Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1521: Nhàn thoại việc nhà (1)

Đạp, đạp, đạp !
Chỉ một lát sau, Lục Châu đã dìu Hoa Thanh Chỉ khuất vào tường rào, trong sân chỉ còn lại hai người đứng cạnh nhau.
Dạ Kinh Đường ôm lấy eo Đông Phương Ly Nhân ngơ ngác, có chút lúng túng nói:
"Thật sự là hiểu lầm, chúng ta đi hỏi Tiết giáo chủ là biết ngay thôi..."
Đông Phương Ly Nhân hơi xoay nhẹ vòng eo, thoát khỏi vòng tay Dạ Kinh Đường, đảo mắt nhìn nơi khác, hừ nhẹ nói:
"Bản vương tức giận gì chứ? Trong nhà có thêm đôi đũa cũng có sao..."
Cái này còn gọi là không tức giận sao?
Dạ Kinh Đường cảm thấy lần này mình ngây ngốc có chút không hay rồi, suy nghĩ đi đến trước xe ngựa, từ trong xe lấy ra một miếng vải đen bọc một vật dài, mảnh, sau khi mở ra, có thể thấy bên trong là một thanh đao chuôi đỏ có treo tua rua:
"Đây chính là bảo đao ‘Cáo Lông Đỏ’ danh mãn giang hồ ở Bắc Lương, nó xứng với Ly Long đao của ta, ta đặc biệt từ trong hoàng cung mang về cho điện hạ, tốn hết cả sức lực đó..."
Đông Phương Ly Nhân liếc qua thanh binh khí tuyệt thế nghe danh đã lâu, lại vội vàng chuyển ánh mắt đi nơi khác:
"Chỉ một thanh đao, muốn để bản vương đồng ý chuyện hôn sự này sao?"
"Ai!"
Dạ Kinh Đường bước tới, đưa thanh đao cho Đông Phương Ly Nhân, sau đó ôm eo nàng đi vào trong nhà:
"Cái này thuần túy là lễ vật tặng cho điện hạ thôi, coi như để điện hạ đổi thưởng, không liên quan đến Hoa tiểu thư. Chúng ta bây giờ đi hỏi Tiết giáo chủ đi... Sao? Tiết nữ hiệp!"
Hai người vừa đi qua cửa thùy hoa, liền thấy Tiết Bạch Cẩm đã thay váy trắng, từ một gian phòng trong sân đi ra.
Dạ Kinh Đường nhìn thấy Tiết Bạch Cẩm mặt lạnh tanh, như thấy được cứu tinh, vội vàng giơ tay lên chào hỏi, muốn bước qua.
Mà Đông Phương Ly Nhân lúc đầu ngẩng đầu ưỡn ngực đi ở phía trước, nhìn thấy nữ hiệp băng sơn phía trước cao gần bằng mình, liền dừng bước, bất động thanh sắc nấp sau lưng Dạ Kinh Đường.
Động tác này không phải là sợ, mà là thức thời mới là trang tuấn kiệt.
Dù sao thanh danh của Tiết Bạch Cẩm, trong triều đình Đại Ngụy ai ai cũng biết, đầu lĩnh phản tặc xếp thứ nhất bảng truy nã Hắc Nha, tính tình nổi tiếng nóng nảy, hễ có thể động tay thì tuyệt đối không lắm lời, không ai phục thì cứ đánh thôi, ngay cả tỷ tỷ ruột của nàng cũng không ngoại lệ.
Ngay cả tỷ tỷ còn dám đánh, thì gọt nàng cô công chúa bột này, há chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Dạ Kinh Đường đi được hai bước, phát hiện Đông Phương Ly Nhân như một cô bạn gái nhỏ đang hoảng hốt nấp sau lưng mình, trong lòng có chút buồn cười, bất quá cũng không vạch trần, bước đến trước mặt Tiết Bạch Cẩm giới thiệu:
"Vị này là Tiết Bạch Cẩm Tiết nữ hiệp. Tiết nữ hiệp, đây là đương triều Tĩnh Vương..."
Tiết Bạch Cẩm trước kia tại hồ Thiên Lang đã gặp qua Đông Phương Ly Nhân từ xa, lập tức gật đầu thi lễ, sau đó hơi có vẻ nghi hoặc hỏi:
"Nữ Đế võ nghệ xuất thần nhập hóa, cùng là tỷ muội, Tĩnh Vương sao lại..."
Đông Phương Ly Nhân vốn đứng sau lưng giữ im lặng, nghe thấy câu này, không cần nghĩ cũng biết ý là ‘Sao lại công tử bột thế này’, cái đầu rồng béo lập tức dựng đứng lên!
Dạ Kinh Đường vội vàng giải thích:
"Tĩnh Vương cầm kỳ thi họa đều tuyệt, là một danh gia đương thời, không phải là cùng một con đường với chúng ta đám vũ phu này."
Tiết Bạch Cẩm ngược lại đã nghe qua đồn đại về việc Nữ Đế vẽ tranh rất lợi hại, ngạc nhiên gật đầu, lại nói:
"Tĩnh Vương căn cốt không tầm thường, nếu có thêm rèn luyện, sau này thành tựu không nhỏ."
Đông Phương Ly Nhân từ nhỏ đã được hưởng thụ tài nguyên hoàng thất, dáng người cao lớn, tứ chi cân xứng, thuộc cùng loại người với Tiết Bạch Cẩm và Nữ Đế, căn cốt bản thân đã không tệ, chỉ thiếu chút ngộ tính võ học làm Dạ Kinh Đường đau cả đầu mà thôi.
Nghe thấy giáo chủ Bình Thiên giáo vô địch dưới núi, lại có lời tán thưởng mình như vậy, Đông Phương Ly Nhân vốn còn hơi khó chịu, bỗng cảm thấy nữ phản tặc này rất có mắt nhìn, chắp tay thi lễ:
"Tiết nữ hiệp quá khen."
Dạ Kinh Đường cùng hai người chào hỏi xong, liền tiếp tục nói:
"Hoa tiểu thư là danh môn ở Bắc Lương, bỗng dưng đến Nam Triều, Tĩnh Vương đối với ý đồ của nàng có chút tò mò, ta giải thích không rõ lắm, Tiết nữ hiệp có thể..."
Tiết Bạch Cẩm chính là nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, nên mới đi ra đây, nghe vậy bình tĩnh giải thích:
"Ta được Dạ Kinh Đường nhờ vả, đi đón người nhà của hắn, tưởng nhầm Hoa tiểu thư cũng là hồng nhan tri kỷ của hắn, nên hỏi Hoa tiểu thư có muốn cùng tới không, nàng nói không liên quan đến Dạ Kinh Đường nên không đi."
Bốp ! Dạ Kinh Đường vỗ tay một cái, như trút được gánh nặng nói:
"Thấy chưa, ta đã bảo là hiểu lầm mà."
Đông Phương Ly Nhân bán tín bán nghi, lại hỏi:
"Vậy Tiết nữ hiệp vì sao lại mang nàng đến?"
Tiết Bạch Cẩm kể lại chi tiết:
"Ngưng nhi lo lắng sơ suất nên để ta buổi tối lại qua xem. Ta trở về lúc chập tối, kết quả thấy Hoa tiểu thư một mình đợi trong phòng, cầm chân dung của Dạ Kinh Đường, nói cái gì mà ‘Ta biết ngay ngươi sẽ quay về’, ‘Để ngươi hôn một cái cũng được’..."
"Được rồi được rồi."
Dạ Kinh Đường tê cả da đầu, vội vàng ngắt lời thuật lại của Băng Đà Đà, giải thích:
"Đó là do trúng ‘Như Mộng Tự Huyễn tán’ của Đông Minh bộ nên xuất hiện ảo giác, không phải là ý thật lòng..."
Biểu tình Đông Phương Ly Nhân có chút cổ quái, đẩy Dạ Kinh Đường qua một bên:
"Còn có chuyện này nữa sao? Sau đó Tiết nữ hiệp liền mang Hoa tiểu thư đến?"
"Hoa tiểu thư thấy Dạ Kinh Đường sắp ăn mê dược rồi, nếu ta bỏ đi không quan tâm thì về còn biết ăn nói sao? Đã đưa người đến rồi thì chuyện còn lại không liên quan đến ta, các ngươi tự bàn bạc, xin cáo từ."
Nói xong, Tiết Bạch Cẩm liền xoay người bước đi.
Đông Phương Ly Nhân tự nhiên không dám cản nữ Võ Thánh hung dữ này, chờ đến khi Tiết Bạch Cẩm biến mất, nàng mới lại ngẩng đầu ưỡn ngực đứng thẳng, liếc nhìn Dạ Kinh Đường.
Dạ Kinh Đường ho nhẹ một tiếng:
"Ta đã bảo là hiểu lầm rồi mà, Hoa tiểu thư vốn không muốn đến, chỉ là khâu giao tiếp bên trên xảy ra chút sai sót..."
Đông Phương Ly Nhân cảm thấy Tiết Bạch Cẩm không giống người hay nói dối, cho dù Hoa Thanh Chỉ nghĩ Dạ Kinh Đường muốn phát điên, nhưng đó là việc của Hoa Thanh Chỉ, mối quan hệ của hai người cũng chưa tới mức nàng phải đoán già đoán non như vậy. Nàng trầm mặc một hồi, rồi cầm đao Cáo Lông Đỏ lên xem xét:
"Nhìn ngươi cũng không cố ý, bản vương sẽ không tính toán với ngươi, lần sau không thể như vậy nữa. Hoa tiểu thư đến rồi thì phải chiêu đãi tử tế, đừng vì bản vương mà lạnh nhạt với người ta, cuối cùng bản vương lại mang tiếng ghen tuông."
Dạ Kinh Đường lắc đầu cười một tiếng, ôm eo Đông Phương Ly Nhân, hôn lên má nàng một cái:
"Có thích không?"
Soạt !
Đao Đông Phương Ly Nhân vung ra ba tấc, nàng vừa đi vừa về cẩn thận thưởng thức, trong mắt rõ ràng là niềm vui thích khi nhặt được bảo vật, nhưng vẻ mặt bên ngoài vẫn lạnh băng:
"Không tệ, coi như ngươi có lòng. Nói đi, muốn thưởng gì?"
Dạ Kinh Đường muốn đuôi cáo, nhưng bây giờ nói ra thì sợ bị đánh, đành chỉ cười:
"Đây là chút lòng thành, thưởng thế nào thì xem tâm ý của điện hạ thôi, tự ta nói thì ngại lắm."
Đông Phương Ly Nhân khẽ hừ nhẹ một tiếng, đưa hộp cơm còn lại cho hắn:
"Nấu chút canh cho ngươi, bồi bổ thân thể, bản vương về cung trước đây."
Nói xong liền vác đao xoay người chạy, xem ra là muốn đi tìm chỗ nào đó để thử đao.
Dạ Kinh Đường trong mắt tràn đầy ý cười, nhìn bóng lưng Đông Phương Ly Nhân biến mất, rồi mới quay người vào hậu trạch.
Thấy Ngưng Nhi và những người khác đang thu dọn đồ rửa mặt, Dạ Kinh Đường đi thẳng vào phòng khách, đặt hộp cơm xuống, định mở ra xem nàng đã làm món gì ngon cho mình.
Nhưng Dạ Kinh Đường còn chưa kịp động tay thì cổng bỗng tối sầm lại, một khuôn mặt nhỏ nhắn đầy linh khí của cô bé nhô ra, sau đó phía dưới cũng có một cái đầu lông xù nhô ra theo, cùng nhau nhìn hắn:
"Chít chít !"
Dạ Kinh Đường nhìn thấy Vân Ly, trong mắt liền lộ ra vài phần bất đắc dĩ:
"Vân Ly, sao ngươi không nói với sư phụ một tiếng? Cứ thế mang Hoa tiểu thư tới đây, làm sao ăn nói với người ta được..."
"Ai !"
Chiết Vân Ly đã đổi sang một bộ váy xếp ly nhã nhặn, màu lam sẫm, tay còn cầm một cây quạt tròn sơn thủy, vừa phe phẩy vừa đi vào trong nhà, vẻ mặt mang theo ba phần ai oán:
"Kinh Đường ca ca trăng hoa khắp chốn, ta biết đâu là hồng nhan tri kỷ của ca ca, không mang đi thì sợ ca ca oán trách ta không hiểu chuyện, mà mang đi thì ca ca lại trách ta tự tiện quyết định làm nhiều chuyện..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận