Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1352: Phạm đại phu (3)

Phạm Thanh Hòa nhìn thấy đám côn đồ vênh váo đắc ý, ánh mắt bối rối, vội cúi đầu, xem như không thấy gì, tiếp tục kéo áo bào ra. Đông Phương Ly Nhân đang ôm Dạ Kinh Đường cho uống nước, tự nhiên cũng nhìn thấy, lúc đầu định làm như không có phát hiện giống Phạm Thanh Hòa, nhưng trong lòng không yên, dò hỏi:
"Phạm cô nương, hắn... hắn như vậy có sao không?"
Động tác của Phạm Thanh Hòa hơi khựng lại, trong lòng rất im lặng, thầm nghĩ: Ta làm sao biết được? Ta lại có trúng Tù Long chướng bao giờ đâu... Nhưng là một đại phu, Phạm Thanh Hòa không thể nói gì cũng không biết, bèn ôn tồn đáp lại:
"Ừm... Tuy khí huyết quá dồi dào, nhưng thân thể hắn kiện tráng, chịu được, đợi chút nữa chắc sẽ không sao."
Đợi một chút nữa? Đông Phương Ly Nhân dù không rành y thuật, nhưng cũng từng xem Hiệp Nữ Lệ, nàng nhíu mày nói:
"Theo sách thuốc ghi lại, nếu thời gian dài... thời gian dài dị thường phấn khởi, sẽ dẫn đến tứ chi bị tổn hao, hắn dọc đường đều như vậy, giống như nửa đêm tỉnh giấc..."
Phạm Thanh Hòa đương nhiên biết dị thường phấn khởi thời gian dài sẽ khiến khí quan hoại tử, nghe thấy thế cũng có chút không đoán được, nghiêng đầu nhìn xuống dưới:
"Vậy phải làm sao?"
Đông Phương Ly Nhân ngồi thẳng dậy, nhìn Phạm di nương:
"Ngươi là đại phu, ngươi hỏi ta làm sao?"
Phạm Thanh Hòa cảm thấy cũng đúng, mím môi, nhìn vẻ đại khí bàng bạc linh lung của Nữ Đế, muốn nói lại thôi. Đông Phương Ly Nhân đâu có ngốc, đương nhiên hiểu Phạm Thanh Hòa đang nghĩ gì. Nàng đâu có ý tốt mà ngay trước mặt Phạm Thanh Hòa, làm cái chuyện xấu hổ chết người đó. Với cả, loại chuyện này đều muốn bản vương tự mình ra tay, vậy còn cần lũ người trong nhà làm gì?
Đông Phương Ly Nhân trong lòng cảm thấy cổ quái, tỏ vẻ nghiêm túc:
"Bệnh không kị thầy, Phạm cô nương, ngươi đừng nói ngươi không có cách."
"Ta..."
Phạm Thanh Hòa muốn nói "Ta là dì hắn" nhưng đều ôm hôn cả rồi, bà nội cũng đã gặp, nói mấy lời này Nữ Đế hiển nhiên không tin. Nữ Đế cũng không phải yêu nữ, nàng dù có mạnh mẽ, cũng không thể yêu cầu Đại Ngụy Nữ Đế làm cái chuyện này.
Thấy Đông Phương Ly Nhân thúc giục, Phạm Thanh Hòa vẫn cố chấp, thấp giọng nói:
"Ta... ta vẫn còn là khuê nữ, giúp hắn thế nào đây?"
Đông Phương Ly Nhân nghe thấy Đông Minh Đại Vương còn giữ mình trong sạch như ngọc, trong lòng có chút bất ngờ. Nếu thế, vậy nàng lại càng không thể ra tay, dù sao nàng đều bị kéo xuống nước rồi, nếu còn xông lên nhận việc, thế nào cũng bị thiên phòng di nương đứng trên bờ xem trò cười.
Đông Phương Ly Nhân do dự một chút, đứng dậy đi đến bên hành lý mở ra, tìm hai tờ giấy trắng, bên trên là mấy ngày nay nàng lén lút vẽ bản phác họa Hiệp Nữ Lệ. Đông Phương Ly Nhân làm ra dáng vẻ Nữ Đế, đưa trang giấy cho Phạm Thanh Hòa:
"Đây, ngươi cứ làm theo cái này là được rồi."
Phạm Thanh Hòa tỏ vẻ trấn định cầm tờ giấy xem, thấy bên trên vẽ, hai tay nâng dưa hấu, đẩy.
Phạm Thanh Hòa thấy cảnh tượng mặt đỏ tới mang tai này, không hiểu sao lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm! Dù sao Nữ Đế cũng không bắt nàng phải làm thật, chỉ là muốn bà nội giúp mà thôi...
Nàng liếc nhìn mấy lần, không chắc chắn nói:
"Điện hạ chắc chắn làm theo thế này là được?"
Đông Phương Ly Nhân khó mà nói mình là người từng trải, bèn tỏ vẻ hiểu hiểu không không:
"Trong sách viết như thế, chắc là được thôi, ngươi thử xem."
Vừa nói vừa nhìn chằm chằm.
Phạm Thanh Hòa tuy là đại phu, nhưng loại chuyện này có thể bệnh không kị thầy, nhưng không thể không kị gia thuộc nha. Nàng đưa tay sờ vạt áo dây buộc, lại nhìn Nữ Đế hiếu kỳ giống trẻ con:
"Vậy thì..."
Đông Phương Ly Nhân thấy Phạm cô nương còn chần chừ, cũng bỏ ý định đứng ngoài quan sát học hỏi, buông màn xuống:
"Ta chờ ở ngoài, Phạm cô nương làm xong thì gọi một tiếng."
Đạp đạp đạp...
Màn buông xuống, giữa giường chỉ còn lại hai người nam nữ, ánh nến lờ mờ chiếu vào, thấy rõ khuôn mặt cả hai đều đang nóng bừng.
Cái này là cái gì thế này... Phạm Thanh Hòa hiện tại thật có chút hối hận, một mình chạy ra ngoài, coi như không có kéo con yêu nữ chết tiệt kia theo, cũng nên kéo Tam Nương theo mới phải. Hiện tại chỉ có Nữ Đế với nàng, ngay cả một người cản dao đỡ đạn cũng không có... Phạm Thanh Hòa không biết mình đang miên man cái gì, mặt đỏ như máu, nhẫn nhịn nửa ngày, vẫn là lấy dũng khí đè xuống tạp niệm, khẽ cởi vạt áo ra.
Xì xì sột soạt! Phạm Thanh Hòa mặc vốn là bộ đồ dạ hành màu đen, rất bó sát người, vạt áo vừa cởi ra, vai cùng áo quấn ngực lộ ra dưới ánh nến, vòng eo nở nang thon thả, sức hút kinh người. Phạm Thanh Hòa hai tay ôm ngực, không dám nhìn Dạ Kinh Đường, nhưng trong lòng vẫn niệm thầm:
"Đừng sợ đừng sợ, cũng không phải thật, hắn vừa rồi còn sờ rồi, có gì ghê gớm đâu, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp... To thật..."
Phạm Thanh Hòa không biết đã thấy cái gì, con ngươi trừng lớn mấy phần, khẽ cắn môi dưới quay đầu đi, rồi cầm trang giấy nhìn kỹ chiêu thức một chút, sau đó đổi sang quỳ gối trên giường, thử lộn xộn.
Xì xì sột soạt! Trong phòng im ắng, ngoài cửa Đông Phương Ly Nhân nghe lén, cũng yên lặng không có động tĩnh gì. Dạ Kinh Đường không phải hôn mê, chỉ là khí huyết sôi trào làm choáng váng đầu óc, lâm vào trạng thái lim dim, mơ hồ nghe được lời nói, nhưng hoàn toàn không có sức lực trả lời. Phát hiện chỗ yếu bị người nắm giữ, Dạ Kinh Đường mày liền nhíu lại, lờ mờ mở mắt, nhìn xuống dưới, thấy một mỹ nhân váy đen, đang bắt chước con rắn, cẩn thận từng li từng tí làm loạn, đôi mắt trong suốt cất giấu sự xấu hổ tức giận và lo lắng. Bởi vì ngũ quan rất lập thể, gương mặt dưới ánh đèn hiện lên những cái bóng luân phiên xinh đẹp, càng làm cho khí chất xinh đẹp ấy tăng thêm mấy phần.
Ánh mắt Dạ Kinh Đường có chút hoảng hốt, bờ môi giật giật, cổ họng khô nứt chưa kịp nói, thì thấy Phạm cô nương lộ vẻ kiên quyết "Thà đau một lần còn hơn đau dai dẳng", muốn kéo áo quấn ngực xuống. Hắn vô thức ngập ngừng, mắt cũng mở lớn mấy phần, nhưng đúng lúc đó lại phát hiện Phạm cô nương đang sợ, ngược lại muốn dùng vẻ gợi cảm để che giấu phía dưới, để mà làm cái kia...?
Dạ Kinh Đường lúc đầu còn tưởng đang nằm mơ, nhưng kỳ lạ xúc cảm truyền đến, hắn vẫn là tỉnh táo hơn chút, ý thức được trước mắt đang là sự thật, trong cổ họng phát ra tiếng:
"Ài..."
"A...!"
Phạm Thanh Hòa vốn đang nơm nớp lo sợ, nghe thấy âm thanh thì thiếu chút nữa là hết hồn, vội ngồi thẳng dậy, bày ra vẻ đại phu đức cao vọng trọng, nghĩ một hồi lại hai tay ôm ngực, lắp bắp nói:
"Ta... Cái kia..."
"Hô..."
Dạ Kinh Đường muốn nói mấy câu, nhưng cổ họng đau như bị dao cứa, không thể nói lớn, có chút khó chịu, ra hiệu cho Thanh Hòa tới. Phạm Thanh Hòa bị Dạ Kinh Đường bắt gặp tại chỗ, hận không thể tự tử cho xong, âm thầm suy tư xem nên giải thích thế nào, thấy Dạ Kinh Đường có lời muốn nói, nàng vẫn là ra vẻ trấn định, tiến lên, áp tai về phía Dạ Kinh Đường:
"Ngươi nói gì?"
Dạ Kinh Đường nhìn gương mặt gần trong gang tấc, thấp giọng nói:
"Ngươi... Ngươi thử đi?"
"Ừm?"
Phạm Thanh Hòa hiển nhiên không hiểu ý tứ, quay đầu nhìn Dạ Kinh Đường, rất mờ mịt. Dạ Kinh Đường đau họng không tiện nói chuyện, liền giơ tay sờ sau lưng Phạm Thanh Hòa, từ những ngăn kẹp đủ các bình lọ nhỏ, lấy ra một lọ Ngọc Long cao, bỏ vào tay nàng. Phạm Thanh Hòa cầm lọ sứ nhỏ, ánh mắt có chút luống cuống, ngây người một lát, mới hiểu được ý, ánh mắt lập tức tức giận, nghiêm túc nói:
"Ngươi có ý gì? Ta thấy khí huyết ngươi quá vượng, khó chịu nên mới bất đắc dĩ hạ sách này giúp ngươi, ngươi cũng tỉnh rồi, không tự nghĩ cách đè xuống đi, lại còn an nhàn dạy ta phải giúp như thế nào hả?"
Dạ Kinh Đường nghe xong, đáy mắt lộ ra một tia áy náy, dịu giọng nói:
"Tỉnh lại đã vậy rồi, ta cứ nghĩ là ngươi muốn tới... Ta chịu được, không sao, đừng làm khó bản thân..."
Dạ Kinh Đường vừa dứt lời thì nhắm mắt lại, không động đậy, như thể đã hôn mê bất tỉnh.
"Hả? Ngươi tỉnh..."
Phạm Thanh Hòa thấy Dạ Kinh Đường lại ngủ, đưa tay vỗ vỗ mặt hắn, rồi ấn huyệt nhân trung, thấy Dạ Kinh Đường không hề có phản ứng, trong lòng thật hỏng bét rồi. Nàng muốn dừng lại không làm nữa, nhưng không biết ăn nói thế nào với Nữ Đế. Tiếp tục thì lỡ hắn tỉnh lại nhớ chuyện này thì sao?
Thùng thùng !
"Phạm cô nương, sao rồi?"
"A, không có gì..."
Phạm Thanh Hòa bị Nữ Đế thúc giục, tập trung tinh thần trở lại, nhìn Dạ Kinh Đường mấy lần, cuối cùng vẫn là âm thầm cắn răng, nhẹ nhàng ngồi lại xuống, mở Ngọc Long cao, xoa một chút, rồi bắt đầu thử.
Tư ! Kết quả trơn trượt quá, suýt thì chạm vào cằm.
Phạm Thanh Hòa cắn chặt môi dưới, mặt đỏ như máu, trong lòng bối rối muốn chết, cảm giác như đang ôm một bàn là trong ngực. Đợi khi quen rồi, Phạm Thanh Hòa mới thấy không có gì, so với lúc bị đè đầu cưỡi cổ dễ chịu hơn nhiều, trong lòng khẩn trương ngược lại tan biến đi ít nhiều. Nhưng mà chữa trị một lát sau, Phạm Thanh Hòa cũng không biết là thật hay mơ, nghe được như có như không một tiếng ư hừ, lại vội vàng ngậm miệng, liếc mắt về phía sau màn, hiển nhiên là sợ Nữ Đế nghe được...
Bạn cần đăng nhập để bình luận