Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1506: Dài tình như nước (1)

Trong hẻm núi Thiên Môn, mấy vạn quân hai miền Nam Bắc đang giằng co, ngay cả những nơi hiểm yếu trên vách đá dựng đứng trơ trụi, cũng có vọng gác xuất hiện, dò xét động tĩnh của đối phương. Thành Tinh Tiết nằm ngay sau hẻm núi Thiên Môn, giữa quan ải và vùng quê, đâu đâu cũng là quân Đại Ngụy đang vận sức chờ phát động. Do tình hình chiến sự, thành Tinh Tiết đã bị phong tỏa.
Dù tình thế căng thẳng như giương cung bạt kiếm, nhưng hẻm núi Thiên Môn khó xảy ra giao tranh thật sự. Nội bộ thành Tinh Tiết vẫn còn tương đối ổn định. Các triều thần theo Nữ Đế đến đều tụ tập trong điện hoàng cung để bàn chính sự, suốt ngày thảo luận về tình hình Nam Bắc.
Còn ở phía sau hành cung, trong ngự thư phòng.
Mấy cung nữ thỉnh thoảng ôm tấu chương, đi đến trước bàn sách rộng lớn rồi đặt xuống.
Đông Phương Ly Nhân mặc bộ mãng phục màu bạc, ngồi ngay ngắn sau bàn đọc sách, xem kỹ tình báo từ khắp nơi gửi về. Gương mặt vốn khí khái hào hùng của nàng lúc này rõ ràng lộ thêm vài phần hoảng loạn.
Nhưng sự bất an này không phải do hai triều Nam Bắc bỗng nhiên khai chiến trở lại, mà là do tỷ tỷ hôm qua đang đốc quân bỗng nhiên bỏ đi, để lại một câu bảo nàng thay xử lý chính vụ.
Việc hai nước giao chiến là vô cùng trọng yếu, không cần nói cũng biết. Đông Phương Ly Nhân không thể nghĩ ra, còn có chuyện gì có thể khiến tỷ tỷ vào lúc này rời đi.
Bỏ đi thì cũng thôi đi, lại còn giao trách nhiệm nặng nề như vậy lên vai nàng. Đông Phương Ly Nhân tuy đã học qua thiên văn, thao lược quân trận, nhưng chung quy chỉ là lý thuyết suông. Hiện tại, đại chiến mấy chục vạn quân của hai triều, nàng nào dám tùy tiện cầm lái.
Tuy nói ngày đầu khai chiến, triều đình đã có kế hoạch cho mọi tình huống, các triều thần đều có thể xử lý, nhưng nếu có gì đó ngoài dự kiến, cần Hoàng đế tự mình quyết định, nàng chắc chắn sẽ luống cuống tay chân.
Đông Phương Ly Nhân nhìn những tin báo được gửi tới, trong lòng luôn nơm nớp lo sợ, sợ đến khi có tin quan trọng cần nàng chủ trì, nàng lại tính toán sai, lỡ mất thời cơ, từ đó trở thành tội nhân thiên cổ của Đại Ngụy.
Trong thư phòng không chỉ có một mình Đông Phương Ly Nhân. Thái Hậu xuất thân tướng môn, cùng với Thủy Nhi là đế sư, cũng bị gọi đến giúp đỡ, làm quân sư, ngồi chờ lệnh hai bên bàn trà.
Còn Bùi Tương Quân dạo này luôn ở cùng Thủy Nhi, hôm nay vốn là đến nghe ngóng tình hình, giờ cũng bị gọi tới, ngồi cùng Thủy Nhi.
May mà một buổi sáng trôi qua, chỉ có tin Lương Vương đã đến Liệu Nguyên, đang tiến về phía Bình Di thành, không có chuyện gì khác khiến mấy người phải đau đầu bày mưu tính kế.
Nhưng Đông Phương Ly Nhân không dám rời đi, ba người kia cũng không tiện bỏ về trước.
Khi Tuyền Cơ chân nhân và những người khác đang không chắc chắn, muốn ra ngoài nghe ngóng tình hình Ngọc Hổ thì Hồng Ngọc bỗng từ ngoài chạy vào, vội vàng nói:
"Điện hạ, Thái Hậu nương nương, Thánh thượng đã trở về. Còn có Dạ công tử..."
"Hả?!"
Lời vừa dứt, bốn người phụ nữ trong phòng đều ngẩn người.
Bùi Tương Quân vốn đang nghĩ Dạ Kinh Đường chắc phát điên lên rồi, nghe thấy vậy thì định lao ra, nhưng thấy tình cảnh không thích hợp, lại vội dừng bước, liếc nhìn về phía Thủy Nhi.
Tuyền Cơ chân nhân đương nhiên không có nhiều lo lắng như vậy, đứng lên đi cùng Thái Hậu nương nương về phía tẩm cung.
Đông Phương Ly Nhân nghe nói Dạ Kinh Đường và tỷ tỷ đều trở về thì lập tức đứng ngồi không yên, cũng nhanh chóng rời khỏi thư phòng, đi ở phía trước hỏi:
"Dạ Kinh Đường về rồi? Hắn ở đâu..."
"Dạ công tử..."
Hồng Ngọc định trả lời, nhưng ánh mắt có chút do dự.
Bốn người phụ nữ thấy vậy, lòng đều trầm xuống, bước chân gần như đồng thời nhanh hơn, chạy nhanh về phía tẩm điện của Thiên Tử.
Đạp đạp đạp...
Bên trong tẩm điện của Nữ Đế, các cung nữ đã bị đuổi ra ngoài, Vương thần y và Vương phu nhân thì bị gọi vào, đang xem mạch cho người đàn ông nằm trên giường.
Dạ Kinh Đường khi xuất phát thì đã ngủ thiếp đi, vì cơ thể quá sức nên gần như cưỡng ép tắt máy. Đến bây giờ vẫn chưa tỉnh, Nữ Đế không muốn quấy rầy nên trong tẩm điện, tiếng thở dường như cũng không nghe thấy.
Lúc này, Nữ Đế vừa từ quan ngoại trở về, đang rửa mặt thay quần áo trong thiên điện. Nghe tiếng bước chân từ xa lại gần, nàng liền đi ra cửa điện, từ xa đưa ngón tay lên với Ly Nhân đang chạy tới:
"Suỵt !"
Đông Phương Ly Nhân chạy trước nhất, thấy trong tẩm điện có Dạ Kinh Đường đang nằm, còn Vương thần y đang chữa trị, lòng rung động, không dám nói lớn, nhanh chóng đến trước mặt tỷ tỷ:
"Hắn thế nào?"
Tuyền Cơ chân nhân và Thái Hậu nương nương cũng sốt ruột, Bùi Tương Quân hận không thể xông vào trong, nhưng Nữ Đế không cho quấy rầy nên các nàng không tiện tự tiện quyết định, đồng loạt mở miệng hỏi han:
"Hắn hôn mê sao?"
"Dạ Kinh Đường bị thương cái gì?"
.
Nữ Đế biết mọi người lo lắng cho Dạ Kinh Đường nhất, việc tự mình suy diễn Minh Long đồ nói ra chỉ làm các nàng thêm lo lắng mà không có ích lợi gì. Lập tức bình tĩnh nói:
"Ở ngoài quan gặp Hạng Hàn Sư, đánh một trận bị thương chút, lúc về quá mệt nên ngủ thiếp đi. Vương thần y đang kiểm tra thân thể, chắc là không có gì đâu."
Đông Phương Ly Nhân thấy vậy không tiện hỏi thêm, ngược lại nhẹ chân đi lại trong hành lang, nhìn Dạ Kinh Đường sắc mặt không tốt.
Thái Hậu nương nương đây là lần đầu thấy Dạ Kinh Đường ở trước mặt con dâu mình lộ vẻ yếu đuối như vậy, mắt rơm rớm sắp khóc, nhưng ở trước mặt hai người con gái không danh phận lại không tiện biểu lộ ra ngoài, chỉ có thể nắm chặt tay Thủy Nhi cắn môi.
Bùi Tương Quân và Tuyền Cơ chân nhân cuối cùng cũng ổn trọng hơn một chút, chỉ lo lắng nhìn về xa, không có vẻ gì khác thường.
Đang đợi thì Vương thần y và Vương phu nhân lặng lẽ đi ra khỏi tẩm điện, đến gần.
Đông Phương Ly Nhân lúc này cũng không còn đoái hoài đến trưởng ấu tôn ti, chạy trước cả tỷ tỷ hỏi han:
"Dạ Kinh Đường bị thương như thế nào?"
Vương thần y là đại phu, đương nhiên nghe Nữ Đế kể tình hình thực, mục đích là xem thân thể Dạ Kinh Đường có thương tổn nào hay không. Lúc này xoa râu nói:
"Dạ Quốc Công ngoài thân thể quá độ mệt nhọc dẫn đến khí nhược mạch hư, thì không có dị thường khác. Thông thường mà nói, tỉnh dậy ăn chút đồ bổ dưỡng, nghỉ ngơi nhiều, với thể phách của Dạ Quốc Công, sẽ nhanh chóng khôi phục."
Bốn người phụ nữ lo lắng nghe vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Còn Nữ Đế vẫn chưa an tâm, hỏi tiếp:
"Nhưng có để lại bệnh căn?"
Vương thần y biết ý của Nữ Đế, ông dù là người có quyền uy trong y đạo, tự nhận không hề bỏ sót một bệnh nhân nào. Nhưng cái thứ Minh Long đồ vốn không thể lý giải theo lẽ thường, ông là một người phàm mắt thịt, cũng không dám chắc chắn tuyệt đối không có tai họa ngầm, chỉ có thể nói:
"Vi thần xem mạch không phát giác, hoặc là không có, hoặc là tạm thời chưa xuất hiện, dù là loại nào thì trong thời gian ngắn cũng không sao."
Nữ Đế nghe thấy trong thời gian ngắn sẽ không có vấn đề gì, liền hài lòng, quay đầu nói:
"Người đâu, đưa Vương thái y về phủ."
Vương thần y chắp tay thi lễ, dặn dò Vương phu nhân ở lại cho Nữ Đế làm cố vấn chữa bệnh xong liền đi theo cung nữ rời khỏi tẩm điện.
Đông Phương Ly Nhân thấy Dạ Kinh Đường không sao, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều thì yên tâm hơn không ít, muốn vào nhìn xem nhưng lại sợ quấy rầy, nên muốn đứng ngoài hành lang chờ đợi.
Nhưng Nữ Đế lại không muốn người khác được như ý, mở miệng nói:
"Các ngươi về đi. Dạ Kinh Đường cần tĩnh dưỡng, đợi hắn tỉnh, trẫm sẽ để hắn tìm các ngươi."
Đông Phương Ly Nhân cảm thấy lẽ ra nàng phải ở lại đây chờ, để tỷ tỷ đi bận rộn công việc triều chính bên ngoài, nhưng thấy tỷ tỷ có vẻ cũng đã vội vã suốt một ngày một đêm, nàng vì muốn gặp người yêu mà không cho tỷ tỷ nghỉ ngơi thì cũng không tiện, lập tức nói:
"Tỷ tỷ cũng nên nghỉ ngơi, chúng ta cáo lui trước."
Nữ Đế khẽ gật đầu, nhìn theo bốn người cùng các cung nữ rời đi. Sắc mặt bình thản nhàn nhã mới có chút thu lại, hai hàng lông mày nhíu lại lo lắng. Nhìn Dạ Kinh Đường trong phòng rồi nói với Vương phu nhân đang chờ lệnh:
"Vương phu nhân, cô đến phòng ăn nói một tiếng, bảo họ lấy một rương đồ ăn nhanh tới đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận