Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1416: Có người bỏ tiền, mua mệnh của ngươi (1)

Ngày xuân, ba con khoái mã lao vút ra khỏi huyện thành Hoàng Mai, dọc theo đường sông hướng thượng du phi nhanh. Dạ Kinh Đường một mình dẫn đầu, tay cầm tấm địa đồ vừa mua, xem xét tình hình phân bố thế lực xung quanh Thừa Thiên phủ, Điểu Điểu thì ngồi xổm trên đùi tò mò nhìn theo. Chiết Vân Ly theo sau, thanh đao dài treo bên hông ngựa, có chút mờ mịt hỏi:
"Kinh Đường ca, chúng ta đây là đi đâu vậy? Sao gấp gáp thế, vừa ra đã đi luôn..."
"Đi bến tàu Bạch Hà, vừa nhận việc xấu, qua đó thu thập một người, đánh xong còn phải trở về, nghĩ cách trà trộn vào Thanh Long hội..."
Chiết Vân Ly nghe đến đánh người liền lập tức hứng thú, nhích lại gần phía trước một chút:
"Đánh ai vậy? Lợi hại không? Hay là để ta, tiền thưởng chúng ta chia đôi?"
Dạ Kinh Đường giờ sao cũng nằm trong top mười cao thủ thiên hạ, mà đi đánh một tông sư bình thường thì cũng chả khác gì các lão gia khi dễ con nít lên ba, nói ra đều mất mặt, đối mặt với đề nghị của Vân Ly, nghĩ một hồi liền gật đầu:
"Chỉ là một tên tông sư không vào hàng, ngươi đối phó chắc không thành vấn đề, lát nữa ta ở bên cạnh xem, ngươi đánh một trận rồi đi..."
Chiết Vân Ly thấy có cơ hội thi triển võ công, đương nhiên trong lòng vui mừng khôn xiết, vội vàng gật đầu. Phạm Thanh Hòa đi bên trái, nghe vậy liền chen vào:
"Bến tàu Bạch Hà ở ngay Đông Giao phủ thành, cách đây chừng trăm dặm, làm xong việc chúng ta vào thành dạo chơi, mua ít Ngọc Long cao, thuốc mang trên người hôm qua dùng hết rồi... Khụ..."
Mặc dù lời nói ngừng lại, nhưng trong đáy mắt Chiết Vân Ly vẫn thoáng lộ ra nghi hoặc, hỏi:
"Ngọc Long cao trị nội thương mà? Phạm di bị thương hả?"
Phạm Thanh Hòa đương nhiên không bị thương, nhưng khi giúp Dạ Kinh Đường xoa bóp thì phải dùng chút thuốc lưu thông máu, còn khi đẩy bổng bổng cũng phải bôi trơn, hũ thuốc của nàng thì to như vậy, chỉ mang theo hai bình, hôm qua dùng một bình rồi, có cơ hội tự nhiên phải mua cho đủ. Đối mặt với câu hỏi của Vân Ly, Phạm Thanh Hòa cũng không tiện nói rõ, chỉ đành đáp:
"Bôn ba nhiều ngày như vậy, chân hơi đau, hôm qua ta tự xoa thuốc rồi."
Chiết Vân Ly bán tín bán nghi, nhưng cũng không truy hỏi vấn đề này, mà lại hỏi tiếp:
"Kinh Đường ca, thân phận của chúng ta chuẩn bị xong chưa?"
Dạ Kinh Đường nghe vậy, từ trong ngực lấy ra một tấm phù bài cùng một trang giấy, đưa cho Vân Ly:
"Đây là thân phận mới của chúng ta, bối cảnh và kinh nghiệm đều phải ghi lại, tránh về sau tới Yên Kinh bị tai vách mạch rừng, vô tình để lộ thân phận. Phạm di, đây là của ngươi."
Phạm Thanh Hòa thấy Dạ Kinh Đường cũng gọi mình Phạm di, trong mắt liền có chút bực mình, nhưng cũng không tiện chỉnh đốn hắn, nên coi như không nghe thấy, nhận lấy trang giấy và tấm biển:
"Vương Thúy... Cái tên phá này là sao chứ?"
Chiết Vân Ly vốn còn định chửi bậy, nhưng nghe thấy Phạm di gọi tên liền cười chế nhạo:
"Ha ha ha... Khụ, thật ra cũng được đó, ta còn bị gọi là Nữu Nữu kìa. Kinh Đường ca, huynh tên gì?"
"Ai, không quan trọng, sau này gọi ta tứ ca là được."
"Diệp Tứ Lang? Tên mình thì huynh đặt cho dễ nghe như vậy, mà lại soạn bừa tên cho hai ta..."
"Ai dà..."
Dạ Kinh Đường bất lực nhìn hai cô nương đầy bất công, chỉ còn cách đưa bảng tên của mình cho hai người họ xem. Sau đó, trong lòng hai người trong nháy mắt cân bằng, bắt đầu cùng Điểu Điểu chế giễu hắn với cái tên tạp nham trong sách chắc chắn không sống quá nửa chương kia.
Thừa Thiên phủ xem như cửa ngõ của kinh thành, lại có nhiều gạo thóc, vì thế đường thủy vận tải vô cùng phát triển, bên ngoài thành có rải rác mấy bến tàu. Lúc hoàng hôn, ở Đông Giao của Thừa Thiên phủ, một cỗ xe ngựa trông có chút mộc mạc, dưới sự bảo vệ của mấy tên hộ vệ, dọc theo đường sông đi về phía thành trì không xa. Hoa Tuấn Thần ăn mặc như một văn sĩ, vén rèm cửa xe nhìn những con thuyền trên sông đang ngay ngắn đi lại, đáy mắt lộ vẻ vui mừng, lên tiếng khen:
"Lưu Tri phủ làm việc thật sự rất nhanh nhẹn, mới có mấy ngày thôi đã dọn dẹp sạch sẽ bến tàu rồi. Xem ra lần này lên kinh thành, phải hết lòng khen ông ta vài câu mới được..."
Bên trong xe, Hoa Thanh Chỉ trang điểm nhã nhặn, đang phối hợp nghiên cứu cục diện, Lục Châu thì quạt quạt chiếc quạt nhỏ, tiếp lời:
"Vậy mới đúng chứ, lần trước tiểu thư về, hai đám người ở bờ sông đánh nhau, máu me khắp nơi, trên mặt đất còn rơi cả một cánh tay, làm tiểu thư sợ đến mức cả đêm ngủ không ngon, đâu còn dáng vẻ của phủ thành nữa chứ..."
Mấy ngày trước, Hoa Tuấn Thần và Hoa Thanh Chỉ từ Tây Hải chư bộ trở về, vừa chạy đến cổng thành đã vội thở phào, chưa kịp hoàn hồn thì thấy ở bến tàu có các băng phái đang đánh nhau. Lúc đó đao kiếm loang loáng hòa cùng với tiếng kêu thảm thiết, làm Hoa Tuấn Thần đang nghỉ ngơi trong xe cũng giật bắn người, còn tưởng là Dạ Đại Diêm Vương lại đánh tới, Thanh Chỉ thì cũng bị những cảnh máu me kinh hãi. Khuê nữ bị dọa sợ, Hoa Tuấn Thần đương nhiên không thể cho qua, liền tự mình đến phủ nha của Tri phủ, tìm Lưu Tri phủ đòi giải thích.
Theo như Lưu Tri phủ giải thích thì ông mới biết, dạo gần đây biên quan chuẩn bị chiến đấu, nhu cầu vận chuyển lương thảo và quân nhu tăng mạnh, số lượng thuyền vận lương ban đầu không đủ, nên phải để một phần ra, giao cho thuyền hàng ở bến tàu đi vận chuyển. Tuy chỉ là một phần thôi, nhưng số lượng làm ăn đường thủy thì rất lớn, mà nhu cầu của quân đội cũng tương đối ổn định, chỉ cần nhận được mối này, cũng chẳng khác gì nhận được một cái vé ăn dài hạn, so với việc nhận khách lẻ ở bến tàu thì lợi ích ổn định hơn rất nhiều.
Vì thế sớm từ mấy tháng trước, các thuyền hàng quanh Thừa Thiên phủ đã bắt đầu chém giết nhau vì tranh giành mối làm ăn. Giang hồ bến tàu đánh nhau vì giành mối làm ăn thì ở đâu cũng không có gì lạ, chỉ cần không náo lớn chuyện thì Lưu Tri phủ cũng chẳng có tâm tư đi quản những việc này.
Nhưng khi thấy cháu gái yêu nhất của Hoa lão thái sư bị kinh hãi, tình hình liền không còn giống vậy nữa, lỡ mà Hoa lão thái sư dâng tấu sớ nói dưới thời ông ta, Thừa Thiên phủ trở thành nơi gà bay chó chạy chướng khí mù mịt thì đường làm quan của ông ta xem như chấm dứt. Vì thế ngay hôm đó, Lưu Tri phủ đã hạ lệnh tử mệnh, ai mà dám náo loạn giết người vì tranh giành mối làm ăn nữa thì cứ chờ bị đập vào bát cơm đi. Một Tri phủ dù không có võ nghệ thần thông, nhưng muốn chặt đứt đường tài lộ của một đội thuyền, thật sự chỉ cần một câu nói là được, vì thế bầu trời bến tàu của các thuyền lớn đều yên tĩnh trở lại, chỉ dám cãi nhau chứ không dám đánh nhau nữa, những người khôn ngoan hơn thì đều cải sang lén lút tặng quà, tìm quan hệ để cạnh tranh. Thấy đám giang hồ kia đều thật thà cả rồi, Hoa Tuấn Thần đương nhiên trong lòng rất vui, đang định khen Lưu Tri phủ vài câu nữa thì tai bỗng giật giật, nghe thấy từ đằng xa truyền đến:
"Keng keng keng !"
"Bành ! Soạt..."
Ở bên ngoài xe, Hoa Ninh đang cưỡi ngựa theo sau, nghe thấy tiếng động liền cảnh giác, đảo mắt nhìn về phía bến tàu xa xa:
"Lão gia, bên kia hình như có người đang giao thủ."
Hoa Tuấn Thần nghe vậy, sắc mặt liền lạnh xuống, dù gì thì ông cũng vừa mới khen trị an tốt trước mặt khuê nữ, bây giờ vừa quay đi đã thấy có người đánh nhau, không phải là đang vả vào mặt ông sao? Hoa Tuấn Thần nheo mắt nhìn, phát hiện đó là trong một ngôi nhà gần bến tàu đang đánh nhau, bên ngoài treo cờ hiệu của Lôi Ưng bang, liền cầm kiếm định đứng dậy:
"Cái tên Triệu Đống này, cứ nghĩ có chút bản lĩnh là có thể tại Thừa Thiên phủ vô pháp vô thiên sao, cha đi xem một chút..."
Hoa Thanh Chỉ thấy vậy, vội vàng cản Hoa Tuấn Thần lại:
"Cha, đám lưu manh bến tàu đánh nhau, cha ra mặt thì còn ra thể thống gì?
Lát nữa con nói với Lưu Tri phủ là được rồi."
Lục Châu kỳ thật nghi ngờ lão gia muốn đi xem náo nhiệt, dù sao thì Triệu Đống của Lôi Ưng bang ở quanh Thừa Thiên phủ cũng có chút mặt mũi, mà lão gia thì cứ muốn tìm cơ hội để so tài, chỉ là ngại thân phận con trưởng của thế gia, nên mới không thể đi bàn luận với đám giang hồ lưu manh kia, bây giờ vẫn chưa được toại nguyện. Lúc trước khi ra khỏi cửa, phu nhân đã dặn, đừng để lão gia lẫn vào với đám giang hồ hiệp khách, vì vậy Lục Châu cũng khuyên nhủ:
"Đúng vậy, ở thư xá đã chiêu mộ không ít người, đang chờ lão gia đi kiếm đấy, chúng ta mau đến đó thôi."
Hoa Tuấn Thần nghe tiếng náo nhiệt từ xa vọng đến, rất muốn đến xem, nhưng khuê nữ không cho thì ông cũng không dám trái lời cha, cố chạy sang thì ngay lập tức đành phải thu tay lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận