Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1488: Nam cùng bắc (2)

Hoa Tuấn Thần biết ai đã đánh cắp Minh Long đồ và gây chuyện với người rừng Bích Thủy, nhưng triều đình có Minh Long đồ cùng tiên đan cũng không đưa cho hắn, còn coi hắn như kẻ lao dịch không cần tiền sai bảo, vứt không xong hắn căn bản không để trong lòng, lúc này trên mặt vẻ buồn rầu chỉ vì không thấy được dáng vẻ hiền lành của con rể. Nếu chỉ là tạm thời chia ly, ba năm năm không gặp đối với nam nhân mà nói cũng không phải là không thể chấp nhận, nhưng hết lần này tới lần khác Dạ Kinh Đường lại là con rể chưa qua cửa của hắn, việc này muốn đi chắc chắn phải mang theo Thanh Chỉ.
Hắn là một người cha, sao có thể yên tâm khuê nữ một mình đi theo nam nhân đến nơi đất khách quê người xa xôi, nhưng nếu không cho Thanh Chỉ đi cùng thì vừa nghĩ tới dáng vẻ tương tư đau khổ của Thanh Chỉ, hắn lại càng đau lòng.
Vì vậy Hoa Tuấn Thần cũng không dám đi quá nhanh, sợ khi về nhà liền thấy phòng Thanh Chỉ trống rỗng, người đã đi mất rồi; càng sợ Thanh Chỉ vẫn đang đợi trong phòng, thắc mắc tại sao Hoa An còn chưa về. Cứ như vậy nghĩ lung tung, Hoa Tuấn Thần đi rất nhanh đến cửa chính, quay đầu liền nhìn thấy chiếc xe ngựa thường ngày Thanh Chỉ dùng để đi học đang đỗ ở hông tòa nhà, còn Hoa Ninh thì đang bận buộc dây cương ở phía trước. Hoa Tuấn Thần thấy cảnh này, trong lòng đều run lên, đang muốn hỏi Thanh Chỉ có phải đang ở trong nhà hay không thì chợt nghe bên cạnh vang lên một tiếng:
"Hoa bá phụ sao lại về? Chuyện ngoài thành đã xong rồi ạ?"
Hoa Tuấn Thần sững sờ, liếc mắt nhìn lại, liền thấy Dạ Kinh Đường vẫn mặc áo choàng hộ vệ như ngày hôm đó đứng ở cổng vòm, tay cầm hai cây dù che mưa, xem bộ dạng là chuẩn bị đặt lên xe.
?! Hoa Tuấn Thần thấy khuôn mặt quen thuộc, hơi ngẩn người một chút, liền kịp phản ứng, vội vàng không chút động tĩnh đi vào đại môn, kéo Dạ Kinh Đường đến chỗ ngoặt hẻo lánh:
"Ngươi không đi sao?"
Dạ Kinh Đường nhận ra Hoa bá phụ rất khẩn trương, ôn tồn nói:
"Chuyện chưa xong, còn phải trì hoãn hai ngày nữa, nếu bá phụ không tiện thì con ra ngoài tìm chỗ khác nghỉ chân..."
Hoa Tuấn Thần nghe vậy vội vàng khoát tay:
"Cái gì mà nói không tiện chứ? Ngươi cứ thoải mái ở lại đây, ta đây là bá phụ sao lại không tiện. Hiện giờ cả thành đều đang tìm ngươi, ngươi không thừa cơ trốn đi, còn ở lại kinh thành, nguy hiểm quá..."
"Con tự có chừng mực, hai ngày này làm xong chuyện sẽ đi. Đúng rồi..."
Dạ Kinh Đường kẹp cây dù lại, đưa tay vào trong ngực, muốn lấy trộm Minh Thần đồ, để Hoa bá phụ học được coi như tạ ơn, để tránh sau này không có cơ hội. Nhưng Hoa Tuấn Thần chỉ nhìn thấy động tác này đã biết Dạ Kinh Đường muốn móc cái gì, vội vàng nhắm mắt lại, đè chặt tay Dạ Kinh Đường:
"Ngươi đừng lấy ra! Ta cái gì cũng không biết, ngươi chính là hộ vệ ta cho Thanh Chỉ, ta mà cầm thứ này, sau này không cẩn thận bị lộ thì làm sao bây giờ? Để sau hãy nói... Để sau hãy nói..."
Dạ Kinh Đường thấy vậy cũng không miễn cưỡng, cười nói:
"Vậy thì để sau đi, đợi khi nào con quay lại sẽ mang toàn bộ Minh Long đồ, Hoa bá phụ chỉ cần học một chút, không dám nói vô địch thiên hạ, nhưng vô địch dưới núi vẫn dễ như trở bàn tay..."
Hoa Tuấn Thần thấy Dạ Kinh Đường cho sính lễ hào phóng như vậy, trong lòng có chút ngại ngùng, hơi khách khí khoát tay một chút, liền quay sang nói:
"Theo lời Trọng Tôn Cẩm nói, quốc sư ăn đan dược, đang lúc bế quan, trong thời gian ngắn không về được, nhưng cụ thể khi nào về thì ta cũng không tiện hỏi."
"Còn nữa, rừng Bích Thủy đã luyện xong một viên đan dược, chuẩn bị cho công công tử Lương dùng trước, để tránh ông ta quay lại hoàng cung rồi đổi ý. Đến lúc đó sẽ đem thuốc đưa vào trong cung hay là để công công tử Lương đi rừng Bích Thủy uống thuốc thì ta lại không rõ ràng, chuyện của ngươi thì mau chóng giải quyết đi, đừng để quốc sư trở về..."
Dạ Kinh Đường nghe được thông tin liên quan, trong lòng có chút bất ngờ, chắp tay hành lễ cảm tạ.
Lộc cộc, lộc cộc... Hai người trò chuyện không được mấy câu, phía sau đã truyền đến tiếng bánh xe. Hoa Tuấn Thần thấy vậy vội vàng dừng lại lời nói, ra vẻ người lớn tuổi, đưa tay vỗ vỗ vai Dạ Kinh Đường, rồi chắp tay lui về sau đi vào chỗ bức bình phong ở cổng. Hoa Thanh Chỉ ngồi trên xe lăn, được Lục Châu đẩy ra, vốn đang nghĩ xem phải đối diện với Dạ Kinh Đường thế nào, vừa liếc mắt đã thấy cha, vội vàng khôi phục vẻ nhã nhặn, gật đầu thi lễ:
"Cha, người về rồi ạ?"
"Ừm, về lấy chút đồ, lát nữa còn phải đi hầu người ở hoàng thành, con đi học trước đi."
Hoa Tuấn Thần chào hỏi xong, liền thần sắc bình thường đi vào tường bình phong. Hoa Thanh Chỉ nhìn theo cha rời đi, mới bị đẩy đến trước cửa, thấy Dạ Kinh Đường chờ ở cửa, hết sức bình thản nói:
"Đi thôi. Hai tỷ tỷ ngươi mang về, ta vừa để Lục Châu sắp xếp thân phận rồi... Ừm... đó cũng là hồng nhan tri kỷ của ngươi?"
Dạ Kinh Đường nâng xe lăn qua cửa, đẩy về hướng xe ngựa, nhỏ giọng nói:
"Không hoàn toàn là, cô nương kia cao hơn chút, chỉ là bằng hữu giang hồ."
"Nga..."
Hoa Thanh Chỉ nửa điểm không tin, nhưng cũng không hỏi nhiều, ngồi lên xe ngựa xong, liền nhanh chóng buông rèm, trốn vào trong xe không hé răng. Dạ Kinh Đường hôm qua bị hôn một cái, thật ra trong lòng cũng có chút lạ, không tiếp tục tìm cớ làm quen, cho xe ngựa đi như bình thường...
Cách đó mấy ngàn dặm, Tinh Tiết thành. Lúc xế chiều, nắng xuân ấm áp treo trên không trung, mấy vạn biên quân ở ngoài thành bình nguyên tập trung, dưới sự dẫn dắt của chủ soái chỉnh tề sắp hàng thao luyện, tiếng trống trận và tiếng hô giết chấn thiên:
"Giết! Giết!"
Trên lầu cửa thành nguy nga, long kỳ phấp phới, vô số tùy tùng thần tử cùng danh sĩ thôn quê, những người có danh vọng của Nhai Châu đều mặc quần áo chỉnh tề đứng trên tường thành, quan sát quân dung cường thịnh như hổ của Đại Ngụy, khí thôn vạn dặm. Nữ Đế Đại Ngụy mặc áo giáp màu vàng sẫm, ở ngay trên cửa thành khoanh tay đứng đó, bởi vì dáng người cao lớn tứ chi thon dài, trông có phong thái đại tướng, còn người kề bên giúp đỡ là thân tín thần tử, Trấn Quốc Công Vương Dần. Nữ Đế Đại Ngụy thay đổi vẻ nhàn tản ngày xưa, dáng vẻ rất ổn trọng, ánh mắt luôn nhìn về phía con hẻm núi ở phương bắc.
Hẻm núi là biên giới Thiên Môn hạp, đi qua chính là biên giới Bắc Lương, hai bên chỉ cách nhau hơn mười dặm ở nơi hiểm yếu, nếu như lắng nghe kỹ, thật ra có thể nghe thấy ở phía đối diện cũng có tiếng trống trận, khí thế hừng hực, rõ ràng cũng đang diễn tập quân sự, gây áp lực cho bên này. Nữ Đế đến đây lần này là để tuần tra biên quân, nhưng cuối cùng có đánh Bắc Lương hay không, triều thần hai nước, thật ra đều cảm thấy khả năng ‘đánh’ là rất lớn. Nếu đổi lại những năm trước, Yến Lương nhị vương hùng ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm, quốc lực phương bắc vững mạnh như thép, Nữ Đế thậm chí còn không chắc mình có thể thắng, khiến cục diện chính trị bất ổn, đến phương bắc kiểm tra một chuyến thông lệ thôi mà Bắc Lương cũng không hề kiêng kị, bởi vì nội bộ bất ổn, Nữ Đế hoàn toàn không có cơ hội để đánh một ván cược. Mà bây giờ thì không giống. Từ khi đầu năm ngoái, chư vương Đại Ngụy bắt đầu liên tục xuất hiện những thao tác kỳ lạ. Đầu tiên là Ô Vương, lão nhân của tông tộc Đông Phương, hồ đồ tạo phản cứu phế đế, tự tay làm mất tước vị và đất phong của mình. Sau đó, Yến Vương bụng dạ sâu xa, còn chưa kịp hành động thì con trai đã tự quyết định, chạy đi ám sát Hoàng đế để đưa hắn lên ngôi, mấu chốt là lại còn không thành, ép một Yến Vương đang ở thế tốt đẹp tự chặt tay chân bảo toàn tính mạng.
Đại Ngụy khai quốc không quá một giáp, nói đến các thân vương thì cũng chỉ có vài người như vậy, Yến Vương và Ô Vương vừa sụp đổ, toàn bộ Đại Ngụy còn có thực lực soán vị cũng chỉ còn lại Lương Vương. Nữ Đế vốn không đủ tự tin, lại còn là nữ nhân, Lương Vương dù không muốn làm Hoàng đế thì đến một ngày Nữ Đế xảy ra chuyện gì, triều thần cũng sẽ ép hắn đến Vân An kế vị, không làm cũng không được. Chỉ cần trung thành trấn thủ biên cương làm tốt phận sự, Lương Vương giới hạn thấp nhất là được thế tập võng thế thực quyền phiên vương, giới hạn cao nhất là trực tiếp danh chính ngôn thuận kế thừa hoàng vị, hắn dựa vào cái gì mà lại đi làm việc phản nghịch soán ngôi? Dưới tình huống này, nội bộ Đại Ngụy liền trực tiếp ổn định, không cần lo lắng mâu thuẫn nội bộ khi giao chiến ở biên giới. Còn Bắc Lương thì khác, thiên lang vương mồ côi xuất hiện, lúc đầu đã thu phục Tây Hải chư bộ, rõ ràng xuất hiện loạn tượng. Tây Hải chư bộ từ trước đến nay bài ngoại, coi hai nước nam bắc là man di, chỉ phục tùng người trong nhà thống lĩnh, mà Dạ Kinh Đường vừa đúng người mang huyết thống thiên lang vương, lại có mị lực cá nhân đáng kinh ngạc, có thể nói chỉ cần hắn muốn, chỉ cần vung tay lên hô hào thì liền có thể từ lâu Tây Hải chư bộ kéo được một lực lượng không tầm thường ở đất Bắc Lương cằn cỗi. Trong thế cục như vậy, Nữ Đế xuất binh bắc phạt, cho dù không thể thôn tính Bắc Lương, xác suất cao vẫn có thể đoạt lấy quyền khống chế Tây Hải chư bộ, mà có Dạ Kinh Đường ở đây, không phải chỉ là dùng bạo lực trấn áp những khu vực bất ổn, mà là có thể đường đường chính chính một lòng hướng về Ngụy, có thể điều động binh lính các bộ để khống chế khu vực thực tế. Có lợi thế lớn như vậy, Nữ Đế nếu còn không đánh thì đợi qua một hai năm, lỡ Dạ Kinh Đường mạnh lên nghĩ tự lập làm vương, hoặc Lương Vương không kìm lòng được có ý đồ khác, thì tình thế coi như đảo ngược hoàn toàn.
Vì thế, phát hiện Nữ Đế hướng Tinh Tiết thành đến, Bắc Lương thực sự ở trong tình trạng toàn quân chuẩn bị chiến đấu, đề phòng Nam Triều tiến đánh từ phía Bắc. Mà bản thân Nữ Đế sao lại không nhìn thấu được cục diện trước mắt, chậm chạp không có ban ra mệnh lệnh nào, hoàn toàn là vì thân thể không ổn, sợ vừa khai chiến nàng sẽ ngã xuống, dẫn đến mất chủ tướng, cục diện hoàn toàn mất khống chế, trở nên còn tệ hơn so với tình hình trước mắt.
Sau khi đứng trên đầu tường một lúc lâu, một vòng thao luyện kết thúc, Nữ Đế quay người trở về lầu trong cửa thành, nghỉ ngơi qua loa.
Mà bên trong thành lầu, bầu không khí khác hẳn một trời một vực so với bên ngoài nghiêm nghị. Trong căn phòng trang trí hoa mỹ, Tuyền Cơ chân nhân mặc váy trắng hoa mai, lười biếng tựa người vào giường êm uống chút rượu, vì đã lâu không gặp tình lang, nỗi cô tịch dâng trào, nói cũng ít đi rất nhiều so với ngày xưa. Ngày thường, ngoài việc cùng Tam Nương cùng nhau dạo phố mua nội y, nàng hầu như không ra khỏi cửa.
Bùi Tương Quân lần này không cùng Dạ Kinh Đường ra ngoài, chỉ có thể ở trong thành quản lý đường dây làm ăn của mình, một mình rất nhàm chán. Cũng may Tuyền Cơ chân nhân cũng là người không thích ngồi yên, đặc biệt sắp xếp cho nàng một chức nữ quan, mỗi ngày đi đâu cũng có nhau, còn thường xuyên chạy đến trong cung ngây ngốc uống trà. Nhưng hôm nay là kiểm duyệt biên quân, một dịp quan trọng, đương nhiên là không tiện xuất hiện.
Còn Thái hậu nương nương là bậc mẫu nghi của một nước, đã đến Tinh Tiết thành, tuần sát biên quân không thể không lộ diện. Lúc này, bà mặc lễ phục Thái hậu lộng lẫy, ngồi ngay ngắn phía sau rèm che theo đúng quy củ, nhìn như đang nghiêm túc kiểm duyệt, nhưng ánh mắt lại nhìn về phương Bắc, cũng không biết đang nhìn cái gì.
Về phần Đông Phương Ly Nhân, vẫn như cũ mặc bộ long bào mãng phục màu bạc, đứng thẳng bên cửa sổ, trước mặt bày ra một bức họa, đang vẽ 'Tỷ tỷ tuần sát ngàn quân đồ'. Có lẽ vì chút tư tâm, nàng đã vẽ cả mình vào đó, bên cạnh còn có hộ vệ tuấn mỹ vô song làm bảo tiêu.
Thấy Nữ Đế mặc áo giáp tiến vào, Tuyền Cơ chân nhân liền chống tay ngồi dậy, vỗ vỗ vào bên cạnh mình:
"Đến nghỉ ngơi một lát đi, Dạ Kinh Đường đi về phía bắc lâu như vậy rồi, sao không có chút tin tức nào? Hay là vi sư đi qua xem thử..."
Nữ Đế cũng lo lắng an nguy của Dạ Kinh Đường, nhưng nàng càng tin vào năng lực của Dạ Kinh Đường hơn. Để sư tôn cũng chạy đến, ngoài việc mỗi ngày dùng rượu móc sạch thân thể của Dạ Kinh Đường ra, nàng nghĩ cũng không ra là còn có thể giúp được gì nhiều. Đối với lời này, nàng nói:
"Cũng sắp trở về rồi, Ly Nhân cũng không nói gì, sư tôn sốt ruột cái gì."
Đông Phương Ly Nhân ngừng bút, tuy trong lòng cũng rất nhớ Dạ Kinh Đường, nhưng trước mặt tỷ tỷ và mẫu hậu, nàng không muốn thể hiện ra ngoài. Nàng quay đầu lại nói:
"Xách ta làm gì? Ta không hề lo lắng cho Dạ Kinh Đường."
Tuyền Cơ chân nhân từ khi cùng nhau lập đoàn, trong khoảng thời gian này thường xuyên ngủ chung giường với Ly Nhân, biết rõ Ly Nhân mỗi khi trời tối đều mơ màng, còn đại nghịch bất đạo gọi nàng là tướng công, dùng tay sờ soạng khắp nơi. Trong lòng nàng nghi ngờ sao Kinh Đường lại không thấy? Bất quá những chuyện cảm thấy khó nói này, nếu nói ra chắc chắn Ly Nhân sẽ mang thù sau này thu thập nàng. Tuyền Cơ chân nhân cũng không vạch mặt gọi tên, chỉ là dùng đầu ngón tay vuốt một lọn tóc xanh đầy suy tư:
"Cũng không biết là ai, nhớ tình lang mà mỗi khi trời tối cứ trở mình qua lại không ngủ được..."
Thái hậu nương nương nhướng mày, liếc mắt nhìn Tuyền Cơ chân nhân, ý trong mắt rõ ràng là - ngươi lại nói lung tung nữa xem?
Còn Đông Phương Ly Nhân coi như không nghe thấy, tiếp tục suy nghĩ về bức tranh của mình.
Bốn người cứ như vậy nói chuyện phiếm, Nữ Đế vừa nhấc chén trà lên uống được hai ngụm, thì Đế Thính tóc trắng phụ trách mảng tình báo, bước nhanh lên lầu thành, đi vào phòng cung kính nói:
"Bệ hạ, tin tức từ phương Bắc báo về, Dạ đại nhân đã lẻn vào hoàng thành, lấy được Minh Thần đồ, sau đó cùng Bình Thiên giáo chủ liên thủ đại náo rừng Bích Thủy, cố gắng đoạt đan phương không thành. Hiện tại vẫn chưa rời khỏi Yên Kinh, đang chờ cơ hội tiếp theo."
Tuyền Cơ chân nhân ngây người:
"Hắn lá gan lớn vậy sao? Đã cướp được Minh Thần đồ rồi mà còn dám ở lại Yên Kinh?"
Còn Nữ Đế thì nhíu mày:
"Sao hắn lại cùng Bình Thiên giáo chủ ra tay cùng nhau?"
Đế Thính tóc trắng ở nơi xa xôi cách cả núi cả sông, đương nhiên là không biết rõ ngọn ngành. Chỉ là nói:
"Cọc ngầm ở Yên Kinh cũng không rõ, chỉ biết là Hạng Hàn Sư đã dùng đan dược, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất quan, cùng Trọng Tôn Cẩm bày thế vây khốn, tình cảnh của Dạ đại nhân có lẽ rất nguy hiểm..."
Thái hậu nương nương nghe vậy lập tức sốt ruột, đứng dậy nói:
"Vậy thì bảo hắn lập tức trở về đi, đừng quá tham lam..."
Đông Phương Ly Nhân giơ tay, ngăn lời Thái hậu nương nương lại:
"Tướng ở ngoài, quân lệnh có thể không tuân, Dạ Kinh Đường dám ở lại tự nhiên có nắm chắc, chúng ta không rõ tình hình thực tế ở đó, ở xa mà chỉ huy lung tung cũng không tốt."
Ý nghĩ của Nữ Đế giống như của Ly Nhân, Ly Nhân đã lên tiếng rồi thì nàng cũng không lặp lại nữa, chỉ nói:
"Hãy để nhân thủ ở Yên Kinh toàn lực hỗ trợ Dạ Kinh Đường bọn họ thoát thân, phái người đến biên quan tiếp ứng."
"Tuân lệnh."
"Đi gọi các Vương quốc công đến, đưa Thái hậu và Tĩnh Vương về hành cung nghỉ ngơi."
"Tuân lệnh."
Bạn cần đăng nhập để bình luận