Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1385: Hoa nguyệt đêm (2)

Dạ Kinh Đường dù đã đi rất nhiều nơi, nhưng nói trắng ra thì vẫn chỉ loanh quanh ở khu vực Trung Nguyên, những nơi này hắn vốn không hề biết đến, nghe vậy thì vô cùng ngưỡng mộ Thủy Nhi. Hắn suy nghĩ một chút rồi nói:
"Ngoài núi còn có núi cao hơn, trước đây không vượt qua được, chắc chắn là do thể chất không đủ, sau này nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ giúp các tiền bối Dạ Trì bộ xem thử, phía sau núi rốt cuộc là nơi nào."
Phạm Thanh Hòa đương nhiên biết rằng Thiên Địa không chỉ có lớn như hai triều nam bắc, nàng nói về chuyện này:
"Theo lời lão nhân thì, những người có thể vượt qua chân trời góc biển đều đã về Thiên Đình, tức là thành tiên. Tỷ như Tiêu Tổ tiền triều, Ngô Thái Tổ, những người này hễ đi ra ngoài thì không còn thấy quay về nữa, ngươi đến lúc đó lên trên núi mà xem là được, nếu mà đi một đi không trở lại thì Nữ Đế và mọi người còn không khóc hết nước mắt sao..."
Dạ Kinh Đường cảm thấy câu chuyện có vẻ hơi xa vời, lắc đầu cười một tiếng rồi không tiếp tục chủ đề này nữa.
Trong lúc trò chuyện, Phạm Thanh Hòa luôn giúp ấn bóp vai cho Dạ Kinh Đường.
Dạ Kinh Đường ngâm mình trong làn nước ấm áp dễ chịu, khí huyết vốn dĩ đã khá hưng thịnh, nay lại được xoa bóp thêm, kết hợp với không gian phòng tắm của hai người khác giới, quả thực có chút kỳ lạ.
Dạ Kinh Đường nháy mắt mấy cái, nghiêng đầu nhìn Phạm Thanh Hòa rồi cười nói:
"Hay là cứ thế này đi, ra ngoài xem mặt trăng."
Ánh mắt của Phạm Thanh Hòa vẫn đang liếc nhìn cơ ngực của Dạ Kinh Đường, kỳ thực cũng cảm thấy hơi sai sai, liền vội rụt tay lại, lấy khăn mặt:
"Được thôi, các cô nương trong trại đang đốt pháo hoa... A!"
Phạm Thanh Hòa còn chưa dứt lời, liền thấy Dạ Kinh Đường đứng dậy khỏi bồn tắm, để lộ những đường cong hoàn mỹ ở eo, cùng với một vài bộ phận ‘hung thần ác sát’.
Tuy không phải lần đầu nhìn thấy, thậm chí còn tự tay sờ soạng ôm ấp, nhưng dù sao Phạm Thanh Hòa cũng không thừa nhận quan hệ gì, đột ngột nhìn thấy liền hoảng hốt rụt người, vội vàng ôm khăn mặt lên ngực, mắt nhìn xuống rồi lại nhìn lên gương mặt Dạ Kinh Đường, ánh mắt có chút sợ hãi.
Xoạc ! Dạ Kinh Đường cúi đầu xem xét, lại vội vàng ngồi trở lại bồn tắm, có chút lúng túng nói:
"Ấy... Thân thể đúng là không được ổn lắm, đường đột quá, khăn mặt buông xuống đi, để ta tự mặc."
Mặt Phạm Thanh Hòa đỏ lên, thấy Dạ Kinh Đường hình như không cố ý, sau một hồi trấn tĩnh lại, cuối cùng cũng khôi phục vẻ nữ đại phu, thả khăn mặt xuống:
"Thân thể ngươi khó chịu sao?"
"Cũng không hẳn là khó chịu, chỉ là khí huyết bất bình, không sao đâu, ta tự mình làm được rồi."
Phạm Thanh Hòa mím môi có chút ngại ngùng, không nói thêm gì mà im lặng chạy ra ngoài cửa chờ đợi.
Rầm rầm ! Chẳng mấy chốc sau, Dạ Kinh Đường đã mặc áo choàng màu xanh đen đi ra, mái tóc dài được búi trên đỉnh đầu bằng trâm gỗ, vì ngâm trong nước nóng khá lâu nên vừa đặt chân xuống đất vẫn còn chút bồng bềnh.
Phạm Thanh Hòa quay đầu liếc nhìn, dù cảm thấy Dạ Kinh Đường rất tuấn tú, nhưng vẫn không dám khen, chỉ giống như một bậc trưởng bối, vịn lấy cánh tay Dạ Kinh Đường, tản bộ dọc theo con đường trong trại:
"Vết thương mới không nên chỉ nằm một chỗ, đi lại nhiều một chút cũng có lợi cho việc hồi phục."
Dạ Kinh Đường nhìn gương mặt đỏ bừng bên cạnh, biết trong lòng Phạm Thanh Hòa đang khẩn trương, cũng không được nước lấn tới, chỉ nhìn về phía đống lửa lớn ở trong trại:
"Kia là đang làm gì vậy?"
Phạm Thanh Hòa từ trên cao liếc mắt:
"Trời bình yên, trong trại quanh năm suốt tháng cũng chẳng có gì mới mẻ, hôm nay ngươi đến xem như là chuyện lớn, mọi người tụ tập lại chúc mừng thôi."
"Nha... Chúng ta có nên qua đó không?"
"Thôi đi, ngươi mà qua đó, đám nha đầu kia sẽ nổi điên lên mất. Mấy cô nương của Tây Hải chư bộ không giống người Trung Nguyên đâu, bạo gan lắm, cái tính tình của ngươi vừa xuất hiện là có chuyện liền, không khéo uống hai chén rượu vào là bị các cô kéo vào phòng, sinh gạo nấu thành cơm đó..."
Dạ Kinh Đường cảm thấy lời của Phạm cô nương là đang sợ đám tỷ tỷ muội muội trong tộc của nàng đến cái kiểu tiền trảm hậu tấu, hái luôn quả đào là tộc trưởng của nàng.
Dù sao những lời này thốt ra, Phạm di nhất định sẽ không thừa nhận, Dạ Kinh Đường cũng không phải là người không thức thời, chỉ bất đắc dĩ nói:
"Ta giống người như vậy sao?"
"Ngươi có phải là người như vậy không ta không biết, ta chỉ biết là, cô nương nào dám lại gần ngươi đều không thể thoát được, ngay cả sư phụ Nữ Đế ngươi cũng dám... Ai dà..."
Phạm Thanh Hòa vừa đi vừa nói chuyện phiếm dọc đường, đi không xa liền thấy hai cô nương đồng tộc đang giơ pháo hoa chạy tới, nhìn thì có vẻ là xuống dưới trại chơi.
Mấy cô nương có thể ở khu nhà cao này, đều là con cái của mấy thế gia vọng tộc, lớn lên cùng với Phạm Thanh Hòa không ít, trong âm thầm cũng chẳng hề có lòng kính sợ với Chúc Tông đại nhân.
Cô nương đi ở phía trước, hẳn là người đã "ác ác ác" trên tường thành lúc chiều, nhìn thấy Dạ Kinh Đường thì hai mắt tỏa sáng, sau đó mở miệng nói:
"Thanh Hòa tỷ, dẫn cô gia đi tản bộ đó hả?"
Phạm Thanh Hòa thấy người quen thì thả tay Dạ Kinh Đường ra, bị đám con gái trong tộc trêu chọc, chân mày hơi nhíu lại:
"Cô gia gì chứ, Kinh Đường là khách quý, sao lại không có chút lễ nghĩa nào thế..."
"A! chuyện ở từ đường ta đều nghe rồi, còn muốn giấu giếm chúng ta... Chúng ta xuống dưới trước đây, cô gia đêm nay đừng ngại ngùng thế, nên ôm thì ôm, Thanh Hòa tỷ tính mềm, ngươi ôm nàng nàng chắc chắn không dám nói gì đâu..."
"Đi đi đi!"
Phạm Thanh Hòa bị hai câu chọc cho đỏ cả mặt, từ bên đường bẻ một cành cây liền đuổi đám nha đầu đáng ghét kia chạy mất.
Dạ Kinh Đường cảm thấy hai nha đầu này ngược lại rất hiểu Phạm di, liền kéo tay nàng khuyên nhủ:
"Thôi đi thôi, con nít con nôi so đo với chúng làm gì."
"So với ngươi cũng lớn tuổi hơn, còn con nít..."
"Ta cũng không tính là lớn tuổi mà..."
Ánh mắt Phạm Thanh Hòa hơi nóng lên, đi được mấy bước mới phản ứng ra là mình bị kéo tay, vội vàng đổi thành vịn Dạ Kinh Đường, dọc đường cũng không dám nói nhảm nữa.
Dạ Kinh Đường cứ thế đi theo, dọc đường nói chuyện lung tung linh tinh, rất nhanh đã vòng qua thành trại, đi đến một vách đá dốc ở phía sau núi.
Mặt vách đá hướng về dãy núi, có thể lờ mờ thấy được phía sâu trong dãy núi vẫn còn lốm đốm ánh đèn, hẳn là mấy trại nhỏ khác của Đông Minh bộ, mà trên sườn núi còn có một cái hang đá, cửa có xây đại môn, phía trên còn khóa bằng xích sắt.
Phạm Thanh Hòa đi tới trước hang đá, mở khóa sắt ra, một mùi thuốc nồng xộc vào mặt.
Dạ Kinh Đường tò mò, đi theo vào bên trong, có thể thấy một thạch động rộng lớn đã được xây dựng thêm, bày rất nhiều giá gỗ, bên trên là các loại dược liệu, quy mô còn lớn hơn cả nơi Dạ Kinh Đường ẩn náu ở chỗ Ô Vương, mỗi đi một đoạn lại thấy các vách đá ngăn cách, hẳn là vách chắn lửa.
"Đây là đại kho của Đông Minh bộ, chỉ cần là dược liệu trên đời, ở đây đều có, trước kia con yêu nữ kia đã từng vụng trộm mò vào, hại ta cùng các tỷ muội khác phải mấy ngày trời cân đếm không hết..."
Dạ Kinh Đường vừa nghe vừa đi nhìn, rất nhanh đã đến khu vực sâu rộng bên trong hang, thấy toàn bộ số hoa Tuyết Hồ đã cướp được đều được đem phơi khô trên sạp.
Mà càng vào sâu, còn có các loại dược liệu chưa từng thấy bao giờ, thậm chí có cả mấy gian phòng nhỏ, bên trong đặt mấy cái vò đen có tác dụng không rõ, dùng hàng rào sắt ngăn lại tránh đụng nhầm.
Dạ Kinh Đường đứng ngoài hàng rào sắt xem xét vài lần, tò mò hỏi:
"Trong này là gì?"
"Cổ trùng."
Phạm Thanh Hòa nhắc đến bản lĩnh giữ nhà của Đông Minh bộ, đáy mắt hiện lên một chút đắc ý:
"Mấy thứ này không tầm thường đâu, dù không làm gì được đến võ khôi Võ Thánh, nhưng chỉ cần đặt chúng ở giang hồ bình thường, thì chính là đại sát khí thập tử vô sinh. Tỷ như con Tỏa Long cổ này, sương độc ngấm vào da thịt, khóa kinh mạch người ta, thế gian không có thuốc nào chữa được..."
Dạ Kinh Đường lớn lên ở giang hồ Nam Triều, bình thường không chạm đến những thứ mà người người đều căm ghét như này, tới Bắc Lương thì có thể thấy được, mấy trò vặt này so với giao đấu thì không đáng gì, hắn thực sự rất xa lạ, vừa đi vừa quan sát cẩn thận, thậm chí còn muốn lấy thân thử độc, xem xem con Tỏa Long cổ này bá đạo đến cỡ nào, nhưng tiếc thay bị Phạm Thanh Hòa ngăn lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận