Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1406: Ngoài ý muốn (2)

Dạ Kinh Đường thân mang áo bào đen im ắng rơi xuống giữa đám người, thấy Tiểu Vương ‘Cửa sau thương’ đang phong tỏa hiện trường trước khách sạn, hắn liền ra hiệu, mấy người của Hắc Nha bộ nhanh chóng giải tán đám đông:
"Nha môn làm việc, tất cả giải tán..."
"Đi đi đi..."
Sau khi những người vây xem bị đuổi đi, Dạ Kinh Đường mới dẫn theo Ngọc Hổ vào trong khách sạn, lên lầu hai, tìm đến căn phòng Tiết Bạch Cẩm đã ở, rồi tiến vào kiểm tra.
Căn phòng vốn rất sạch sẽ, nhưng giờ đã vương vãi vài mảnh ngói vỡ và nước mưa, đồ đạc hành lý chắc là đã được Tiểu Vân Ly cất đi, tránh để quan phủ phát hiện, trong phòng không có vật dụng gì khác.
Ngọc Hổ đi một vòng quanh phòng, nhìn xuống chỗ đệm chăn trên giường, lại nhìn vết nứt trên sàn:
"Nàng vừa ngồi trên giường, đột ngột đứng dậy đâm vào tường, lực chân hình như không ổn lắm..."
Dạ Kinh Đường khụy gối, dùng tay sờ vào chỗ sàn nhà bị vỡ, phát hiện nó bị chấn đến tơi tả, ngón tay nhấn vào thấy mềm nhũn.
Cửa sổ và bức tường bị đập, nối liền với mái nhà xuất hiện một vết nứt lớn, hạt mưa có thể rơi vào trong phòng, đủ thấy lực nhảy rất mạnh, ít nhất cũng phải bay ra ngoài vài chục trượng.
Dạ Kinh Đường đi đến mép tường đổ, nhìn về hướng vết nứt, sau đó ra phía ngoài hơn mười trượng, đến một đoạn tường rào, quả nhiên thấy dấu vết giẫm đạp rạn nứt, hắn quay lại:
"Đi hướng bắc."
Nữ Đế ngước mắt nhìn hướng bắc, cau mày:
"Phía bắc ra khỏi thành là Thiên Môn hạp, chẳng lẽ nàng bị dẫn dụ chạy đến ngoài quan ải?"
Ra khỏi Thiên Môn hạp, chính là địa phận Bắc Lương, nơi đóng quân của hàng vạn binh mã, Hạng Hàn Sư và Lữ Thái Thanh đang kiềm chế lẫn nhau, nếu không đi thì trước mắt có thể sẽ bị kẹt lại ở đó.
Nghĩ đến đây, Dạ Kinh Đường không dám chần chừ, vọt lên, đuổi theo dấu chân về hướng bắc.
Nữ Đế dù không ưa kẻ dám trộm quần áo của mình, nhưng Tiết Bạch Cẩm vẫn có hi vọng chiêu an, nếu thành công, có thể giống như Dạ Kinh Đường, trở thành trụ cột tương lai của Đại Ngụy, nếu bây giờ bị Bắc Lương tiêu diệt hoặc kéo sang đó, với nàng chắc chắn là tổn thất.
Vì vậy, khi thấy tình hình không ổn, Nữ Đế cũng không chủ quan, phi thân lên nhẹ nhàng như chim én, song song bên cạnh Dạ Kinh Đường, lao đi nhanh chóng, tay còn không quên cầm ô chắn gió, ngăn từng giọt nước mưa.
Hai người nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt đã vượt khỏi tường thành Tinh Tiết.
Mặt bắc Tinh Tiết thành có địa thế đặc biệt, chỉ có vài dặm đất bằng, xây dựng đủ loại lô cốt, luôn có binh mã canh giữ.
Thanh Giang thì vòng qua thành tạo thành con sông hộ thành tự nhiên, thượng du Thanh Giang là hẻm núi dài hơn hai mươi dặm, hai bên vách đá dựng đứng như bị dao chặt, hoàn toàn không có đường đi.
Tiết Bạch Cẩm vào hẻm núi, chắc chắn là phải lội nước mà đi, sẽ không để lại dấu chân, Dạ Kinh Đường và Nữ Đế vào hẻm núi xong liền mất phương hướng, chỉ có thể men theo bờ sông mà đi ngược lên thượng nguồn tìm kiếm.
Trong hẻm núi tối tăm, chỉ có thể nhìn thấy một đường trời trên đỉnh đầu, Nữ Đế đạp sóng bước đi bên cạnh Dạ Kinh Đường, càng đi vào sâu càng cau mày:
"Đi thêm nữa sẽ vượt quá ranh giới, sẽ có trạm gác ngầm của Bắc Lương, ngươi cẩn thận."
Nghe vậy Dạ Kinh Đường chậm tốc độ, nín thở lắng nghe động tĩnh sâu trong hẻm núi.
Sau khi đi thêm một đoạn, hắn phát hiện hai bên hẻm núi có vết nứt ngang, trên vách đá dường như có dấu vết.
Hắn liền nhảy lên, bám vào vách đá, quan sát kĩ thì phát hiện đó là những dấu vết ngón tay cào ra, chỉ dẫn hướng lên trên, hắn ngẩng đầu lên nói:
"Ở trên."
Nữ Đế thấy vậy, dùng tay giữ chặt ô giấy dầu, gót giày điểm nhẹ lên các vết nứt trên vách đá rồi nhảy lên đỉnh hẻm núi.
Dạ Kinh Đường đuổi theo ngay sau đó, nhìn thấy đỉnh hẻm núi là một dãy núi gồ ghề, không có mấy cây cối, toàn đá trơ trụi, người bình thường không nói đến việc đi lại, ngay cả đứng còn khó khăn, sơ sẩy là ngã xuống vực sâu.
Sa sa sa! Tiếng mưa rơi tí tách, trên hẻm núi tĩnh mịch không một ánh đèn.
Dạ Kinh Đường cẩn thận lắng nghe, phát hiện sâu trong núi, cách đó nửa dặm có một tiếng thở yếu ớt.
Cả hai cảnh giác cao độ, Dạ Kinh Đường nắm chặt bội đao đi trước, dẫn theo Ngọc Hổ đến nơi phát ra tiếng thở, khi rẽ qua một tảng đá lớn, liền thấy bóng người lờ mờ.
Bóng người đang ngồi thu lu trong một hốc đá dưới tảng đá lớn, bên cạnh tùy ý vứt chiếc váy trắng quen thuộc.
Mái tóc dài đen như mực của bóng người xõa tung, phủ lên đôi vai thơm, da ửng hồng, mồ hôi chảy dài từ cổ, theo xương quai xanh xuống ngực, ẩn sau lớp vải trắng quấn quanh.
Quần mỏng trắng bên dưới dù còn nguyên vẹn nhưng đã ướt đẫm mồ hôi, dính vào mông, lộ ra làn da nhợt nhạt, nếu ánh sáng tốt có lẽ còn nhìn thấy rõ hình dáng giữa hai chân.
Dù dáng ngồi của người đó rất đoan chính, nhưng khuôn mặt băng sơn mọi ngày giờ lại lộ vẻ đau đớn, mồ hôi tuôn như mưa, tựa hồ chỉ giữ hơi thở cũng đã dùng hết sức.
Dạ Kinh Đường thấy vậy kinh ngạc, nhanh chóng lùi sau tảng đá, lên tiếng:
"Tiết cô nương?"
Còn Nữ Đế ban đầu rất lo lắng, nhưng thấy cảnh tượng này liền im lặng, ánh mắt trầm tư:
"Tiết Bạch Cẩm, ngươi đây là..."
Chưa dứt lời, Nữ Đế đã thấy Tiết Bạch Cẩm đang ngồi khoanh chân dưới tảng đá lớn, đột ngột mở mắt.
Tiết Bạch Cẩm vốn có vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng lại là đôi mắt hồ ly đúng chuẩn, cong vút và linh hoạt, nhìn kĩ lại mang thêm ba phần quyến rũ.
Nhưng giờ phút này, hai mắt nàng đầy tia máu, chuyển thành màu đỏ như máu, giống như yêu hồ lạc lối trong rừng sâu núi thẳm, với bản năng cảnh giác và địch ý, khiến cả Nữ Đế cũng cảm thấy vài phần e dè như gặp kẻ địch lớn.
Nữ Đế cảm thấy không đúng, vội buông ô lùi lại:
"Cẩn thận!"
Bang !
Ngay trong khoảnh khắc đó, Tiết Bạch Cẩm đang ngồi im bỗng không thấy động tác, cả người đã phá đá bay vọt lên, lao nhanh về phía sâu trong dãy núi.
Dạ Kinh Đường ban đầu đã lùi về sau tảng đá tránh hiềm nghi, luồng khí kình khủng khiếp đột nhiên ập đến, hắn cảm thấy bất ổn, lập tức từ sau tảng đá lao ra, xông lên chộp lấy cổ tay Băng Đà Đà, định giữ nàng lại.
Nhưng Tiết Bạch Cẩm nội công quá thâm hậu, võ học đã nhập vào bản năng, dù hai mắt đỏ ngầu cũng không nhìn rõ, nhưng thân thủ vẫn mượt mà trôi chảy, vừa bị bắt cổ tay nàng đã phản công nắm lấy tay Dạ Kinh Đường, đồng thời tung chưởng.
Bành !
Lần này lực đánh rất mạnh, khiến Nữ Đế ở sau lưng Dạ Kinh Đường cũng thấy khó chịu.
Dạ Kinh Đường vội vàng giơ tay phải lên đỡ, kết quả thấy một chưởng này rất huyền diệu, lực đẩy mạnh mẽ cuồn cuộn khí kình, nhưng lại không có cảm giác xung kích, khi tay phải chạm vào thì khí kình đã bùng nổ, hất hắn văng ra, trực tiếp đâm vào Nữ Đế.
Nữ Đế dùng ngực đỡ Dạ Kinh Đường, khí kình xuyên thấu qua người truyền lên người nàng, làm nàng lùi hai bước, nhưng tay vẫn không chậm chút nào, từ dưới nách Dạ Kinh Đường luồn ra, giữ chặt cổ tay phải của Tiết Bạch Cẩm:
"Khóa nàng lại!"
Dạ Kinh Đường không cần nhắc nhở, tay trái nắm chặt từ đầu đến cuối không buông, thấy Băng Đà Đà hai tay bị khống chế muốn đá văng hắn ra, liền lao tới, luồn tay qua dưới nách ôm chặt nửa thân trên nàng, đồng thời hai chân nhấc lên khóa hai chân lại, dùng lực lật về phía sau.
Bành ! Võ nghệ của Tiết Bạch Cẩm tuy cao, nhưng sức mạnh rõ ràng không bằng Dạ Kinh Đường, bị ôm vật như vậy, lập tức mất thăng bằng, ngã thẳng về sau.
Có Dạ Kinh Đường làm đệm thịt, Tiết Bạch Cẩm không bị ngã xuống đất, Dạ Kinh Đường thì bị ném mạnh xuống đất làm nứt cả đá.
Dạ Kinh Đường dường như dùng toàn lực mới có thể khống chế cánh tay và chân Tiết Bạch Cẩm không để nàng thoát ra, vội hét lên:
"Tỉnh lại! Là ta!"
Nữ Đế cũng lao vào, đè hai tay Tiết Bạch Cẩm lại, đồng thời bắt mạch:
"Khí huyết của nàng quá mạnh, nhưng không giống tẩu hỏa nhập ma, chuyện gì đã xảy ra?"
Dạ Kinh Đường cảm thấy trong ngực như lửa đốt, dù dùng toàn lực cũng có chút không giữ nổi, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, bỗng ý thức được điều gì, quay đầu nói:
"Có phải ngươi tự mình diễn Dục Hỏa đồ không?"
Nữ Đế nghe thấy, trong lòng giật mình, biết chuyện lớn rồi.
Việc tự diễn Minh Long đồ sẽ xuất hiện tình huống gì thì hoàn toàn không ai có thể đoán trước, nếu lệch lạc quá mức, Tiết Bạch Cẩm thật sự có thể biến thành yêu quái ba đầu sáu tay.
Nữ Đế thấy mạch đập của nàng không còn hỗn loạn khó phân biệt nữa, liền nhanh chóng hỏi:
"Dục Hỏa đồ đâu? Ở chỗ nào?"
Dạ Kinh Đường ôm nửa thân trên của Tiết Bạch Cẩm, liếc nhìn vạt váy cách đó không xa, phát hiện không có, bèn nhìn xuống chỗ quấn ngực có vẻ không bình thường kia:
"Ở trong ngực."
Nữ Đế thấy vậy, gần như ngồi hẳn lên người hai người, dùng đầu gối đè hai tay đang loạn động của Tiết Bạch Cẩm, lục lọi trong lớp quấn ngực, lấy ra Minh Long đồ, nhanh chóng đưa đến trước mắt Tiết Bạch Cẩm:
"Mau nhìn!"
Vì tình thế cấp bách, Nữ Đế có chút cẩu thả, lúc lấy Minh Long đồ cũng không chỉnh lại quấn ngực, hai bán cầu gần như sắp lộ ra ngoài. Nhưng Dạ Kinh Đường đang ôm nửa thân trên của nàng lúc này chẳng có tâm tư thưởng thức, chỉ nhìn Tiết Bạch Cẩm đang nghiêng mặt thúc giục:
"Mau nhìn, mau nhìn..."
Nhưng khiến cả hai kinh hãi là, Tiết Bạch Cẩm dường như không nghe lời họ. Rõ ràng Tiết Bạch Cẩm vẫn còn ý thức, nếu không đã không chạy khi vừa thấy mặt họ, sau khi bị hai người chế phục cũng im lặng không nói. Khi Minh Long đồ đưa đến trước mặt, Tiết Bạch Cẩm vốn đang trừng mắt nhìn Nữ Đế, lại trực tiếp nhắm mắt lại! Dạ Kinh Đường và Nữ Đế thấy cảnh này, tự nhiên đều ngây người. Dạ Kinh Đường khó hiểu nói:
"Chuyện gì xảy ra? Minh Long đồ luyện sai còn có thể 'quyết tu hú chiếm tổ chim khách', không cho người ta xem thật đồ sao?"
Nữ Đế cũng vô cùng mờ mịt, dù sao với một vũ phu như Tiết Bạch Cẩm, chỉ cần còn lòng tự cứu, dù mất hết ý thức, cũng sẽ bản năng hướng về đường sống, không thể chủ động trốn tránh như vậy. Nữ Đế suy nghĩ một hồi, định đẩy mí mắt nàng ra cho nàng xem, ai ngờ Tiết Bạch Cẩm lại gắng sức nghiêng đầu tránh né. Nữ Đế cầm Minh Long đồ ngẩn người một lát, mới phản ứng, lạnh giọng nói:
"Là chính nàng không muốn xem."
"Hả?"
Nữ Đế trợn mắt nói:
"Ngươi muốn chết hay sao? Bây giờ không đối phó sẽ nguy hiểm đến tính mạng, bọn ta muốn cứu ngươi mà cũng chẳng cứu được."
Dạ Kinh Đường nghĩ ngợi một chút, dần hiểu ra nguyên do: chắc chắn là sau khi Tiết Bạch Cẩm lấy được Dục Hỏa đồ, muốn giống như hắn, trước tiên đi diễn một lần, rồi so với thật đồ, xem sai bao nhiêu. Nhưng Tiết Bạch Cẩm vừa diễn được một nửa, đã phát hiện tình hình không ổn, sợ mình nổi điên ở trong thành, nên một mình chạy đến cái nơi hoang sơn dã lĩnh này bế quan, toàn bộ linh hồn và thể xác điều chỉnh khí mạch, cố gắng sửa chữa khống chế thân thể. Vì chưa hoàn toàn khống chế lại thân thể, nên khi phát hiện bọn họ đến, nàng mới chọn cách chạy trốn, tiếc là trốn không thành. Đến mức bây giờ không chịu xem thật đồ, lại càng dễ giải thích. Tiết Bạch Cẩm dưới núi vô địch nhiều năm, thiên phú giang hồ hơn người, được tôn là người kế nghiệp Phụng Quan Thành. Ngọc Hổ tự mình diễn năm tấm Minh Long đồ, đến bây giờ vẫn êm đẹp. Hắn diễn Trường Thanh đồ, cũng không một gợn sóng, không xảy ra bất kỳ ngoài ý muốn nào. Nếu nàng diễn một tấm đồ mà đã luân lạc đến tình cảnh bị hai người cứu giúp thế này, thì chẳng phải cả đời bị Ngọc Hổ và hắn coi là 'Tiết ngốc nghếch' không ngóc đầu lên được sao? Dạ Kinh Đường hiểu ra chân tướng, trong lòng trực tiếp câm nín, ghé tai Tiết Bạch Cẩm nói:
"Ngươi điên rồi à? Tính mệnh quan trọng thế này ngươi còn liều lĩnh?"
Tiết Bạch Cẩm vẫn nhắm nghiền mắt, mặc mưa táp vào mặt và ngực, quay gáy về phía Dạ Kinh Đường, từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ âm thầm điều chỉnh khí huyết trong cơ thể. Nữ Đế từng diễn Minh Long đồ, biết những nguy hiểm bên trong, đây là lần đầu tiên trong đời nàng gặp phải loại con lừa bướng bỉnh không sợ chết này. Thấy Tiết Bạch Cẩm cố chấp, nàng để tay lên trên chỗ quấn ngực:
"Ngươi có nhìn không? Không nhìn ta sẽ xé quần áo của ngươi, cho hắn nhìn sạch sẽ."
Tiết Bạch Cẩm nhắm mắt không hề nhúc nhích, dường như toàn bộ linh hồn và thể xác đã nhập định, hoàn toàn không quan tâm đến sự tình bên ngoài. Dạ Kinh Đường thấy quát không được, liền nghiêm túc khuyên nhủ:
"Đừng cố chấp, một ngàn người diễn Minh Long đồ, có thể xuất hiện một ngàn kiểu sai khác nhau, di chứng tốt xấu đều là do vận khí, không liên quan gì đến thiên phú. Ngọc Hổ thiên phú tốt như vậy, còn chẳng phải ba ngày hai đầu té xỉu đó sao, ta diễn Trường Thanh đồ xong, lập tức xem thật đồ, nếu không thì giờ cũng không chừng có tật gì..."
Nữ Đế vốn không phải là người phụ nữ dịu dàng, gặp phải cái con mụ này mềm không được, cứng không xong, cũng không còn nhiều lời, đưa tay muốn xé quấn ngực cảnh cáo. Còn Dạ Kinh Đường lại cảm giác khí tức của Tiết Bạch Cẩm đang dần ổn định, bèn cản lại nói:
"Tình huống của nàng khá phức tạp, đừng ép."
Rồi Dạ Kinh Đường hết sức bình tĩnh nói:
"Chúng ta sẽ hộ pháp cho ngươi, cũng không thúc ép ngươi, tự ngươi chậm rãi diễn, nhưng gặp chuyện phiền phức, tuyệt đối đừng mạo hiểm, phải xem thật đồ ngay, đừng để lòng thắng bại chi phối. Hôm nay coi như không diễn tốt, cũng là do ta nửa đường chạy đến quấy rầy ngươi, không ai cười ngươi cả..."
Rào rào ! Trên dãy núi, mưa rơi không ngớt. Nữ Đế ngồi trên người hai người, nhìn Dạ Kinh Đường nhẫn nại dỗ dành con lừa bướng bỉnh, ánh mắt có chút cạn lời. Sau một hồi, váy đỏ của Nữ Đế cũng ướt đẫm, nàng đưa tay vuốt lọn tóc dính trên mặt, dứt khoát ngồi xuống bụng Tiết Bạch Cẩm, khoanh tay trước ngực nói:
"Con lừa bướng bỉnh này không chịu nhúc nhích, ngươi đừng lãng phí lời nữa, muốn nhìn ngực thì cứ cúi xuống nhìn vài lần đi, quan tâm nàng thế làm gì, sau này làm sao có quyết tâm hung ác đánh ngươi."
"Ai, ta nào có tâm tư nhìn mấy thứ này."
"Ngươi không nhìn ta nhìn, hừ ! còn rất to đấy..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận