Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1790: Hoa phát đường tiền nhật chính trường, xuân phong xuy động mãn đình phương (2)

"Tổ tông nhà ta, Tiết gia, cách đây ba, bốn trăm năm đã đi theo con đường này, khi ấy được phong làm Trấn Nam hầu, truyền đến nay chưa từng đứt đoạn..."
Dạ Kinh Đường thấy không có cung nhân nào để ý, liền lén kéo tay áo Bạch Cẩm:
"Lùi lại cũng đâu tính tuyệt tự, núi Nam Tiêu vẫn là địa bàn của ngươi, chỉ là trở lại dưới danh nghĩa triều đình thôi."
Tiết Bạch Cẩm hơi gạt tay ra, nhưng không gạt được cũng thôi.
Một đoàn người đi qua trước quảng trường điện, từ xa đã ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.
Nữ Đế mặc long bào đỏ thẫm, đứng ở cuối ngự đạo, mỉm cười đón lấy. Đông Phương Ly Nhân vẫn là một thân áo mãng bào màu bạc, ngẩng cao đầu ưỡn ngực đứng bên cạnh, trông có khí thế hơn cả Nữ Đế.
Thái hậu nương nương cũng đã đổi trang phục chỉnh tề, váy trâm phượng đỏ thắm rất có khí thế mẫu nghi thiên hạ, giữ vẻ hòa nhã mỉm cười. Mà Tuyền Cơ chân nhân thì có vẻ hơi bất thiện, hai tay khoanh trước ngực duyên dáng yêu kiều, mắt không ngừng liếc nhìn Thanh Hòa.
Phạm Thanh Hòa cảm thấy hôm nay mình thiệt thòi, nhưng lúc này cũng không thể hoảng loạn, đến sau cùng, liền cúi người thi lễ:
"Bái kiến bệ hạ..."
"Miễn lễ. Đều là người một nhà, khách khí làm gì."
Nữ Đế bước xuống ngự đạo, đỡ dậy mấy tỷ muội đang định hành lễ, sau đó đưa tay ra hiệu:
"Mọi người vào trong ngồi đi."
Điểu Điểu nghe thấy mùi cơm chín đã vội không nhịn nổi, nhưng lễ phép tối thiểu vẫn còn, vỗ cánh phía sau thúc giục mọi người:
"Chít chít chít chít..."
Đông Phương Ly Nhân bế Điểu Điểu, giao cho cung nữ đang chờ phân công:
"Các ngươi lui xuống trước đi. Tiếp đãi tốt bé mập."
"Vâng."
Cung nữ nghe vậy bế Điểu Điểu vào Thiên Điện, ngoài điện Thái Hòa nhanh chóng chỉ còn lại Dạ Kinh Đường cùng mười cô nương.
Nữ Đế mời các tỷ muội vào điện Thái Hòa, ánh mắt rơi vào Tiết Bạch Cẩm đi ở sau cùng, cười nói:
"Ăn mặc xinh đẹp quá, định ép ta sao?"
Hôm nay là ngày đoàn viên, Tiết Bạch Cẩm thấy Nữ Đế cũng không quá khách khí, thái độ cũng xem như bình thản:
"Đùa thôi, là Ngưng Nhi giúp ta trang điểm."
Nữ Đế nhân tiện kéo tay Tiết Bạch Cẩm:
"Lần trước ta đã nói rồi, một khi vào một nhà, chính là người một nhà, có gì cứ lên giường mà luận cao thấp, lát nữa ta có bắt nạt ngươi thì ngươi cũng không được nhạy cảm."
Tiết Bạch Cẩm thực tế đang lén kéo tay áo Dạ Kinh Đường, suy ngẫm một chút rồi đáp:
"Ngươi ăn lỗ thiệt, lại còn lấy thân phận đế vương ra để ép người."
Tuyền Cơ chân nhân đi phía trước, nghe thấy quay đầu, thêm dầu vào lửa:
"Vậy hai người các ngươi đọ sức một trận trước, coi như món khai vị?"
Nữ Đế không chắc đánh thắng Tiết Bạch Cẩm ngoài khuê phòng, nhưng trên giường thì tùy tiện nắm thóp, liền gật đầu:
"Ta thì không có vấn đề, chỉ là Bạch Cẩm chắc không dám, muội muội mới đến, phải nhường nhịn chút."
Tiết Bạch Cẩm hơi im lặng, nhưng cũng không chịu thua:
"Ta có thai, chỉ cần không quá, sợ gì ngươi?"
"Ha ha!"
Nữ Đế thấy vậy cũng không nói gì thêm, cùng nhau tiến vào điện Thái Hòa.
Điện Thái Hòa là nơi văn võ bá quan vào triều hàng ngày, được chống đỡ bởi tám cột trụ Bàn Long, phía trên treo Kim Long ngược, trước nhất là bậc thang, trên cùng là long ỷ, tổng thể nhìn vàng son lộng lẫy, vô cùng trang nghiêm.
Lúc này trong đại điện đã được dọn dẹp sạch sẽ, trải thảm đỏ mềm mại, trên thảm đặt mười cái án nhỏ, trên đó đã bày xong rượu và đồ ăn nhẹ, xung quanh là đèn hạc đồng.
Ầm ầm ! Theo mọi người tiến vào đại điện, Nữ Đế liền đóng cửa lớn, đại điện vàng son lộng lẫy lập tức yên tĩnh lại, vẻ mặt mọi người đều lộ chút dị thường.
Dạ Kinh Đường nhìn một chút rồi có chút do dự, hỏi:
"Chơi ở đây, có không phù hợp gì không?"
Nữ Đế mời các tỷ muội ngồi xuống, trả lời:
"Trẫm chính là vương pháp, có gì mà không phù hợp, Ngự Sử ngôn quan muốn mắng trẫm thì cũng phải biết mới được."
Dạ Kinh Đường thấy đã chuẩn bị xong, không nói nhiều, chuẩn bị nhập tiệc ngồi xuống, nhưng Ngọc Hổ lại ngăn hắn, ra hiệu về phía long ỷ:
"Ngươi lên trên kia ngồi đi."
"Hả?"
Dạ Kinh Đường ngước mắt nhìn long ỷ, bất đắc dĩ buông tay:
"Ta ngồi đó làm gì, xa thế..."
Nữ Đế đẩy Dạ Kinh Đường về phía trước:
"Dạ ái khanh lập công lớn cho Đại Ngụy, còn mang về được danh hiệu ‘thiên hạ đệ nhất’, trẫm không biết thưởng sao cho phải, đêm nay cho ngươi làm hoàng đế một ngày, chúng ta đều là phi tần, ngươi muốn gì được nấy, thế nào?"
Dạ Kinh Đường hứng thú với đề nghị này, nhưng không muốn xa mấy nàng dâu, bèn hỏi:
"Ghế đó chuyển xuống dưới được không?"
"Được thôi."
Dạ Kinh Đường nghe vậy liền vung tay, long ỷ từ trên bậc thang chuyển xuống, đặt ngay trước mười cái án nhỏ:
"Vậy ta ngồi?"
Nữ Đế có chút bất đắc dĩ, ấn vai Dạ Kinh Đường, để hắn ngồi trên chiếc long ỷ rộng lớn, rồi ngồi xuống cạnh bên, vẫy tay:
"Bạch Cẩm, ngươi không phải muốn đọ sức với ta sao?"
Tiết Bạch Cẩm vốn ngồi cạnh Vân Ly, Ngưng Nhi, thấy thế biết không trốn được, cũng không hoảng, đứng dậy đi đến phía bên phải Dạ Kinh Đường ngồi xuống, ánh mắt nhìn sang phía khác.
Tuyền Cơ chân nhân là người thích náo nhiệt, liền nhận vai trò chủ trì, mỉm cười nói:
"Được rồi, bắt đầu thôi. Hôm nay các ngươi muốn chơi trò gì?"
Thái hậu nương nương ngồi cạnh Ly Nhân, đáp:
"Ngươi mưu ma chước quỷ nhiều, chẳng phải tùy ngươi quyết sao."
Đông Phương Ly Nhân không biết sư tôn đại nhân lại bày trò gì mới, lên tiếng:
"Đã làm hoàng đế thì vẫn là lật thẻ bài đi. Để tỷ tỷ với Bạch Cẩm đấu riêng một lần, không được phạt rượu, xong rồi chúng ta bắt đầu."
Hoa Thanh Chỉ rất muốn thấy nữ thổ phỉ chịu thiệt, liền nói:
"Một lần đâu có đủ, ít nhất ba ván."
Ngưng Nhi lần trước thua thiệt rồi, biết lật thẻ bài gặp vận rủi khổ sở thế nào, bèn bênh phu quân:
"Một lần thôi, Tam Nương còn đang mong chờ nữa kìa."
"Hả?"
Bùi Tương Quân cảm thấy Ngưng Nhi có chút láo, nhưng hôm nay cơ hội báo thù còn nhiều, nên cũng không nói gì.
Mọi người thương lượng một hồi, cuối cùng vẫn quyết định một ván phân thắng bại.
Tuyền Cơ chân nhân mang khay tới, bên trong đặt thẻ bài đỏ lục, thẻ xanh giữ lại, thẻ đỏ khắc tên thì chỉ còn lại hai tấm, đi đến trước mặt Dạ Kinh Đường đang ngồi đại mã kim đao, còn uốn gối quỳ xuống, ngước mắt lên nói:
"Tướng công đại nhân, chọn đi."
Nữ Đế sợ Dạ Kinh Đường gian lận, đưa tay che mắt hắn.
Tiết Bạch Cẩm lần đầu tiên chơi, căn bản không biết là gì, chỉ chuyên chú nhìn, án binh bất động.
Dạ Kinh Đường dù bị che mắt nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của các nàng dâu đang nhìn chăm chú, liền mỉm cười đưa tay tùy tiện cầm một tấm, kết quả vận khí không đến nỗi nào, không trúng độc đắc.
Nữ Đế thấy lên tay trúng mình, cũng không hoảng, chọn một khối thẻ xanh, nhìn kỹ một chút, nụ cười bình thản lập tức cứng lại.
Tiết Bạch Cẩm thấy vậy, cũng hiểu sơ quy trình, phát hiện thẻ bài của Nữ hoàng đế ghi cưỡi ngựa lớn, con ngươi hơi co lại, sau đó lộ ra vài phần thâm ý, đứng dậy:
"Lại đây, ta nhường chỗ cho ngươi, Dạ Kinh Đường, ngươi nằm xuống."
Phạm Thanh Hòa thấy lên tay đã chơi lớn như vậy, lên tiếng:
"Yêu nữ, chẳng lẽ ngươi toàn viết mấy cái này sao?"
Chiết Vân Ly có vẻ hiểu rõ tính tình Lục Di, nhỏ giọng thì thầm:
"Ai bảo tối qua Phạm Di cứ bắt nạt Lục Di, hôm nay rõ ràng là đến báo thù."
"Ngươi không phải cũng cười nhạo nàng à..."
"Vậy nên ta cũng đến mà, hôm nay ai cũng đừng hòng trốn thoát..."
Nữ Đế vuốt ve thẻ ngọc, thấy Tiết Bạch Cẩm ngẩng đầu ưỡn ngực đứng bên cạnh chờ xem trò cười, cũng không sợ, đứng dậy, ấn Dạ Kinh Đường nằm xuống long ỷ, sau đó kéo long bào ra.
Xì xào ! Long bào rộng rãi đỏ thẫm rơi xuống đất, lộ ra bộ tiểu y đỏ rực tinh mỹ cùng tất dây đeo, đập vào mắt mọi người, phối với dáng vẻ oai phong của nàng, sức công phá kinh người, khiến điện đường trang nghiêm cũng thêm mấy phần sắc khí.
Tiết Bạch Cẩm né tránh ánh mắt, nhưng bây giờ nàng không nhìn Nữ Đế thì lát nữa Nữ Đế sẽ nhìn nàng, liền có chút tri kỷ, nghiêng người ngồi xuống giữa Dạ Kinh Đường và trước mặt, giúp cởi áo mãng bào:
"Lại đây."
Nữ Đế cố nhịn vẻ xấu hổ, đối diện với Tiết Bạch Cẩm, chậm rãi cưỡi lên long ỷ, ngồi lên lưng Dạ Kinh Đường, rồi kéo nơ con bướm, từ từ...
"Hô!"
Tiết Bạch Cẩm thấy Nữ Hoàng đế thật sự dám làm càn trước mặt, trong lòng không khỏi bắt đầu thấp thỏm, nhìn vài lần rồi lại hơi liếc nhìn Dạ Kinh Đường, không nói gì.
Tuyền Cơ chân nhân thấy thế lại cầm khay đựng thẻ xanh:
"Thẻ đỏ không cần lật ra, Bạch Cẩm, đến lượt ngươi chọn."
Tiết Bạch Cẩm do dự một chút:
"Nàng mới bắt đầu mà."
Thái hậu nương nương giúp giải thích:
"Quy tắc là như thế, nếu ngươi cũng rút được cái tương tự thì sẽ thay thế Ngọc Hổ, cho đến khi có người khác rút được thì thôi. Nếu không thì Ngọc Hổ vẫn cứ chờ đến khi chúng ta rút được tương tự thì mới thay thế."
Tiết Bạch Cẩm cảm thấy hoa văn nhà đế vương thật nhiều, có chút do dự, nhưng vẫn cẩn thận từng li từng tí cầm lấy ngọc bài, kết quả khi nhìn thấy chữ viết phía trên, tay nàng đều run lên. Mặt Nữ Đế đã đỏ lên nhưng có thể miễn cưỡng giữ vững, nhìn thấy Bạch Cẩm rút được chiêu thức 'Một mặt mộng bức', nụ cười khi ấy liền trở nên cổ quái, nàng nhíu mày nói:
"Bạch Cẩm? Ngươi biết làm như thế nào hả? Mau làm đi."
Tiết Bạch Cẩm cùng Dạ Kinh Đường khi ở cùng nhau, bị cái tên tiểu tặc vô sỉ này yêu cầu, vụng trộm đã từng làm qua, nên biết chiêu thức đó là gì, nhưng mà đây là trước công chúng... Nữ Đế thấy Bạch Cẩm rụt rè, cũng không ép buộc nàng:
"Không dám cũng không sao, hừ... Chỉ cần ngươi mời mỗi người ở đây một ly rượu, lần lượt gọi tiếng tỷ tỷ, chuyện này coi như bỏ qua."
Tiết Bạch Cẩm từ trước đến nay nói là làm, sao có thể dùng phương thức hèn nhát như thế để cầu xin tha thứ, sau khi nhìn Nữ Đế, nàng cắn răng nói:
"Dù sao là ngươi trước làm xấu ta, ta có gì mà không dám?"
Nói xong liền đưa tay từ từ cởi váy. Vì là Ngưng nhi chuẩn bị y phục cho nàng, Tiết Bạch Cẩm mặc đẹp hơn ngày xưa rất nhiều, bên dưới váy màu sắc rực rỡ là một bộ y phục chạm rỗng, áo sa đen bao bọc lấy núi Nam Tiêu, nơ con bướm bằng vải mỏng chặn bạch ngọc lão hổ, toàn bộ tư thái không hề thua kém Nữ Đế, hai người đứng cạnh nhau tựa như băng sơn cùng liệt hỏa. Thanh Chỉ trước kia đã bị Bạch Cẩm khi dễ thảm rồi, lúc này liền ôn nhu đổ thêm dầu vào lửa:
"Nhanh đi nha, thất thần làm gì vậy?"
Đông Phương Ly Nhân võ nghệ thua kém quá nhiều, dù là có tỷ tỷ sư tôn làm chỗ dựa đều có chút sợ Tiết Bạch Cẩm, lúc này chỉ ra vẻ trấn định lên tiếng thúc giục:
"Bắt đầu đi."
Chiết Vân Ly lúc đó lại hết sức quan tâm sư phụ, nhỏ giọng nói:
"Nếu khó xử, thì để sư nương chịu phạt thay..."
Vân Ly!"
Ngưng nhi vội vàng bóp một cái lên lưng cô nàng bất hiếu. Tiết Bạch Cẩm liếc nhìn Dạ Kinh Đường đang giả chết, tên đã trên dây không thể không bắn, cuối cùng vẫn cắn răng cưỡi lên long ỷ, cùng Nữ Hoàng đế tạo thành tư thế mặt đối mặt, xúc cảm khó tả truyền đến khiến cơ thể nàng đột nhiên rung động. Nữ Đế cũng khó chịu, nhưng Tiết Bạch Cẩm xấu hổ lại càng rõ ràng, trong lòng nàng lại thấy có chút cân bằng, lúc này chậm rãi lay hỏi thăm:
"Sao vậy? Chịu không nổi rồi à?"
Tiết Bạch Cẩm chắc chắn là không chịu được, không còn chút sức lực mở miệng cãi nhau với Nữ Hoàng đế, cuối cùng dứt khoát nhắm mắt nghiêng đầu bắt chước Ngưng nhi, cố nén cảm giác khác thường. Thái hậu nương nương chỉ vừa nhìn thôi mà mặt đã đỏ lên, bà quay đầu nói:
"Tiếp theo là người nào?"
"Lật thẻ chọn đi chứ sao. Dạ Kinh Đường, đến đi."
"Ô !..."
Ngưng nhi, đến lượt ngươi."
"Hả?"
"Ngưng nhi, ngươi có thể cố gắng hơn chút, không cứu được phu quân thì cũng phải bồi phu quân đồng cam cộng khổ chứ không phải sao..."
Tam Nương, ngươi còn nói mấy lời đó nữa có tin ta tối nay bắt ngươi khi dễ hay không?"
"Chỉ bằng ngươi? Rồi ngươi sẽ khóc sướt mướt đến cầu ta, khiến ta đau lòng chết mất thôi."
Ngươi..."
Ha ha ha..."
Trong tiếng cười vui vẻ nâng chén cạn ly, trời dần tối xuống. Trong điện đường nguy nga đèn đuốc sáng trưng, thỉnh thoảng có thể thấy bóng người đang lay động, còn có cả tiếng kiều diễm nhẹ nhàng vọng ra. Mà thời gian gần hai năm, từ một người một đao một con chim bắt đầu, đến lật tung cả nam bắc đại địa, phong ba cuối cùng cũng lắng xuống hoàn toàn trong ngọn đèn ấm áp cả gia đình đoàn viên. Sau khi phong ba qua đi, đao còn, người còn, chim cũng vẫn ở đó, nhưng không còn cô đơn một bóng nữa, mà là trong lòng cất giữ một bầu nhiệt huyết, bên cạnh đầy những bạn bè và người thân...
Bạn cần đăng nhập để bình luận