bàn, cùng Nữ Đế dùng điểm tâm...
Biên quan đột nhiên bùng nổ chiến hỏa, bất kể Nam Triều hay Bắc Triều, bách tính đều hoảng loạn, ngoài chợ đầu đường đâu đâu cũng thấy người buôn bán nhỏ giọng bàn tán.
Các tiêu cục trong thành đều đóng cửa nghỉ ngơi vì nguyên nhân chiến sự, cả đường xe ngựa đi Hồng Hoa lâu cũng đóng cửa, chỉ để lại vài môn nhân Hồng Hoa lâu, ở bên trong thay nhau trực.
Trong phòng thu chi phía sau đường xe ngựa, Bùi Tương Quân ăn mặc như nữ chưởng quỹ tinh ranh tháo vát, ngồi sau bàn đọc sách rộng lớn, tay trái gẩy bàn tính, tay phải viết lên sổ sách, suy nghĩ triều đình đánh trận, Hồng Hoa lâu nên quyên bao nhiêu bạc.
Cộc cộc cộc! Tú Hà đứng bên cạnh ghế bành, giúp mài mực, trên mặt ủ rũ buồn bã, có chút oán trách nói:
"Lâu chủ cũng chỉ giỏi ở nhà, ra đến ngoài rồi thì sao lại không bằng cả Lạc cô nương. Hôm qua rõ ràng đang ở trong cung, kết quả Dạ thiếu gia vừa về thì ngài liền bị đuổi về..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận