Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1625: Thử một chút liền thử một chút (3)

"Trong khoảng thời gian này, ta đều đang thăm dò tin tức về Bắc Vân. Bắc Vân hẳn là có nguồn gốc thật sự từ Hải Ngoại Tiên đảo."
"Ồ? Có chứng cớ xác thực à?"
"Chứng cứ thì không có, nhưng dựa theo tìm hiểu, mỗi năm vào mùa thu, Bắc Vân đều sẽ mất tích mấy tháng. Ngoại giới giang hồ lại không có đồn đại gì, ta cho rằng hắn đã đi đến một nơi nào đó mà người ngoài không biết."
Dạ Kinh Đường khoanh tay, đứng tại chỗ suy nghĩ:
"Chỉ có điều, nói như vậy mà bảo liên quan đến tiên đảo thì hơi gượng ép, không chừng Bắc Vân cũng giống như Tưởng Trát Hổ, vì tránh họa cho vợ con, mà cất giấu một hồng nhan tri kỷ, mỗi năm đến thời gian cố định lại về thăm người thân thì sao..."
"Bắc Vân rời núi lúc mới hai mươi tuổi, mà bây giờ đã đạt tới vị trí này, nếu có vợ con thì sớm đã đón nhận rồi..."
Sa sa sa! Ngoài phòng bếp, ngoài tiếng mưa rơi hiu hắt, không còn tạp âm nào khác, chỉ còn lại tiếng nói nhỏ nhẹ của nam nữ.
Tiết Bạch Cẩm vừa thái thịt vừa nhìn vào bản ghi chép. Ban đầu hai người còn đang bàn luận các loại tin tức, nhưng càng nói chuyện, thời gian càng trôi qua, nàng lại thấy có gì đó không đúng, luôn cảm thấy có ai đó đang nhìn chằm chằm vào vòng eo và mông nàng mà dò xét... Tiết Bạch Cẩm chậm lại động tác thái thịt. Không chút lộ vẻ, nàng liếc nhìn vào đĩa dầu mè đặt bên cạnh. Có thể thấy được trong đĩa dầu mè đen như mực, dưới ánh nến phản chiếu hình bóng của một người nam tử.
Khuôn mặt nam tử kia cực kỳ tuấn lãng, nhưng ánh mắt lại có chút... có chút hạ lưu, mang theo vài phần tiếu ý lỗ mãng. Ánh mắt của hắn nhìn xuống dưới, đúng là vị trí phía sau lưng nàng. Hắn còn đang đưa tay vẽ loạn lung tung những hình thù lớn nhỏ... Điều quá đáng hơn nữa là, tên vô sỉ tiểu tặc này, vậy mà lặng lẽ cởi quần áo ra, để lộ ra những đường cong cơ ngực, cơ bụng hoàn mỹ... Còn phần dưới thì ở ngoài vùng bóng tối, không nhìn thấy, nhưng có lẽ cũng không mặc gì.
Víu ! Trong phòng bếp yên tĩnh, đột ngột vang lên một tiếng dao kêu thê lương!
"Ủa sao? Nữ hiệp xin chậm đã..."
Dạ Kinh Đường đang khoanh tay nói chuyện thì chợt thấy Băng Đà Đà đang thái thịt, xách dao quay người lại, trên gương mặt lạnh như băng mang theo ba phần xấu hổ giận dữ. Nàng nhắm mắt ấn mạnh vào bộ ngực hắn, ấn hắn trực tiếp đụng vào tủ bát phía sau.
Ầm! Xoảng xoảng! Dạ Kinh Đường không kịp đề phòng, giật mình nói năng lộn xộn, vội vàng đưa tay nắm lấy con dao đang gác trên cổ.
Tiết Bạch Cẩm nhắm mắt ấn Dạ Kinh Đường xuống, tư thế y hệt như chuẩn bị giết heo ăn Tết:
"Tên vô sỉ tiểu tặc nhà ngươi, ngươi muốn làm gì hả?!"
"Ta?"
Dạ Kinh Đường đều sửng sốt, thấy Băng Đà Đà sát khí đằng đằng thì trong mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt:
"Ta có thể làm gì chứ? Ta không làm gì mà..."
"Ngươi còn dám cãi? Ngươi nghĩ ta không thấy hành vi của ngươi ở sau lưng sao?"
"Hả?"
Dạ Kinh Đường mắt đầy mờ mịt, cẩn thận hồi tưởng lại, Chẳng lẽ lúc nãy nhíu mày suy nghĩ sâu xa, mình lại vô tình nhìn vào mông Băng Đà Đà... Dạ Kinh Đường vừa nãy rất tập trung, cũng không chắc chắn có hay không đã nhìn. Nhưng Băng Đà Đà chưa từng nói đùa, hắn cũng không dám nói không có, chỉ có thể dứt khoát nhận lỗi:
"Đây là vô tâm chi thất, ta vừa nãy đang suy nghĩ chuyện..."
Tiết Bạch Cẩm nhắm mắt, bị câu nói này làm tức đến bật cười:
"Vô tâm chi thất? Vô tâm mà ngươi còn cởi sạch quần áo còn đối... đối chỗ đó của nữ tử vẽ loạn à?"
"Hả?!"
Dạ Kinh Đường chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn xuống vạt áo đen chỉnh tề của mình. Có lẽ do bị Băng Đà Đà làm cho hoài nghi, hắn còn đưa tay sờ một cái... Rõ ràng là đang mặc quần áo mà?
Dạ Kinh Đường há hốc miệng, trong mắt toàn là mờ mịt. Hắn muốn đưa tay sờ thử Băng Đà Đà xem có phải nàng bị sốt không, nhưng lại thật không dám.
Sa sa sa! Trong phòng bếp lại yên tĩnh trở lại. Hai người gần như đồng thời rơi vào trầm mặc.
Tiết Bạch Cẩm trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận, còn có chút thất vọng. Thấy Dạ Kinh Đường không cãi chày cãi cối, vốn định hỏi thêm vài câu, nhưng rất nhanh phát hiện có gì đó không đúng lắm... Tay nàng đang ấn vào cổ áo Dạ Kinh Đường, xúc cảm lòng bàn tay rõ ràng là cổ áo, nhưng Dạ Kinh Đường rõ ràng là không mặc đồ mà.
Tiết Bạch Cẩm sắc mặt lạnh như băng có chút cứng đờ. Có lẽ là không tin vào cảm giác của mình, nàng còn cẩn thận từng chút mở mắt hé ra một khe nhỏ để dò xét.
Kết quả nhìn vào, liền thấy Dạ Kinh Đường đang giơ hai tay lên bị ấn vào cửa tủ bát. Mặt hắn đầy vẻ hoảng sợ mờ mịt. Trên người thì áo bào đen chỉnh chỉnh tề tề, không khác gì lúc vừa vào phòng bếp...?
Dạ Kinh Đường thấy sắc mặt Băng Đà Đà có hơi cứng lại, không còn hung dữ nữa thì nhẹ giọng gọi:
"Tiết cô nương?"
Tiết Bạch Cẩm cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh ý thức được vấn đề. Cảm xúc trong lòng nàng như thể đang cãi nhau hăng say đến nửa chừng, thì phát hiện ra mình đã sai. Cả người nàng đều hóa ngơ.
Dạ Kinh Đường thấy Băng Đà Đà không nói gì, lại đưa tay lay nàng:
"Có phải ngươi luyện công lại gặp sự cố không vậy?"
Tiết Bạch Cẩm lúng túng, mặt có chút ửng hồng hiếm thấy. Nàng muốn thu dao về, lại cảm thấy không tiện giải thích hành vi vừa rồi. Cố nhịn một hồi, yếu thế mà nói:
"Vừa nãy ngươi có phải là tâm thuật bất chính không?"
Ánh mắt Dạ Kinh Đường rất ngây thơ, hắn xòe tay ra nói:
"Ta dù có tâm thuật bất chính, cũng chỉ nghĩ trong lòng thôi chứ, làm gì có cởi quần áo? Ngươi thì đứng ngay trước mặt, ta cởi quần áo thì ngươi không phát hiện được sao? Có phải ngươi chỉ muốn đánh ta một trận cho hả giận? Ta cũng có trêu ngươi đâu... không đúng, có phải Thanh Chỉ đã nói gì với ngươi không?"
Nghĩ tới đây, Dạ Kinh Đường nghiêm túc nhìn Băng Đà Đà.
Tiết Bạch Cẩm thẳng thắn, vốn dĩ không phải người nói dối, đối diện với tình huống đuối lý như vậy thì rõ ràng là không thể nào che đậy được, nhưng nàng lại không thể giải thích cặn kẽ rằng ta ăn Như Mộng Tự Huyễn tán, vừa rồi bị ảo giác, nhìn thấy ngươi cởi trần truồng mà còn chuẩn bị sờ mông ta.
Nếu nói ra, chẳng phải là thành nàng có tà niệm trong lòng với Dạ Kinh Đường rồi sao?
Sau khi im lặng một hồi, Tiết Bạch Cẩm thu đao lại:
"Không có, ta nói chuyện rất hòa nhã với Hoa tiểu thư."
"Vậy tại sao ngươi bỗng dưng lại hung dữ với ta?"
"Ngươi đừng hỏi nữa."
"Sao ta lại không hỏi được chứ? Bạch Cẩm, có phải ngươi tới tháng rồi không..."
Đông! Tiết Bạch Cẩm cắm dao xuống thớt thịt, liếc nhìn Dạ Kinh Đường, lạnh như băng không nói.
"Khụ..."
Dạ Kinh Đường thấy dáng vẻ này thì trong lòng dù đầy mờ mịt cũng không tiện hỏi thêm nữa. Hắn giơ tay lên nói:
"Được, được, được, là lỗi của ta, chắc là vừa nãy ta sơ suất ở đâu đó, tự ta sẽ tỉnh ngộ."
Tiết Bạch Cẩm thấy Dạ Kinh Đường không truy hỏi căn nguyên thì thầm kín thở phào nhẹ nhõm, quay người bước ra ngoài. Đi được mấy bước lại dừng lại, muốn nói rồi lại thôi.
Nhìn bộ dạng cảm thấy có lỗi với Dạ Kinh Đường, muốn giải thích vài câu nhưng lại không tiện mở miệng, cuối cùng vẫn cứ cắm đầu bước đi.
Dạ Kinh Đường biết tính cách Băng Đà Đà, xưa nay sẽ không làm chuyện hổ thẹn. Thấy dáng vẻ này của nàng, hắn biết vừa rồi chắc chắn là Băng Đà Đà gặp vấn đề.
Nhưng Băng Đà Đà đã bị dồn ép thành ra như vậy rồi, mà còn hỏi tiếp chắc sẽ được nghe tiếng hét núi Nam Tiêu. Thế là hắn cố nén tò mò, làm ra vẻ không có chuyện gì xảy ra mà nói:
"Ngươi đi nghỉ ngơi trước đi, lát nữa chuẩn bị ăn cơm."
"Ừm..."
Mà cùng lúc đó, tại tầng hai khách sạn.
Cửa sau của sương phòng trên tầng hai thông với hậu viện. Tuy khoảng cách đến nhà bếp không gần, nhưng trong khách sạn yên tĩnh như tờ. Tiết Bạch Cẩm không tập trung mà lại không cố gắng đè ép âm thanh, muốn không nghe thấy thì thật hơi khó.
Hoa Thanh Chỉ ban đầu đang vùi đầu vào trong chăn mỏng, xấu hổ vô cùng, tức đến phát khóc. Đột nhiên nghe thấy tiếng động hỗn loạn phía hậu viện thì vội ngồi dậy quan sát. Rồi những lời đối thoại lo lắng xấu hổ tức giận của hai người kia cứ thế truyền vào tai nàng:
"Ngươi muốn làm gì?"
"Vô tâm chi thất..."
"Cởi sạch quần áo, đối với ta..."
"Hả?"
Hoa Thanh Chỉ nghe những lời này có chút ngây người. Tiếp theo, sự ủy khuất cùng giận dữ trong lòng cũng bay sạch sành sanh, cả người nàng như được tiếp thêm sinh lực!
Dù sao cũng là người từng trải, nàng hiểu rõ vì sao Tiết Bạch Cẩm lại tức giận đến vậy - chắc chắn là nàng đã phát hiện Dạ công tử cởi sạch quần áo, chuẩn bị khi nhục nàng... Trước đây nàng cũng đã từng thấy cảnh tượng như vậy!
Tuy rằng nàng và Tiết Bạch Cẩm có phản ứng khác nhau, nhưng đó là vì nàng không làm gì được Dạ công tử, không thể không nín nhịn để Dạ công tử hôn; Dạ công tử muốn hôn mà không hôn, nàng chỉ đùa nghịch, nên nàng mới chủ động hôn thôi.
Còn Tiết Bạch Cẩm võ nghệ cao cường như vậy, phản ứng đương nhiên là đánh Dạ công tử chứ không phải là nhẫn nhục chịu đựng.
Nhìn vào tình huống này thì có nghĩa là nàng không có vấn đề, vấn đề nằm ở thuốc.
Việc Tiết Bạch Cẩm bắt ép nàng là do Tiết Bạch Cẩm không Chiêm Lý!
Sau khi Hoa Thanh Chỉ hiểu rõ mọi chuyện, nàng thẳng lưng ngồi chờ nghe thấy tiếng bước chân vội vã đi qua bên ngoài gian phòng, liền mở miệng nói:
"Tiết cô nương, ngươi còn có gì muốn nói sao?"
Tiết Bạch Cẩm đang đứng bên ngoài gian phòng với vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng, nghe tiếng thì dừng chân lại, nghiêng đầu nói:
"Thuốc này xác thực gây ảo ảnh, nhưng người có thể khống chế lời nói và hành động của bản thân. Lúc đó ngươi là chủ động hôn, cầu Dạ Kinh Đường đừng đi, có giống ta sao?"
Hoa Thanh Chỉ quả thực không thể phủ nhận điểm này, dù sao bị nhục và chủ động hôn là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Nhưng thấy Tiết Bạch Cẩm vẫn cứ kiên cường như thế, Hoa Thanh Chỉ cũng không phục, nàng hỏi ngược lại:
"Ngươi cảm thấy ta như vậy là muốn gả cho Dạ công tử, còn ngươi thì sao? Nếu ngươi không có ý nghĩ gì thì làm sao ngươi lại thấy Dạ công tử cởi quần áo sờ ngươi? Tại sao ngươi lại không nhìn thấy ta cởi quần áo rồi sờ ngươi đi?"
"Ngươi nói cũng muốn gả cho Dạ công tử, ta liền nhận. Ngươi nói không có, vậy ta cũng không có..."
"Hừ..."
Bên ngoài truyền đến tiếng hừ lạnh một tiếng, sau đó chính là tiếng bước chân đi xa dần.
?!
Hoa Thanh Chỉ thấy đối phương nói không lại liền không để ý đến nàng, cũng nổi lên tính tình, muốn đi tìm Tiết Bạch Cẩm lý luận, nhưng bất đắc dĩ đi đứng không tiện, chỉ có thể coi như thôi.
Mặc dù lần này tranh cãi, không chứng minh được nàng ngay lúc đó trong sạch, nhưng ngược lại là đã chứng minh Tiết Bạch Cẩm giống như nàng không trong sạch.
Hoa Thanh Chỉ âm thầm suy nghĩ, ngược lại là nhớ tới một chuyện khác:
Lục tỷ tỷ cùng Nữ Đế, từng nói để nàng làm lớn, Tiết Bạch Cẩm làm bé...
Nàng lúc đầu coi đây là nói đùa, nhưng bây giờ nàng đã chuẩn bị ôm cháu ngoại về nhà, Tiết Bạch Cẩm cũng không phải là không có ý gì với Dạ công tử.
Vậy chuyện này hiển nhiên phải tranh thủ một chút!
Nàng bị Tiết Bạch Cẩm làm cho đến Nam Triều có nhà không thể về, cũng không thể về sau còn gọi Tiết Bạch Cẩm tỷ tỷ chứ?
Tiết Bạch Cẩm ngay cả Nữ Hoàng đế cũng dám đánh, dung mạo tư thái cũng hơn người, nàng vô luận về thực lực cứng rắn hay mềm dẻo, tựa hồ đều không thể hơn được Tiết Bạch Cẩm.
Vậy thì chỉ có thể dựa theo quy củ giang hồ, ai vào cửa trước người đó lớn...
Ý nghĩ đến đây, Hoa Thanh Chỉ xoắn xuýt trong lòng mấy ngày, ngược lại là quyết định được rồi.
Dù sao chuyện đã đến nước này, nàng sang năm nhất định phải ôm con về, chuyện cùng Dạ công tử nhất định phải giải quyết, nếu như không phải Tiết Bạch Cẩm đột ngột xông vào, có khi tối nay nàng đã...
Người sống một hơi, nàng vốn nên làm việc này, nếu như vì do dự, bị Tiết Bạch Cẩm giành thế trước, dù phải chịu oan ức cả đời cũng đáng!
Ý nghĩ đến đây, Hoa Thanh Chỉ nắm nắm tay nhỏ, đáy mắt dần dần lộ ra mấy phần kiên quyết...
Mà cách đó không xa trong phòng.
Tiết Bạch Cẩm đứng tại cửa sổ đón gió lạnh, nhẹ xoa vầng trán mềm mại, ngăn lại những suy nghĩ lộn xộn, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận