Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1538: Tuỳ thích (2)

Kết quả vén rèm lên xem xét, thì thấy Thủy nhi đang dựa vào Hoa Thanh Chỉ, còn Hoa Thanh Chỉ lại tựa vào người Lục Châu, cả ba người mặt đều đỏ ửng, ngủ rất ngon giấc.
Phạm Thanh Hòa thấy vậy thì tức không để đâu cho hết, nhảy lên xe ngựa, vỗ bốp một tiếng vào mông Tuyền Cơ chân nhân:
"Yêu nữ!"
"Ừm!"
Tuyền Cơ chân nhân lập tức bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, phát hiện đã đến nơi rồi, liền dang tay ra:
"Có chút buồn ngủ, Kinh Đường, đưa ta về phòng."
Dạ Kinh Đường nhìn dáng vẻ Thủy nhi muốn được ôm, vô thức định đưa tay đón, nhưng bị Phạm di đè xuống:
"Tự ngươi không đi được à? Chúng ta bận trước bận sau lâu như vậy, ngươi chỉ biết ngủ..."
Tuyền Cơ chân nhân cũng chẳng để ý, thong thả đứng dậy nhảy ra khỏi xe, ôm lấy vai Thanh Hòa:
"Được rồi, hung dữ làm gì chứ. Đi tắm rửa, bôn ba nhiều ngày rồi, tối nay chúng ta sẽ thả lỏng thật tốt."
Phạm Thanh Hòa đẩy mặt Tuyền Cơ chân nhân ra, cau mày nói:
"Ngươi định làm gì? Ta không đời nào đi theo ngươi làm bậy đâu..."
"Đi thôi, đi thôi !..."
Dạ Kinh Đường nhìn hai người vợ kề vai sát cánh nói chuyện, đáy mắt đầy ý cười, đợi hai người vào đến sân, mới đến bên xe ngựa, lay vai Hoa Thanh Chỉ:
"Hoa cô nương?"
"Ừm !..."
Hoa Thanh Chỉ ngủ say, bị lay hai cái thì lờ đờ mở mắt, nhìn Dạ Kinh Đường trước mặt, rồi lại nhìn ngó xung quanh:
"Lục tỷ tỷ đâu..."
"Đến nơi rồi, ta đưa ngươi về phòng nghỉ ngơi."
"Nha..."
Hoa Thanh Chỉ có chút mơ màng, vịn vào tay Dạ Kinh Đường muốn đứng dậy, nhưng đi đứng vốn đã không vững, lại còn say nên càng khó, vừa đứng lên đã suýt đâm vào ngực Dạ Kinh Đường.
Dạ Kinh Đường ngửi thấy mùi rượu xộc vào mặt, ánh mắt có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa tay ra, ôm lấy Hoa Thanh Chỉ kiểu công chúa, rồi nhanh chân vào sân.
Thân thể Hoa Thanh Chỉ rất nhẹ, với cánh tay của Dạ Kinh Đường thì cũng không khác gì không ôm đồ vật, dọc đường cô cũng rất ngoan, không giãy giụa lung tung, chỉ có đôi mắt say lờ đờ vẫn cứ nhìn Dạ Kinh Đường, nửa đường còn say xỉn thốt ra:
"Dạ công tử, ta về nhà, ngươi có nhớ ta không nha?"
Dạ Kinh Đường thấy hơi buồn cười:
"Đương nhiên là có, nhân sinh khó có được ba người tri kỷ, sao có thể vừa xa đã không lo lắng được?"
"Nếu Nữ Đế mà biết ngươi vụng trộm muốn ta, thì sẽ không tức giận sao?"
Dạ Kinh Đường nghẹn lời ngay lập tức, cúi xuống nhìn Hoa Thanh Chỉ đang say mèm, chỉ coi như cô nói đùa khi say, vội đi nhanh tới căn viện.
Tuyền Cơ chân nhân đã tỉnh táo, đang cùng Thanh Hòa chuẩn bị nước nóng rửa mặt, thấy Dạ Kinh Đường tới, liền ra nhận lấy Hoa Thanh Chỉ:
"Sao ngươi lại để người ta cô nương ôm vào đây? Trên đường có tranh thủ chiếm tiện nghi không đó?"
Hoa Thanh Chỉ mắt nhắm mắt mở đáp:
"Không có đâu, Dạ công tử là quân tử..."
"A ! vẫn còn bao che khuyết điểm nha."
Vừa nói Tuyền Cơ chân nhân vừa ôm Hoa Thanh Chỉ vào phòng.
Dạ Kinh Đường thấy vậy, liền quay người lại, ôm nốt Lục Châu đang say mềm vào, đặt lên giường trong phòng, để Thanh Hòa và Thủy nhi giúp rửa mặt lau mình xong xuôi để nghỉ ngơi.
Chuyến này xuất phát từ trấn Hồng Hà, phải liên tục bôn ba ba bốn ngày trong cái nóng bức, Dạ Kinh Đường cũng ướt đẫm mồ hôi, nhân lúc hai nàng dâu đang bận, anh ra giếng nước trong sân, múc nước rửa người thay quần áo sạch sẽ.
Kết quả anh còn chưa dọn dẹp xong thì phát hiện Điểu Điểu phụ trách theo dõi đã bay từ ngoài về, đậu trên hàng rào rồi bắt đầu "ục ục chít chít..."
loạn xạ cả lên.
Phạm Thanh Hòa vừa đỡ Hoa Thanh Chỉ nằm xuống, thấy thế thì đi ra, hỏi:
"Đám người kia đến rồi sao?"
"Chắc vậy, qua xem thử xem sao."
Dạ Kinh Đường lau qua người hai ba cái cho khô rồi mặc vội áo bào sạch sẽ, cùng Điểu Điểu đi về hướng trong thành.
Phạm Thanh Hòa rất hiểu rõ tình hình các bộ ở Tây Hải, tự nhiên đi theo làm tham mưu, dặn yêu nữ cẩn thận đề phòng xong thì cùng Dạ Kinh Đường hòa vào bóng đêm, chỉ chốc lát đã đến gần một biệt thự trong thành.
Biệt thự là phủ đệ của tướng lĩnh phòng giữ thành Hắc Thốc, xung quanh có quan binh tuần tra, bên trong còn có một số trạm gác ngầm của Thập Nhị sở và phủ Tả Hiền Vương, nhưng mấy loại tép riu này, hiển nhiên là không ngăn được hai người.
Dạ Kinh Đường đến nơi thì để Điểu Điểu tan tầm đi nghỉ, còn anh cùng Thanh Hòa lén lẻn vào phủ đệ, men theo tiếng nói chuyện đến gần chính đường của phủ.
Phạm Thanh Hòa cũng luyện Minh Thần đồ, hơn nữa lại trời sinh lục giác quá nhạy, đứng còn cách chính đường sáng đèn một khoảng đã nghe thấy tiếng nâng chén cạn chén, và những lời nói chuyện:
"Lý mỗ xưa nay nói thẳng, lương thảo quân giới chiến mã của Vương gia ta thì còn nhiều, nhưng cũng cần người dùng không ít, chỉ riêng Tây Hải các bộ, đã có hơn mười bộ tộc nguyện ý vì Vương gia cống sức..."
"Các bộ ở Tây Hải nổi tiếng thiện chiến, quân lính ra trận toàn tinh binh, Tịnh Không đại sư muốn bỏ gần tìm xa qua đỡ cầm quý bộ, trước tiên phải chứng minh là quý bộ có giá trị xứng đáng..."
Dạ Kinh Đường tự nhiên cũng nghe lọt tai, thấy hai người nói chuyện đều từng có chút duyên phận, trong lòng hơi bất ngờ, ghé vào tai Phạm di khẽ nói:
"Là Lý Hiền quản gia của phủ Tả Hiền Vương và Tuất công công của Thập Nhị thị. Còn Tịnh Không đại sư này là ai?"
Phạm Thanh Hòa để phục hưng lại Tây Bắc Vương Đình, mấy năm nay cũng như Tuyền Cơ chân nhân đi Nam về Bắc tìm kiếm manh mối, rất hiểu biết tình hình ở đại mạc, nhẹ giọng đáp lại:
"Hình như là đầu mục của một bộ ở Sa Đà, trước kia từng phái người đến Đông Minh sơn mua dược liệu..."
Dạ Kinh Đường chỉ từng đi áp tiêu ở thành Sa Châu, không biết nhiều về tình hình ở đại mạc, liền khẽ gật đầu, lại tiếp tục cẩn thận lắng nghe.
Tịnh Không hòa thượng trong chính đường, tuy thái độ hơi khiêm nhường nhưng giọng điệu lại rất cứng rắn, bị hai tên quan lớn Bắc Lương chất vấn thực lực liền trực tiếp lên tiếng:
"Bộ Sa Đà ta có tám ngàn nam nhi thiện chiến, mấy năm nay còn thôn tính các bộ nhỏ khác, bắt mấy ngàn tù binh sung quân, chỉ cần có lương thảo chiến mã, nghĩ cách chút xíu là cũng có thể kéo ra hai vạn quân..."
"Hai vạn quân tốt, tinh nhuệ cũng chỉ tầm tám ngàn, ở đại mạc thì tính là chúa tể một phương, nhưng ném vào các bộ ở Tây Hải thì quả thật không tính là gì. Đừng nói đến Tứ Đại Bộ, mà cả Hồng Sơn bang ở Lương Châu của Nam triều, các ngươi cũng chưa chắc đánh lại..."
"Hồng Sơn bang chỉ là đám sơn tặc mã phỉ, sao sánh được với quân lính thuộc hạ của ta? Dũng sĩ của bộ ta, không hề kém gì Câu Trần bộ, chỉ là sống ở đại mạc nên thiếu thốn thôi. Hơn nữa, quân lính của bộ ta tuy không nhiều bằng các bộ lớn của Tây Hải, nhưng lại có hai điểm có thể hơn được các bộ ở Tây Hải."
"À, vậy xin Tịnh Không đại sư nói cho nghe thử xem?"
"Thứ nhất là lập trường, bộ Sa Đà ta muốn tự lập, đối nghịch với Nam Triều, đứng cùng một phía với quý quốc, còn các bộ ở Tây Hải muốn trùng kiến vương đình, đối nghịch với quý quốc, lại còn có ‘Thiên Lang vương’ trẻ mồ côi, càng thêm ngả về Nam Triều."
"Vậy còn thứ hai?"
"Thứ hai là thủ lĩnh. Người ta thường nói ‘Binh sợ sợ một kẻ, tướng sợ sợ một đám’, thủ lĩnh của Tứ Đại Bộ thì hai người thuộc dạng tép riu, người duy nhất đánh được thì đại vương Câu Trần chết rồi, đại vương Đông Minh thì cũng chỉ là một thầy phù thủy, không một ai đủ sức gánh vác Đại Lương. Mà thủ lĩnh của chúng ta thì khác, không những văn võ song toàn, lại giỏi điều binh khiển tướng, võ nghệ cá nhân cũng đạt đến đỉnh cao, còn hơn hẳn thủ lĩnh của Tứ Đại Bộ..."
Dạ Kinh Đường nghe đến đây, hơi nghi hoặc, hỏi:
"Đại vương của bộ Sa Đà là ai vậy?"
Phạm Thanh Hòa cũng khẽ cau mày, cẩn thận suy nghĩ một hồi:
"Hình như gọi Hoàng Liên Thăng, nghe nói võ nghệ không tệ, nhưng trong ấn tượng cũng chỉ là một tông sư đại mạc thôi, không thể nào so với các tộc trưởng của Tứ Đại Bộ được..."
Mà ngoài hai người đang nghe lén thì rõ ràng cả hai người trong chính đường cũng có cùng chung nghi hoặc như thế.
Bạn cần đăng nhập để bình luận