Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1566: Nhìn người thật chuẩn (4)

"Đã cho ngươi cơ hội rồi, ngươi muốn chết thì cứ việc xông lên là được."
Hoàng Liên Thăng cau mày, nói thật lòng thì hắn có chút kiêng kị, dù sao kiếm xác thực sự biến đổi, nhỡ hắn xông lên mà kiếm gãy thì chắc chắn chết không nghi ngờ.
Nhưng không xông lên, chẳng lẽ lại quỳ xuống làm chó cho Dạ Kinh Đường sao?
Đại trượng phu sinh ra giữa trời đất, sao có thể cam chịu dưới người khác, hắn nhận được cơ duyên lớn như vậy cứ như ông trời đuổi theo cho ăn cơm, mục đích duy nhất đời này chính là trở thành thiên cổ một đế, nếu không thành, vậy thì bất tử có còn mặt mũi nào sống trên đời?
Nghĩ đến đây, những dao động trong lòng Hoàng Liên Thăng dần lắng xuống, đáy mắt hiện lên sát khí lạnh lẽo, tiếp đó:
Vút ! Quầng sáng vàng phía trên mặt ao sen lại xuất hiện!
Mà Dạ Kinh Đường cũng ngay lúc đó, lách mình sang bên kéo dài khoảng cách.
Hoàng Liên Thăng thấy Dạ Kinh Đường né tránh, tự nhiên hiểu là kiếm không có vấn đề, khí thế lập tức tăng vọt, tốc độ trong nháy mắt tăng đến cực hạn, giận dữ quát:
"Chết đi cho ta!"
Một kiếm vung ra, trong động đá vôi lập tức vang lên tiếng kiếm ngân trong trẻo!
Vút ! Nhưng đáng tiếc là, Hoàng Liên Thăng biết Dạ Kinh Đường đang lừa hắn, nhưng không nghĩ tới vì sao Dạ Kinh Đường đi ra ngoài lại không mang theo thanh thần kiếm vô song kia!
Thấy một kiếm đánh tới, Dạ Kinh Đường lập tức xoay người, tay phải dùng tư thế bôn lôi điểm ra mãnh đạn.
Keng ! Trong tiếng rồng ngâm chiến minh, thiên tử kiếm đang đâm tới liền bị lệch sang một bên.
Hoàng Liên Thăng nhanh chóng vặn kiếm, muốn gọt kích tay phải của Dạ Kinh Đường, nhưng thân Dạ Kinh Đường linh hoạt như bướm, căn bản không cho cơ hội đụng vào người, đã đánh tay vòng ra bên trái, tay trái ngưng khí thành kiếm chỉ, chỉ thẳng vào mi tâm Hoàng Liên Thăng.
Ầm ! Bỗng nhiên khí kình hùng hậu bùng nổ, phát ra ngay giữa trán, dư ba mạnh mẽ hất tung những đóa sen trắng bên dưới.
Ánh mắt Hoàng Liên Thăng khẽ biến, nhưng loại công kích tụ khí từ xa này, bình thường Võ Thánh đều có thể phản ứng kịp, lập tức xoay người tránh né, đồng thời một kiếm đâm về tay trái của Dạ Kinh Đường.
Đáng tiếc Dạ Kinh Đường đã đạp lên hoa sen trắng kéo xa vị trí, tiếp đó khẽ chạm mặt nước lần nữa đánh tới!
Ào ào ào ào...
Tiếng kiếm kêu liên hồi vang lên, Hoàng Liên Thăng nhanh chóng vung bảo kiếm, vẽ ra một vòng tròn màu vàng quanh thân.
Còn Dạ Kinh Đường tựa như bóng ma, nhanh chóng luân phiên quanh thân, thỉnh thoảng lại lóe ra một kiếm chỉ, hoàn toàn không cho kim liên đến gần cơ hội.
Sở dĩ Dạ Kinh Đường không mang theo ám kim bảo kiếm, là bởi vì kiếm tương đối đặc biệt, dính máu sẽ bị ăn mòn, sợ dùng hỏng sau này có cần dùng lại không được.
Nhưng còn một điểm, đó là vũ khí dù mạnh, cũng phải xem ai dùng và đối phó ai.
Ly Long đao của hắn đã là thần binh giang hồ, chặt Tả Hiền Vương, Trọng Tôn Cẩm cùng loại chưa từng luyện Minh Long đồ nhục thể phàm thai, chỉ cần chặt trúng chỗ hiểm, dùng Ly Long đao là một đao chết, dùng thần kiếm cũng một kiếm chết, lực sát thương hoàn toàn như nhau, chẳng lẽ không chặt nổi.
Nhưng kết quả thì lại là, cầm vũ khí ngắn căn bản không đụng vào được Tả Hiền Vương, còn gặp Trọng Tôn Cẩm thì trực tiếp bị tước vũ khí, đừng nói chặt trúng chỗ hiểm, ngay cả cơ hội đụng người cũng không có.
Bởi vì chỉ cần là Võ Thánh có đầu óc bình thường, phát hiện lực sát thương quá cao không gánh nổi, nhất định sẽ không để đối thủ chặt ra vết thương chí mạng.
Mà không lôi kéo được người, cầm Ly Long đao như thường có thể một đao mất mạng, vậy có khác gì với cầm thần kiếm?
Tổng kết lại, loại thần binh có lực sát thương quá mức này, chỉ có thể dùng để đối phó Tào công công dạng mai rùa sắt, hoặc là chặt binh khí của đối phương, đối đầu với người quá hung ác thì tác dụng có chút ít vẫn hơn không.
Hoàng Liên Thăng vốn không đụng vào được Dạ Kinh Đường, cầm thanh kiếm, cũng không thay đổi được sự chênh lệch về đẳng cấp của hai người.
Dạ Kinh Đường không gánh được kiếm, cùng lắm thì liền học Băng Đà Đà đánh lôi kéo, nếu không phải đau lòng Ly Long đao, sợ không cẩn thận va gãy mất di vật của nghĩa phụ, đánh lôi kéo cũng không cần mấy đao đã có thể đánh Hoàng Liên Thăng trọng thương.
Ào ào ào ào ! Chỉ trong chớp mắt, hai người đã lôi kéo mấy trăm chiêu, lượn vòng quanh ao sen một vòng rồi bay lên trên nóc đầu rồng.
Trong lúc giao thủ, Dạ Kinh Đường có thể tiến lùi đúng mực, không cho đối thủ chút cơ hội nào, 'gân xương da' ba tấm đồ dù vô dụng, nhưng tinh khí thần mang đến sự linh hoạt vẫn còn.
Còn Hoàng Liên Thăng rõ ràng là không được, chỗ mạnh duy nhất của hắn chính là khả năng khôi phục và thanh thần kiếm vô song trên tay.
Dược hiệu hạt sen đặt trong cơ thể, có thể tùy thời khôi phục khi bị thương, nhưng Dạ Kinh Đường giờ hoàn toàn đánh không làm hắn bị thương, xem như không có tác dụng.
Còn thanh kiếm trong tay tuy rằng vô kiên bất tồi, nhưng dù thế nào cũng không chạm được Dạ Kinh Đường, coi như không có tác dụng.
Sau khi xuất liên tục mấy trăm kiếm, Hoàng Liên Thăng dần nhận ra thể lực đã cạn, cùng tiết tấu của Dạ Kinh Đường cũng bắt đầu có chút khó khăn.
Để phòng bị Dạ Kinh Đường một chiêu thuấn sát, Hoàng Liên Thăng âm thầm nghiến răng, nhân cơ hội ép lùi Dạ Kinh Đường, bỗng tung kiếm, nhắm thẳng vào tâm môn của Dạ Kinh Đường:
"Chết đi!"
Chiêu này rất tàn nhẫn.
Dạ Kinh Đường lùi về sau kéo dài khoảng cách, cơ thể ở giữa không trung không thể tả hữu đằng na, một kiếm bay đến chỉ có thể tay không đỡ lưỡi kiếm.
Hoàng Liên Thăng liều mình một kích, thiên tử kiếm chứa lực đạo cực lớn, lại không gì không phá, hai tay kẹp cũng không thể hoàn toàn dừng lại được, chỉ cần chạm vào người thì chắc chắn có một lỗ thủng, dù có cưỡng ép né tránh đi chỗ yếu, cũng chắc chắn là vết thương xuyên thấu.
Hành động lần này của Hoàng Liên Thăng rõ ràng là muốn bỏ thiên tử kiếm, đánh Dạ Kinh Đường trọng thương, từ đó tranh thủ cơ hội chạy trốn.
Nhưng giây tiếp theo, đáy mắt Hoàng Liên Thăng liền hiện lên sự run rẩy!
Vút ! Thiên tử kiếm hóa thành luồng sáng vàng ba thước với tốc độ đáng sợ lao về tâm môn của Dạ Kinh Đường, thấy sắp xuyên thủng ngực bụng, đã thấy Dạ Kinh Đường đang ở giữa không trung lập tức đưa hai tay ra tư thế ôm nguyệt:
"Uống ! ".
Trong tiếng quát như sấm, mặt Dạ Kinh Đường trong nháy mắt đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi lên, ngay cả vết thương kiếm sau lưng cũng một lần nữa phun ra huyết thủy.
Thanh thiên tử kiếm hung hãn vô cùng, theo giữa không trung phát ra tiếng chiến minh 'Ông!', liền dừng lại mạnh mẽ giữa hai lòng bàn tay không khép của Dạ Kinh Đường, cứ như bị đóng trên một bức tường vô hình.
Oanh ! Khí kình ẩn chứa trong đó bùng phát, Hoàng Liên Thăng lập tức bị đẩy lui văng xuống ao sen, mặt ao sen bên dưới xuất hiện một vòng tròn vô hình, hất nước hồ xông lên bờ.
Nhưng thanh thần kiếm vô kiên bất tồi đó lại như bị thần phật vô hình bắt lấy, thân kiếm rung động dữ dội, nhưng không thể tiến thêm nửa tấc!
Hoàng Liên Thăng trong lúc ngã xuống thấy cảnh này, đáy mắt hiện lên sự mờ mịt và kinh ngạc từ đáy lòng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm xúc này chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Bởi vì ngay sau đó, Dạ Kinh Đường gần như thất khiếu chảy máu, liền giơ hai tay lên, trực tiếp đánh về phía Hoàng Liên Thăng.
Vút ! Kiếm quang lóe lên rồi biến mất, giữa không trung vẽ ra một đường vàng nghiêng đâm xuống mặt hồ, làm nước văng lên mấy trượng.
Mà Hoàng Liên Thăng nằm ngay giữa đường vàng, gần như không có cảm giác gì, ngực liền có thêm một lỗ kiếm, phía sau phun ra huyết tiễn.
Xoạc ! Dạ Kinh Đường vừa ra chiêu này đã tự khiến bản thân mình bị thương tích nặng nề, hoàn toàn không dám để lại sức để khôi phục cho Hoàng Liên Thăng nghịch thiên, ngay lập tức đạp mạnh chân giữa trời đánh xuống, Ly Long đao quanh eo đồng thời ra khỏi vỏ, vung ra một đường ngân mang, xuyên qua cổ Hoàng Liên Thăng.
Soạt ! Huyết văng tung tóe.
Hoàng Liên Thăng không kịp phản ứng, đã bị chặt thành hai mảnh, thân thể rơi xuống ao sen, còn đầu thì xoay tròn bay lên.
Trước khi chìm vào bóng tối vĩnh hằng, đáy mắt Hoàng Liên Thăng còn chút thần thức, trong cảnh tượng trời đất quay cuồng trước mắt, trong đầu lóe lên sự kinh hãi, khó hiểu, không cam lòng, hoàn toàn không rõ mình đã chết như thế nào.
Mà suy nghĩ cuối cùng, lại là nhớ tới câu nói của Thần Trần thiền sư trước khi đi.
Cái tên con lừa trọc chết tiệt này, nhìn người đúng là chuẩn thật nha...
Bịch ! Tùng tùng tùng...
Trong tiếng nước rơi xuống, đầu lâu rơi xuống đất.
Ao sen vừa rồi nhấp nhô sóng sánh cũng chìm vào tĩnh mịch ngay trong khoảnh khắc đó...
Bạn cần đăng nhập để bình luận