Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1359: Dạy học

"Òm ọp chít chít !"
Trăng bạc giữa trời, ăn uống no đủ Điểu Điểu, men theo ngõ tối, nhanh nhẹn chạy về hướng Tiểu Nam đường phố.
Phía sau cách đó không xa, áo đen nam nữ sóng vai mà đi, Đông Phương Ly Nhân gặp xong Hoa Thanh Chỉ sau, lại trở về ăn cơm, trong bữa tiệc uống rượu đã có chút men say, lúc này hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lùng nói:
"Giỏi cho cái 'Không nói gì độc trên lầu tây', bản vương hỏi ngươi nhiều lần như vậy, ngươi không phải nghĩ không ra, thì cứ nhìn đông ngó tây mà nói lảng, cái này vừa gặp mặt Hoa tiểu thư, liền tuôn trào ý thơ?"
Dạ Kinh Đường ôm ngây ngốc sau lưng, bất đắc dĩ nói:
"Bộc phát cảm xúc, thuận miệng nói một câu thôi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa."
Đông Phương Ly Nhân vặn vẹo uốn éo vai:
"Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa? Ngươi lần nào coi là thật? Lần trước tại trấn Hồng Hà, còn nói chỉ ôm một chút, kết quả thì sao?"
"Ha ha..."
Dạ Kinh Đường cười ha hả, cúi người ôm ngang ngây ngốc lên:
"Ai, ta biết sai rồi. Điện hạ đi mệt rồi à? Ta ôm điện hạ về..."
Đông Phương Ly Nhân uống chóng mặt, cũng không giãy giụa, chỉ dùng tay nắm lấy mặt Dạ Kinh Đường:
"Da mặt thật dày, coi bản vương là tiểu nha đầu à, vài ba câu dỗ ngon dỗ ngọt là hết giận sao?"
"Ba !"
"Ngươi hôn bản vương một cái xem nào?!"
"Ba ba !"
"Ngươi cái tên háo sắc..."
Hai người cứ đùa giỡn như vậy, chưa đi đến trong viện, Đông Phương Ly Nhân đã không còn tửu lực, liền nhắm hai mắt, tựa vào vai Dạ Kinh Đường.
Dạ Kinh Đường thấy ngây ngốc buồn ngủ, cũng không quấy rầy nữa, ôm nàng về đến trong phường thuốc Tiểu Nam đường phố.
Bóng đêm càng sâu, khu chợ trong đã yên tĩnh lại, trong phường thuốc chỉ còn lại một hỏa kế trực ban, còn phía sau trong sân thì im ắng.
Phạm Thanh Hòa vì muốn trông coi lò, đi trước một bước về phòng, lúc này đang ngồi trên băng ghế nhỏ trước dược lô.
Mặc dù Phạm Thanh Hòa đã âm thầm nhắc nhở mình rất nhiều lần phải kiêng rượu, nhưng cùng nhau ăn cơm, cuối cùng vẫn không tránh được việc uống hơi quá chén, lúc này tay chống bên má, mắt hơi híp lại, trông có vẻ đang ngủ gật.
Dạ Kinh Đường không tiếng động đặt chân xuống đất, quay đầu nhìn phía sau, đi trước đến phòng đối diện, đặt ngây ngốc lên giường, giúp nàng cởi giày, tháo chủy thủ, phi đao, ngân châm...
Sau khi tháo hết các loại trang bị, Dạ Kinh Đường vốn định đắp chăn kín cho nàng, nhưng thấy dáng vẻ lên xuống không yên của ngây ngốc, trong lòng không khỏi có chút nhớ nhung, lại ngồi xuống bên cạnh, vén cái yếm màu bạc lên, nhìn cái mốc ngược tròn xoe."
"Hô !"
Đông Phương Ly Nhân nhất thời xúc động, nhưng cũng không say ngã, cảm giác có sự khác lạ, đưa tay che lại, hơi mở mắt ra, tuy choáng váng nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế lạnh lùng của Nữ Đế.
"Ta chỉ nhìn thôi, chứ đâu có làm gì."
Đáy mắt Dạ Kinh Đường mang theo ý cười, kéo chăn đắp kín cho nàng, cúi người hôn nhẹ lên môi đỏ, lúc này mới vừa lòng đứng dậy, ra ngoài đóng cửa phòng.
"Kẹt kẹt !"
Đông Phương Ly Nhân hơi khép hờ mắt, thấy Dạ Kinh Đường thực sự đã đi, trong lòng có chút mất mát, khẽ thở dài, xoay người lại mặt vào trong, nhắm mắt.
Còn trong đan phòng đối diện, Điểu Điểu thấy Phạm Thanh Hòa đang ngủ gật thì lại rất ngoan ngoãn, không hề làm ồn quấy rầy, chỉ đứng bên cạnh nghiêng đầu dò xét.
Dạ Kinh Đường vào phòng, thấy Phạm Thanh Hòa đang chống tay lên mặt, đầu gật gù từng chút một, biết nàng uống nhiều quá, cũng không lớn tiếng đánh thức, ở bên cạnh cúi người, tay trái luồn qua đầu gối, tay phải thì đỡ sau lưng, nhẹ nhàng ôm lên.
"Ừm..."
Phạm Thanh Hòa dù gì cũng không phải người hay ngủ, chỉ là bị tửu kình làm cho gà gật thôi, bị ôm ngang thì tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy gương mặt tuấn tú ở ngay trước mắt, vô thức che ngực, lại nhìn quanh một lượt:
"Ngươi làm gì vậy?"
Giọng nói ngập ngừng, mang theo vài phần căng thẳng.
Dạ Kinh Đường thần sắc như thường, ôm Phạm Thanh Hòa đi về phía đối diện:
"Ban đêm cũng không có việc gì, ta trông lò là được rồi, vừa nãy ngươi uống không ít, đi nghỉ ngơi trước đi, sau nửa đêm chúng ta đổi ca."
Đầu óc Phạm Thanh Hòa có chút choáng váng, hơi nhúc nhích thân, muốn tự xuống đất đi:
"Ta tự về phòng, không cần ôm..."
"Chỉ có hai bước chân thôi, ta cũng có làm gì đâu."
Dạ Kinh Đường lắc đầu cười khẽ, nói chuyện trong lúc liền đến trước viện đối diện.
Viện là chỗ dừng chân tạm thời, mặc dù phía sau còn thu xếp được hai gian phòng, nhưng ở xa, Dạ Kinh Đường còn phải trông lò, buổi tối không tiện trông coi, cho nên vẫn ôm Phạm Thanh Hòa chặt đến trong phòng ngây ngốc.
Phạm Thanh Hòa thấy Nữ Đế đang ngủ trên giường, lại càng thêm khó xử:
"Ôm ta đến đây làm gì?"
"Ta ở đối diện, ban đêm các ngươi muốn uống nước gì thì cứ gọi ta. Đi, ngủ đi, đừng nói nhiều nữa."
Dạ Kinh Đường đặt Phạm Thanh Hòa xuống mép giường, giúp nàng cởi giày, sau đó định kéo chăn lên đắp cho nàng.
Nhưng điều khiến người ta không ngờ tới là, Đông Phương Ly Nhân đang ngủ quay lưng vào trong, dường như bị đánh thức, lại mở mắt nhìn Dạ Kinh Đường, nhìn thấy Phạm Thanh Hòa mặt hơi say đang ở bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi hỏi:
"Dạ Kinh Đường, thân thể ngươi không sao chứ?"
Dạ Kinh Đường đắp chăn kín cho hai cô nương:
"Ta có thể có chuyện gì chứ, an tâm ngủ đi, có gì cứ gọi ta."
Đông Phương Ly Nhân cuối cùng đã biết cái vị ngọt trong tủy, mới uống có chút rượu, trên đường về còn thân mật đùa giỡn, thật ra là có chút muốn Dạ Kinh Đường ở lại qua đêm.
Nhưng Phạm Thanh Hòa còn chưa 'xuống nước' đang ở bên cạnh, ý tưởng này nàng thực sự không tiện mở miệng.
Thấy Dạ Kinh Đường đắp kín chăn rồi lại ra ngoài, Đông Phương Ly Nhân suy nghĩ một chút, sau khi nằm một lát liền đột nhiên xoay người lại, mặt đối Phạm Thanh Hòa:
"Hôm qua Dạ Kinh Đường xảy ra chuyện, đáng lẽ bản vương phải giúp mới đúng, nhưng bản vương lại không biết phải làm thế nào. Ừm... Phạm cô nương, ngươi có muốn dạy bản vương một chút không? Như vậy lần sau gặp phải loại tình huống này, bản vương cũng không đến nỗi bó tay."
Phạm Thanh Hòa thật ra cũng không ngủ, chỉ là không tiện 'chém gió' cùng Nữ Đế thôi, thấy Đông Phương Ly Nhân lên tiếng trước, nàng mở mắt ra, nghi ngờ hỏi:
"Dạy cái gì?"
Đông Phương Ly Nhân đưa tay lên, chọc vào chỗ bao quanh không hề nhỏ của Phạm Thanh Hòa:
"Chính là cái này, Phạm cô nương hôm qua chẳng phải làm qua rồi sao."
Phạm Thanh Hòa thật không ngờ tới, nữ vương có thể đưa ra yêu cầu này, mặt nàng đỏ lên, biểu tình kỳ quái:
"Điện hạ không phải có đồ đấy sao, cứ chiếu theo đó mà làm là được rồi, ta dạy thế nào?"
Đông Phương Ly Nhân thấy xem thì đúng là có thể học theo được, nhưng mục đích của nàng không phải vì học những cái này, mà là muốn để Phạm di nương sớm chút nhận ra hiện thực để xuống nước, để nàng không phải lúc nào cũng muốn cùng bạn trai ngủ chung mà cứ thấp thỏm không yên.
Đông Phương Ly Nhân thấy Phạm Thanh Hòa có vẻ rất khiếp sợ, thành thật nói:
"Phạm cô nương tự mình trải qua rồi, có kinh nghiệm, dạy sao cũng kỹ càng hơn một trang giấy. Nếu Phạm cô nương cảm thấy không tiện thì cũng không sao, bất quá lần sau Dạ Kinh Đường mà như vậy, vẫn phải nhờ Phạm cô nương tự giúp, chứ bản vương ở bên cạnh, cũng không biết giúp gì."
Phạm Thanh Hòa có chút nhíu mày, cảm thấy lời này ngược lại cũng có lý.
thiên Lang châu nếu ngày mai luyện thành, Dạ Kinh Đường phải lập tức ăn; dược hiệu thiên Lang châu lại còn ác hơn cả Tù Long chướng, Dạ Kinh Đường gân cốt đã hoàn hảo không một tì vết, không chỗ để dược lực phát tán, về cơ bản toàn bộ sẽ chuyển hóa thành tinh huyết, không tìm chỗ phát tiết thì có lẽ nghẹn chết mất.
Hiện tại bên cạnh lại không có ai khác, nếu Nữ Đế không biết làm thì đã làm một lần rồi, đến lúc đó tự nhiên vẫn là phải tự nàng xông pha trận mạc mà thôi.
Với dược tính bá đạo của thiên Lang châu, đến lúc đó mài cả da thì có khi cũng chẳng có tác dụng...
Nghĩ đến đây, Phạm Thanh Hòa lại có chút do dự, bất quá nghĩ lại thì cau mày nói:
"Điện hạ muốn học, để hắn dạy ngươi chẳng được sao? Ta một thân phận nữ nhi..."
Đông Phương Ly Nhân vội vàng lắc đầu:
"Bản vương không thể để một người đàn ông dạy bản vương mấy chuyện này được."
Phạm Thanh Hòa nghĩ cũng đúng, Nữ Đế dám chủ động như vậy, chỉ sợ lập tức đã bị Dạ Kinh Đường ăn sạch sẽ rồi. Nàng do dự mãi, cuối cùng nâng cánh tay lên:
"Vậy điện hạ thử xem, ta sẽ chỉ ngươi làm như thế nào."
Đông Phương Ly Nhân thấy Phạm Thanh Hòa định giơ cánh tay lên để tập, trực tiếp nhấn tay xuống:
"Phạm cô nương thường nói bệnh không kiêng thầy, dạy thứ này là để phòng ngừa sự cố xảy ra, Dạ Kinh Đường há có thể không ở bên cạnh..."
Phạm Thanh Hòa sững sờ, cảm thấy Nữ Đế chắc uống say còn nhiều hơn cả nàng, khó tin nói:
"Điện hạ là nói dạy thật sao?"
"Đương nhiên là dạy thật, bản vương lại đi học giả làm gì?"
Đông Phương Ly Nhân nói đến đây, liền hơi chống người lên, hướng bên ngoài nói:
"Dạ Kinh Đường, ngươi qua đây."
"Hở?"
Phạm Thanh Hòa lập tức hoảng loạn, định ngăn lại nhưng không kịp, chỉ có thể nhỏ giọng nói:
"Cái này không hay đâu, ta... Ta vẫn còn là con gái chưa chồng..."
"Bản vương chẳng cũng thế, bệnh không kiêng thầy, Phạm cô nương hôm qua đều đã ‘chữa’ cho hắn một lần rồi, thân thể của hắn cũng không hoàn toàn khỏe lại, coi như giúp hắn trị thương đi. Bản vương học được thì Phạm cô nương một lần vất vả suốt đời nhàn nhã..."
"Không phải..."
Viện tử đối diện.
Dạ Kinh Đường ngồi trước dược lò, tay cầm quạt hương bồ, rất chuyên tâm cùng Điểu Điểu chơi cờ vòng xiên:
"Chít chít!"
"Ngươi cũng xuống khỏi ván cờ rồi, không tính..."
Nghe thấy tiếng gọi từ phòng ngủ đối diện, hắn ngước mắt nhìn một cái, sau đó liền nhờ Điểu Điểu trông coi lò, đứng dậy đi đến trước cửa đối diện:
"Sao thế?"
"Ngươi vào đi."
"Hửm?"
Dạ Kinh Đường nháy mắt, hơi do dự, đẩy cửa đi vào phòng trong, vừa ngẩng đầu đã thấy Đông Phương Ly Nhân đang ngây người nằm một bên, nửa thân trên hơi chống dậy nhìn hắn, vì dáng người uyển chuyển mà lại chỉ mặc mỗi cái yếm, dưới ánh đèn trông lại càng lộ ra vài phần quyến rũ. Còn Phạm cô nương thì im lặng nằm ở mép ngoài, mặt đỏ bừng, ánh mắt rực sáng, nhưng vẻ mặt lại giống như một nữ đại phu đức cao vọng trọng, kéo chăn che kín mít.
Dạ Kinh Đường thấy hai người đều đã tỉnh, không tiện cùng đi về trước, bèn đứng ở cửa phòng hỏi:
"Có phải muốn uống nước không? Ta đi pha ít trà nhé?"
Mặt Đông Phương Ly Nhân thật ra cũng rất đỏ, chỉ là bị cơn chuếnh choáng che khuất, nàng liếc mắt nhìn Phạm Thanh Hòa rồi lại nằm xuống:
"Phạm cô nương, vẫn là ngươi nói với hắn đi."
Ta có thể nói cái gì chứ?
Phạm Thanh Hòa cả người đều đang mơ màng, cảm thấy Nữ Đế còn dày da hơn cả sư tôn của nàng, loại chuyện xấu hổ chết người này, sao nàng có thể chủ động mở miệng chứ? Nhưng người đã gọi đến rồi, nàng không nói thì Nữ Đế cũng muốn lôi nàng vào cuộc, nếu nàng kiên quyết không đồng ý, ngày mai Dạ Kinh Đường nếu như ăn thiên lang châu, chẳng phải là do nàng giải quyết cái mớ phiền toái đó sao. Phạm Thanh Hòa xoắn xuýt một hồi lâu, biết trước sau gì cũng có một kiếp, cuối cùng vẫn giữ vẻ nữ thần y, chậm rãi ngồi dậy, lạnh nhạt nói:
"Dạ Kinh Đường, thiên lang châu là liệt dược, nếu ngươi mà ăn thì chắc chắn sẽ còn tinh lực dồi dào không có chỗ phát tiết. Ta thân là đại phu, không thể không quản, cho nên sẽ hướng dẫn biện pháp làm dịu cho Tĩnh Vương, sau này nếu ngươi có vấn đề gì, thì để Tĩnh Vương giúp ngươi là được, ừm... Thầy thuốc nhân tâm, ta đây chỉ đang luận sự, ngươi đừng có đoán mò..."
Dạ Kinh Đường quả thật không ngờ, vào nhà lại còn nghe được chuyện kinh hỉ như vậy, Phạm di đã nói thế thì hắn đương nhiên không tiện từ chối, không chút biến sắc gật đầu, tiến đến trước:
"Thật sao? Vậy ý của Phạm cô nương là..."
Đông Phương Ly Nhân ngược lại rất bá đạo, nghiêng người xuống một chút, dựa vào đầu giường, ra hiệu bằng ánh mắt:
"Phạm cô nương dạy bản vương, không liên quan gì tới ngươi, làm công cụ người là đủ. Ngươi qua đây nằm xuống, không được nói, cũng không được nhìn lung tung."
Lúc này Dạ Kinh Đường cũng chẳng quan tâm gì đến khí khái nam nhi, nghe lời nằm xuống mép giường, mắt không chớp, coi mình là người thực vật.
Đông Phương Ly Nhân lại nhìn về phía Phạm Thanh Hòa:
"Phạm cô nương, ngươi dạy đi."
Mặt Phạm Thanh Hòa đỏ bừng, cảm thấy Dạ Kinh Đường thật có chút vô lương tâm, không biết từ chối vài câu.
Thấy Dạ Kinh Đường đã nằm ở bên cạnh, Phạm Thanh Hòa nghĩ giờ mà bỏ cuộc thì đã muộn, do dự một chút, vẫn là mượn cơn chuếnh choáng tăng thêm dũng khí, vén chăn lên dịch về giữa giường, định đưa tay ra nhưng lại rụt về.
Đông Phương Ly Nhân đã ngủ một giấc tỉnh táo hơn, lúc này tự nhiên bình tĩnh hơn nhiều, chỉ mặc một chiếc yếm bạc, nhích về phía Phạm Thanh Hòa và phía trước, kéo đai lưng Dạ Kinh Đường ra, nghiêm túc thỉnh giáo:
"Phải làm thế nào?"
"Chính là..."
Phạm Thanh Hòa vừa nhìn thấy thứ gì đó, con ngươi lại trợn lớn hơn mấy phần, mặt hơi nghiêng sang một bên, hơi nhớ lại, từ bên hông lấy ra ngọc long cao, đổ vào lòng bàn tay xoa xoa rồi... Dạ Kinh Đường vốn định bất động như núi, nhưng quả thực có hơi khó khăn, ánh mắt liếc nhìn cảnh xuân tươi đẹp bên cạnh, còn chưa kịp động thủ thì đã bị Phạm di vỗ vào chân:
"Không cho nhúc nhích!"
"A, vâng."
Dạ Kinh Đường nhanh chóng thu lại vẻ mặt, nằm yên không nhúc nhích.
Đông Phương Ly Nhân quan sát thủ pháp thoa dược, mặt cũng đỏ rực, nhưng thấy Phạm Thanh Hòa còn lúng túng hơn mình thì khí thế vẫn rất vững vàng, hỏi:
"Sau đó thì sao?"
Phạm Thanh Hòa dịch người sang một bên, bôi lên đầu rồng màu bạc:
"Điện hạ ngươi thử xem sao?"
"Bản vương không biết, Phạm cô nương cứ biểu diễn lại xem tối qua làm thế nào."
Trong lòng Phạm Thanh Hòa đầy bất đắc dĩ, thấy Nữ Đế đã cởi hết rồi, áp lực của nàng cũng giảm đi phần nào, âm thầm cắn răng cởi vạt áo, để lộ lớp vải quấn ngực màu đen, rồi lại nghĩ ngợi dùng gối đầu che mặt Dạ Kinh Đường lại.
Dạ Kinh Đường trước mắt tối sầm lại, đúng là không còn nhìn thấy cảnh xuân bên cạnh nữa, nhưng dư quang xuống phía dưới, vẫn thấy được eo nhỏ nhắn và cặp mông căng tròn, thấy Thanh Hòa hơi cắn môi dưới, hắn đều thu vào trong mắt...
Đông Phương Ly Nhân ở bên cạnh nhìn, phát hiện Phạm Thanh Hòa còn tính không để lọt một điểm nào, đương nhiên cảm thấy không ổn, đưa tay kéo nhẹ, mảnh vải đen đã bị giật xuống... Tim đập thình thình.
"A!"
Phạm Thanh Hòa mải lo cho Dạ Kinh Đường, không kịp phản ứng, vội ôm lấy ngực, nhìn sang Nữ Đế đang làm loạn, có chút xấu hổ.
Đông Phương Ly Nhân muốn đối xử công bằng, đặt tay ra sau lưng, cởi luôn chiếc áo nhỏ xuống:
"Như thế này tiện hơn, Phạm cô nương tiếp tục đi, bản vương xem kỹ đây."
Phạm Thanh Hòa liếc nhìn nơi đầy đặn của Đông Phương Ly Nhân, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, hít sâu một hơi kìm nén tạp niệm, vẫn là tự mình ôm lấy, sờ lên... tư.
Dạ Kinh Đường dư quang quan sát tỉ mỉ, dù có chút khó kiềm chế, nhưng sợ làm Thanh Hòa sợ hãi, vẫn bất động như núi, lặng lẽ trải nghiệm.
Phạm Thanh Hòa vốn dĩ đã uống chút rượu, lúc này đầu óc lại càng mơ màng, hơi thở cũng cảm thấy không được ổn. Nàng ngập ngừng vài lần rồi dứt khoát đứng dậy:
"Điện hạ thử xem, cứ làm như vậy, đơn giản lắm."
Đông Phương Ly Nhân không hề nhúc nhích mắt nhìn, cũng không hề hoảng, ra vẻ chăm chỉ học hỏi, xoay người về phía trước cúi xuống, cũng thử vài lần.
Phạm Thanh Hòa tuy rất xấu hổ, nhưng quả thật là kính nghiệp, phát hiện Nữ Đế không chú tâm thì tay phải giữ vai Đông Phương Ly Nhân, tay trái giúp Dạ Kinh Đường điều chỉnh tư thế:
"Ấn xuống thêm chút, ôm lấy."
"Có phải hơi mệt không?"
"Xác thực là mệt, hôm qua eo đã mỏi nhừ. Thực ra hắn ngồi thì thuận tay hơn đấy..."
"Vậy để hắn ngồi?"
"Không cần, không cần. Không cho ngươi nhúc nhích! Ta... ta sẽ hướng dẫn ngươi dưới, hình như động tác không được đúng lắm..."
Dạ Kinh Đường nằm trên gối đầu, nhìn hai người hết đi qua lại giày vò, không biết từ lúc nào đã qua nửa đêm...
Bạn cần đăng nhập để bình luận