Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 439: Thải Vân Dịch chết, Tễ Nguyệt khó gặp

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khoảng cách bí cảnh Nghi Lương hiện thế càng ngày càng gần. Bao gồm Lục Bắc ở bên trong, tất cả mọi người đều vô cùng tò mò, bí cảnh yên lặng ngàn năm rốt cuộc cất giấu bí mật gì, trong truyền thuyết, mấy vị đại năng Độ Kiếp kỳ chôn cùng trong bí cảnh, rốt cuộc vì cái gì mà tự giết lẫn nhau. Trong lúc đó, kiếm hung đồ Độc Cô mấy lần muốn bắt chuyện với Lục Bắc, đều bị Triệu thị huynh muội ngăn cản. Có chút ngoài ý muốn, Độc Cô không giống như những lời đồn thổi bên ngoài, tỏ ra rất dễ nói chuyện, tuyệt không hung dữ. Hang động tối tăm, khí lạnh âm u dần dần trở nên nồng đậm, chậm rãi kéo đến một điểm giới hạn. Đám người biết được, thời điểm bí cảnh hiện thế sắp đến, tất cả đều nín thở ngưng thần chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng, cả tên lắm mồm Tâm Cuồng Quân cũng không gào to, cảnh giác đứng bên cạnh Lục Bắc, ánh mắt gắt gao khóa chặt Triệu thị huynh muội cùng Độc Cô. Thịnh cực ắt suy, âm cực thì dương sinh. Âm khí nồng đậm đạt đến mức cao nhất, trong động chậm rãi sinh ra một luồng ấm áp, đầm sâu tĩnh mịch cuộn trào mãnh liệt, tựa như đặt trên lò lửa, sôi trào lên với tốc độ cực nhanh. Oanh! ! Bọt nước nổ tung, hơi nước tràn ngập, đầm nước trong nháy mắt biến mất, để lộ ra một cái hố sâu của đại địa. Động sâu không đáy, đen tối vô tận, chỗ hẹp nhất cũng có thể cho mười người sóng vai mà đi, vì vậy không quá chen chúc. Nhưng sự quyết định độ lớn không gian, cho tới bây giờ không phải là sự thật khách quan, mà là chủ quan lòng người. Đường qua lại quá hẹp, không đủ để tất cả mọi người cùng nhau tiến vào. Về phía Lục Bắc, một đám người chậm rãi lùi lại, Triệu sư huynh muội vẫn đứng tại chỗ, ngăn trước người Độc Cô, đưa mắt nhìn mấy người đi tới gần vị trí đầm sâu. Tâm Cuồng Quân kẻ gan lớn tài cao, đến cái câu “cá chấp pháp”, quay lưng về phía Lục Chu cùng với Huyền Lũng tổ ba người, nhẹ nhàng nhảy xuống hố sâu. Bên trong bóng tối vô tận, một cái trụ đứng cao sừng sững, chống đỡ vực sâu, trên đặt một bệ đá. "Huyết thống cơ quan!" Tâm Cuồng Quân hét lớn một tiếng, không đợi được tiếng đánh nhau lốp bốp ở phía trên, nhất thời có chút thất vọng. Lục Bắc cũng rất thất vọng, lần này đồng đội phối hợp quá thành thục, Huyền Lũng tổ ba người lại tỉnh táo đến bất ngờ, hắn còn đang chờ ai đó lật bàn, sau đó đục nước béo cò kia mà. Tâm Cuồng Quân hạ xuống bình đài, lấy ra một bình có thể là máu tươi của thừa tướng phu nhân, hoặc cũng có thể là chính của thừa tướng, tưới lên huyết nguyên trên cơ quan. Huyết dịch lắng xuống vừa khớp miệng, cơ quan la bàn xoay tròn, một tia ánh sáng trắng phóng lên tận trời, chiếu lên vách hang động, mở ra một màn sáng sóng nước. Đó là cửa vào bí cảnh Nghi Lương. Tâm Cuồng Quân thả người bay lên, chỉ sợ rớt xuống sau cùng, cô độc một mình đến trước màn nước. Kinh ngạc phát hiện, hắn đáng lẽ là người đến sau cùng lại trở thành người đến cửa trước tiên. Xin nhờ, các ngươi lý trí như vậy, làm ta thấy bản tọa rất ngốc, có thể nào kích động một chút được không! Chim dậy sớm có sâu ăn, đồng dạng một vùng đất, sâu dậy sớm lại bị chim ăn. Tâm Cuồng Quân gan dạ cẩn trọng, miệng không đứng đắn nhưng thực tế là một người rất có tâm cơ, biết rõ thực lực của mình ở trong đám người tuyệt đối không phải đỉnh, ít nhất Lục Bắc cùng Độc Cô đã hơn hẳn hắn, không muốn làm con sâu dậy sớm, cười ha hả đi tới trước người Lục Bắc. "Lục tông chủ, nơi này ngươi là lớn nhất, xin mời ngài đi trước." "Cuồng Quân nói đùa rồi, bản tông chủ tu hành mới một năm đầu, luận tuổi thì các ngươi đều là lão bất tử cấp bậc, ta mới nhỏ nhất." Lục Bắc cười từ chối, đồng thời kéo Xà Uyên bên cạnh, để nàng đừng xúc động, ngốc nghếch xông tới. Sau này không cần vậy nữa, người công cụ đã được nâng cấp, sau này không cần phải dựa vào bản lĩnh để ăn cơm, cứ việc khoe mẽ phong thái trước mặt tông chủ là đủ rồi. Xà Uyên không quá nghi hoặc, hết thảy đều do tên đáng chết làm chủ. Tâm Cuồng Quân cùng Lục Bắc qua lại nhún nhường, một người nhiệt tình hô hào tông chủ, một người tràn đầy chân thành gọi Cuồng Quân, thỉnh thoảng còn nhảy nhót ra mấy xưng hô kỳ quái như tỷ phu với hiền đệ, nói nhảm một đống lớn, động cũng không thấy nhúc nhích. Cuối cùng, có vài người không nhịn được nữa. Không phải là Triệu thị huynh muội, cũng không phải kiếm hung Độc Cô. Bên trong sơn động, lại có tiếng bước chân vang lên, liên tiếp ba thế lực xuất hiện. Nhóm đầu tiên là hai người, Chu Nguyên, Chu Tu Trúc, người quen của Lục Bắc đồng thời là bại tướng dưới tay. Thấy hai người đã đến, Chu Hằng cùng Lục Chu hung hăng thở phào một hơi, bước nhanh rời khỏi Lục Bắc, nhập vào đoàn đội Hoàng Cực Tông. Nhóm thứ hai có ba người, vẫn là người quen của Lục Bắc, vị Tiên Đế Chu Kính Lê thoái vị nhiều năm trước, dẫn theo hai tên tay chân Hợp Thể kỳ, cùng tổ hai người Hoàng Cực Tông giữ một khoảng cách nhất định. "Điện hạ đích thân tới đây, thật là không có ra đón từ xa." Lục Bắc mang tác phong chủ nhà, dẫn Xà Uyên ra đón. Trong chốc lát, Võ Chu binh hùng tướng mạnh, trừ Xà Uyên cái Luyện Hư cảnh kia thì đã có đủ tám cái Hợp Thể kỳ. Không biết nội tình bên trong này, hoàng thất và Hoàng Cực Tông ai cũng có tính toán riêng, tám cái Hợp Thể chia làm bốn cặp, có khi lại đánh nhau trước cũng nên. Nhóm thứ ba hai người, dáng người cường tráng, chiều cao trung bình đè ép toàn trường, vừa nhìn liền biết là người đến từ hoàng thất Hùng Sở. Người cầm đầu là nam tử áo trắng tóc đen, đôi mắt phượng thon dài ngậm lấy sự kiêu ngạo lạnh lùng, dưới chiếc mũi cao thẳng tắp, là hai bờ môi mỏng kiêu ngạo, hai vằn đen kéo dài từ trên mặt xuống, mang cả tướng mạo của cả nam lẫn nữ, tuấn mỹ, nhưng cũng yêu dị. Đó là Nguyên Huyền Vương của Hùng Sở. Người đi theo phía sau là một cao nhân, Lục Bắc cũng nhận biết, người nắm giữ pháp bảo tàng thiên Đồ Tâm Hiền Vương. Quân, Vương, Hoàng. Cấp bậc của hoàng thất Hùng Sở rất rõ ràng, nhưng ở trong cùng một cấp bậc cũng có sự khác biệt, địa vị của Nguyên Huyền Vương rõ ràng cao hơn Tâm Hiền Vương, Tâm Hiền Vương đi phía sau hắn, ngoan ngoãn như một đàn em. Tâm Cuồng Quân lại càng không cần nói, đi đến sau lưng Nguyên Huyền Vương, cái miệng dẻo quẹo thường ngày cẩn trọng khép lại, ra vẻ thành thật, giống như năm 18 tuổi, tiểu lâu la đứng ở bữa tiệc tối của trường cũ vậy. So sánh ra thì Tâm Lệ Quân có vẻ tốt hơn nhiều, gương mặt băng sơn không chút thay đổi, đi đến trước người Nguyên Huyền Vương cũng chỉ gật gật đầu. "Phụ vương." "Ừ, vất vả con ta." Nguyên Huyền Vương đáp một tiếng, ánh mắt quét qua toàn trường, dừng lại trên người Huyền Lũng tổ ba người, cuối cùng dừng lại trên người Lục Bắc. Đôi mắt phượng nheo lại thành hai sợi chỉ, ánh sáng đỏ hiện lên, nụ cười đột nhiên trở nên vô cùng hiền lành. Đánh trẻ, để giành cho già. Lục Bắc cảm thấy cổ mình lạnh toát, nghĩ tới việc mình hai lần bày nữ nhi người ta lên kệ, dưới ý thức nhích lại gần Chu Kính Lê: "Người kia là ai vậy, vẻ mặt thật là phách lối, điện hạ xem, hắn dám trừng ngươi kìa!" "Hắn chính là Nguyên Huyền Vương, Lục tông chủ hẳn là đã từng nghe danh của hắn rồi chứ." "Khó trách, thì ra là hắn. . ." Lục Bắc gật gật đầu, nhíu mày, giờ khắc này, thật sự rất nhớ người anh trai tốt của mình. Chu Kính Lê quan sát Lục Bắc, thầm nói một tiếng yêu nghiệt, từ biệt Bắc Quân Sơn, mới chớp mắt một cái, Lục Bắc đã từ Luyện Hư cảnh sơ kỳ bước vào Hợp Thể cảnh giới, đối thủ cũng từ Hợp Thể kỳ đại viên mãn như Chu Nguyên thăng cấp thành hàng ngũ Độ Kiếp kỳ Diêm Quân. Tư chất thiên phú như vậy, mà không mượn một chút huyết mạch của hắn, thì cả nhà họ Chu từ trên xuống dưới sẽ ăn ngủ không yên mất. Về phần Xà Uyên bên người Lục Bắc, Chu Kính Lê chỉ coi như không thấy, nước quá trong thì không có cá, xuất thân từ hoàng thất lại từng làm Hoàng Đế như hắn, biết một vài chuyện không cần quá tích cực. Chuyện quá khứ đã qua, sự việc hiện tại rồi cũng sẽ thành quá khứ, tương lai mới là quan trọng nhất. Phía đối diện, Nguyên Huyền Vương nhìn chằm chằm Lục Bắc đánh giá một hồi lâu, không nhận được ánh mắt đáp lại, hừ lạnh một tiếng hướng cửa bí cảnh bay đi. Tâm Lệ Quân ba người đi theo phía sau, phe Hùng Sở, trở thành thế lực đầu tiên bước vào bí cảnh. Sau đó là Hoàng Cực Tông do Chu Nguyên dẫn đầu, Độc Cô lại muốn nói gì đó với Lục Bắc, bị Triệu thị huynh muội ngăn lại, cứ ba bước lại quay đầu nhìn một lần, đi theo sau bước vào bí cảnh. "Người Độc Cô này, là tà chứ không phải ma, tuyệt đối không phải người lương thiện, chớ để vẻ bề ngoài của hắn lừa gạt." Chu Kính Lê nhắc nhở một tiếng, thấy Lục Bắc không hề để tâm, nhắc lại lần nữa nói: "Hắn đi theo sát đạo không nhận người thân, đã từng ba lần cảnh giới đột phá Độ Kiếp kỳ, lại ba lần tự phế tu vi rơi xuống Hợp Thể, chỉ vì né tránh lôi kiếp, cầm kiếm thì gió tanh mưa máu, nếu bên trong bí cảnh nhất định mời ngươi so kiếm...có thể lui thì lui, chớ nên tranh chấp nhất thời với hắn." Quỷ quái như thế! Lục Bắc gật gật đầu: "Kiếm hung danh tiếng, bản tông chủ sớm đã nghe thấy, đại cục bí cảnh mới là trọng, sẽ không tranh giành vô ích với hắn." "Vậy thì tốt." Chu Kính Lê gật gật đầu, người già trải đời rất biết ăn nói, cười lấy ra ba lá bùa đưa cho Xà Uyên, chỉ nói lúc cần có thể dùng để giải quyết tình huống khẩn cấp. Xà Uyên nhìn về phía Lục Bắc, thấy người sau gật đầu, cung kính nói cảm ơn, nhận lấy ba lá bùa. Đồng thời, cũng đánh giá cho Chu Kính Lê cái nhãn hòa ái dễ gần lão tiền bối. Vì bị tình báo ngăn chặn, chủ yếu là vì Lục Bắc che giấu quá kỹ, hoàn toàn không biết vị lão tiền bối có một cô cháu gái, cùng Lục Bắc có mối quan hệ mập mờ, lại là người mà nàng ghét nhất - công chúa. Cái gì, sư tỷ? Xà trưởng lão không ghét sư tỷ, chủ yếu là sợ, trước khi chưa thể để Lục Bắc chịu thua thì nàng trước mặt sư tỷ cũng không dám nói chuyện lớn tiếng. Năm người cuối cùng là một nhóm, tiến vào bí cảnh, bước qua màn nước ánh sáng, linh khí nồng đậm xộc thẳng vào mặt. Xà Uyên hít sâu một hơi, mặt lộ vẻ say mê, trong tầm mắt, những ngọn núi trùng điệp san sát nhau, khí thế hùng vĩ lan đến tận phương xa, biến mất ở chân trời mây trôi. Linh khí gì đó, Lục Bắc không để ý lắm, tu sĩ chân chính, tu tiên toàn bộ nhờ vào tư chất, coi nhẹ ngoại vật, hắn vừa vặn chính là loại tu sĩ này. Bí cảnh là di tích của Nghi Lương ngàn năm trước, dựng nên một thần triều ngàn năm, Võ Chu tuy không được ngàn năm, nhưng nội tình thâm hậu, linh khí bí cảnh ở hoàng thành so với trước mắt còn dày đặc hơn. Chu Kính Lê nhắm mắt cảm nhận một lát, ước lượng giá trị của bí cảnh nơi đây, đồng thời, lòng bàn tay nâng lên một mặt gương đồng. Gương sáng chiếu lên, thẳng tới vòm trời, theo đó, một bức tranh lấp lánh chậm rãi hiện ra trước mặt hắn. Bức tranh ẩn chứa non sông, rõ ràng là bản đồ bí cảnh. Muốn làm chuyện tốt thì phải có công cụ tốt, Chu Kính Lê không vội vàng thăm dò bốn phía, nghiên cứu một chút bản đồ, chỉ về một điểm trong đó, mời Lục Bắc cùng thương lượng. Bức tranh lấp lánh phóng to, ống kính kéo đến một tòa cung điện màu trắng giữa các dãy núi. "Lục tông chủ, tòa cung điện nơi này khí thế rộng rãi, hẳn là nơi ở của hoàng thất Nghi Lương trước đây, Chu mỗ thấy linh thảo bí cảnh vô số, nhưng trọng bảo nhất định cất giấu ở nơi này, ý của ngươi thế nào?" "Điện hạ cứ quyết định, nếu có việc phân công, ví dụ như việc đàm phán về việc thiếu thẻ đánh bạc với Hùng Sở, bản tông chủ vui lòng cống hiến sức mình." "Ha ha ha, vậy làm phiền Lục tông chủ." "Vẫn được, ai bảo bản tông chủ trung quân ái quốc đây!" Lục Bắc khiêm tốn nói. "Chu mỗ cũng cảm thấy như vậy." Chu Kính Lê liên tục gật đầu, quả là rất ái quốc, nếu mau chóng trêu ghẹo một chút trưởng công chúa hoàng thất, thì không còn gì tốt hơn nữa.. . . Thềm đá trong suốt, bạch ngọc rải khắp mặt đất, từ chân núi kéo dài lên tận sườn núi. Vài tòa cung điện ẩn vào giữa núi rừng, bố cục trận pháp nghiêm ngặt, địa thế hiểm trở mang hình dáng vương giả, một gian cung điện lớn nhất, trước điện đá bạch ngọc tấm, ánh sáng trong suốt dày đặc nhất, giống như trăng trong cung điện, quả nhiên là hai chữ "thánh khiết". Một tấm bia đá dựng ở trước điện, trên đó viết tám chữ: Thái Vân Dịch chết, Tễ Nguyệt khó gặp. Tễ Nguyệt Cung.
Bạn cần đăng nhập để bình luận