Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1526: Đoàn tụ sum vầy (2)

"Ngươi cho rằng Dạ Kinh Đường ở đây thì ta không dám đánh ngươi sao?"
"Đừng, đừng, đừng mà..."
Dạ Kinh Đường vội vàng ngăn Băng Đà Đà lại, ra sức lùi về sau ôm lấy nàng:
"Nói đùa thôi mà. Ngươi mới về, vết thương còn chưa lành, muốn luận bàn thì để sau đi, đừng kích động..."
Còn Điểu Điểu thì ngậm vạt váy Ngọc Hổ kéo về phía sau.
Tiết Bạch Cẩm bị Dạ Kinh Đường có thân hình cường tráng nửa ôm lui về sau, mày hơi cau lại, nhưng cũng không nói gì, chỉ là tự mình lùi lại nửa bước tách ra, hừ nhạt một tiếng, quay người đi về phía đầu ngõ.
Dạ Kinh Đường sợ hai người đánh nhau, lúc này cũng không dám giữ Băng Đà Đà lại, bước ra mấy bước, lại bảo Điểu Điểu đi theo dỗ dành, sau đó mới đi đến trước mặt Ngọc Hổ:
"Tiết giáo chủ dù sao cũng có công lớn ở Bắc Lương, sao vừa về đã đánh nhau vậy..."
Nữ Đế nhìn theo Tiết Bạch Cẩm biến mất, rồi quay người đi về phía bên kia:
"Ta cũng không phải người không biết lý lẽ, đến chỉ là để ban thưởng cho nàng, tiện thể luận bàn một chút thôi. Ngươi ngược lại rất quan tâm người ta, ta còn chưa động tay thật sự đã chạy tới, sợ ta đánh nàng xảy ra chuyện hay sao?"
Dạ Kinh Đường biết Ngọc Hổ sâu cạn, trước kia khi thân thể còn có tì vết, đánh nhau chỉ có ba chiêu, căn bản không có khả năng bay liên tục, mười chiêu không đánh lại liền phải chạy trốn, không thể nào là đối thủ của Băng Đà Đà.
Mà bây giờ Ngọc Hổ đã giải được hạn chế, nội tình chỉ có thể dùng từ "thâm bất khả trắc" để hình dung.
Nhưng dù là Ngọc Hổ chiếm ưu thế, muốn đánh ngã Băng Đà Đà cũng không có khả năng toàn vẹn, hắn nghiêm túc nói:
"Quyền cước không có mắt, mặc kệ ai thắng ai thua, chẳng phải đều bị thương sao? Ta đây là quan tâm ngươi..."
Nữ Đế cảm thấy Dạ Kinh Đường xem lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, đều quan tâm cả. Bất quá nàng cũng không xoắn xuýt nhiều về việc này, ngược lại lấy ra hai tấm Minh Long đồ từ trong ngực, đưa cho Dạ Kinh Đường:
"Vừa nãy ta đã nói rồi, cho Tiết Bạch Cẩm hai tấm Minh Long đồ coi như thù lao, dù nàng không phục sự quản thúc của ta, nhưng ta là người miệng vàng lời ngọc, không thể nuốt lời. Ngươi mang cho nàng, để nàng học cho tốt."
Dạ Kinh Đường nhận lấy Minh Long đồ cất vào ngực, ôm sau lưng nàng nói:
"Được, ta đưa ngươi hồi cung trước. Vừa rồi có bị thương không?"
"Còn chưa đánh bắt đầu, ta có thể bị thương gì chứ."
Nữ Đế tựa vào trong lòng Dạ Kinh Đường, nhưng chỉ đi được mấy bước, liền phát hiện tay Dạ Kinh Đường không yên phận, dời đến mông nàng, còn véo nhẹ.
Nữ Đế thấy vậy chớp mắt, nhìn về phía Dạ Kinh Đường:
"Mới mấy ngày thôi, lần trước nhớ lâu chưa?"
Dạ Kinh Đường biết Ngọc Hổ đang nhắc tới chuyện hắn bị làm cho nằm trong bồn tắm lần trước, cau mày nói:
"Ngươi nghĩ ta chỉ có chút năng lực ấy thôi à? Lần trước là do ta mang thương trong người, trở về chưa kịp ăn cơm hai bát, đã phải liên tục giày vò một ngày hai đêm, phát huy bất thường là bình thường thôi. Bây giờ ta đã hồi phục, ngươi lại như thế không xem phu quân ra gì, chịu khổ đừng trách ta không nhắc nhở ngươi."
Nữ Đế thấy Dạ Kinh Đường đang dọa nàng, thật đúng là không biết sức mình nông sâu, có chút nhún vai nói:
"Được rồi, hai hôm trước còn nói mình hung hăng đến mức có thể làm sập cả ghế, kết quả thì vẫn phải để sư tôn dìu về..."
Dạ Kinh Đường thấy Ngọc Hổ lại cà khịa, cảm thấy không chấn chỉnh phu cương là không được, lập tức cũng không nhiều lời nhảm nữa, ôm Ngọc Hổ phi thân lên, bay về phía hành cung.
Nữ Đế mới vào cửa ba ngày không gặp Dạ Kinh Đường, đáy lòng tự nhiên rất nhớ nhung, thấy vậy không những không sợ, mà còn cố tình khiêu khích:
"Sao? Tự tôn bị tổn thương à? Còn muốn thu thập ta cho ngoan ngoãn để chứng minh thực lực?"
Dạ Kinh Đường không trả lời, bay nhanh một lát, liền đến hành cung.
Bởi vì Nữ Đế ra ngoài, chưa đến giờ đi ngủ, cửa tẩm cung vẫn đóng, bên trong cũng không có đèn đuốc.
Nữ Đế bị ôm vào tẩm điện, liền muốn tự mình chủ động, đi về phía bồn tắm cởi áo nới dây lưng trêu chọc Dạ Kinh Đường.
Nhưng lần này Dạ Kinh Đường không cho nàng cơ hội!
Dạ Kinh Đường vừa vào tẩm điện, đã dùng chân đóng cửa lại, sau đó ôm lấy Ngọc Hổ ép sát vào trước mặt.
Nữ Đế bị vuốt ve đến rụt mũi chân, áp sát vào lồng ngực nam nhân, còn chưa kịp nói chuyện, liền bị ngăn chặn môi đỏ, tay còn vỗ nhẹ xuống mông nàng.
Bốp !
Bị đối xử thô lỗ như vậy, Nữ Đế cũng không bực, ôm cổ Dạ Kinh Đường phối hợp, ánh mắt thì là, chỉ thế này thôi à? Cũng không có gì đặc sắc, vẻ mặt khiêu khích, thậm chí còn muốn giành quyền chủ động, kéo Dạ Kinh Đường về phía long sàng.
Nhưng đáng tiếc, đôi cánh thương thế của Dạ Kinh Đường đã khỏi hẳn, sức mạnh thực sự đã vượt quá nhận thức của nàng.
sột soạt, soạt soạt ! Nữ Đế mới nhúc nhích hai lần, váy dài đỏ trên người đã trượt xuống thảm, để lộ yếm nhỏ màu đỏ cùng chiếc quần nhỏ có nơ con bướm.
Bị hôn đến có chút đứng không vững, Dạ Kinh Đường cũng không thả nàng xuống long sàng, mà dùng chân gạt chân nàng cong lên.
Hai lần trước đều là Dạ Kinh Đường nằm dưới, Nữ Đế tự nhiên có chút ngơ ngác, hai tay ôm cổ Dạ Kinh Đường, ngẩng đầu hỏi:
"Ngươi làm gì thế?"
Kết quả, lời còn chưa dứt, mày ngài đã hơi cau lại, phát ra một tiếng kêu nhỏ:
"Ưm !"
Tay trái Dạ Kinh Đường cũng ôm lấy đầu gối nàng, ôm chặt Ngọc Hổ, cúi đầu nhìn gương mặt đỏ hồng mềm mại đáng yêu của nàng, hỏi:
"Biết sai chưa?"
Hai chân Nữ Đế không chạm đất, điểm chống đỡ hầu như toàn ở vật côn thịt, không thể không dùng tay kéo lấy mình, nhưng lại không dễ dàng dùng lực, ở trong tư thế khó xử này, trong lòng rõ ràng có chút không chịu đựng nổi, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ ra chút sợ hãi nào:
"Khẩu khí mạnh miệng quá, sau đó thì sao?"
Dạ Kinh Đường thấy vậy cũng không dài dòng, nhìn vào mắt Ngọc Hổ, giữ eo bắt đầu dạy nàng quy củ.
Ba tư, ba tư...
Theo động tác của Dạ Kinh Đường, nhánh hoa của Nữ Đế bị lắc lư run rẩy, hơi thở rõ ràng biến đổi, muốn lấy tay che miệng, lại sợ mình rơi xuống, chỉ có thể cắn môi dưới gắng hết sức nín nhịn.
Kết quả, kẻ khi quân phạm thượng đêm quý phi này, liền giống như cơn mưa rào mùa hè, càng lúc càng dồn dập, không hề có dấu hiệu dừng lại, đến nỗi giang hà dần dần tràn lan.
Còn Nữ Đế thì cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ trong trận lũ, bị nước cuốn trôi không biết sẽ dạt về đâu, như thể lúc nào cũng sẽ bị sóng đánh chìm.
Sau một hồi phân cao thấp, đơn thương độc mã Nữ Đế, cuối cùng vẫn phải nhận thua, nghiêng mặt nói:
"Được rồi... Thôi... Tính... Tính ngươi lợi hại..."
"Nói vẫn không phục à, xem ra cần phải làm thật..."
"Hở?! Ngươi... Ngươi làm càn... Không đúng, ta làm càn..."
"Bây giờ mới biết sai rồi hả? Chậm rồi..."
Một canh giờ sau.
Trăng đã lên ngọn cây, thời gian bất tri bất giác đã đến đêm khuya.
Trong tẩm điện, những âm thanh hỗn loạn đã dừng lại, trên giường mỹ nhân, Nữ Đế nằm nghiêng, có chút không còn sức lực, quanh eo che chiếc thảm mềm mại màu đỏ, đôi chân thon dài lại lộ ra bên ngoài.
Dạ Kinh Đường nửa ngồi trên giường mỹ nhân, đưa tay sờ lên trán Ngọc Hổ:
"Ta ôm bệ hạ đi tắm nhé?"
"Hừ..."
Nữ Đế hiển nhiên không có chút sức lực, giơ chân lên đá nhẹ vào Dạ Kinh Đường, ý muốn hiển nhiên là bảo Dạ Kinh Đường tránh ra, nàng muốn ở một mình tĩnh lặng.
Nhưng Dạ Kinh Đường thấy Ngọc Hổ vẫn còn chưa chịu thua, mắt có chút híp lại:
"Vẫn không phục phải không?"
Nói rồi liền mò lấy chân dài của nàng.
"Hả?"
Vai Nữ Đế run lên, vội vàng ngẩng đầu lên, đè chặt tay Dạ Kinh Đường, thần sắc cũng dịu dàng đi không ít:
"Chịu thua rồi, chịu thua rồi mà, ưm... Ta tự tắm là được rồi, chính sự quan trọng, ngươi mau tìm Tiết Bạch Cẩm, để nàng ấy học Minh Long đồ đi."
Dạ Kinh Đường nói thật, đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy chữ "sợ" từ đáy mắt Ngọc Hổ.
Ngọc Hổ và Thủy Nhi cùng một mạch tương thừa, đợi lát nữa chắc chắn lại nhây, vì thế Dạ Kinh Đường cũng không bỏ qua cơ hội trước mắt, hơi cúi đầu:
"Ừm hửm?"
Nữ Đế từ nhỏ đã ở trên vạn người, trước giờ chỉ có người khác bị nàng sai khiến, khi nào thì phải khuất phục người khác chứ?
Bất quá một vị Hoàng đế biết thức thời, nàng lập tức vẫn hơi chống người dậy, hôn ba cái lên mặt Dạ Kinh Đường, rồi lại chấm nhẹ lên môi, như một tiểu tức phụ ôn nhu dặn dò.
Bạn cần đăng nhập để bình luận