Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1408: Đấu võ mồm (2)

Nữ Đế vịn Dạ Kinh Đường đi đến dưới tảng đá lớn, hừ nhẹ nói:
"Cái này cần trách nàng, mời nàng ăn cơm nàng không đến, tự ý làm chủ chạy loạn, kết quả làm ngươi bữa cơm đoàn viên cũng chưa ăn thành..."
"Cũng không thể nói như vậy, ngoài ý muốn thôi..."
"A ! ngươi vẫn rất quan tâm nàng cảm thụ, sợ nàng trong lòng băn khoăn?"
"Ai..."
Tiết Bạch Cẩm ngồi ở bên cạnh, bị lời nói của hai người làm cho thật sự có chút tâm tư không yên, rất muốn đem vị Nữ Hoàng đế này đuổi qua một bên.
Nhưng Dạ Kinh Đường ở giữa giảng hòa, nàng cũng không tiện làm mất mặt Dạ Kinh Đường, lập tức vẫn là giữ vẻ lạnh lùng không nói một lời, kéo cổ áo Dạ Kinh Đường ra xem thương thế.
Nội thương của Dạ Kinh Đường cơ bản khôi phục, một chút vết thương ngoài da không tính là gì, đưa tay từ chối nói:
"Ta tự mình làm là được rồi, ngươi cứ xem đồ. Minh Long đồ sẽ xuất hiện sơ suất gì, thần tiên cũng đoán không ra, vạn nhất lát nữa hậu kình kéo đến, tẩu hỏa nhập ma đánh ta chết thì làm sao bây giờ..."
Lúc này Tiết Bạch Cẩm mới bỏ việc băng bó, cầm Minh Long đồ lên, cẩn thận quan sát.
Nữ Đế kéo áo choàng Dạ Kinh Đường ra, lấy khăn tay lau lau vết máu, lại từ sau thắt lưng hắn lấy ra thuốc trị thương, phát hiện mang theo một cuộn băng gạc nhỏ đang ướt, liền nhìn về phía Tiết Bạch Cẩm đối diện:
"Này, xé cho ta một mảnh váy của ngươi."
Quần áo Dạ Kinh Đường và Nữ Đế đều ướt đẫm, mà váy Tiết Bạch Cẩm để dưới tảng đá lớn, phần lớn vẫn còn ướt, muốn băng bó khẳng định phải dùng váy nàng.
Thấy vậy Tiết Bạch Cẩm cũng không nói nhiều, đưa tay kéo một nửa phần dưới váy xuống, khiến váy dài biến thành váy ngắn quá gối, đặt mảnh vải trắng như tuyết vào trong ngực Dạ Kinh Đường.
Ngọc Hổ xé vải thành mảnh dài để dễ băng bó, tiện thể liếc bắp chân Tiết Bạch Cẩm:
"Thời tiết này còn mặc quần dài, như bà già mấy chục tuổi ấy, không thấy nóng sao?"
Dạ Kinh Đường rõ ràng cảm thấy khóe mắt Băng Đà Đà giật giật, giơ tay lên nói:
"Hành tẩu giang hồ mà, mặc quần dài cưỡi ngựa tiện hơn..."
Nữ Đế băng bó vết thương trên vai, thấy Dạ Kinh Đường một mực giúp cô nàng muộn hồ lô đối diện hòa giải, ánh mắt có chút không vui:
"Ngươi cứ bênh nàng phải không?"
Dạ Kinh Đường nháy nháy mắt, thầm nghĩ: Ta mà bênh ngươi, chẳng phải hai người liên thủ trêu chọc cô nàng muộn hồ lô rồi? Chọc thật thì nàng đâu dám đánh ngươi, nhưng lại dám đánh ta chứ?
Bất quá lời này khó nói ra miệng, Dạ Kinh Đường thấy Ngọc Hổ hình như cảm thấy hắn bất công thật, thêm chút suy tư, không tìm ra được lời nói phù hợp, dứt khoát nhích lên phía trước.
Ba ! Đôi môi chạm nhau, cảm giác mềm mại thoáng qua rồi biến mất.
Sa sa sa ! Màn mưa bỗng nhiên tĩnh lặng lại.
Tiết Bạch Cẩm đang nghiêm túc xem đồ, ánh mắt giật giật, sau đó không chút động tĩnh quay người đi, lưng quay về phía hai người, đáy mắt rõ ràng có ba phần xấu hổ, dường như đang thầm nghĩ - xấu hổ cái gì, xì...
Nữ Đế thì rõ ràng sửng sốt một chút, nhìn Dạ Kinh Đường từ trên cao, một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, khẽ liếm môi đỏ, trên mặt nhiễm một vệt hồng, trông có vẻ như muốn nói:
"Ngươi thật to gan!"
Nhưng Tiết Bạch Cẩm ở bên cạnh, còn đang ra vẻ xấu hổ "ta không nên ở chỗ này", nàng liền ép tạp niệm xuống, nghĩ ngợi một chút rồi tiến gần lên phía trước.
Tư !
Dạ Kinh Đường bất ngờ bị "ba" một cái, vốn chỉ muốn chặn miệng Ngọc Hổ, để nàng đừng ăn giấm nhạy cảm, tiện thể hươu con xông loạn một hồi, không có tâm tư đi khiêu khích Băng Đà Đà, thật không ngờ Ngọc Hổ gan lại lớn thế, trực tiếp liền đảo khách thành chủ.
Băng Đà Đà ngồi bên cạnh, hắn ôm cô nương gặm có chút không thích hợp, còn muốn đưa tay từ chối cho lịch sự, kết quả Ngọc Hổ lại rất bá đạo, tay phải vịn cằm liền thân, còn hơi nghiêng đầu, có vẻ vụng về cạy mở miệng, xem ra tạp thư cũng xem không ít.
Đối mặt khiêu khích như vậy, Dạ Kinh Đường có chút chống đỡ không nổi, hai tay khẽ nâng lên ra hiệu đừng làm loạn đừng làm loạn, nhưng miệng vẫn ngoan ngoãn phối hợp.
Tư tư ! Hai người hô hấp nhân tạo chưa đầy một lát, bên cạnh Tiết Bạch Cẩm cũng đã nắm chặt song quyền, gân xanh mu bàn tay nổi lên, quay đầu lạnh giọng nói:
"Ngươi đã băng bó xong chưa? Không xong thì tránh sang một bên, đừng trì hoãn thương thế của hắn."
Nữ Đế muốn chính là Tiết Bạch Cẩm nghiến răng nghiến lợi xấu hổ khó tả, lập tức thả bờ môi ra trước, liếc nhìn Tiết Bạch Cẩm, rồi bưng mặt Dạ Kinh Đường "Ba ba" hai cái:
"Chúng ta thân mật, mắc mớ gì tới ngươi? Ăn giấm đấy à?"
"Ngươi..."
Dạ Kinh Đường thấy hai người này đã dừng lại vẫn không thôi, cũng hết cách, kéo Ngọc Hổ trở về ngồi cạnh mình, tâm bình khí hòa lại lần nữa khuyên can:
"Thân mật thì để lát nữa nói, cứ bàn chuyện chính sự trước đi. Thế nào, ngươi sai bao nhiêu?"
Tiết Bạch Cẩm trừng Nữ Đế vài lần không chút sợ hãi, đè cơn nóng giận xuống, đưa lại Dục Hỏa đồ cho Dạ Kinh Đường:
"Sai không nhiều, cũng không nhất định là sai, như ta đã nói với ngươi, có vài phương pháp, chắc là càng hợp với bản thân, nhưng không xác định có tai họa ngầm hay không, nên chỉ có thể dựa theo đồ mà luyện.
Việc chưa có ai suy diễn thành công, ta đánh giá vấn đề nằm ở chỗ trên kia. Trong tình huống không có Minh Long đồ, võ nhân tự mình suy diễn, đều là dựa trên cảm ngộ của mình mà phỏng đoán bước tiếp theo, người thiên phú cao, luôn có thể suy diễn ra vài bước càng hợp với cơ thể, khiến cho phương hướng xuất hiện sai lệch, nhưng lại không đủ sức đi tiếp, kết quả là đi càng xa sai sót càng lớn, cho đến khi vào ngõ cụt, lại không biết sai ở chỗ nào.
Theo ta thấy, người có thể tự suy diễn Minh Long đồ một cách hoàn toàn chính xác, là đã có nội tình và thiên Địa cảm ngộ của người tạo ra Minh Long đồ rồi; mà người không có loại nội tình này, dù học thế nào cũng là "biết thế mà không biết tại sao", tự suy diễn tất nhiên xảy ra sự cố, còn ai mà may mắn đoán trúng hết, e là mấy ngàn năm cũng chẳng ra một người..."
Chính Dạ Kinh Đường cũng đã suy diễn rồi, nên sâu sắc cảm nhận được thuyết pháp này, nhưng đối với câu cuối cùng thì không hề gật bừa:
"Ta có tuyệt đối khí cảm, ta nói đúng, Minh Long đồ toàn viết sai hết, ta cảm thấy ta..."
"Ngươi đừng có cảm thấy!"
Tiết Bạch Cẩm còn chưa kịp lên tiếng, Nữ Đế đã giơ ngón tay lên trước, ánh mắt nghiêm túc:
"Trước khi xảy ra chuyện, tất cả các võ phu đỉnh phong đều cảm thấy mình có thể đi, bao gồm cả ta. Nhưng về sau một thời gian ngươi sẽ rõ, Nghịch thiên Môn đường có thể giúp người trường sinh bất tử, tuyệt đối không hề đơn giản như vậy, có vấn đề tới thì ngươi hối hận không kịp đâu."
Dạ Kinh Đường cười nói:
"Ta đây tự nhiên rõ, cho nên ta cảm thấy mình đúng, cũng vẫn thành thật dựa theo Minh Long đồ mà luyện, không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không đi vào loại đường chặt đầu kia."
Tiết Bạch Cẩm hơi suy xét nói:
"Ngươi đã luyện năm tấm Minh Long đồ, còn thiếu một tấm Minh Thần đồ nữa là đủ, chắc là trên đời này không ai có thể ép ngươi phải suy đoán ba tấm đồ phía sau, trừ phi ngươi chỉ còn nửa bước nhập thổ, muốn trường sinh bất tử kéo dài tính mạng."
Nữ Đế nói:
"Minh Long đồ có chín tấm, ba tấm phía sau đã thất truyền từ lâu, ngươi đã từng gặp Phụng Quan Thành, có hay không ông ta có?"
Tiết Bạch Cẩm lắc đầu:
"Phụng Quan Thành là một võ phu thuần túy, nếu không bị chúng ta kéo xuống, có thể về sau trở thành người tạo ra Minh Long đồ, mà còn nghi ngờ ông ta cất giấu Minh Long đồ, đè ép toàn bộ giang hồ để tránh hậu nhân đuổi kịp, là quá coi thường Phụng Quan Thành rồi."
"Chuyện này cũng giống như Dạ Kinh Đường ngươi sẽ sợ người khác luyện đao pháp nhanh hơn siêu việt ngươi, nên từ đó phong đao giang hồ, không cho người khác đi con đường này nữa?"
Dạ Kinh Đường lắc đầu:
"Hiên Viên Triều còn không làm loại chuyện mất mặt này, sao ta lại làm chứ. Sợ bị người mới vượt qua thì chỉ có thể nỗ lực ngược dòng đi lên phía trước; dùng phương pháp cắt đứt dòng sông để ngăn người mới, cũng không xứng gọi là võ phu, làm sao có thể lên được đỉnh núi..."
"Thì đúng rồi đấy thôi..."
Ba người cứ như thế nói chuyện phiếm một lúc, vai của Dạ Kinh Đường cũng được băng bó xong xuôi.
Tiết Bạch Cẩm ngồi một bên, cảm thấy mình hình như có chút vướng víu, liền nhìn ánh chiều tà ở nơi rất xa:
"Ngày mai ta đi đây. Vân Ly tối qua ở ngoài cửa có nói, muốn cùng ngươi ra ngoài xông xáo giang hồ, ta lúc đó không đáp, bây giờ nghĩ lại, Vân Ly cũng không nhỏ nữa, ngươi nếu không ngại phiền phức, thì mang nó đi ra ngoài xông xáo."
Nữ Đế nghe thấy lời này, dò hỏi:
"Ngươi không sợ đồ đệ của ngươi với hắn sẽ tốt hơn đấy à?"
Tiết Bạch Cẩm kỳ thật cảm thấy Vân Ly và Dạ Kinh Đường rất xứng đôi, nếu không phải Ngưng Nhi nhanh chân đến trước, nàng sớm đã tác hợp. Đối mặt vấn đề của Nữ Đế, nàng đứng dậy vỗ vỗ váy:
"Duyên phận là thiên định, đồ đệ rời núi, đường đi là do nó tự chọn, sư phụ sao quản được, có lo lắng cũng vô ích thôi. Giang hồ tạm biệt."
Dạ Kinh Đường nhớ lại cảnh tiễn biệt, lại bị Ngọc Hổ kéo lại, liền khoát tay:
"Một đường cẩn thận, chúng ta gặp lại ở Bắc Lương."
Tiết Bạch Cẩm dừng bước, quay đầu, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng vô song:
"Ngươi gặp lại ta, chắc chắn là lúc ngươi gặp đại nạn, ta tới giải vây cho ngươi. Cho nên chúng ta tốt nhất vẫn là không nên gặp nhau, ai đi đường nấy, đừng ai cản trở ai."
Dạ Kinh Đường nghĩ chuyện mình đi giải vây cho Tiết Bạch Cẩm cũng có thể, nhưng nếu nói vậy thì Băng Đà Đà chắc sẽ không phục, lập tức vẫn là mỉm cười, chắp tay làm lễ giang hồ.
Tiết Bạch Cẩm nhìn Dạ Kinh Đường một chút, thật ra muốn nói tiếng cảm ơn, dù sao Dạ Kinh Đường bữa cơm đoàn viên cũng chưa được ăn, nửa đêm mò đến để quan tâm an nguy của nàng là thật.
Nhưng Nữ Hoàng đế ở bên cạnh, nói những lời bí mật này không thích hợp, cuối cùng vẫn là từ trên núi phóng người nhảy lên, mấy cái lên xuống liền hóa thành một đạo cầu vồng trắng, xuyên qua màn mưa lờ mờ bay về phía Tinh Tiết thành.
Theo một người rời đi, trên dãy núi càng thêm yên tĩnh. Dạ Kinh Đường tựa vào trên tảng đá đưa mắt nhìn, cho đến khi thân hình Tiết Bạch Cẩm biến mất, mới quay đầu, nhìn về phía Ngọc Hổ bên cạnh:
"Chúng ta cũng trở về thôi."
Nữ Đế không hề có ý định rời đi, dáng vẻ nhàn tản lúc nãy cũng biến thành vẻ uy nghiêm của người trên cao nhìn xuống:
"Vừa rồi ai bảo ngươi hôn ta?"
"Ấy..."
Dạ Kinh Đường nháy mắt:
"Nhất thời không kìm được tình cảm, hôn một chút thôi, cuối cùng không phải ngươi cũng đáp lễ lại rồi sao..."
Nữ Đế đâu phải là dạng người mềm yếu nhu mì gặp chuyện khó, nàng hơi đứng dậy, trực tiếp mặt đối mặt ngồi lên đùi Dạ Kinh Đường, ngón tay nhẹ nhàng cọ lên má Dạ Kinh Đường, giọng ngự tỷ không nhanh không chậm:
"Ta biết ngươi có ý với ta. Nhưng trong cung nữ tử, không có chuyện cùng gả cho một chồng, quý phi và Vương phi ngươi chỉ có thể chọn một, nếu không cho dù Thánh thượng có đồng ý, ngươi cũng không thể ngăn miệng thiên hạ lại."
Chỉ có khi ngươi nắm quyền độc tài, cả triều đình Nam Bắc không ai dám nói với ngươi một chữ "Không", ngươi mới có thể làm điều mình muốn, bộc lộ dã tâm; đến lúc đó không nói mấy nữ tử trong cung, coi như ngươi mang toàn bộ Thái hậu và hoàng hậu Bắc Lương về, phong làm thiếp, hàng đêm chà đạp, sử sách cũng sẽ nói ngươi đối đãi tốt với hoàng thất Bắc Lương, không tùy tiện giết cung nhân, hiểu chưa?"
Dạ Kinh Đường hiểu ý của Ngọc Hổ, có chút bất đắc dĩ nói:
"Ta đâu phải là loại quỷ háo sắc, đi cướp cung nhân Bắc Lương làm gì. Được rồi, ta biết rồi, chúng ta về đi."
Nữ Đế khẽ gật đầu, nhìn gương mặt tuấn tú của Dạ Kinh Đường, nghĩ ngợi rồi lại nói:
"Tùy ý mạo phạm, đương nhiên phải trả gấp bội, nếu như chỉ một đổi một, làm sao chấn nhiếp được lũ đạo chích?"
"Ừm?"
Dạ Kinh Đường có chút mờ mịt.
Ngọc Hổ lập tức không nói gì, ngầm hiểu ý tứ ngươi đánh ta một cái, ta liền phải trả lại ngươi hai cái, thế là bưng mặt bắt đầu sàm sỡ muội phu. Dạ Kinh Đường suy nghĩ một chút, cảm thấy không đúng, liền ấn môi Ngọc Hổ xuống:
"Sao lại không đúng cái này? Trả gấp bội là hôn hai cái, vừa rồi ngươi đã ba ba ba hôn ba lần rồi..."
Nói còn chưa dứt lời, miệng liền bị ngăn lại. Lần này không ai quấy rầy, Nữ Đế có vẻ rất nhập tâm, nghiêm túc ngậm lấy môi, cảm thụ sự gắn bó như môi với răng, để tránh lần đầu tiên hôn môi của đời này lại không để lại chút hình ảnh nào. Dạ Kinh Đường hết cách với Ngọc Hổ, ánh mắt có chút bất đắc dĩ, không thể cự tuyệt, bèn để tay lên lưng nàng, rồi lại thuận thế trượt xuống phía trước, nắm lấy đôi gò bồng đảo. Xoa bóp. Nữ Đế rất phân minh thưởng phạt, thấy Dạ Kinh Đường lại chủ động, liền buông đôi môi đỏ mọng ra, đưa tay nhéo nhéo ngực Dạ Kinh Đường, nghiêm túc nói:
"Nếu còn lần sau, tự mình về nhà tắm rửa sạch sẽ, chờ kiệu đón vào cung. Cung nhân không phải dễ làm, không chỉ hầu hạ phi tần Thánh thượng, còn có ba ngàn cung nữ, tự ngươi tốt nhất nên cân nhắc một chút..."
Ba ngàn cung nữ... Dạ Kinh Đường nghe thấy lời này, cũng không biết đáp lại thế nào, hơi đưa tay:
"Rõ rồi, lần sau không thể theo tiền lệ này nữa, đi, trở về thôi."
Nữ Đế khẽ gật đầu, đứng dậy từ bên cạnh tảng đá lớn cầm lại chiếc ô giấy dầu, ngước mắt nhìn phương bắc lờ mờ thấy bóng dáng núi sông, suy nghĩ rồi mở miệng nói:
"Nghe nói văn đàn Hồ Đông, không kém Giang Châu bao nhiêu, ngươi đến đó, đừng quên sao chép vài bài thơ hay lời văn về cho ta nghe, thơ càng hay, ban thưởng càng nhiều."
Dạ Kinh Đường đi đến bên cạnh, tiếp nhận ô giấy dầu che trên đầu Ngọc Hổ, nhìn vùng quê vô biên, đưa tay làm tư thế ôm lấy chất thơ, cuối cùng lại buông xuống, cười nói:
"Cái đồ ngốc nghếch đen này."
"...?"
Nữ Đế khẽ liếc mắt, có chút mất hứng đi xuống núi:
"Bị Ly Nhân ép khô rồi hả?"
"Đâu có, ta có phải là thi tiên đâu, sao có thể há mồm là ra... A đúng rồi: Quân không thấy, Hoàng Hà chi thủy trên trời xuống, cuồn cuộn chảy đến biển không trở lại. Quân không thấy, nhà cao gương sáng buồn tóc bạc, sáng như tóc xanh tối đã thành tuyết..."
Nữ Đế hai mắt sáng lên, bước chân cũng chậm lại mấy phần, kéo tay Dạ Kinh Đường đang giương ô:
"Hoàng Hà ở đâu?"
"Một con sông ở Tây Hải chư bộ, nước Thổ Lưu quanh năm đều là màu vàng."
"Nha..."
"Đừng hỏi nhiều, nghe cho kĩ nè... Ừm... Xong, đoạn sau quên rồi... Ài ài, sao vậy?"
Bịch !
Theo hai người rơi xuống, nữ tử bị trêu chọc liền bắt đầu nghiêm hình bức cung.
Kết quả hai người trực tiếp rơi vào dòng nước sông cuồn cuộn, tung tóe bọt nước, sau đó hai tiếng kêu lên, liền theo dòng nước cuồn cuộn dần dần trôi đi, cho đến khi ẩn vào chỗ sâu trong màn mưa:
"Có nói không?"
"Dài quá, quên thật rồi..."
"Quên thì ngươi không nên ngẩng đầu lên!... Nói mau ! Có phải là muốn lợi ích không? Hừ hừ?"
"Đây không phải chuyện có hay không thân thể..."
Ba!
"A đúng, nhớ ra rồi..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận