Nữ Hiệp Chậm Đã

Chương 1610: Giành trước (2)

"Trẫm vẫn là thích vẻ kiêu ngạo bất tuân của Hoa tiểu thư. Trẫm cũng không phải là bạo quân hay thay đổi thất thường, dưới ván cờ buông tay, nói chuyện cũng thoải mái, không cần câu nệ thân phận."
Hoa Thanh Chỉ đâu có ngốc, Hoàng đế để ngươi nói thẳng có nghĩa là chiêu hiền đãi sĩ, nhưng nếu ngươi thật sự nói thẳng thì đó là coi mình tài cao ngạo vật, lập tức nàng chỉ hàm súc cười một tiếng:
"Bệ hạ nói đùa, tiểu nữ tử chỉ là sơ suất lúc đầu, đến cục diện này thì làm sao có thể xoay chuyển càn khôn, hơn nữa nước cờ này thực sự quá diệu..."
Nữ Đế biết Hoa Thanh Chỉ chín phần là đang lấy lòng nàng, nhưng dù chỉ có một phần là thật thì đó cũng là Bắc Lương Tiểu Kỳ Thánh, đang khen nàng chơi cờ giỏi cơ mà? Khen Nữ Đế võ nghệ cao thì Nữ Đế chẳng thèm nghe, nhưng khen nàng chơi cờ hay thì có thể vui vẻ mấy ngày, có lẽ là vì cao hứng nên Nữ Đế cong mắt nói:
"Hoa gia là danh môn vọng tộc ở đạo Hồ Đông, Hoa lão thái sư trị quốc có phương pháp, trẫm cũng đã nghe tiếng cha nàng lập công lớn cho Đại Ngụy từ lâu. Hoa tiểu thư đã đến Đại Ngụy làm khách, trẫm sao có thể bạc đãi, từ nay về sau nếu có gì khó khăn, cứ nói với trẫm là được."
"Ai, bệ hạ đối đãi tiểu nữ tử như vậy, không kể hiềm khích trước đây, tiểu nữ tử đâu còn gì khó khăn."
"Thật sao?"
Nữ Đế chống tay lên má, lại ăn mấy quân cờ của Hoa Thanh Chỉ:
"Tiết Bạch Cẩm ép ngươi tới, làm cho ngươi có nhà không về được, ngươi không có chút oán hận nào sao?"
Hoa Thanh Chỉ nháy mắt, cảm thấy lời này nói trúng tim đen, nhưng nàng không dám kể xấu Tiết Bạch Cẩm trước mặt Hoàng đế, nhỡ gây ra chuyện lớn, Dạ công tử giận thì sao bây giờ... Hoa Thanh Chỉ suy nghĩ, chỉ nói:
"Tiết nữ hiệp cũng hiểu lầm thôi, sự đã rồi, tiểu nữ tử cũng nghĩ thông rồi."
Nữ Đế sao không nhìn ra, chẳng lẽ Hoa Thanh Chỉ lại có thể nhẫn nhịn như thế, vì vậy nói:
"Hiểu lầm thì cứ hiểu lầm, đền bù thì vẫn đền bù. Sau này vào cửa, trẫm sẽ để ngươi làm lớn, nàng làm bé, nếu nàng dám làm gì sai, trẫm sẽ giúp ngươi phạt nàng."
Hoa Thanh Chỉ ngẩn người, vội vàng nói:
"Bệ hạ, ta cùng Dạ công tử..."
"Đánh cờ cho tốt, đừng có nói mấy lời giả dối, trẫm có thể phạt ngươi."
Hoa Thanh Chỉ há hốc mồm, không dám cãi lời Nữ Hoàng đế, lập tức chỉ có thể im lặng nhường tiếp... Cùng lúc đó, phía sau trướng vàng. Lạc Ngưng và Bùi Tương Quân đều là gia quyến, trong quân doanh không có chức vị, cũng không tiện đi lại lung tung, liền ở lại trong trướng của Phạm Thanh Hòa. Phạm Thanh Hòa sau khi có được bạch liên và hạt sen thì với tư cách là luyện dược sư đứng đầu Đông Minh bộ, chắc chắn sẽ phải nghiên cứu dược tính của chúng, từ khi Dạ Kinh Đường rời đi, liền bắt đầu bày lò luyện dược trong quân doanh, thử tìm tòi ra vài loại thuốc mới. Lúc này trong lều trại rộng lớn, đặt một cái lò luyện dược, Phạm Thanh Hòa mặc váy vải sa đỏ vàng đan xen, mở nắp lò quan sát độ nóng. Đại Điểu Điểu lông xù thì ngồi xổm trên vai thăm dò, nhìn bộ dáng là muốn giúp nếm thử thuốc. Bên cạnh bàn phía sau, Lạc Ngưng và Tam Nương vừa ngồi xuống, trước mặt bày các loại máy cán thuốc, giúp Thanh Hòa xử lý dược liệu. Vì Dạ Kinh Đường không quan tâm tới chức tước, mấy người cũng chỉ sau khi trở về mới biết Dạ Kinh Đường đã là vương gia khác họ của Đại Ngụy. Dạ Kinh Đường là nghĩa tử của nhị thúc nhà Bùi, Bùi Tương Quân với tư cách là người một nhà, mấy ngày nay đương nhiên rất cao hứng, lúc này ôn nhu nói:
"Kinh Đường bây giờ đã phong vương, hai người các ngươi đấy, sau này phải để ý thêm chút, đừng vào cửa sớm nhất mà cuối cùng chỉ được cái danh trắc phi, thứ phi thôi..."
Lạc Ngưng vịn bình thuốc nghiêm túc đảo thuốc, nghe vậy hừ nhẹ:
"Lại muốn kéo chúng ta xuống nước à?"
Bùi Tương Quân đúng là có ý này, nhưng không tiện nói thẳng, chỉ đành lựa lời:
"Cái gì gọi là kéo các ngươi xuống nước? Đây là muốn tốt cho các ngươi đó. Hai người các ngươi còn nhăn nhó, coi chừng sau này phải làm lão Bát, lão Cửu, gặp Thanh Chỉ còn phải gọi một tiếng Hoa tỷ tỷ đấy."
Trước kia Phạm Thanh Hòa mà nghe thấy mấy lời này thì hoặc sẽ đứng về phía Ngưng Nhi, hoặc là sẽ im lặng không nói gì. Nhưng hôm nay thì khác, Phạm Thanh Hòa thấy hai người còn nói đến những chuyện này, liền đậy nắp lò, đi ra ngồi xuống phía trước, nhìn Ngưng Nhi không mắc lừa:
"Tam Nương nói cũng đúng. Nữ nhi gia dù có xinh đẹp đến mấy, nếu không hiểu phong tình thì sớm muộn cũng khiến nam nhân mất hứng..."
Lạc Ngưng đảo thuốc chậm lại, phát hiện cái con ngực to mông cong này cũng phản rồi, ánh mắt lập tức hoài nghi, nghiêng đầu nhìn phía dưới hông nàng:
"Thanh Hòa, ngươi vụng trộm tiện nghi Dạ Kinh Đường rồi à?"
Phạm Thanh Hòa bị Ngưng Nhi nhìn thấu, biểu tình có chút cứng đờ, nàng không dám thừa nhận mình đã chơi cái trò kia, chỉ đành nói:
"Ngươi đi hỏi yêu nữ kia đi, nàng cứ đòi làm loạn..."
Lạc Ngưng nghe Thanh Hòa thừa nhận thì mở to hai mắt, có chút khó tin:
"Nàng đòi, ngươi liền chiều theo à?"
"Thì... thì biết sao giờ, ta còn cách nào khác sao..."
Phạm Thanh Hòa có chút ấp úng, liền đứng dậy đi lại trước lò, làm ra vẻ đang kiểm tra hỏa hầu nghiêm túc. Tam Nương nghe thấy Thanh Hòa với Thủy nhi đều lỡ một bước mà hận nghìn đời thì trong lòng không khỏi vui sướng, tiếp tục nói:
"Ngưng Nhi, nếu ngươi vẫn không muốn ở chung thì sau này chúng ta có lẽ không chơi chung được đâu..."
"Ai muốn chơi cùng các ngươi chứ?"
"À! cái này không phải do ngươi quyết định, đều đã xuống nước, ngươi không xuống, thì Thủy Nhi nhất định sẽ kéo ngươi theo, ngươi tốt nhất là nên chuẩn bị trước đi..."
Lạc Ngưng hoàn toàn không muốn nghe những chuyện này, ôm bình thuốc đứng dậy, ngồi sang chỗ khác, bày ra bộ dáng thà chết chứ không chịu khuất phục. Mà phía ngoài lều, trên thao trường. Phía sau trướng vàng có một khu đất trống riêng, dùng để Nữ Đế ngày thường tản bộ hoặc luyện võ, bên cạnh còn đặt các loại binh khí. Hoàng hôn buông xuống, Đông Phương Ly Nhân mặc bộ võ phục trắng, hai tay cầm cây côn dài chín thước, đứng ở giữa sân. Thái Hậu nương nương cũng mặc đồ võ phục, một mũi chân giẫm trên đầu côn, cách mặt đất cao một người, dang hai tay giữ thăng bằng, nghiêm túc cảm nhận chi tiết được truyền đến từ cây côn dưới chân. Đông Phương Ly Nhân có thể rút côn hoặc ép xuống bất cứ lúc nào, nếu Thái Hậu nương nương không thể sớm nhận ra và bay lên, thì chắc chắn sẽ không có chỗ để mượn lực mà rơi xuống, đây cũng được coi như một trong những phương pháp luyện nhập môn của Tiệt Vân Tung. Bản thân Thái Hậu nương nương đã có nội tình khinh công, mấy ngày nay khổ luyện đã có tiến bộ rõ rệt, Đông Phương Ly Nhân thỉnh thoảng rút côn, bảy phần đều có thể sớm bay lên được. Tuyền Cơ chân nhân vẫn lười biếng như cũ, tựa người trên ghế bố bên thao trường, tay cầm hồ lô rượu, bộ dáng như nữ sư phụ xem đồ đệ luyện công, quan sát một lúc lâu rồi gật gù khen:
"Hoài Nhạn, lúc còn nhỏ mà ngươi có được một nửa sự chăm chỉ này thì bây giờ chắc phải lợi hại hơn cả Ly Nhân rồi."
Thái Hậu nương nương còn chưa kịp trả lời, Đông Phương Ly Nhân đang làm người luyện tập đã xù lông, quay đầu nhìn vị sư phụ nghịch ngợm của mình, ý trong mắt là đánh giá, ta từ nhỏ đông luyện ba chín, hạ luyện tam phục, võ công không tốt là do sư phụ có vấn đề chứ? Bất quá sư phụ vốn đã như vậy, Đông Phương Ly Nhân cũng không so đo, chỉ là nhìn sang Thái Hậu nương nương vẫn bất động phía bên kia trường côn:
"Trước kia ở trong cung, Thái Hậu đều là luyện cho vui, sao dạo gần đây lại chăm chỉ vậy?"
Thái Hậu nương nương cố gắng luyện khinh công, tự nhiên là do sợ một tháng sau, nàng không học được Tiệt Vân Tung thì sẽ bị Dạ Kinh Đường bắt mang đuôi có gắn chuông. Bất quá chuyện này, Thái Hậu nương nương đâu dám nói cho Ly Nhân, chỉ đành giữ hơi thở đứng trên đầu côn, đáp lại:
"Ngươi không phải đã xem cái hồi ký đó rồi sao, Yến Thái Hậu vì không chịu học hành chăm chỉ mà mới bảy mươi đã buông tay nhân gian, có vết xe đổ rồi, bản cung tự nhiên phải tập võ cho tốt, nếu không trăm năm sau, các ngươi đều thành tiên, mình bản cung chôn trong mộ, cô đơn lắm."
Bạn cần đăng nhập để bình luận