Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1778: Nữ hiệp (2)

"Lúc đó chúng ta cùng nhau ở đây lánh nạn, quãng thời gian đó thật sự cả đời khó quên, ta mỗi ngày xong việc trở về, ngươi cứ thế ở nhà nấu cơm chờ ta, ừm... Lúc ấy ta mới lần đầu cảm nhận được cảm giác nhà, cùng nghĩa phụ dù tình cảm rất tốt, nhưng trong nhà không có phụ nữ, càng giống như hai cha con ở nơi xa kiếm sống..."
Lạc Ngưng không nỡ bán căn nhà nhỏ này, cũng là bởi vì khi xưa một nhà ba người ở đây một thời gian, khiến nàng cả đời không thể quên, dù mua nhà mới to hơn, đẹp hơn, cảm giác trong lòng vẫn thuộc về nơi này, mỗi ngày đều phải ngó nghiêng một chút mới thấy về đến nhà.
Nghe Dạ Kinh Đường kể, Lạc Ngưng tay đang đeo tạp dề cũng không buông ra, chuyển sang ôm eo từ phía sau lưng, khẽ nói:
"Nghe ngọt tai đấy, giờ ngươi hồng nhan tri kỷ nhiều, càng thích nhà mới, đâu có để căn nhà nhỏ này trong lòng, nếu không vì tìm Bạch Cẩm, có lẽ ngươi cũng không tới."
Dạ Kinh Đường gắp đồ ăn đã xào xong cho vào đĩa, sau đó xoay người, nhìn Ngưng Nhi đang quay mặt đi chỗ khác:
"Đồ ăn xong rồi, cùng ta uống hai chén nhé?"
Lạc Ngưng ánh mắt hơi động, có vẻ không vui, nhưng thân thể lại rất thật thà buông tay, bưng đĩa lên, quay người đi về phía nhà chính. Dạ Kinh Đường cầm bát đũa lên, cùng vào nhà chính, đặt lên chiếc bàn vuông nơi từng ngày dùng cơm chung.
So với lúc mới đến chỉ có bốn bức tường, nhà chính đã thay đổi rất nhiều, đồ đạc trong phòng đầy đủ, dựa tường còn có một chiếc giường giá đỡ, trước kia là đặt gần cửa sổ, còn giờ giá đỡ giường đã chuyển vào góc, vị trí cửa sổ ban đầu đã đổi thành bàn trang điểm, phía trên bày biện son phấn, bên cạnh còn thấy rõ một dấu bàn tay bị dập.
Dạ Kinh Đường quan sát một chút, rồi ngồi xuống cạnh bàn trang điểm, đặt tay lên dấu tay, trong đầu nhớ lại cảnh Ngưng Nhi ngồi ở trên giường dạy công phu, hắn học được khiến Ngưng Nhi kinh ngạc. Lạc Ngưng từ trong tủ mang ra rượu ngon đã chuẩn bị từ trước, đặt lên mặt bàn, thấy Điểu Điểu lén la lén lút từ cổng ngó vào, liền bế Điểu Điểu vào phòng:
"Vào ăn cơm, nhìn gì đấy?"
Dạ Kinh Đường đứng dậy ngồi vào bên cạnh bàn, cầm bầu rượu lên nhìn một chút:
"A ! Liệt nữ sầu, đây là đồ tốt, chuyên môn chuẩn bị cho ta?"
Lạc Ngưng gắp đũa rau thịt xào, để Điểu Điểu không chịu nổi liền nếm thử, nghe vậy liền lãnh đạm nói:
"Ngươi nghĩ nhiều, cho Thủy chuẩn bị."
Dạ Kinh Đường nửa điểm không tin điều này, dù sao với tính cách nghiện rượu của Thủy, biết có bình rượu ngon này, đâu còn nguyên lưu đến bây giờ; Ngưng Nhi còn cất trong tủ, rõ ràng là sợ Thủy phát hiện, đem rượu chuẩn bị cho tướng công uống vụng trộm. Bất quá Ngưng Nhi không thừa nhận, Dạ Kinh Đường cũng không vạch trần, rót chén rượu cho Ngưng Nhi, rồi dịch sang một chút, vỗ vỗ ghế dài:
"Ngồi lại đây nào."
Lạc Ngưng khẽ hít một hơi, nhưng cũng không nói gì, đứng dậy ngồi vào bên phải Dạ Kinh Đường:
"Vân Ly với Bạch Cẩm không biết khi nào về, ngươi... ngươi nên cẩn thận một chút."
Dạ Kinh Đường biết Vân Ly vụng trộm làm bộ khoái đi rồi, dựa theo giờ Hắc Nha tan việc, thì việc về cũng sớm thôi, nhưng còn Đà Đà thì lại không nói chắc được. Dạ Kinh Đường bưng chén rượu lên, thuận thế ôm mặt Lạc Ngưng, xoay nàng lại gần bên người, hỏi:
"Bạch Cẩm đi đâu?"
Lạc Ngưng không uống được rượu mấy, cùng Dạ Kinh Đường chạm cốc, chỉ nhấp một chút:
"Cừu Thiên Hợp cũng đến kinh thành, còn có vợ chồng Hiên Viên Thiên Cương, mang theo cô con gái nhỏ. Bạch Cẩm nàng... ừm..."
Dạ Kinh Đường nháy mắt, xích lại gần một chút:
"Đi tìm cô bé nhà người ta, học cách trông em bé hả?"
Bạch Cẩm thần long thấy đầu không thấy đuôi, Lạc Ngưng cũng không thấy, nhưng thông qua sự hiểu biết về Bạch Cẩm, cảm thấy Bạch Cẩm rất có thể lấy danh nghĩa thăm Cừu Thiên Hợp, để đi trêu chọc vợ con người ta học lén kinh nghiệm. Dù người hỏi là tình lang, nhưng Bạch Cẩm cũng là phu quân, Lạc Ngưng đoán được cũng không nói rõ, chỉ nói:
"Những việc này ngươi phải hỏi Bạch Cẩm, ta làm sao mà biết."
Dạ Kinh Đường cười tươi, bưng chén rượu lên nhấp một ngụm, lại đưa đến bên miệng Ngưng Nhi:
"Ừm?"
Lạc Ngưng biết khi bồi Dạ Kinh Đường uống rượu, thể nào cũng bị sờ soạng hôn hít, định bất đắc dĩ nhận lấy, thì phát hiện Điểu Điểu đang nhìn, lại có chút ngại ngùng. Dạ Kinh Đường thấy vậy, liền dùng chén nhỏ gắp nửa bát thịt, đặt lên bệ cửa sổ.
"Chít chít?"
Điểu Điểu cảm thấy Dạ Kinh Đường có chút không có lương tâm, thế mà không cho nó lên bàn ăn, bất quá thấy thịt rau xào ăn ngon, vẫn ngoan ngoãn nhảy lên bệ cửa sổ, cúi đầu ăn. Cụp! Dạ Kinh Đường đóng cửa sổ lại, rồi lại ngồi xuống đối diện Ngưng Nhi, tay xuyên qua đầu gối, trực tiếp ôm bổng Ngưng Nhi đặt ngồi lên đùi mình:
"Đã là vợ chồng, còn e thẹn hả?"
Lạc Ngưng nghe lời này, ánh mắt lạnh lùng:
"Ai với ngươi là vợ chồng già? Chúng ta còn chưa thành hôn, chỉ là ở trước mộ cha mẹ đính ước mà thôi."
"Cũng đúng, ta cưới Vân Ly rồi, ngươi vẫn là vợ chưa cưới kiêm mẹ vợ... hít hà...!"
Lạc Ngưng đỏ bừng mặt tía tai, đưa tay vặn mạnh eo Dạ Kinh Đường:
"Ngươi nói lung tung thử xem?"
Dạ Kinh Đường vội vàng nghiêm mặt, bưng chén rượu lên nhấp miệng, lần nữa đưa tới trước mặt:
"Ừm?"
Lạc Ngưng nhận cũng không thể tránh, chần chừ một chút rồi cũng làm ra vẻ miễn cưỡng, chạm môi vào, còn muốn đẩy Dạ Kinh Đường ra, nhưng hiển nhiên là không thành công.
Tư tư ! Theo hai chén rượu vào bụng, cảm xúc khô cạn cũng đã được thổi bùng. Lạc Ngưng sợ Vân Ly, Bạch Cẩm bất ngờ quay về, phát hiện ra đang trộm ăn liền trêu chọc nàng, lại có chút kháng cự, thấy bàn tay Dạ Kinh Đường đang xoa bóp, liền nghiêng đầu nói:
"Ngươi đừng sờ, ăn đồ ăn đi được không?"
Dạ Kinh Đường nghe vậy có chút buồn cười, bất quá trước mắt thực sự không đói, vẫn cảm thấy Ngưng Nhi thơm tho, liền bế ngang lên, đặt vào giữa giường giá đỡ:
"Ăn sau cũng được, ngàn dặm chạy gấp về, cảm thấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút."
Lạc Ngưng nửa điểm không tin, đẩy ngực Dạ Kinh Đường:
"Ngươi về không đi gặp Tam Nương hả?"
"Gặp rồi, Tam Nương đi cửa hàng Phạm gia mua đồ mới, tiện mang về cho ngươi một bộ."
Dạ Kinh Đường nói, liền móc từ trong ngực ra một chiếc ví nhỏ.
Hầu bao chỉ to bằng nắm tay trẻ con, mặt ngoài còn thêu họa tiết phượng, nhìn đóng gói thì biết quý giá, nhưng kích thước thì có hạn. Lạc Ngưng thấy thứ này, liền hiểu Dạ Kinh Đường từ lúc vào nhà đã không có ý tốt, liền đẩy chiếc ví nhỏ ra:
"Ta không cần."
"Mặc vào xem sao, dù sao cũng là tâm ý của Tam Nương."
"Tâm ý gì? Rõ ràng là tiểu tặc nhà ngươi thích, nàng làm gì cũng lôi kéo ta... ai..."
Lạc Ngưng đẩy qua đẩy lại mấy lần không được, chỉ có thể cầm lấy ví nhỏ, mở ra xem xét. Kết quả ngoài ý muốn phát hiện, ví nhỏ nhìn không lớn, nhưng đồ bên trong rất dài, sờ như lụa mỏng mềm mại của mây, trải ra thì dài từ mũi chân đến ngang eo, nhìn như quần, nhưng cơ bản không có tác dụng chống lạnh, hoàn toàn trong suốt. Lạc Ngưng hết nhìn đi lại một hồi:
"Cái này làm sao mà mặc?"
Dạ Kinh Đường cởi váy ra, làm Ngưng Nhi trở nên trần trụi, lại nắm mắt cá chân kéo xuống:
"Ta giúp ngươi mặc, chân đừng co."
"Ai!"
Lạc Ngưng đỏ mặt cắn nhẹ môi dưới, dùng tay che đi chỗ yếu hại, cuối cùng vẫn để Dạ Kinh Đường giúp mặc, bởi vì quần tất lụa quá mức vừa vặn, có thể nhìn rõ đường cong mờ ảo. Dạ Kinh Đường nhìn thấy Ngưng Nhi đang xấu hổ chịu đựng, ánh mắt có chút hài lòng, sau đó liền bắt đầu thân mật khắp người.
Lạc Ngưng cảm thấy mặc vào còn thấy khó xử hơn cả không mặc, trái phải tránh né, đồng thời còn bình phẩm:
"Thứ này cho Bạch Cẩm càng hợp, Tam Nương có mua cho nàng không?"
"Phạm Cửu Nương mới làm được, chỉ lấy có hai bộ, sau này còn phải cải tiến; Tam Nương cũng có qua, nhanh thì mấy ngày nữa có thể nhìn thấy đồ cải tiến..."
Xoẹt ! Lạc Ngưng đang lắng nghe thì chợt nghe thấy tiếng vải rách, nơi nào đó cũng lạnh hơn mấy phần, vội vàng cúi đầu:
"Ngươi làm sao xé rách rồi? Cái này bao nhiêu tiền mua? Mới vừa mặc vào..."
"À... cũng không nhiều tiền..."
Lạc Ngưng không phải là chưa từng mua đồ ở cửa hàng Phạm gia, y phục kiểu này, rẻ nhất cũng mấy chục lượng, thấy tình lang phá gia Dạ Kinh Đường làm xằng làm bậy, trong lòng cũng đau xót:
"Ngươi thật là, dù quyền cao chức trọng, cũng không thể quên gốc. Khi trước ngươi mới đến đây, trên người cộng lại không sờ ra hai lượng bạc, ngày thường phải tiết kiệm, bây giờ thì tốt rồi, đồ quý giá thế này, nói xé là xé, nếu Tam Nương biết, không phải lại nói ta phá gia, không quản tốt ngươi."
Dạ Kinh Đường xé rách xong thì cứ thế xé thêm, nghiêm túc đánh giá một lúc rồi đáp:
"Không nén được tình cảm, lần sau chắc chắn sẽ không."
Lạc Ngưng cảm giác như mặc yếm, xấu hổ vô cùng, đã không thể trốn tránh thì đành nhắm mắt quay đầu đi không nói.
Nhưng Dạ Kinh Đường hiển nhiên không phải người có thể tùy tiện thỏa mãn, sau khi trêu ghẹo một lát, thấy Ngưng nhi không phản đối, liền xoay người nằm trên gối, để Ngưng nhi đổi lên trên:
"Thật xa chạy về đến, quả thật có chút mệt mỏi, ừm..."
Lạc Ngưng không còn lời nào để nói, chỉ có thể ngồi dậy, cưỡi trên lưng hắn giúp điều trị. Quần tất bị xé một lỗ hổng, Lạc Ngưng đương nhiên không cần phải cởi nữa, vì váy đã mở ra, nửa thân trên có thể thấy rõ hai trái dưa hấu nhỏ rung rẩy, còn nửa thân dưới thì được quần tất màu trắng bao phủ, kết hợp với làn da trắng mịn đường cong hoàn mỹ vô cùng câu người. Dạ Kinh Đường có lẽ hơi lâng lâng, còn hai tay ôm gáy, quan sát tỉ mỉ vài lần, dò hỏi:
"Ngưng nhi, lần đầu chúng ta gặp nhau trong căn phòng này, lúc ta thừa cơ khi dễ ngươi, ngươi có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay...?"
Reng reng ! Lời còn chưa dứt, ánh mắt đang ý loạn thần mê của Lạc Ngưng liền lạnh xuống, đưa tay với lấy thanh bội đao đặt ở đầu giường. Dạ Kinh Đường thấy vậy vội đưa tay ra:
"Ấy ấy! Chỉ đùa thôi, coi như ta chưa nói gì."
"Hừ !"
Lạc Ngưng ban đầu còn rung vài lần eo, nhưng trong lòng cảm thấy làm vậy quá tiện nghi cho Dạ Kinh Đường tùy ý làm bậy, liền ngã đầu nằm vào trong, xoay người đưa lưng về phía hắn, không để ý nữa. Dạ Kinh Đường có chút hối hận vì nói linh tinh, thấy vậy liền tiến đến sau lưng Ngưng nhi, ôn nhu nói:
"Lạc nữ hiệp?"
Lạc Ngưng nhắm mắt không trả lời, nhưng theo động tác của Dạ Kinh Đường, vẫn là khẽ cắn môi dưới, ngẩng cổ lên, phát hiện Dạ Kinh Đường đang nhìn chăm chú, còn kéo chăn mỏng che lên mặt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận