Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1515: Xử lý sự việc công bằng (2)

Bùi Tương Quân thần sắc rất điềm tĩnh, thuần thục gảy bàn tính:
"Nói vớ vẩn gì đó? Ta tự mình trở về. Làm người ấy mà, phải hiểu được đạo lý sâu xa, Kinh Đường là thiếu gia nhà họ Bùi, ta là người đứng đầu gia tộc, nếu còn tranh giành với muội muội mới vào cửa thì sao Kinh Đường quản lý được hậu viện? Chờ Kinh Đường xong việc, tự nhiên là sẽ về..."
Tú Hà khẽ hừ một tiếng:
"Được thôi, cứ coi như lâu chủ nói có lý đi. Vậy lâu chủ đã nhường cho muội muội mới vào cửa ba phần, sao còn đem tiền bạc đi tặng triều đình? Nữ Đế cũng chưa kịp mời trà, lâu chủ đã vội tự mình đem gia sản đi lấy lòng, thế này có giống tác phong của vợ cả cai quản gia đình không?"
Bùi Tương Quân bất đắc dĩ:
"Ngươi biết cái gì? Việc này ra việc đó, quyên tiền cho triều đình là nhân danh Hồng Hoa lâu. Hiện giờ triều đình muốn đánh trận thu phục Bắc Cương, tốn kém rất nhiều tiền của, Hồng Hoa lâu ta quyên tiền quyên lương, là thể hiện tấm lòng vì quốc gia, cũng thuận lợi cho việc làm ăn ở bến tàu hoàng gia, như vậy chẳng phải an ổn hơn mở bến giang hồ sao?"
"Hơn nữa, Kinh Đường là thiếu chủ của Hồng Hoa lâu, giờ còn là Quốc Công gia, lại là ái tướng của Thánh Thượng, sản nghiệp của Hồng Hoa lâu ta lớn như vậy, nếu không có chút biểu hiện thì làm sao các môn phái giang hồ khác có thể dốc lòng giúp sức?"
Tú Hà vốn rất thông minh, lúc này đã hiểu:
"Ý của lâu chủ là, số tiền chúng ta đưa cho triều đình rồi triều đình sẽ trả lại..."
Bốp! Bùi Tương Quân vỗ nhẹ xuống bàn:
"Kinh Đường có chính trực như thế không?"
Tú Hà là người quản lý tài chính hàng đầu của Hồng Hoa lâu, thấy chưởng môn thực sự muốn mở kho quyên tiền, nên hơi do dự:
"Thật sự quyên sao? Chuyện này hay là nên bàn bạc với các Đường chủ, nếu cấp dưới có ý kiến..."
"Bây giờ không phải như hai năm trước, chỉ cần Kinh Đường gật đầu, cho bọn họ gom hết gia sản lại, cũng không ai dám hó hé nửa lời..."
Hai chủ tớ đang bàn bạc thì bỗng nghe bên ngoài tiếng vó ngựa và tiếng ồn ào của môn đồ:
"Ôi! Thiếu chủ về rồi..."
Nghe thấy tiếng động, mắt Bùi Tương Quân sáng lên, định chạy ra ngoài nhưng vừa đứng dậy, nghĩ lại lại ngồi xuống, tiếp tục chăm chú tính sổ, quay sang Tú Hà đang ngơ ngác nói:
"Ngươi đi ra hiệu vải trong thành, mua hai tấm vải tốt về, ta dành thời gian may cho Kinh Đường hai bộ y phục".
Tú Hà nhìn thấy lâu chủ lại tìm cớ đẩy mình ra ngoài, trong lòng hiểu rõ ý tứ, có chút buồn bã đáp:
"Vâng !"
"Sao? Còn không vui? Muốn gả chồng à?"
"Hả? Lâu chủ nói vậy khiến người ta buồn lòng, Tú Hà sinh là người nhà họ Bùi, chết cũng là ma quỷ của nhà họ Bùi..."
"Thôi được rồi, mau đi đi..."
Xe ngựa dừng trước đại viện, chiếc xe tứ mã sang trọng như xe vua đỗ ngay trước cổng, hơn ba mươi Hắc Nha bộ đầu lưng đeo đao đứng nghênh ngang chắn hết cả lối đi, như sắp vây kín không cho ai đụng vào xe.
Còn hương chủ Nhai Châu đường cùng mấy môn đồ thì cung kính đứng bên ngoài cổng, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Dạ Kinh Đường mình mặc áo bào đen, lưng đeo bội đao, từ trong xe bước ra, nhìn thấy cảnh tượng này có chút bất đắc dĩ.
Sáng nay ăn cơm xong ở tẩm cung, vì Ngọc Hổ còn có chính sự phải xử lý, hắn cũng định cáo từ, lên xe về cùng Tam Nương báo bình an.
Vốn dĩ với võ công của hắn, dù là kiệt sức, giết ba năm tông sư để đổi lấy vài trăm lạng bạc cũng không thành vấn đề, nhưng vì Ngọc Hổ lo lắng, nhất quyết phải phái một đội hộ vệ, để Xà Long dẫn đầu hộ tống, nếu không sẽ không cho hắn rời hành cung.
Dạ Kinh Đường từ chối không được, đành phải đồng ý, nhưng khi từ trên xe xuống, thấy Xà Long cho người khiêng kiệu đến đón, muốn đưa hắn vào, hắn liền khoát tay nói:
"Ta là quân nhân, người ta khiêng vào ra thế này chẳng hay ho gì, thôi đi thôi đi, Xà đại nhân dẫn các huynh đệ đi nghỉ ngơi đi, thật có chuyện gì xảy ra thì cứ việc chạy, trạng thái này của ta đoán chừng bảo vệ không được quá ba mươi người..."
Xà Long thật ra cũng thấy sự sắp xếp của triều đình không ổn thỏa lắm, chỉ có ba mươi mấy con tép riu mà đòi hộ tống Võ Thánh, cái này không phải làm phiền Dạ đại nhân sao.
Nhưng chuyện đã được sắp xếp rồi, hắn cũng không thể làm gì khác, lập tức đáp:
"Vâng, ta sẽ bảo huynh đệ canh chừng trên đường, Dạ đại nhân có việc cứ gọi là được".
Dạ Kinh Đường liếc nhìn Hắc Nha bộ đầu tản ra xung quanh, rồi mới tiến vào cổng lớn của đại viện, nói vài lời khách sáo với môn đồ đến bái kiến, rồi thấy Tú Hà từ phía sau chạy ra.
Dạ Kinh Đường mỉm cười nhìn cô, bước lên hỏi:
"Tú Hà, định đi đâu à?"
Tú Hà đến trước mặt, lời nói ẩn ý:
"Đúng vậy, Tam Nương bảo ta ra ngoài mua chút vải vóc, để may xiêm y cho thiếu gia, chọn lựa chắc cũng mất vài canh giờ mới về..."
Dạ Kinh Đường giả vờ không hiểu ý tứ, quay người đưa cô ra cổng:
"Vất vả rồi, đi đường cẩn thận nhé, có cần người đi theo phụ mang đồ không?"
"Cảm ơn thiếu gia, không cần đâu, ta đâu phải là tiểu nha hoàn tay trói gà không chặt".
"Vậy à, ra ngoài tiện mua thêm chút đồ trang sức, lại mua thêm chút son phấn cho Tam Nương".
"Cảm ơn thiếu gia, ha ha!"
Tú Hà mỉm cười thi lễ rồi nhanh chân bước đi về phía đầu đường.
Dạ Kinh Đường cười lắc đầu, quay người qua hành lang, đi vào cổng phòng thu chi ở phía sau, ngẩng lên thấy Bùi Tương Quân xinh đẹp tuyệt trần, đang ngồi ngay ngắn sau bàn đọc sách.
Tuy Tam Nương không ngẩng đầu nhìn, vẻ mặt không nhiệt tình nhưng rõ ràng là đã trang điểm kỹ lưỡng, trang điểm xinh đẹp lại có chút thông minh, đặc biệt là đôi môi tô son đỏ mà hắn thích nhất, chỉ nhìn thôi cũng đã muốn cắn một miếng.
"Kinh Đường, về rồi à?"
"Ha ha..."
Dạ Kinh Đường vào phòng, đi đến phía sau ghế, hơi cúi người, tay luồn qua kẽ nách của Tam Nương, giúp nàng nâng đỡ cái nặng trĩu:
"Ta về trễ, nàng không vui sao?"
Bùi Tương Quân bị hắn đụng chạm, không viết chữ được nữa, đành bỏ bút xuống, tựa vào lưng ghế, ngẩng đầu nhìn Dạ Kinh Đường:
"Không phải Nữ Đế thì cũng là đế sư, ta chỉ là một nữ nhi giang hồ, làm sao tranh được, đâu dám không vui. Ta còn tưởng ngươi phải mấy ngày nữa mới về chứ".
Dạ Kinh Đường đi đến trước mặt, ôm ngang Tam Nương lên, để nàng ngồi lên đùi:
"Ngày hôm kia bị thương nhẹ, nằm đến sáng nay mới đỡ hơn, vừa tỉnh ta đã đến đây..."
Bùi Tương Quân cũng không phải là ghen thật, chỉ là đang làm nũng, đưa tay ngăn môi Dạ Kinh Đường lại:
"Thôi được rồi, biết ngươi bận, nên nghỉ ngơi thì hãy nghỉ ngơi cho khỏe, đừng vì chuyện nam nữ mà không để ý đến sức khỏe. Thương thế của ngươi thế nào rồi?"
"Đã không sao rồi, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ khỏe thôi".
Dạ Kinh Đường ôm Tam Nương vò tới vò lui, mắt nhìn về phía bàn:
"Đây là cái gì vậy? Thu hoạch của bang phái năm nay à?"
"Mới tháng ba thôi, làm gì có thu hoạch gì" Bùi Tương Quân gấp sổ sách lại:
"Đây là công sổ sách của Hồng Hoa Lâu, ta định quyên ba phần tiền mặt cho triều đình, coi như là nhập đội, tránh cho sau này làm ăn buôn bán với hoàng gia bị người ta nói Hồng Hoa Lâu ta dùng mỹ nam kế để có được vị trí này. Chuyện này ta sẽ tự bàn bạc với Tĩnh Vương, không cần ngươi quan tâm".
Dạ Kinh Đường vừa là thiếu chủ của Hồng Hoa Lâu, lại là tình lang ngốc nghếch của Ngọc Hổ, chuyện Hồng Hoa Lâu quyên tiền cho triều đình với hắn mà nói cũng như tay trái đưa sang tay phải, việc tính toán này thật sự không hợp với hắn, bèn nói:
"Vậy Tam Nương cứ quyết định đi. Lần này ở Bắc Lương ta lấy được Minh Thần đồ, đêm nay nàng theo ta vào cung, học Minh Thần đồ, phỏng chế đơn thuốc thiên lang châu chắc cũng có thể nghĩ ra, đến lúc đó lại ăn một viên..."
Minh Long đồ và thần dược có thể thoát thai hoán cốt, Bùi Tương Quân thật sự muốn, nhưng từ khi gặp Dạ Kinh Đường, không còn áp lực tồn vong của bang phái nữa, nàng không còn quá khát khao võ đạo như trước, bèn lắc đầu:
"Minh Long đồ có thể học, còn đan dược gì đó cứ để mấy người kia ăn trước đi, ta dù không ăn đan dược, chỉ cần chuyên tâm luyện tập thì đứng đầu bát đại khôi cũng chỉ là chuyện sớm muộn..."
Bản thân Bùi Tương Quân đã là người có thiên phú đặc biệt, thuộc hàng hạt giống tốt, nếu không sao có thể trở thành đệ tử quan môn của lão Thương khôi, bây giờ vẫn chưa phải võ khôi, không phải là không cố gắng, mà là thân hình của nàng với Thái hậu nương nương gần như nhau, múa cây đại thương dài hơn một trượng có vẻ không được thuận tiện cho lắm, bị hạn chế bởi những thứ này.
Dạ Kinh Đường cũng không hề nghi ngờ, tùy tiện sờ mó vài cái, thấy thân thể Tam Nương đã mềm nhũn, liền ôm nàng chặt hơn, lượn lờ vành tai, cổ nàng.
Bùi Tương Quân lâu ngày gặp lại, cũng có chút nhớ nhung Dạ Kinh Đường, nói chuyện cũng đã hơi xao động, thấy Dạ Kinh Đường càng lúc càng thân mật thì hơi đỏ mặt:
"Kinh Đường, ngươi muốn làm gì vậy?"
Dạ Kinh Đường tự nhiên là muốn cho đi hưởng phúc, còn có thể làm gì nữa, hắn nhìn thấy đôi mắt sáng rực của Tam Nương:
"Nghe Thủy nhi nói, mấy ngày nay Tam Nương cùng nàng đã mua không ít quần áo mới, để ta xem thử một chút chứ?"
Bùi Tương Quân tự nhiên không ngại Dạ Kinh Đường nhìn, buổi sáng thậm chí còn cẩn thận làm sạch theo cách mà Vương phu nhân đã dạy, tiện thể để Dạ Kinh Đường thưởng thức gì đó. Nhưng nhìn sắc mặt của Dạ Kinh Đường, nàng vẫn có chút do dự nói:
"Ngươi vừa trở về còn đang bị thương, thân thể ổn không đó?"
"Sao ta lại không ổn được chứ".
Dạ Kinh Đường trước nay là người xử sự công bằng, thấy Tam Nương có chút chần chừ liền trực tiếp cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ.
"Ô !"
Bùi Tương Quân gặp Dạ Kinh Đường nhất định phải, tự nhiên không nỡ cự tuyệt, bị ôm đặt lên bàn, còn đưa tay từ bên cạnh sờ lên, sờ vào trong một chiếc hộp, bên trong đặt Ngọc Lan cao, tiểu đạo cụ các thứ... Dạ Kinh Đường đáy mắt tràn đầy ý cười, đem chân co lên để Tam Nương kẹp lấy eo, cúi đầu liền đến chỗ ba ba. Bùi Tương Quân khẽ cắn môi dưới, ôm đầu Dạ Kinh Đường vào trong ngực, lúc đầu hai con ngươi đã mê ly, nhưng vào lúc tình thâm ý nặng, bỗng nhiên lại nhớ ra gì đó, cúi đầu nói:
"Kinh Đường, có phải ngươi cố ý hù ta không?"
"Ừm?"
Dạ Kinh Đường buông ra dưa hấu nhọn, ngẩng đầu lên có vẻ hơi nghi hoặc:
"Sao vậy?"
Bùi Tương Quân ánh mắt có chút phức tạp, hơi chần chừ mới nói:
"Trước kia Ngưng Nhi nói cái gì, ta với nàng muốn công bằng, nàng trước lần thứ nhất, ta ở sau... Kết quả đến giờ, trong nhà hình như chỉ có mình ta gặp xui xẻo, các nàng đều không chịu xuống nước, ngươi còn chiều các nàng..."
Tam Nương nói, còn có chút ủy khuất, dù sao chuyện này thực sự mắc cỡ chết người, lúc cả nhóm nàng sợ nhất là Ngưng Nhi làm ầm ĩ, bắt nàng diễn cái trò cốc đạo nhiệt tình... Dạ Kinh Đường có chút buồn cười, tiến đến bên tai nói:
"Ta là không tìm được cơ hội, có thể không phải không muốn, còn nhiều thời gian mà..."
Bùi Tương Quân cảm thấy nói chuyện này rất khó xử, thấy Dạ Kinh Đường đang cao hứng, cũng không nói thêm quấy rầy nữa, nhắm mắt lại yên lặng phối hợp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận