Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 939: Thành Tiên

Chương 939: Thành Tiên [ngươi tinh luyện huyết mạch độ tinh khiết, có thành tựu, tốc độ +20] [ngươi tinh luyện huyết mạch độ tinh khiết, có thành tựu, tốc độ +20] [ngươi...
Hoàng Tiêu căn cơ thâm hậu, tu hành ở nhân gian 5.000 năm, nội tình còn xa hơn Hoàng Ngu. Kẻ sau tuổi còn chưa được mấy trăm, ở giữa còn có một khoảng thời gian bỏ bê tu luyện, tính toán ra, thật sự chỉ là một đứa bé.
Nghiêm ngặt mà nói, Hoàng Tiêu nuốt ăn âm dương nhị khí, kỳ thực là bí pháp truyền thừa của Phượng Hoàng nhất tộc.
Nàng tự nhận thời gian ở nhân gian không còn nhiều, để tránh người đến sau thực lực không đủ, không thể trấn thủ được miệng cống thiên địa, nên mới ăn vào âm dương nhị khí, thai nghén huyết mạch hậu duệ của bản thân.
Cho nên, khi Lục Bắc tiếp xúc nguyên thần của Hoàng Tiêu, cũng không phát hiện dấu vết chồng cũ, rất tinh khiết, không hề bị ô nhiễm.
Bây giờ không còn tinh khiết, có chút vẩn đục.
Nguyên thần song tu vui vẻ không cần phải nói, nhưng Lục Bắc lại càng thêm tôn trọng Hoàng Tiêu, nhạc mẫu đại nhân là một tộc trưởng tốt thoát ly khỏi mấy cái thú vui cấp thấp, nàng dũng cảm gánh vác trách nhiệm, nguyện ý vì lợi ích chung của Yêu tộc mà hy sinh lợi ích cá nhân.
Ở bất cứ thời đại nào, ở bất kỳ nơi đâu, loại tinh thần hy sinh này đều đáng được khẳng định.
Trong khoảnh khắc, hình tượng nhạc mẫu đại nhân lại càng trở nên thánh khiết hơn.
Nguyên thần đã bị in dấu không thể xóa, đã tu rồi thì thôi, lúc này mà nói không cẩn thận, trên dưới đều phải chịu hai cái tát tai. Lục Bắc nghiêm chỉnh ngồi, nhận được chỗ tốt của nàng, phản hồi một lượng lớn Nguyên Thủy Thượng Khí cho Hoàng Tiêu, đồng thời mở rộng nguyên thần của bản thân, phụ trợ nàng tu luyện công pháp Tru Tiên Kiếm.
Giao dịch.
Chỉ bàn đến lợi ích, không lẫn bất kỳ thứ gì khác.
Tất cả lại trở về như ban đầu, khác biệt chính là, chút mờ ám nhỏ đã bị dập tắt hoàn toàn, Hoàng Tiêu cũng không còn cau mặt răn dạy Lục Bắc nữa.
【Hóa thân thứ hai · Kim Sí Đại Bằng Lv48(viên mãn)】 Ở tầng thứ nhất của Diễn Yêu Tháp, huyết mạch Kim Sí Đại Bằng đã được tinh luyện đến viên mãn, đạt tới đỉnh cao thiên phú của chủng tộc, dang cánh cũng đạt đến con số 500 trượng hoàn chỉnh.
Kinh nghiệm có được từ Hoàng Tiêu vẫn tiếp tục truyền đến, trong lúc Lục Bắc cảm thán sự sâu không lường được thì cũng đem toàn bộ kinh nghiệm này rót vào các kỹ năng thần thông huyết mạch Kim Sí Đại Bằng.
Hóa Yêu, thôn thiên, độn không, thần tốc, thần uy, mắt thần, Thần Linh.
Ba kỹ năng đầu đã sớm viên mãn, trong bốn kỹ năng sau thì chỉ có Thần tốc là vẫn chưa viên mãn, với sự gia trì của kinh nghiệm, thanh tiến độ bão táp tăng mạnh, cho đến đỉnh cao viên mãn.
【Thần tốc Lv32(viên mãn)】 Tốc độ thuộc tính là 32 lần so với cơ sở vốn có.
Sau khi bước vào Vạn Yêu Quốc, chính xác mà nói là từ khi Chu Tước Khổng Kỵ xuất hiện, thần thông Kim Sí Đại Bằng có vẻ hơi không đáng chú ý, phải xuất động Côn Bằng mới trấn trụ được đám người.
Nhưng trong tứ đại Yêu Thần, Khổng Tước có ngũ hành, còn Kim Sí Đại Bằng có thần tốc, chắc chắn là những kẻ bạt tiêm trong vạn yêu, cho dù đối mặt với huyết mạch tứ đại Yêu Thần cũng có thể cầm cự được một chút.
Hóa thân Kim Sí Đại Bằng của Lục Bắc đạt tới đỉnh cao của chủng tộc trên mọi phương diện, thần tốc được kéo căng hết mức, trên bảng cá nhân, tốc độ thuộc tính đạt đến con số 431 vạn đáng kinh sợ, so với sức chịu đựng lớn gấp 20 lần.
Kinh nghiệm vẫn đang không ngừng được truyền tải, nếu Hoàng Ngu đưa Lục Bắc bay, thì nội tình năm ngàn năm lắng đọng của Hoàng Tiêu lại giống như cột Lục Bắc vào tên lửa, một phát trực tiếp đưa ra tầng khí quyển.
Nàng cho nhiều thực sự quá nhiều.
Lục Bắc theo đó tiếp nhận hết, dồn hết kinh nghiệm gia trì vào công pháp chính Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục, hôm nay hắn Lục mỗ muốn thành Tiên.
[ngươi lĩnh hội Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục, có thành tựu, lực lượng +260, tốc độ +260, tinh thần +260] [ngươi...] [ngươi lĩnh hội Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục, đột phá cảnh giới công pháp, tổng cấp bậc tăng lên 3 cấp] [ngươi...] [ngươi lĩnh hội Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục, đột phá cảnh giới công pháp, pháp bảo Diễn Yêu Tháp tăng phẩm cấp, tổng cấp bậc tăng lên 3 cấp] 【Diễn Yêu Tháp · Hậu Thiên Linh Bảo: Cường hóa Tinh Khí Thần, tăng 2000% phòng ngự cơ bản, luyện huyết thành Yêu, phá mệnh đặc biệt, diễn thân 2\3】 Nàng cho nhiều thực sự quá nhiều!
Tên: Lục Bắc Cấp bậc: 154 Lờ mờ ở giữa, Lục Bắc cảm giác được thiên kiếp đang nhìn kỹ hắn dựa theo quy tắc cứng nhắc phân chia cấp độ của năm lần thiên kiếp, lại thăng thêm một cấp nữa, hắn sẽ phải nghênh đón lần thiên kiếp thứ tư không thể nào tránh được.
Biến thành tiểu Lục Bắc khiêm tốn, chính là lựa chọn duy nhất để tránh thiên kiếp.
Không cần thiết phải vậy.
Lục Bắc hừ hừ hai tiếng, trên không Phượng Hoàng Vương Thành cục bộ có mưa, không hề có một tiếng sấm, hạt mưa thứ nhất còn chưa rơi xuống đất, mây mưa đã bị gió thổi tán.
Đi qua đi lại hai lần, thiên phạt tử kiếp mà vô số tu sĩ Độ Kiếp kỳ gọi, lại qua rồi.
Thiên ca trượng nghĩa, hôm nào mời ngươi ăn cơm!
Lúc này, kinh nghiệm Hoàng Tiêu truyền cho không còn lớn bằng trước, vẫn có thể ổn định cống hiến, nhưng về độ lớn thì không thể so với lúc trước được, Lục Bắc không tìm kiếm nữa, toàn lực phụ trợ Hoàng Tiêu tu luyện Tru Tiên kiếm.
Còn có tiểu hoàng ngư trong ngực, để phòng vỡ tổ, động tác rất cẩn thận, không dám thở mạnh.
...
Hai ngày sau, bảng cá nhân đổi mới như sau:
Tên: Lục Bắc Chủng tộc: Người\Tiên Tộc Mô bản: NPC Cấp bậc: 161 Tu vi: 1155w\1155w Sinh mệnh: 666w\666w Nghề chính: Đạo tu (Nhân Tiên) Thuộc tính: Lực lượng 136w, tốc độ 488w, tinh thần 77w, sức chịu đựng 21w, mị lực 17315, may mắn 3 Đánh giá: Tiên lộ đã thành, hỏi đạo có hi vọng, nhưng...
Đầy màn hình đều là những lời phàn nàn, nhất là đánh giá, giống như thói quen trêu tức người ta rồi, lần nào cuối cùng cũng muốn dẫm thêm một cái, cứ như hễ khen lên một câu là biết mình sắp chết.
Lục Bắc đột phá cảnh giới Đại Thừa Kỳ, không, trên đời không có cái gọi là cảnh giới Đại Thừa Kỳ, sau khi đột phá Độ Kiếp kỳ thì trực tiếp thành tựu Nhân Tiên chính quả.
Hắn có Tiên Thiên Nhất Khí, lại không thiếu Nguyên Thủy Thượng Khí, vừa đột phá liền thành tiên nhân hoàn mỹ.
Cảm giác thành Tiên, không thể nói là không có, chỉ có thể nói có chút phức tạp, trong một lúc, Lục Bắc không biết nên nhìn từ góc độ nào.
Nhìn từ góc độ bảng cá nhân, ngay khoảnh khắc thành Tiên này, bốn thuộc tính cơ bản của hắn, bao gồm cả mị lực đều đang từng bước được tăng lên.
Nhìn từ góc độ cảnh giới, đây được gọi là quy đổi thiên phú, tu sĩ đột phá Đại Thừa Kỳ đều có quá trình này.
Thiên phú là một thứ rất phức tạp, không đơn thuần chỉ là ngộ tính hay trí tuệ, những yếu tố ở cấp độ hậu thiên cũng chiếm phần lớn, ví dụ như công pháp tu tập, từng ăn loại thiên tài địa bảo nào, trên người có khóa lại vận khí hay không,... có không ít.
Sau khi Thái Phó quy đổi thiên phú xong, Lục Bắc muốn so chiêu với nàng hai lần, thử một chút sự thay đổi của nàng, bây giờ sức nước sâu đến đâu rồi.
Bị từ chối.
Thái Phó không thích chịu ngược đãi, không muốn luận bàn với người không thể nhìn thấy được, thua thì đương nhiên, mà thắng cũng là do Lục Bắc nhường, không có chút cảm giác thành tựu chiến thắng nào cả.
Tuy rằng không luyện, nhưng Lục Bắc có thể cảm nhận được, trong khoảng thời gian kia mỗi ngày Thái Phó đều trở nên mạnh hơn.
Hiện tại Lục Bắc cũng cảm nhận được quá trình này, nhìn con số không ngừng nhảy nhót trên bảng cá nhân, bật hết công suất, dẫu có chết trên đường song tu cũng không hối hận.
Trong gian phòng nhỏ không chỉ có Hoàng Tiêu và Hoàng Ngu, tất cả các cánh khác đều bị hắn tùy thân mang theo, hết lượt người này đến lượt người kia tìm đến, để bản thân có thể nhận được thiên phú một cách tối đa.
Nói về thiên phú, không gian phát triển còn rất lớn.
Nói về tố chất cá nhân, thì đã không còn không gian xuống dốc.
Thành tiên thì đương nhiên là vui, nhất là những ngày đầu, thực lực tăng lên có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường, điều này khiến cho Lục Bắc có động lực song tu mười phần, cố gắng hơn bao giờ hết.
Trong khoảng thời gian đó, hắn dành thời gian nghiên cứu kỹ về sự thay đổi của bản thân, thuận tiện sắp xếp lại hành trang.
Đúng như dự đoán trước, thăng cấp Đại Thừa Kỳ có thể tìm lại tài khoản Thập Mục Đại Ma, thêm một lá bài tẩy nữa, đến lúc đó cho Tiểu Ứng toàn bộ sự kinh hãi.
Tiếp theo là về pháp bảo, vào khoảnh khắc thành tiên, Thổ Hành Châu, Lục Phẩm Đài Sen thành hình, thêm nữa thành tựu Hậu Thiên Linh Bảo Diễn Yêu Tháp, lại thêm một lá bài tẩy nữa.
Khác với những tu sĩ khác phải cảm ngộ thiên địa chí lý, độ kiếp ngưng luyện pháp bảo, Lục Bắc không có thời gian cũng không hề tốn thời gian đi cảm ngộ thiên địa chí lý, vì lẽ đó, Thổ Hành Châu và Lục Phẩm Đài Sen có thể tính là pháp bảo song tu của hắn.
Thổ Hành Châu bắt nguồn từ bí pháp Thanh Khâu của nhất tộc hồ ly tinh, Lục Phẩm Đài Sen đến từ pháp môn của phật tu, Diễn Yêu Tháp... Nói tóm lại, nghề chính đạo tu thì khỏi cần phải bàn.
Lúc đầu, Diễn Yêu Tháp chỉ tồn tại trong cơ thể Lục Bắc, dùng cho bản thể và hóa thân thứ hai hoán đổi, đến khi thăng cấp trân phẩm thì có thể lấy ra khỏi cơ thể dùng để phòng ngự, do lo Diễn Yêu Tháp bị phá hủy, hơn nữa da mặt hắn dày chẳng thiếu phòng ngự, nên chưa từng lấy nó ra bên ngoài cơ thể.
Hiện tại Diễn Yêu Tháp thành Hậu Thiên Linh Bảo, sức phòng ngự không có gì phải chê, đủ để trở thành một bảo vật bảo mệnh.
Hậu Thiên Linh Bảo ra đời phải đủ cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa, vận số, thiếu một thứ cũng không được, xuất thế đều mang theo đại nhân quả, lấy Thất Bảo Diệu Thụ và Yêu Hoàng Chuông ra làm ví dụ, bọn chúng sinh ra theo thời thế, không thể thiếu cũng không thể bị thay thế.
Vốn dĩ Yêu Hoàng Chuông tung tích không rõ, bát vương mới dốc lực Vạn Yêu Quốc chế tạo ra một cái hàng nhái, chính là cái Yêu Hoàng Chuông mà Lục Bắc đang cầm.
Bát vương có đức hạnh gì chứ, bọn họ không có tư cách rèn đúc ra Hậu Thiên Linh Bảo, cũng bởi vì quốc vận Vạn Yêu Quốc không có nơi ký thác, nên bọn họ mới có thể thành công, cũng là do kim long khí vận cần nên cái hàng nhái này mới xuất thế, đây chính là Yêu Hoàng Chuông Hậu Thiên Linh Bảo.
Thất Bảo Diệu Thụ cũng có thể dùng đạo lý tương tự để giải thích.
Huyền Vũ Đỉnh, Hận Thiên Sách Cung, Hoàng Tuyền Sinh Tử Môn nhìn chung đều như vậy.
Điều khiến Lục Bắc nghi ngờ nhất chính là Âm Dương Tạo Hóa Đồ, món đồ chơi này giống như hậu cung của hắn, trên mọi phương diện đều thỏa mãn tư dục của bản thân, thấy kiểu gì cũng không giống dáng vẻ có đại nhân quả.
Lục Bắc sắp xếp lại hành trang, loại bỏ một vài pháp bảo đã lỗi thời.
Ví dụ như bộ ba món Hùng Sở, đem tặng cho xe ngựa quan ngoại giao, ví dụ như Trảm Yêu Kiếm, đem tặng cho quan ngoại giao tóc trắng.
Phiên Thiên Ấn và Phược Long Tác thì giữ lại, hai pháp bảo kia trông qua cũng không khác gì cả, nhưng cái tên lại rất có ý nghĩa, nên lưu lại để cất giữ.
Sau hai mươi ngày bế quan, tốc độ quy đổi thiên phú của Lục Bắc chậm lại, ba ngày sau nữa thì dừng hẳn.
Công pháp tu luyện của hắn quá cao cấp, công pháp chính Đại Hoang Diễn Yêu Bí Lục là do ba vị Đại Yêu Thần liên thủ tạo ra, Trảm Ma Kinh xuất phát từ Ma Chủ đời trước, ký thác rất nhiều kỳ vọng, còn có Thái Hư Vô Tự Tâm Kinh, Nguyên Thủy Thượng Khí Âm Dương Phú, Trảm Yêu Đài, Tru Tiên Kiếm...
Lại có Thiên Chi Tứ Linh, Ngũ Hành Ngũ Tượng kỹ năng, đều không thoát khỏi liên quan đến năm vị Tiên Tôn năm đó, nhiều công pháp đỉnh cấp như vậy cộng vào một chỗ thì thiên phú của hắn như thế nào có thể tưởng tượng ra.
Đứng ở đầu gió, đừng nói là heo, mà con chồn cũng có thể bay lên được.
Thuộc tính: Lực lượng 230w, tốc độ 560w, tinh thần 160w, sức chịu đựng 54w, mị lực 3w, may mắn 3 Sức mạnh bỗng dưng quá lớn khiến cho Lục Bắc lâm vào trạng thái bùng nổ, thực lực tăng trưởng quá nhanh, mỗi ngày một khác, hắn rất khó khống chế một cách chính xác nhục thân của mình, mà sự tự tin mà thực lực mang lại, cũng làm hắn cực độ bành trướng.
“Cô đã kinh thiên hạ vô..."
Tiểu hoàng ngư.
Thiên nhân hợp nhất.JPG Yêu Hoàng Đồ.
Vì sao lại như thế.JPG So về sức chịu đựng không bằng Hoàng Ngu, mà tay đôi vẫn không phải đối thủ của Thái Tố, Lục Bắc nhanh chóng hạ nhiệt, lo lắng sự lý trí lại một lần nữa chiếm thế thượng phong.
Sau khi tỉnh táo lại, Lục Bắc hiểu ra, vì sao tu sĩ Đại Thừa Kỳ cần tốn nhiều thời gian quy đổi thiên phú như vậy, không chỉ là để củng cố cảnh giới mà còn là để làm quen với con người mới.
Trong giai đoạn này, tu sĩ rất dễ trở nên tự đại, Hàn Diệu Quân chính là ví dụ điển hình, sau khi Đại Thừa Kỳ đã huênh hoang là vô địch thiên hạ, sau đó chạy đến chùa Huyền Thiên phá quán, một hồi đã thấy Lục Bắc ôm cả hai người đẹp.
Có lẽ là vì tay đôi thua Thái Tố, một phần ý chí không trọn vẹn của bức tranh, khiến Lục Bắc vừa nghĩ vừa bực mình, không muốn chịu cái sự ấm ức này, đem toàn bộ điểm thuộc tính tự do đã tích lũy được nện vào sức mạnh.
Đối mặt với sự thay đổi lớn sắp tới của thiên địa, hắn đã làm tốt mọi sự chuẩn bị, toàn bộ tài nguyên có thể sử dụng đều đã sử dụng, liếc qua bảng cá nhân, vẫn còn 570 tỷ kinh nghiệm và 56.000 điểm kỹ năng.
Kinh nghiệm tạm thời không cần gấp, song tu vẫn đang tiến hành đều đặn, lưu lại cho Phượng Hoàng sắp ra đời, nếu không thì dồn hết vào Côn Bằng, còn điểm kỹ năng có nên sử dụng bây giờ hay không thì cần phải suy nghĩ kỹ.
Điểm kỹ năng kiếm được không hề dễ, mỗi lần sử dụng đều phải cân nhắc lợi hại.
Hiện tại trong tay Lục Bắc chưa có công pháp hay kỹ năng nào thật sự cần, chỉ có một Tàn Quyển Thiên Thư, yêu cầu tiêu hao 30 ngàn điểm kỹ năng mới có thể tu tập.
Tàn Quyển Thiên Thư giống như hộp mù, trước khi mở ra, chẳng ai biết bên trong là cái gì.
Nếu mở được thứ tốt, có thể nhanh chóng tăng thực lực lên, chắc chắn không lỗ, nếu mở ra một phế phẩm, thì với phong cách hành sự của Vân Trung Các thì tàn quyển thiên thư này rất có khả năng liên quan đến xem bói, còn không bằng không có.
Giữ lại 30 ngàn điểm kỹ năng, sau này có lẽ sẽ dùng tới..."
"Không qua được ải Ứng Long này, còn có sau này để mà nói à, điểm kỹ năng hết thì có thể kiếm lại, mà mạng mất rồi thì có nhiều điểm kỹ năng cũng vô dụng thôi."
Lục Bắc nhắm mắt, nện xuống 30 ngàn điểm kỹ năng, mở.
Không gian quỷ dị hỗn loạn, từng mặt bia đá vỡ vụn viết chữ không hoàn chỉnh, hỗn độn diễn hóa Địa Hỏa Thủy Phong, thế giới liên tục vừa tái sinh vừa hủy diệt.
Sau một hồi, một ký tự xuất hiện trước mắt Lục Bắc — Ngôi sao.
“Tiểu Ứng, người đang làm thì trời đang nhìn...” "Lão thiên gia không muốn cho ngươi trở thành Đại Thiên Tôn!"
...
Lại thêm mười ngày khổ tu, Lục Bắc mệt mỏi đến mức ủ rũ như gà con, nhờ vào những nỗ lực ngày đêm không nghỉ của hắn mà Đại Thần Chi Mệnh đã đạt đến Lv6, thời gian nghiền ép kéo dài tới 35 giây.
Đồng thời, còn thuận lợi nắm bắt được Trường Thanh Kiếm Ý.
Lục Bắc ngoài miệng không nói, nhưng Bạch Cẩm và Trảm Hồng Khúc vẫn nhận ra được sự nóng lòng trong lòng hắn, vội vàng kết thúc bế quan, cố gắng chống lại sự mệt mỏi trên nguyên thần, chia nhau tu luyện hai môn đạo vận cuối cùng.
Vô tướng.
Vấn tình.
Lục Bắc không biết thời gian có còn kịp hay không, thương hai vị sư tỷ quá sức vất vả, sợ các nàng mệt chết, mỗi người một tay đao giúp các nàng đi ngủ trước.
Đây là lần bế quan dài nhất của Lục Bắc kể từ khi tu tiên đến giờ, thời gian trôi qua một tháng, hắn đã xuyên việt được bốn năm rồi.
Sắp tới nửa năm nữa, hắn sẽ chính thức đặt chân lên con đường tu tiên được bốn năm, quay đầu nhìn lại quá khứ, chỉ cảm thấy mọi chuyện như đang hiện ra trước mắt, giống như chỉ mới xảy ra vài năm trước.
Để nhanh chóng làm quen với sức mạnh mới, hắn tìm Hoàng Tiêu hẹn nhau giao chiến mấy lần, từ chỗ dùng sức quá đà khiến nhạc mẫu đại nhân mất hết mặt mũi, về sau lại điều khiển như cánh tay của mình, khiến nhạc mẫu đại nhân đánh không trúng, miễn cưỡng vãn hồi được vài phần mặt mũi.
Hoàng Tiêu ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng lại vô cùng khiếp sợ trước tốc độ tăng thực lực như gió cuốn của Lục Bắc, song tu vốn không làm bộ, mỗi ngày nàng tiến lên một chút chứ không hề diễn kịch, rất bất an, sợ rằng sau này khi chết đi đến hoàng tuyền cũng không có chỗ nương thân.
Sự phát triển thực lực quá nhanh của Hoàng Ngu cũng khiến Hoàng Tiêu bất an sâu sắc, dù nói vì đại nghĩa, nhưng nàng rốt cuộc đã phạm một sai lầm lớn, lỡ như bại lộ thì liệu nàng có phải chết vì tội này không?
Về phần Lục Bắc, hắn thì xoắn xuýt về chuyện đổi thiên phú đã xong, các giá trị trên bảng cá nhân không còn thay đổi nữa.
Trước đây hắn có phúc lợi cố định của Tiên Thiên Thổ Nạp Pháp, chỉ cần thở thôi cũng có thể tăng thuộc tính, bây giờ thì không được, sau khi thành tiên, thành Tiên Nhân Chi Thể thì Tiên Thiên Thổ Nạp Pháp cũng bị lỗi thời.
...
Một ngày này, một vệt ánh sáng vàng xuyên qua không gian hư không, đến Yêu Hoàng Cung.
Lâm Cư Thủy rời Dưỡng Lộ Cung, tìm đến Lục Bắc, truyền lời nhắn của Cơ Hoàng —— bắt đầu!
“Bắt đầu rồi à...” Lục Bắc phất tay cho Lâm Cư Thủy lui ra, đại biến của thiên địa đã đến rồi, không có tâm trạng trêu ghẹo Thanh Long nữa, ánh mắt của hắn lóe lên Kim Diễm nhìn lên bầu trời.
Thiên nhân hợp nhất.
Đập vào mắt là cảnh tượng thiên địa xám trắng, xen lẫn những sợi tơ cổ xưa.
Những đường cong này nhìn thì có vẻ như kéo nhẹ là đứt, nhưng kì thực lại cực kỳ cứng cỏi, trói buộc vạn vật chúng sinh, phần cuối của sợi tơ là từng đoàn từng đoàn sương mù khác màu, bọn chúng vừa tuân theo thiên mệnh, vừa là một bộ phận của thiên mệnh.
Quá bất hợp lý.
Thiên Đạo hiện tại là phiên bản trước khi Thiên Thư bị vỡ, vốn đã quá hạn, hơn nữa bug và lỗ hổng quá nhiều, căn bản không thích ứng với thế giới hiện tại, đại biến của thiên địa là một lần sửa cũ thay mới, cũng là tín hiệu lớn nhất về việc Thiên Đạo trở lại.
Lục Bắc nhắm mắt một thoáng, 570 tỷ kinh nghiệm dồn hết ra ngoài, Thần Thông Tinh Chủ viên mãn, thời gian Đại Thần Chi Mệnh kéo dài đến 80 giây, phần kinh nghiệm còn lại dùng để cường hóa các thần kỹ như c·ô·ng phạt phong ấn.
Thiên địa chi mộ.
Trảm Yêu Đài.
Tru Tiên Kiếm.
Lúc này, hắn đã chuẩn bị đầy đủ, thân hình thoắt một cái, biến mất tại Yêu Hoàng Cung.
Khi xuất hiện lần nữa thì hắn đã đến Tây U Yêu Vực.
Địa Cầu không vì một người mà ngừng quay, giới tu tiên cũng không ngoại lệ, bây giờ người tiếp cận gần với nhân vật chính của thiên địa nhất là Ứng Long, trước đây thì là Thái Tố, Khí Ly Kinh hai người kia vô địch một thời, chứ chưa bao giờ là Lục Bắc cả.
Trong thời gian hắn bế quan, đại lục Cửu Châu vẫn hoạt động như thường lệ, những gì hắn để lại chỉ là truyền thuyết đương thời một đời vô địch, giữa Yêu Hoàng và kiếm chủ tranh đoạt mà thôi.
Ở cực tây, vì Thái Thượng Hoàng Bạch Hổ mất tích, tinh tú dưới trướng Bạch Hổ như rắn mất đầu, cực tây một lần nữa bước vào thời đại hỗn loạn.
Âm Dương Thiên Đạo Tông thừa cơ trỗi dậy, trước đây là Yểm Nguyệt Hợp Hoan Tông đổi da, tại cực tây tranh đoạt lấy một mảnh địa bàn của mình.
Trong tông môn, quốc sắc thiên hương nữ tu có khắp mọi nơi, quy định của sơn môn là Âm Dương Thiên Đạo Tông chỉ thu nhận nữ đệ tử, không cần bất kỳ gã đàn ông nào.
Đúng lúc cực tây đang trải qua một vòng tẩy bài, Âm Dương Thiên Đạo Tông đã mở rộng quy mô, ai tới chạy nạn hoặc trốn tránh cừu gia Ma Nữ đều không từ chối.
Ngoài ra, còn có các gói ưu đãi, người có tu vi cao, tự mang giường chiếu thì có thể nhận chức trưởng lão khách khanh trong môn, sư tỷ muội thì đông như quân, hưởng thụ sự chỉ dạy của tông môn, nếu là tỷ muội thân thiết, mẹ con hay kiểu ba đời sống chung trong một phòng thì lại càng tốt, tông chủ nuôi luôn cả gia đình già trẻ, không phải lo cái ăn cái uống.
Sự hỗn loạn ở cực tây không chỉ giới hạn trong việc Bạch Hổ mất tích, còn là vì lý do Tây Phương Giáo thành lập, mấy con lừa có trình độ kinh kệ cao của đại lục Cửu Châu đang hành kinh ở đây, trên đường gặp chuyện bất bình liền dùng lý để phục người.
Ma và Phật vốn đã không đội trời chung, cực tây chính là một mô hình thu nhỏ tốt nhất.
Lục Bắc liên hệ với Cổ Tông Trần, kết quả không được tốt lắm, sư huynh Tiếp Dẫn cảm thấy không gian lỏng lẻo, Ma vực đang từng chút một giáp giới với nhân gian, liên thủ cùng Đại Quang Minh Phật toàn lực trấn áp, không thể thoát ra được, không thể giúp đỡ sư đệ Chuẩn Đề thảo phạt ác đầu Ứng Long.
Theo như lời Cổ Tông Trần thoái thác, không gian biến hóa đến quá đột ngột, nhân gian lại xuất hiện tên khốn kiếp Thiên Ma Cảnh, làm kẻ dẫn đường đưa Ma vực đến.
Sau khi phân tích lời Lục Bắc nói, Cổ Tông Trần nghi ngờ kẻ dẫn đường chính là Ứng Long, là hắn câu dẫn Ma Chủ.
Lúc nói những lời này, hai mắt của Cổ Tông Trần nhìn chằm chằm Lục Bắc, ngoài miệng không nói gì, nhưng ý đã rõ.
Sư đệ, có phải là ngươi đã làm chuyện tốt hay không?
Lục Bắc không phản bác được, nếu như hắn tìm lại được tài khoản Thập Mục Đại Ma, cho Lục Nam cung cấp tọa độ thì hắn chỉ có thể nói, tất cả là do Ứng Long bức quá gấp, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của Ứng Long không thể tha thứ.
Tự biết đuối lý, hắn không thể cưỡng cầu sư huynh Tiếp Dẫn trợ chiến, nguyên thần giáng xuống nhục thân Bằng Ma Vương, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu thống nhất Tây U Yêu Vực.
Trong Tu Tiên Giới, những ví dụ một người dựng nên một quốc gia không hề hiếm gặp, người nổi tiếng nhất là Yêu Hoàng Thái Tố của thế hệ thứ nhất.
Một quyền đánh xuống khiến tầng khí quyển rung chuyển mà dựng lên Vạn Yêu Quốc hùng mạnh nhất, truyền thừa vạn năm, đến nay vẫn đứng vững không ngã.
Với thực lực của Lục Bắc hiện tại, bản cũ đã đủ sức thành lập Vạn Yêu Quốc, chứ đừng nói gì đến việc dùng bản mới mà càn quét Tây U Yêu Vực, một đại gia max cấp tiến vào Tân Thủ Thôn, muốn đánh thế nào thì đánh.
Lúc này, thế lực Ma tu ở Tây U Yêu Vực còn chẳng tự lo được cho bản thân, thế lực của thánh địa Đại Hạ nhận được tin thì đã sớm thần ẩn không rõ tung tích, phe thế lực Nhân tộc, do Chiêu Tần dẫn đầu, thì cúi đầu làm đà điểu chờ đợi được hợp nhất.
Lục Bắc chỉ dùng nửa ngày đã quét ngang chín tòa thành lớn ở Tây U Yêu Vực, lập Sư Đà Quốc tại cửa nhà ma tu.
Sư Đà Quốc là một quốc gia phụ thuộc Vạn Yêu Quốc, định đô ở Sư Đà Thành, quốc chủ là Yêu Hoàng Thái Ám, khí vận của cả quốc gia đều thuộc về Yêu Hoàng bệ hạ.
Ngày lập quốc, Yêu Hoàng Thái Ám xuất hiện, kim long khí vận của Vạn Yêu Quốc lớn mạnh hơn, kim khí trong cơ thể hắn cũng theo đó mà tăng lên ba phần. Phong Bằng Ma Vương làm người cầm quyền, ra lệnh ban thưởng tước hiệu cho hai vị Yêu Vương Thanh Sư và Bạch Tượng, người trước chưởng quản quân sự làm đại tướng quân, người sau làm tả thừa tướng.
Sau khi lắp thêm mảnh ghép cuối cùng, ngoại trừ việc chưa nắm bắt được đạo vận bất hủ thì mọi thứ mà Lục Bắc có thể nghĩ đến, đều đã chuẩn bị đầy đủ.
Hắn bước ra một bước, đến dãy núi Côn Lôn dưới chân, nhìn vào trận truyền tống ở phía trước, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Trận truyền tống bị phong ấn.
Bậc thang đá ngọc máu chảy thành sông, môn nhân của thánh địa tự giết lẫn nhau, tay trong của Ứng Long đột nhiên nổi lên, đánh cho thánh địa trở tay không kịp.
Có khả năng sao?
Lục Bắc mặt không cảm xúc, Cơ Hoàng cảm nhận được đại biến của thiên địa đến, cho dù chậm hơn Ứng Long một bước thì cũng đã chuẩn bị từ trước, không có khả năng xảy ra chuyện lật thuyền trong mương.
Những trận chiến nhỏ nhặt như thế này, đối với cả hai mà nói thì chỉ là món khai vị trước khi chính thức giao đấu.
Tro tàn cháy lên, người giấy lơ lửng giữa không trung, gương mặt vẽ trên giấy trắng bệch đến đáng sợ.
“Huyền Vũ, ngươi đến thánh địa Đại Hạ làm gì, tìm Cơ Xương sao?” Trong lời của Ứng Long có chút nghiền ngẫm, hắn biết Lục Bắc và Cơ Hoàng ngấm ngầm có giao ước, nhưng thì sao chứ, đại thế không thể nào thay đổi, đại biến thiên địa đã đến rồi, hắn thành tựu bộ pháp Đại Thiên Tôn không ai cản nổi.
“Ứng ca, ta tìm Cơ Hoàng làm gì, liên thủ với hắn để chống lại ngươi à?” Lục Bắc hỏi ngược lại một câu, sau đó lắc đầu, lập trường kiên định nói: "Không thể nào, Huyền mỗ đến đây tìm ngươi mà.” “Ha ha, đến thánh địa Đại Hạ để tìm bản tọa, ngươi cũng thật là dám nói.” “Đúng mà, đây chẳng phải là đã tìm được rồi còn gì."
"..."
Cũng có lý đấy chứ, hoàn toàn chính xác là bị hắn tìm thấy.
Ứng Long nhất thời không phản bác được, hắn quen tính nết của Lục Bắc, không muốn tiếp tục đi sâu vào chủ đề này nữa, giơ cánh tay giấy lên, xé rách tấm màn trời trong xanh, kéo ra một luồng hỗn độn khí đang xoay.
Mây đen xám xịt cuộn trào, xung quanh là lôi đình màu tím phun trào, ở giữa trung tâm ánh sao mờ ảo, phác họa thành một lối vào thông hướng dị thế giới.
Lối đi phi thăng.
Phía sau lối đi đó, là đại bản doanh của Ứng Long, cũng là nơi bản thể của hắn đang ở.
“Đi thôi, đại biến của thiên địa đã đến rồi, theo bản tọa đến Tiên Cảnh trước.” Ứng Long không hề giấu diếm sát ý của mình, dùng giọng điệu quỷ dị mà thốt ra những lời băng giá: “Vào hay không vào, tùy vào ngươi lựa chọn như thế nào, bản tọa sẽ không bắt buộc ngươi, chỉ là, nếu ngươi chọn Cơ Xương thì đừng trách...” "Ứng ca, hôm nay ngươi nói nhảm nhiều quá rồi đó, nhanh lên đi, chúng ta đi nhanh lên đi!"
Lục Bắc xen vào cắt ngang, nôn nóng nhìn vào lối đi phi thăng: "Ngươi có mở nhầm cửa không đó, không nhầm, tiểu đệ có thể vào đấy.” Nói xong, một tia sáng vàng lóe lên, thân ảnh hắn phóng lên tận trời.
Ầm!!!
Im thin thít.
Đột nhiên, lối đi phi thăng đóng sập lại, Lục Bắc đâm sầm vào hư không, nhíu mày lui lại phía sau, sắc mặt không chút lo lắng nói: "Ứng ca, có phải là ngươi có vấn đề gì không, chẳng lẽ lại là Cơ Hoàng biến sao?"
Bản tọa thấy người có vấn đề mới đúng!
Hôm nay Lục Bắc phối hợp đến quá mức, chuyện lạ tất có yêu, huống chi hắn còn là Yêu Hoàng, vấn đề tuyệt đối không tầm thường.
Ứng Long tinh thông tính toán, tính toán nhiều quá nên khó tránh khỏi sinh ra chứng đa nghi, nhìn vào vẻ mặt một mực trung thành của Lục Bắc, đột nhiên không muốn để tên tiểu bạch kiểm này vào Thiên Cung.
Một phần vạn, hắn nói là một phần vạn, nếu như đây cũng là kế của Cơ Xương thì việc hắn thả Lục Bắc ra chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao?
Không thể, phải đổi đường, chậm lại chút đã.
“Ứng ca, ngươi nói gì đi chứ!” "Thiên địa đại biến, Cơ Xương đang tính kế bản tọa, đường phi thăng kia không đi được rồi, chúng ta đi Mang Âm Sơn.” “Tất cả nghe theo Ứng ca an bài."
“...” Thằng nhóc này chắc chắn có vấn đề!
——— Cùng lúc đó, trong thành Thiên Phủ ở thánh địa Đại Hạ.
Một góc vườn hoa hoàng cung, hai người đàn ông đang ngồi đối diện nhau đánh cờ.
Người mặc long bào, dựa vào ngọc bội là Cơ Hoàng, ngoại hình phi phàm, khí chất nho nhã, Lục Bắc từng có lần nghi ngờ hắn là nữ hoàng bởi vì Cơ Hoàng vốn là nam nhi lại có nét nữ tướng.
Ngồi đối diện người đàn ông đang cầm quân cờ đen, đường nét khuôn mặt tuấn tú, là một mỹ nam không có điểm gì để chê.
Xét về khí chất thì một quân cờ rơi xuống, khí thế bức người, lẻ loi giữa không gian, toát ra vẻ cường thế coi thường thiên địa, khiến người ta không thể nào cự tuyệt.
Ứng Long, đời thân thứ tư —— Vọng Tề Phong.
Cơ Hoàng có chín thế thân, Ứng Long cũng vậy, bọn họ tồn tại ở Tu Tiên Giới được bao nhiêu năm tháng thì không thể kiểm chứng được, có lẽ là 7.000 năm, cũng có thể là 9.000 năm, nhưng chắc chắn là đã sống lâu hơn cả người nhạc mẫu 5.000 tuổi của Lục Bắc.
Sinh ra là Nhân tộc, họ không có tuổi thọ dài dằng dặc của Phượng Hoàng nhất tộc, sau khi lén nhìn thấy bản nguyên trường sinh, thì lại không thể tự do ra vào nhân gian, chỉ còn cách lần lượt chuyển thế đầu thai, làm bước chuẩn bị cho kế hoạch của mình.
Ứng Long tính toán quá nhiều, sự sắp đặt trải ra đương nhiên còn lớn hơn cả Cơ Hoàng, một thế thân làm bản tôn, nhị thế thân tu Bắc Phương Huyền Tôn Đại Đạo Kinh, rồi đến Thiên Cung nắm giữ đường phi thăng.
Khi đã chắc chắn vị trí Đại Thiên Tôn có thể lấy được thì cũng không vì muốn thắng trước mà lên kế hoạch bại, Tam Thế Thân lại tiến vào đường hoàng tuyền.
Cùng lúc đó, Cơ Hoàng cũng có một thế thân tiến vào đường hoàng tuyền, hai người họ kẻ trước người sau, tính theo tuổi tác dằng dặc thì xem như cùng lúc tiến vào đường hoàng tuyền.
Kết quả lại không tốt với Ứng Long cho lắm, vì tham vọng quá lớn nên hắn muốn đạt được nhiều hơn, mà thủ đoạn lại quá cực đoan, thế nên đã đắc tội với người trên đường hoàng tuyền, thế là song phương sống mái với nhau, Tam Thế Thân của Ứng Long bị đâm chết luôn.
Đúng vậy, Khí Ly Kinh đã làm.
Ở nhân gian, Ứng Long có thể tránh né được Khí Ly Kinh, nhưng trên đường hoàng tuyền thì không có ý nghĩa, muốn trốn cũng không trốn được.
Có Khí Ly Kinh trông chừng, Ứng Long lại không thể nào tiến vào đường hoàng tuyền được nữa, mưu đồ đường sống bị bẻ gãy, từ đó về sau hắn chỉ có thể mưu cầu chiến thắng.
Cơ Hoàng ở nhân gian thua thì còn có đường lui là hoàng tuyền, nhưng nếu ở nhân gian mà Ứng Long thua thì xác định là sẽ không thể nào sống sót để đầu thai lại được.
Quân cờ này, Ứng Long đã thua một nửa.
Về sau tới đời thứ tư, Ứng Long tự xưng là Vọng Tề Phong, vẻ mặt tuy ngạo mạn nhưng cũng có chút chẳng thèm để ý đến những chuyện khác. Phân tích tâm lý, đại khái là do không đạt được nên đâm ra tỏ vẻ khinh thường.
Mà nói đi cũng phải nói lại, thiên tư của Ứng Long thật sự bất phàm, Tam Thế Thân mất mạng, không thể đi đến đường hoàng tuyền, thì đời thứ tư tự mình nghiên cứu Hoàng Tuyền, tự tạo ra một phương Hoàng Tuyền U Minh Thiên.
Âm Phong Hoàng Tuyền Môn đã từng hiển hách một thời tại cực tây, chính là truyền thừa do Vọng Tề Phong để lại, phân thân giấy mà Ứng Long thường dùng đi lại ở nhân gian cũng có mối liên hệ với Vọng Tề Phong.
Phân thân giấy là do Vọng Tề Phong tự tay chế tạo, một tay vẽ rồng điểm mắt vô cùng tinh xảo, trao sinh mệnh cho người giấy. Những thần thông khác mà người giấy này sở hữu, như đảo ngược thời gian, thì là của những đời thân khác của Ứng Long.
Nói cách khác, ở Thiên Cung không chỉ có một Ứng Long, chín đời thân bỏ đi một, tối đa cũng có thể có tám cái.
Hai người đối ẩm đánh cờ, bàn cờ đã phủ kín quá nửa, quân đen tiên cơ đã bị vây chặt, rất khó khăn để tìm ra đường sống.
Xem cờ cũng như xem người, Vọng Tề Phong mở ra một đường sống, cười buông quân đen trong tay ra: "Cơ Xương, ngươi không thể ngăn được bản tọa, thiên hạ cuối cùng cũng thuộc về bản tọa.” "Phá tử cục thì không phá được khốn cục, ngươi sao có thể đoạt được thiên hạ?"
Cơ Hoàng đặt xuống một quân cờ trắng, chậm rãi nói: “Ngươi xem, tử cục lại đến rồi đấy, những lá bài tẩy của ngươi lúc trước đã dùng hết, lần này thì sao, ngươi tính phá cục như thế nào?"
"Phất tay một cái là có thể phá được!"
Vọng Tề Phong lớn tiếng cười ha hả, ý chí bản thể của Ứng Long giáng xuống, năm ngón tay vung lên, đánh nát bàn đá bàn cờ: “Đại thế đang ở ta, trên bàn cờ của bản tọa không có tử cục, cũng không có khốn cục.” “Đại thế của ngươi, là sau khi ngươi thành tựu Đại Thiên Tôn, trước đó, ngươi cũng không có gì khác biệt với ta."
Cơ Hoàng vung tay quét đi bụi bặm, ngước nhìn bầu trời: “Thiên Đạo sắp thức tỉnh rồi, những quy tắc thiên địa sau này như thế nào, để cho Đại Thiên Tôn định đoạt, ngươi muốn làm Đại Thiên Tôn, ngươi muốn định quy tắc, có hỏi qua ý của bọn họ chưa?” "Bản tọa sinh ra đã là Đại Thiên Tôn!" Vọng Tề Phong kiêu ngạo lên tiếng.
"Bọn họ cũng vậy."
"Hừ, ít nhất ngươi đã không còn là."
Vọng Tề Phong phất tay áo: “Bàn cờ cuối cùng vẫn chỉ là mồm mép, chuyện thị phi thành bại thì sao lại có thể được quyết định bằng hai quân cờ đen trắng, hôm nay bản tọa tới đây, cũng không phải để nghe ngươi lên giọng.” "Cơ hội của thiên địa đại biến còn chưa tới, ngươi không cần nóng lòng làm gì, ta ở đây rất thanh tĩnh, lo lắng của ngươi là dư thừa rồi."
“Không còn gì tốt hơn.” Vọng Tề Phong mặt không cảm xúc, nhìn Cơ Hoàng với vẻ mặt hờ hững, trong lòng do dự, Cơ Xương không nên bình tĩnh đến như vậy, nhất định là có vấn đề gì đó.
"Phải rồi, có phải ngươi đã mang Yêu Hoàng đi rồi không?” "Phải thì sao?"
"Cẩn thận một chút, thanh kiếm hai lưỡi này cũng không tốt để dùng đâu.” Cơ Hoàng mỉm cười, đầy ẩn ý.
Nụ cười này khiến Vọng Tề Phong cảm thấy lạnh sống lưng, biết rõ đó là kế sách đánh vào tâm lý, nhưng vẫn không nhịn được mà suy nghĩ lung tung, cũng may là đã chuẩn bị đầy đủ, kiếm có thể chém hắn, đương nhiên cũng có thể chém cả Cơ Hoàng.
Lục Bắc cái gì cũng không tốt, duy chỉ có thiên nhân hợp nhất.
"Nói đến, ta vẫn không hiểu, vì sao hắn lại biết đến thiên nhân hợp nhất, tự hủy con đường tiền đồ của mình đến chỗ chết... Ngươi cảm thấy ai là kẻ đứng sau giở trò?" Cơ Hoàng nói.
“Không quan trọng, coi như đã giảm bớt cho bản tọa không ít phiền phức."
——— Dãy núi Mang Âm, một trong tam đại linh mạch của Tổ Long ở Cửu Châu, nằm ở phía nam của thiên địa, vì trong truyền thuyết đây là cửa vào tử cảnh Hoàng Tuyền nên là linh mạch nguy hiểm nhất.
Vượt qua dãy núi Mang Âm, cảm giác băng giá đến tận xương, linh khí đột nhiên biến mất.
Không chỉ linh khí biến mất, mà cả thời không tồn tại ở phương thiên địa này cũng không còn, tựa như trời đất sụp đổ, trong tình huống mà mắt thường không nhìn thấy được, một phương thiên địa sụp xuống, rơi vào một thế giới khác.
Tro tàn tụ lại, người giấy sống lại trong ngọn lửa, vừa đợi một chút thì có một tia kim quang từ xa bay tới.
“Ứng ca, Huyền Vũ Giới không hề được ghi chép ở nơi này, phiền ngươi lần sau nói rõ ràng hơn một chút, hại tiểu đệ tìm nãy giờ, suýt chút nữa thì lạc đường vào thánh địa Đại Hạ đấy."
Lục Bắc vừa cười đùa tí tửng vừa thể hiện sự trung thành của mình, người giấy kia lại càng thêm lo lắng bất an, suy đi tính lại thì kế hoạch không có bất kỳ sơ hở nào, đến lúc này mới dẹp bỏ những suy nghĩ lung tung trong lòng.
Cánh tay giấy lần nữa được giơ lên, lần này lối đi phi thăng không mở ra, thay vào đó là một lối đi tối tăm đầy tử khí nồng đậm.
Đường Hoàng Tuyền!
Đường hoàng tuyền lại kết nối với tiên cung của Ứng Long ư?
Không thể nào, hai thông đạo dẫn đến một kẻ vô địch, với cánh tay nhỏ và đôi chân bé tí đó của Ứng Long thì chẳng phải là trong cung của hắn sẽ trở thành nhà chỉ có bốn bức tường hay sao?
Trong lòng Lục Bắc đầy nghi hoặc, hắn có Hoàng Tuyền Sinh Tử Môn, vào hoàng tuyền cũng có thể an toàn thoát thân, xem như tồn tại hoàn mỹ tiên nhân ở nhân gian, không hề có một điểm yếu chí mạng là Hoàng Tuyền Châu.
Thằng nhóc này...
Tu tiên đến mức đầu óc bị ngu luôn rồi à?
Thấy hôm nay Lục Bắc ngoan ngoãn một cách khác thường, đã đi vào đường hoàng tuyền mà vẫn cứ nghe lời, người giấy kia vừa thả lỏng trái tim ra, thì lại căng thẳng lên ngay lập tức.
Cẩn thận vẫn hơn, không thể nào để cho tên tiểu tử này bước vào Thiên Cung một cách yên bình được.
Lối đi hoàng tuyền đóng lại, Lục Bắc lại một lần nữa đâm vào khoảng không, hắn tỏ vẻ là lương thần chọn chủ, trung thành chờ Ứng Long xử lý.
Ứng ca người nói đi, hôm nay chui chỗ nào, hướng nào mà chui, chui bao nhiêu lần đây?
“Huyền Vũ, tu luyện Tru Tiên Kiếm đến đâu rồi?” "Cũng bình thường thôi, tiểu đệ chỉ gặm được mấy cái, cảm thấy nó tối nghĩa khó hiểu quá, nhai vào cảm giác rất khó chịu." Lục Bắc sờ cằm, là rất khó, mấu chốt là ở việc ăn kinh nghiệm, chỉ có hắn mới như vậy, chứ người khác thì đừng mơ học được.
“Tu luyện Tru Tiên Kiếm thật sự là không dễ...” Người giấy lẩm bẩm hai câu, sau đó nói: “Thôi được, bản tọa sẽ đích thân kiểm tra một chút, xem ngươi đã nắm giữ được mấy phần.” Không đợi Lục Bắc kịp phản bác, chen vào, hay là nói nhảm gì, thân thể người giấy liền tự bốc cháy, thiêu đốt lên một không gian thông đạo.
Một nữ tử áo trắng bước ra nhanh nhẹn, trang phục cung đình bó sát vòng eo, mái tóc búi cao, hàng lông mày vẽ đen như tranh, trong khi di chuyển thì áo bào cũng theo gió nhẹ nhàng uyển chuyển.
Lục Bắc: “...” Ý gì đây, Ứng Long... có thể chui sao?
———
Bạn cần đăng nhập để bình luận