Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1710: Buổi chiều chuyện phiếm (2)

"Ai, sao lại ghét bỏ, cái này không giống."
"Hừ!"
Chiết Vân Ly ôm cổ, nghiêng đầu dò xét gương mặt Dạ Kinh Đường:
"Ta trước kia còn tưởng rằng, Kinh Đường ca là người ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, tuân thủ nghiêm ngặt lễ tiết chính nhân quân tử, hiện tại mới phát hiện, Kinh Đường ca vẫn rất xấu sao."
Dạ Kinh Đường cau mày nói:
"Sao có thể nói xấu. Lẫn nhau lưỡng tình tương duyệt, thân cận một chút rất bình thường mà."
"Vậy Kinh Đường ca vì sao đối ta lại hữu lễ số vậy? Từng cử chỉ đều cẩn thận từng li từng tí giống như làm chuyện tồi tệ ấy?"
"Ấy..."
Dạ Kinh Đường nháy nháy mắt:
"Ngươi còn nhỏ..."
"Ta chỉ nhỏ hơn ngươi hai tuổi thôi, ngươi cho rằng ngươi lớn lắm sao?"
Chiết Vân Ly ánh mắt chuyển hướng nơi khác, hiện lên ba phần u oán:
"Hay là Kinh Đường ca yêu thích một lòng, chỉ thích mấy đại tỷ tỷ mông ngực to lớn, chướng mắt muội muội ta? Hoa tiểu thư cũng đâu có lớn bằng ta..."
Dạ Kinh Đường bị Vân Ly Vân Ly cái giọng điệu này làm cho, cũng không biết nàng là đang nói đùa hay là thật đang hỏi, chậm rãi bước đi trong lúc ấp úng:
"Cái này không liên quan tới dáng người, chủ yếu là phải hợp ý nhau, ngươi lại không thích ta, ta sao có thể đối với ngươi vô lễ."
Chiết Vân Ly đối diện với lời này, có chút không tốt trả lời, suy nghĩ một chút nói:
"Kinh Đường ca theo đuổi ta, ta mới có thể nghĩ xem có nên nhận không, sau đó còn hỏi ý kiến trưởng bối, có cô nương nào lại không hỏi ý kiến người lớn chủ động như vậy chứ. Kinh Đường ca có thích ta hay không?"
Cuối cùng câu này "có thích hay không", ngữ khí cổ linh tinh quái, giống như nam nữ trêu đùa nhau, ai mà thật lòng coi là thật thì kẻ đó thua.
Dạ Kinh Đường đoán không được Vân Ly hư thực, gật đầu thì Vân Ly khẳng định nói đùa ngươi làm sao lại coi là thật, lắc đầu thì Vân Ly sợ là trực tiếp thương tâm đến chết, lập tức có chút tình thế khó xử.
Chiết Vân Ly thấy Dạ Kinh Đường trầm mặc, lại xích lại gần mấy phần:
"Có phải vì sư nương?"
"Ừm?!"
Dạ Kinh Đường dừng bước chân, quay đầu:
"Cái gì mà vì sư nương?"
Chiết Vân Ly khẽ hừ nhẹ một tiếng, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt Dạ Kinh Đường:
"Ta thông minh thế này, ngươi thật coi ta cái gì cũng không biết à? Trước kia tại ngõ Song Quế ở, ánh mắt Kinh Đường ca nhìn sư nương đều là sáng lấp lánh, sư nương còn hay cho ta tiền tiêu vặt, thường xuyên kêu ta ra ngoài dạo phố, đây đâu phải tác phong của sư nương. Còn cái gì tu giường nha, điểm huyệt cho ta ngủ nha..."
Đáy mắt Dạ Kinh Đường thoáng hiện vẻ xấu hổ, anh ta lựa lời nói, tiếp tục đi theo con hẻm nhỏ:
"Lúc đó ta mới từ Lương Châu đến, chưa thấy cô nương nào xinh đẹp như vậy, bỗng nhiên gặp được giang hồ đệ nhất mỹ nhân, không thần hồn điên đảo mới là lạ. Ừm... Lúc ấy ngươi mới mười bốn mười lăm, ta cũng không thể nảy sinh ý đồ biến thái với ngươi được, sau đó thì..."
Chiết Vân Ly thấy Dạ Kinh Đường rốt cuộc thừa nhận, giữa đôi lông mày hiện lên vài phần thất vọng, nàng áp mặt lên bờ vai Dạ Kinh Đường, nhìn sườn mặt anh ta:
"Ta với sư nương chẳng thân thiết gì, vậy mà có thể nuôi ta thành người, đã là quá ơn tình rồi. Sư nương với sư phụ cũng không phải vợ chồng thật sự, chỉ là cải trang thôi, vốn ta và Lục di, Phạm di cũng không khác nhau, với ta mà nói chỉ như tỷ tỷ. Nàng có người thích, ta kỳ thực không ngại, thậm chí còn rất vui nữa là, cho nên tới giờ đều giả bộ như không biết, để cho nàng đỡ thấy ngại. Bất quá..."
"Bất quá cái gì?"
Bất quá sư phụ thì là sư phụ ruột.
Chiết Vân Ly nhẹ nhàng hít vào một hơi, không nói tiếp, mà nói:
"Sư nương cảm thấy thua thiệt ta, tập trung tinh thần xúi giục sư phụ, muốn gả ta cho Kinh Đường ca. Tuy nói ‘sư mệnh khó cãi’ nhưng ta mà nghe theo sư mệnh thì chẳng phải loạn hết cả lên rồi? Nếu mấy vị Nữ Đế, Nữ Hoàng đế biết chuyện này, còn chẳng cười chết bọn Đại Yến ta?"
Dạ Kinh Đường đối mặt với loại tình huống này, ngoài mặt thì gió thoảng mây bay, trong lòng hẳn là đang bận suy nghĩ, anh chần chừ một chút rồi vẫn nói:
"Sao lại thành trò cười được, ta với Lục tiên tử quen biết lúc đó, nàng còn không biết ta có quan hệ gì với Tĩnh Vương, sau đó chúng ta..."
Chiết Vân Ly bới móc lời ra được, lập tức ngẩng đầu lên, vẻ u oán ỉu xìu đã biến mất hết:
"Ta biết ngay là ngươi và Lục di có gian tình, lộ mặt thật rồi nhá!"
Dạ Kinh Đường trong nháy mắt cạn lời, bất đắc dĩ thở dài:
"Ta chỉ lấy ví dụ vậy thôi, ta giờ cũng sắp vô địch thiên hạ rồi, lời ta chính là quy tắc, trên giang hồ ai dám nói xằng nói bậy..."
Chiết Vân Ly đưa tay chặn lại lời nói, cau mày nói:
"Ý của Kinh Đường ca là gì? Khuyên ta, để ta chấp nhận loại quan hệ lộn xộn kia? Vậy chẳng phải chứng tỏ, trong lòng ngươi vẫn còn chút ý đồ xấu xa với muội muội ta?"
Dạ Kinh Đường không ngờ tiểu Vân Ly cũng lắm chiêu nhiều trò, nửa thật nửa giả, công phu hỏi đông hỏi tây xuất thần nhập hóa, nói chuyện nãy giờ anh vẫn không nhìn ra Vân Ly thật tình thổ lộ hay là nói đùa, ngược lại bản thân đã hoàn toàn khai ra hết rồi.
Dạ Kinh Đường cố ý giấu giếm Vân Ly, kỳ thực trong lòng cũng có chút áy náy, nên liền thản nhiên nói:
"Biết nhau lâu như vậy rồi, ta cũng đâu phải chính nhân quân tử, thấy cô nương xinh đẹp thì nảy sinh ý đồ cũng rất bình thường. Bất quá phát ư tình dừng ư lễ, nếu ngươi không thích ta đương nhiên sẽ không ép."
Chiết Vân Ly cằm đặt lên trên vai, có chút nhún vai:
"Ta thích hay không thích có ích gì đâu, chuyện hôn sự, phải nghe theo ‘Phụ mẫu chi mệnh, môi chước chi ngôn’, nếu sư phụ không đồng ý, thì dù ta có ngưỡng mộ thế nào cũng không thể cãi lời mà tự đi lấy chồng được, nếu sư phụ quyết định, ta không thích Kinh Đường ca, cũng phải nhắm mắt làm ngơ mà chịu đựng thôi chứ."
"Sao lại nói vậy, sư phụ ngươi sao lại ép ngươi gả cho người không thích?"
"Chuyện này cũng khó mà nói được, nếu sư phụ thật sự ép ta gả cho Kinh Đường ca, thì Kinh Đường ca vui vẻ chấp nhận hay là sẽ thẳng thắn từ chối?"
Dạ Kinh Đường bị hỏi đến không nói được gì, có cảm giác như là tông sư đánh với Võ Thánh, thoạt nhìn chuyện trò vui vẻ, thực chất lại từng bước giết người, mỗi lời nói đều nằm trong tính toán của đối phương, trả lời kiểu gì cũng thiệt. Cho nên chỉ có thể nói ngược lại:
"Chuyện nhân duyên nên tự mình làm chủ, ta đến lúc đó khẳng định sẽ hỏi xem ngươi nghĩ thế nào..."
Chiết Vân Ly trò chuyện vài câu, vẻ mặt thì rạng rỡ, nội tâm kỳ thực vẫn rất phức tạp, thấy Dạ Kinh Đường sắp đi đến cửa chính nhà mới, liền nhảy xuống từ lưng anh ta:
"Ta dù sao cũng không nghĩ nhiều mấy chuyện này, mọi việc theo ý sư phụ là được. Ta vào trong trước... Yêu Kê? Yêu Kê?!..."
"Chít chít!"
Dạ Kinh Đường đứng ở cổng, nhìn Vân Ly chạy vào trong đại môn, sau khi trầm mặc một chút thì lắc đầu thở dài, rồi cũng bước vào theo... Nhà mới là phong cách sông nước Giang Châu, không xây vuông vức, khu cư trú đều ở phía tây, còn phía đông là vườn hoa rộng lớn, có hành lang chạy dọc bờ sông và cầu đá đình đài, kéo dài đến tận Tú Lâu nơi Phương tiểu thư ở.
Hoa Thanh Chỉ lúc chiều trong nhà không có việc gì nên bày án vẽ ngay trong vườn hoa, để Điểu Điểu đứng trên hòn giả sơn, vẽ "Béo gà tuần sơn đồ", hồi lâu không thấy Lục Châu đâu, thì đang đứng phía trước giúp mài mực, chủ tớ nhỏ giọng trò chuyện.
Phạm Thanh Hòa thì thích thuốc thành nghiện, xem luyện dược như là đam mê và tiêu khiển, chỉ cần đủ dược liệu, là có thể ở trong đan phòng suốt cả ngày không ra ngoài.
Nhưng Tuyền Cơ chân nhân đợi trong cung cũng chẳng có việc gì làm, lúc này cũng chạy đến nhà mới, lôi Thanh Hòa ra ngoài, hai người ở trong vườn hoa luận bàn quyền cước.
Thanh Hòa lần trước trong cung chơi Hành tửu Lệnh, bị Thủy Nhi bắt được bắt nạt, bị giày vò đến mắt trợn trắng, hôm nay luận bàn, rõ ràng mang theo tư thù báo công.
Chỉ tiếc thực lực thực sự không cho phép.
Chiết Vân Ly vừa vào vườn hoa, liền thấy mông to qua vai Phạm di bị Lục di đè lên trên bãi cỏ, đôi mắt bừng bừng tức giận than:
"Yêu nữ, ngươi dùng ám chiêu phải không?"
"Binh bất yếm trá, trên giang hồ ai cùng ngươi chơi kiểu đánh sáo? Ăn thiệt mà không cảm ơn ta thì thôi, còn lớn tiếng với ta?"
"Ta lớn tiếng với ngươi thế nào?"
Bốp ! Vừa dứt lời, mông đã bị vỗ cái bốp, Phạm di giận đến dựng ngược lông mày.
Chiết Vân Ly nhìn thấy cảnh này, dẹp bỏ hết tâm tư, chạy đến bên cạnh xem náo nhiệt:
"Phạm di, sao ngươi cứ thích so chiêu với Lục di làm gì? Thế này không phải tìm chuyện gây kích thích à."
Phạm Thanh Hòa vốn định hả giận, kết quả trên giường dưới giường đều đánh không lại, trong lòng vô cùng tức giận:
"Luận bàn thôi mà, thua nhiều mới tiến bộ được, Kinh Đường tới rồi kìa, ta đi xem sao."
Nói xong liền chạy.
Tuyền Cơ chân nhân vì có Vân Ly bên cạnh, tự nhiên không thân mật với Dạ Kinh Đường được, chỉ đi dạo cùng trong vườn hoa, hỏi:
"Hay là chúng ta cũng luận bàn một chút?"
Chiết Vân Ly rất hiểu mình, vốn không muốn bị đè đánh đập tơi bời, nên lắc đầu nói:
"Không cần đâu, ta còn phải luyện công."
Nói xong nghiêng đầu dò xét Tuyền Cơ chân nhân, suy nghĩ những lời vừa mới nói với Kinh Đường ca.
Tuyền Cơ chân nhân vẫn chưa biết mình bị tiểu tặc để ý, nhưng cũng cảm giác được ánh mắt Vân Ly không đúng, tư thế đứng cũng đoan chính hơn mấy phần:
"Sao vậy?"
"Không có gì, chỉ là thấy dáng người của Lục di thật đẹp..."
"Vậy à..."
Ở một bên khác.
Dạ Kinh Đường vào vườn hoa, thấy Thủy Nhi cùng Vân Ly chuyện phiếm vui vẻ, cũng gác lại bao nỗi niềm, thấy Thanh Hòa ấm ức mặt mày đi đến, liền đưa tay xoa xoa chỗ đau:
"Có đau không?"
Phạm Thanh Hòa bị sờ mông trước đám đông, đương nhiên là ngại ngùng, như bị điện giật hất tay anh ta ra:
"Làm gì đó? Chỉ đùa thôi mà..."
"Ha ha!"
Dạ Kinh Đường cười hì hì, lại đi theo bên cạnh bức họa để xem xét.
Hoa Thanh Chỉ thấy sói tới, đương nhiên chuyên nghiệp bắt đầu, tay trái phất ống tay áo, nghiêm túc phác họa khí chất và hình dáng cánh chim đều cực kỳ hợp.
Mà Điểu Điểu đứng ở trên cầu đá nhỏ không nhúc nhích gì cả, mở đôi cánh ra bày bộ dạng ác chim săn mồi. Dạ Kinh Đường liếc nhìn bức họa, vì không có tài hội họa thư pháp gì nên chỉ cảm thấy tranh vẽ rất tốt, trong lòng khẽ động, cẩn thận lấy một tờ giấy từ trong ngực ra, đưa cho Thanh Chỉ:
"Thanh Chỉ, nàng xem cái này một chút."
Hoa Thanh Chỉ đang dừng bút lông, nhận lấy tờ giấy vẽ xem xét, thấy bức tranh rực rỡ trước mắt, đôi mắt hơi sáng lên:
"Họa sĩ thật là cao tay, đây là Tĩnh Vương vẽ sao?"
Dạ Kinh Đường cười nói:
"Đúng vậy đó, nàng thấy thế nào?"
"Hình thể khắc họa đạt đến ba phần thấu xương, nhưng vẫn không mất vẻ mềm mại uyển chuyển, trên đời chắc cũng chỉ có Tĩnh Vương mới vẽ được ra thôi, bất quá..."
"Bất quá cái gì?"
Hoa Thanh Chỉ cầm tờ giấy vẽ xem xét tỉ mỉ, thấy bức tranh kiếm tiên nữ này mọi thứ đều tốt, chỉ có điều có chút "muốn", giống phong cách xuân cung đồ, trọng tâm đều đặt vào mông lớn và bộ ngực đầy đặn, ngay cả màu sắc đều là màu son phấn đỏ diễm lệ. Mặc dù không hở da thịt, nhưng mỗi nét bút đều cố ý khơi gợi dục vọng, khác hẳn hoàn toàn với những bức tranh kiếm tiên hiệp nghĩa, rõ ràng không phải để cho người đứng đắn thưởng thức. Môi Hoa Thanh Chỉ khẽ động đậy, nghĩ lời bình luận như vậy nhưng lại không tiện nói thẳng ra. Tuyền Cơ chân nhân văn võ song toàn, lúc này cũng đến đứng cùng xem, cùng Vân Ly xem xét, khẽ gật đầu:
"Họa sĩ Ly Nhân lại có tiến bộ."
Chiết Vân Ly cảm thấy bức họa này trông kiểu gì cũng mang hơi hướm sắc tình, nhưng nhìn kỹ lại thì không thấy có gì sai, suy nghĩ một chút nói:
"Có phải bức tranh này được vẽ theo khuôn mẫu của Lục di?"
Tuyền Cơ chân nhân lại cười nói:
"Chắc là dựa theo sư nương của ngươi mà vẽ đó. Sư nương của ngươi chính là 'thiềm Cung thần nữ' thuần túy nhờ vẻ đẹp mà giành được cái danh 'đệ nhất giang hồ' nổi tiếng, còn đẹp hơn cả ta."
Chiết Vân Ly vội vàng lắc đầu:
"Trong mắt ta, Lục di và sư nương khó phân cao thấp, đều là những mỹ nhân tuyệt thế. Mà Lục di năm đó có danh xưng gì trên giang hồ?"
Phạm Thanh Hòa đang đánh giá bức họa, nghe vậy thì nói:
"Nhóc ranh Ngọc Hư sơn."
"Hả... Hả?!"
Chiết Vân Ly sững sờ, nhìn sang Tuyền Cơ chân nhân, đáy mắt tràn đầy ý tứ bát quái. Tuyền Cơ chân nhân khẽ nhíu mày, nhưng cũng không phản bác lời này, dù sao năm đó nàng có thể khiến sư huynh tức giận bỏ nhà đi tu, hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ "nhóc ranh", nên nàng chỉ nói:
"Chuyện cũ năm xưa, không nhắc tới nữa cũng được. Dạ Kinh Đường, ngươi mang bức họa này ra là có ý gì?"
Dạ Kinh Đường biết những bức vẽ này không dựa theo một người làm tham khảo, mà là mỗi người lấy một ưu điểm, có thể thấy được bóng dáng của nhiều cô nương, hắn cũng chính vì thế mà thích mê những bức tranh này. Nhưng nếu cứ khư khư giữ lấy mà không cho hắn được giải tỏa dục tiên dục tử này, thì hắn thực sự không chịu được, nên mới mang ra để Thanh Chỉ xem, thấy Thủy Nhi hỏi han, hắn cười đáp:
"Mọi người họa có được không?"
Tuyền Cơ chân nhân mặc dù là sư phụ, nhưng cả văn võ song toàn của đại sư, cũng vẫn đơn phương không so được với đồ đệ nào đó, nên đối với chuyện này có chút bất lực, nói:
"Nếu ta có thể vẽ được, thì chứng tỏ ta là người vô dụng, không để cho đồ đệ vượt trội hơn. Ngươi hỏi Thanh Chỉ xem sao."
Hoa Thanh Chỉ có kỳ nghệ rất cao, thơ ca cũng được xưng là có sức mạnh tương đương, nhưng về mảng hội họa thì lại thực sự có chút cách biệt, lúc này nàng cũng khó mà thừa nhận tài nghệ không bằng người khác, chỉ là đem bức họa đặt cạnh bức béo chim đồ để so sánh:
"Dạ công tử thấy sao?"
Dạ Kinh Đường đi tới đi lui xem xét, thấy đều tốt cả, cũng không nói ra được chỗ nào hơn kém. Mà Điểu Điểu lúc này cũng đến gần, nghiêng đầu xem xét, kết quả thấy bức béo chim kiểu gì cũng có chút béo, mà nữ kiếm tiên rõ ràng thuận mắt hơn nhiều, thế là nó liền dùng móng vuốt lớn ấn vào bức nữ kiếm tiên đồ:
"Chít chít!"
Kết quả còn chưa kịp ấn xuống, Dạ Kinh Đường đã vội bế nó lên, sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng mất. "Chít chít?"
Hoa Thanh Chỉ thấy cảnh này thì hơi nhún vai nói:
"Thấy không, đến Điểu Điểu còn biết ai hơn ai kém. Ai cũng có sở trường riêng của mình cả, ta chỉ giỏi về vẽ sơn thủy, mấy cái này ta vẫn còn đang học. Dạ công tử rất thích bức họa này?"
"Cũng không phải thích, mà là... ừm..."
Tuyền Cơ chân nhân nào có thể không hiểu tâm tư của Dạ Kinh Đường, nên liền trêu ghẹo nói:
"Trong nhà nhiều cô nương tư thái ngạo nhân như vậy còn chưa đủ cho ngươi nhìn, mà còn nhìn người trên giấy?"
Dạ Kinh Đường vội vàng lắc đầu:
"Đây là giám thưởng nghệ thuật, có liên quan gì đến nhìn cô nương?"
"Xì..."
Hoa Thanh Chỉ thấy Dạ Kinh Đường hai hàng lông mày đều lộ vẻ thưởng thức, ngay cả Điểu Điểu cũng không cho đụng vào giấy vẽ, thì cũng đã rõ Dạ Kinh Đường thích đại tác của Nữ Đế đến nhường nào. Là người đọc sách, trong lòng không khỏi nảy sinh ý tranh đua, liền lấy bức béo chim đồ ra, một lần nữa cầm bút lên:
"Ta sẽ thử vẽ xem, họa sĩ cũng luyện ra mà thôi. Vân Ly, ngươi cứ đứng trên cầu cho ta làm mẫu?"
Chiết Vân Ly nào có ý tốt, thấy Phạm di cũng ở bên cạnh xem mà không chen vào lời nào, liền kéo Thanh Hòa ra cầu nhỏ:
"Tư thái của Phạm di tốt, nàng vẽ cho Phạm di một bức đi. Kinh Đường ca, ngươi cũng đến đi."
"Hả?"
Phạm Thanh Hòa hiển nhiên là có chút ngại, vội vàng từ chối, nhưng không thể từ chối sự nhiệt tình của Vân Ly, cuối cùng vẫn đứng trên cầu đá, bày ra dáng vẻ đoan trang chính chắn. Dạ Kinh Đường tự nhiên không có ý kiến gì về việc Thanh Chỉ luyện tập, bế Điểu Điểu đi đến xem, cũng bày ra bộ dáng lạnh lùng bất phàm. Tuyền Cơ chân nhân cảm thấy chuyện này rất thú vị, sau khi xem xét xong thì lắc đầu chỉ huy:
"Đây không phải là tranh treo giải, các ngươi đứng thẳng thế làm gì? Thanh Hòa, nàng ngồi xuống bên cầu đi, cởi giày ra, vén váy lên..."
"Yêu nữ, ngươi bị bệnh à?!"
"Kéo lên một chút thôi, lộ bắp chân là được rồi, có lộ bắp đùi đâu. Dạ Kinh Đường, ngươi đứng phía trước làm tình lang đi. Vân Ly, ngươi cũng qua đây, đứng ở sau giả sơn, lén lút nhìn, làm ra bộ dáng rất tủi thân và ghen tị..."
Chiết Vân Ly đang khoanh tay xem náo nhiệt, nghe vậy thì nụ cười tắt lịm, quay sang hỏi:
"Lục di, ý của người là gì hả?!"
"Không có ý gì, vẽ cho vui thôi."
"Ta không có, ta không có liên quan gì đâu..."
"Ha ha..."
Mấy người cãi nhau ầm ĩ, cả khu vườn đều là tiếng cười nói vui vẻ, mà trời cũng dần tối xuống trong tiếng cười đùa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận