Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1759: Vân Ly (2)

Ầm ầm ! Rầm rầm rầm...
Không biết từ đâu mà đến, ánh nắng chiều đỏ rực cả trời, trong nháy mắt đã biến mất hoàn toàn sau lưng núi, toàn bộ thiên địa lại một lần nữa trở về với trăng sáng sao thưa, khó mà thấy được nửa điểm dị thường...
Ngay tại lúc đó, phía bên kia bầu trời.
Biển mây vô biên hội tụ dưới chân ngọn núi hiểm trở, từ trong tầng mây nhô ra đỉnh núi, tựa như một hòn đảo hoang đang trôi giữa biển mây.
Trên hòn đảo hoang có vô số hoa cỏ, nào là Tuyết Hồ hoa, Trường Sinh Thụ, bạch liên... toàn những chí bảo dưới núi, mà ở trên đỉnh núi lại giống như cỏ dại ven đường, khắp nơi có thể thấy mà chẳng ai quản lý, thậm chí còn tạo cảm giác lộn xộn.
Một mặt vách đá dựng đứng ở ngay rìa biển mây, ba bóng người đang đứng bên vách đá.
Ở giữa là một lão kiếm khách lưng đeo thanh bảo kiếm màu xanh đen, hai tay chắp sau lưng, nhìn về phía cuối chân trời đang nhấp nhô ánh hào quang, xem như thưởng thức cảnh quan tráng lệ chưa từng thấy ở dưới núi.
Còn hai người đứng phía sau thì đều là trung niên nhân, mặc trên người đạo bào trắng đen xen kẽ, có phong cách tương đồng với Ngọc Hư sơn, chỉ là diện mạo chưa từng xuất hiện ở hai triều Nam Bắc.
Hai người đeo trường kiếm, nhìn có chút tiên phong đạo cốt, lúc này đang thấp giọng trao đổi:
"Tháng trước Ngô Đạo bạn mới lên núi, sao bây giờ lại có người lên núi nữa?"
"Không giống. Dưới núi luyện cao nhất cũng chỉ đến đệ cửu trọng, đây là ‘Hóa Thần cảnh’ mới gây ra thiên tượng."
"Làm sao có thể có lão tổ mười cảnh xuất hiện ở dưới núi?"
"Có thể là lão quái chín cảnh nào đó tu luyện tà ma ngoại đạo, trốn ở trong động thiên phúc địa nào đó bế quan, bất ngờ phá cảnh không kìm được thiên tượng nên bị ép phi thăng ra ngoài..."
"Vậy chuyện này phải báo cáo lên Tông Minh, mau chóng tìm kiếm tung tích, một Tiên gia lão ma đột phá Hóa Thần cảnh dưới chân núi, ta đây là lần đầu nghe nói, nếu để hắn trưởng thành, về sau không cẩn thận sẽ biến thành một trận đại họa..."
Lão kiếm khách đứng cạnh vách đá nghe hai người nói chuyện nghi thần nghi quỷ, liền quay đầu lại, lộ ra gương mặt đã khiến cả thiên hạ kinh sợ suốt trăm năm:
"Ta cứ ngỡ, người trên núi đều là Chân Thần tiên, không nói là khám phá thế sự, đại triệt đại ngộ thì chí ít cũng nên gặp nguy không loạn, có chút đạo hạnh ra dáng. Xem ra, trên núi và dưới núi khác nhau không lớn lắm, cũng chỉ là địa phương hơi rộng, có nhiều người hơn một chút."
Hai người đang giao lưu, nghe thấy âm thanh liền xoay đầu lại, thái độ có chút khiêm tốn, một trong hai người cười nói:
"Người trên núi cũng chỉ là người, đơn giản là điểm xuất phát khác biệt mà thôi. Thiên kiêu tông môn, người nổi bật cũng không nhiều nhặn gì, có khi còn không được một phần vạn; mà những hạt giống tốt từ dưới núi giết lên, đều là những cá nhân xuất sắc nhất trong hàng ức ức người, dù cho cảnh giới tạm thời có chút chênh lệch thì cũng đều là Tiên gia cự phách không ai sánh bằng, không thể so sánh với chúng ta được, Ngô Đạo bạn thấy chúng ta non nớt cũng là chuyện thường tình."
"Bất quá Ngô Đạo bạn cũng đừng khinh thường người trên núi, những thiên kiêu như ngài đánh từ dưới lên, bên ngoài thì không nhiều nhưng cũng không ít, trong đó cũng có người tài giỏi hơn ngài đấy..."
Lão kiếm khách khẽ cười, thấy ánh hào quang tan biến, bèn chắp tay sau lưng rồi bước xuống núi:
"Người lợi hại hơn ta, không ở chỗ này, mà ở quê hương ta."
"Ha ha!"
Hai trung niên cười đáp, cũng không phản bác, nhưng rõ ràng không tin vào lời này cho lắm.
Dù sao kiếm khách trước mặt đột nhiên đến tông môn với khí thế hùng hồn, còn làm cho tông chủ cũng phải khiếp sợ, nếu không phải đối phương tự giới thiệu khách khí thì họ đã nghĩ rằng có lão quái tiên môn nào đó đến diệt môn rồi.
Nếu dưới núi mà còn có người lợi hại hơn lão kiếm khách này, vậy trừ khi đó là lão ma Tiên gia vừa dẫn phát thiên tượng ban nãy... Hai người nghĩ tới đây, lại quay đầu nhìn về phía biển mây vô biên, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Lão kiếm khách không nói gì nhiều, đi thêm vài bước rồi hỏi:
"Các ngươi xác định lão tổ nhà ngươi, chính là người ta muốn tìm?"
"Ngô Đạo bạn yên tâm, tổ sư khai sơn của chúng ta, theo thời gian mà biến đổi, rất phù hợp với lời ngươi miêu tả, chỉ là hiện giờ đang bế quan không thể làm phiền. Chỉ cần Ngô Đạo bạn chịu bái nhập tông ta thì mọi chuyện đều dễ thương lượng..."
"Bái sư thì khỏi đi, làm cả đời thiên hạ đệ nhất quen rồi, không quen làm kẻ dưới."
"Cũng dễ hiểu thôi, làm lão tổ cũng được mà..."
"Hình như chỗ các ngươi đang thiếu người thì phải."
"Ai, tông môn mới khai tông lập phái gần hai trăm năm, đặt trên núi thì chẳng là gì cả, tất cả đều nhờ một mình lão tổ chống đỡ, Ngô Đạo bạn với lão tổ là đồng hương, tuy tông môn không cung phụng nhiều đãi ngộ nhưng nếu đồng hương gặp cố tri thì cũng nên giúp đỡ một tay chứ nhỉ..."
Mặt trời mọc rồi lại lặn, chớp mắt đã đến ngày thứ hai.
Trên đỉnh núi gió lạnh gào thét, tuyết lông ngỗng phủ kín cả bầu trời, tầm nhìn không quá vài trượng.
Một bóng người gầy gò, mặc một chiếc váy bông mỏng manh, đang cố gắng leo lên đỉnh núi giữa lớp tuyết sâu đến đầu gối, trên lưng còn cõng một nam tử cao lớn hơn nàng rất nhiều.
Mà Điểu Điểu lông trắng như tuyết thì sợ hãi tản mất nên không dám chạy lung tung, dùng móng vuốt ghim vào sau cổ áo của nam tử, kích động đôi cánh ra sức bay lên trên, cố gắng giảm bớt gánh nặng cho cô nương đang khó nhọc leo núi.
Chiết Vân Ly không hề bị thương, nhưng ở nơi núi tuyết băng giá, lại không có đường đi để lên núi, dù nàng có võ nghệ cao cường thì vẫn bị lạnh cóng run lẩy bẩy, hơi thở ra thì kết thành sương trắng trên tóc, hô hấp cũng khó khăn, đầu óc choáng váng, sợ rằng sẽ ngủ mà chết cóng, chỉ có thể vừa đi vừa nói:
"Nếu lạc đường không tìm thấy gì ăn, ta sẽ nướng ngươi. Phật gia còn có điển cố ‘cắt thịt nuôi ưng’, hay là ngươi cũng nên ‘cắt thịt cứu chủ’ nhỉ?"
"Chít chít?"
Điểu Điểu cả thân đầy lông, cực kì sợ nóng nhưng lại hoàn toàn không sợ lạnh, nghe thấy lời nói vô lương tâm của nàng thì mắt đầy kinh hãi, bất quá thấy nàng cõng Dạ Kinh Đường quả thật rất vất vả, cũng không có giẫm đạp nàng.
"Không lắc đầu nghĩa là chấp nhận, chút nữa ta sẽ đi kiếm củi lửa..."
"Chít chít?!"
Một người một chim cứ thế nói nhảm, đã trèo không biết bao lâu rồi, vẫn chưa thấy đỉnh núi đâu, mà phía sau lại truyền đến động tĩnh:
"Hô !..."
Chiết Vân Ly giật mình, vội dừng lại trên sườn dốc tuyết phủ, quay đầu dò xét:
"Kinh Đường ca?"
Dạ Kinh Đường đang ghé vào lưng Vân Ly, sắc mặt trắng bệch như giấy lộ vẻ mệt mỏi suy nhược, lông mi giật giật rồi mới mở mắt ra, nhìn thế giới trắng xóa mênh mông, khàn giọng hỏi thăm:
"Chúng ta... Đến tiên giới rồi sao?"
Chiết Vân Ly thấy Dạ Kinh Đường tỉnh lại, liền thở phào nhẹ nhõm, quay đầu tiếp tục bò lên núi, đáp:
"Tiên giới chắc là cảnh xuân tươi đẹp, khắp nơi đều có tiên tử xinh đẹp như hoa chứ sao lại hoang vu như thế này được. Đây là một ngọn núi cao, vừa rồi chúng ta rơi xuống, ta đang leo lên đấy..."
Dạ Kinh Đường nghe những lời này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời âm thầm cảm nhận tình trạng cơ thể.
Trên đường tới đây, để tránh khỏi trói buộc của thiên địa, hắn đã phong bế toàn bộ khí mạch ở cảnh giới thứ mười, đem khí vận hành trong người đuổi ra ngoài.
Nhưng cỗ khí kia đã lan tỏa khắp toàn thân, hòa vào khí kình vốn có của hắn không phân biệt được, hắn không cách nào tách chúng ra hoàn toàn, cũng chỉ có thể khiến nó hoàn toàn tan mất. Hiện tại hắn đang trong tình trạng kiệt sức mệt lả, tuy không còn bị ảnh hưởng bởi ngoại lực nhưng ngay cả chút sức lực đưa tay lên cũng không có, muốn hồi phục còn phải nghiêm túc luyện công, ăn thêm mấy bữa mới bù đắp được.
Phát hiện Vân Ly mồ hôi đầm đìa, đang leo lên núi tuyết rất vất vả, Dạ Kinh Đường đường đường là một đại trượng phu, đâu có để cô nương cõng mãi, liền trước tiên sờ vào eo Vân Ly.
Vân Ly là một hiệp nữ giang hồ, luôn mang theo những vật dụng khẩn cấp cần thiết, trong đó có một túi lương đan nhỏ.
Dạ Kinh Đường lấy ra một viên, bỏ vào miệng nhai nuốt sống, theo dòng nhiệt chạy xuống bụng, cảm giác đói khát được giải quyết, thân thể mệt mỏi cũng bắt đầu tiêu tan, hắn vỗ nhẹ vai Vân Ly:
"Ta tự đi được rồi."
Chiết Vân Ly cũng đã rất mệt mỏi, thấy vậy bèn thả Dạ Kinh Đường xuống, vịn cánh tay hắn để.
Bạn cần đăng nhập để bình luận