Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 922: Như thế nào nhiều như vậy hai

Chương 922: Sao mà nhiều thứ hai như vậy
Lục Bắc không ở thế giới Cực Lạc dừng chân quá lâu, bình tĩnh mà xem xét, hắn đối với Tây Phương giáo cũng không có hứng thú, nếu không phải danh hiệu Chuẩn Đề đạo nhân làm người ta lưu luyến, lại thèm muốn đại bảo bối Thất Bảo Diệu Thụ, hắn mới không làm kẻ bỏ đi vị trí nhị giáo chủ. Vừa nhìn chính là một cái hố, cho Khổng Tước cưỡi hắn cũng không thèm nhảy. Không có nói lung tung, hắn dám vào phòng nhỏ, sờ lương tâm sư tỷ thề thốt. Vạn hạnh, Cổ Tông Trần tâm lý nắm chắc, Đại Quang Minh Phật cũng không có gan một hơi ăn thành người béo, chỉ đứng ở Tây Phương giáo, chưa hứa nhiều đại hoành nguyện, nếu không thì hắn về sau đừng làm gì nữa, suốt ngày trả nợ là xong.
Chờ mong là thơm thật, thân phận nhị giáo chủ có thể trong tương lai kiếm được đại lượng chỗ tốt. "Chờ một chút, đời thứ hai Yêu Hoàng, đời thứ hai Bất Hủ kiếm Chủ, nhị giáo chủ Tây Phương giáo, sao mà nhiều thứ hai như vậy..." Lục Bắc mặt tối sầm, quá nhiều thứ hai, ngay cả Vũ Hóa Môn hắn cũng là chưởng môn đời thứ hai. Phải nói có một thứ, Lục Bắc cũng không phải là không có, ví dụ như phá rồi lại lập Vô Lượng kiếm phái, áo choàng Thiên Minh Tử của hắn hoàn toàn xứng đáng là môn chủ đời thứ nhất.
Nhấc đến Thiên Minh Tử, Lục Bắc lại nghĩ đến thiếu sư tỷ, lâu rồi không thấy đồ đệ ngoan, cũng không biết đối phương phát dục thế nào rồi. Hôm nào đi một chuyến Chiêu Tần, sờ sờ xương cốt đồ nhi, tránh cho nàng ngộ nhập chính đạo, một chút mất tập trung đi ngược lại với sư phụ. Nói đến Vô Lượng kiếm phái, Lục Bắc lại nghĩ đến bất hủ kiếm ý, hiện tại hắn chưa gom đủ chín đạo cơ sở đạo vận, một thế vô địch bất hủ đạo vận trong tay hắn uy lực tầm thường, đã rớt xuống hạng cuối của thanh kỹ năng. Chuyện này không ổn, sắp đến thiên địa đại biến, nhất định phải nghĩ hết mọi cách để bổ sung chín đạo cơ sở đạo vận cho đủ.
Lục Bắc hai mắt sáng ngời, nhớ mang máng, vì truy tìm Khí Ly Kinh đã từng đi qua đường, hắn nâng mấy người lên giúp thăm dò một chút. Võ Chu Chu Tu Thạch bên kia khỏi cần nghĩ, người thích chuyện vui có thể giải quyết mọi việc ổn thỏa, hắn cứ việc đi theo đối phương là được. Chiêu Tần Vô Lượng kiếm phái còn chưa đi vào quỹ đạo, nữ đồ đệ trừ có dáng dấp xinh đẹp, một chốc không phát huy được tác dụng. Lục Bắc suy tư liên tục, không đi Yểm Nguyệt Hợp Hoan Tông tìm Lục Tây chơi đùa, mà triệu Hắc Dực Kim Nhãn Điêu, lấy Huyền Vũ Giới Thiên Phản Đại Na Di thần thông, đến Nhân tộc đế quốc Tương Ngô. . .
Hóa Long Các.
Nữ Thổ bức Dương Điện vừa làm xong công vụ, đang đi đến chỗ Tương Ngô Đại Đế triệu kiến, vừa vào sân chưa được mấy bước, bị mấy nữ học viên thanh xuân tịnh lệ chặn lại. Mấy cô nàng xuất thân đại phú đại quý này từ nhỏ đã nghe những truyền thuyết về Dương tiên sinh, ai ai cũng ôm ấp mộng tưởng về hắn. Dương Điện là một nhân vật chính phái, có tiếng công bằng tuân theo pháp luật, cương trực chính nghĩa, yêu nước trung quân, khác một trời một vực với hắn ở người thủ mộ cấp trên Huyền Vũ.
Đối mặt với đám vãn bối líu ríu, cười vuốt râu, dăm ba câu liền đuổi các nàng đi."Chậc chậc chậc, tiên sinh rất bận nha, không biết bản tọa có làm quấy rầy hứng thú ngắm hoa thưởng nguyệt của ngươi không?" Nghe thấy âm thanh trắc dây từ phía sau, Dương Điện hổ khu rung động, cảm giác nguy cơ mãnh liệt làm hắn run mình, ý chí Võ đạo đại tông sư trong thời khắc này run lẩy bẩy, đến cả động tác xoay người đơn giản cũng làm không xong.
"Sợ cái gì, là bản tọa, đổi người khác thì ngươi sớm đã chết rồi." Lục Bắc kề vai sát cánh, chống cằm lên vai Dương Điện: "Dương Điện Phong, chuyện mà lúc trước sai người đi điều tra, đã tra ra kết quả gì chưa?" Dương Điện quay đầu lại, đập vào mắt là chiếc mặt nạ quen thuộc, trái tim càng thêm cảnh giác. Không biết có phải ảo giác hay không, hôm nay Huyền Vũ cho hắn một loại lực uy hiếp một thế vô địch, giống như đối phương chỉ cần động một chút nắm đấm thôi là có thể xóa sổ hắn và toàn bộ Hóa Long Các.
"Bẩm báo Huyền Vũ đại nhân, chuyện Nữ Thổ bức phụ trách điều tra... là cái nào?" "Nói nhảm, ngoài Bất Hủ Kiếm Chủ Khí Ly Kinh thì còn ai vào đây!" Lục Bắc lạnh lùng hừ một tiếng: "Hay là nói, ngươi tra được ngày tháng năm sinh của Tương Ngô hoàng hậu rồi, định giới thiệu một hai cho bản tọa à?"
Khí Ly Kinh từng ghé thăm Chiêu Tần, Tương Ngô hai đại Nhân tộc đế quốc, để lại đầy đất huyết lệ, Lục Bắc với thân phận Huyền Vũ ra lệnh cho Nữ Thổ bức, tính toán thời gian thì cũng đã gần năm tháng rồi. Đừng nhìn Khí Ly Kinh một thế vô địch, nhưng tại các nước Nhân tộc đều có một lượng fan nhất định, điều tra tình báo của hắn thì không khó, nhưng khó chính ở cái danh một thế vô địch này. Khí Ly Kinh rất kén chọn, không phải ai cũng có tư cách để hắn đến tận cửa giao chiến miễn phí, chủ yếu chọn các cường giả kiếm tu để làm đối thủ, gặp người chơi quyền, chơi đao thì thông thường đều là đối phương khiêu chiến hắn, thấy thuận mắt thì hắn mới miễn cưỡng tiếp chiêu miễn phí một cái.
Phương thức giao chiến miễn phí này gây nên sự phân cực nghiêm trọng. Những người bị đánh nổ sơn môn, sau những đau khổ ngắn ngủi, thì mơ hồ lại sinh ra một cảm giác kiêu ngạo. Những người chưa bị Khí Ly Kinh đánh nổ, lại bỏ lỡ cơ hội được đối phương đến giao chiến, thì sau sự tiếc nuối ngắn ngủi lại thấy xung quanh xì xào bàn tán càng ngày càng nhiều. Nhìn kìa, hắn chính là cái tên nào đó đó, kém thật đó, lại còn là một kiếm tu, vậy mà lại không bị Khí Ly Kinh đánh cho một trận. Đúng là gà mờ mất mặt, ta là một người tu pháp mà cũng không chịu được.
Theo danh tiếng Khí Ly Kinh ngày càng vang, việc bị Bất Hủ Kiếm Chủ hẹn đấu trở thành một loại vinh dự, nhận được sự công nhận đến từ một thế vô địch. Ngược lại, các cường giả bỏ lỡ cơ hội bị đánh thì tại địa bàn của mình nhận lấy những đánh giá có danh mà không có thực. Ông nói cái người đó đó hả, cũng chẳng có gì ghê gớm, hữu danh vô thực, Bất Hủ Kiếm Chủ còn không thèm đánh hắn nữa kia. Mặt ngoài không nói gì, nhưng sau lưng chỉ trỏ không ngừng.
Làm sao cứu vãn được danh dự đã trở thành một vấn đề mấu chốt. Nghe nói Khí Ly Kinh đang ở lại Bất Lão Sơn, lúc này chủ động đến khiêu chiến, thua một trận có khi lại cứu vãn được danh dự. Tự vác mặt đến để xin bị đánh còn cứu được danh dự, thật quá tiện nghi đi, các cường giả ai lại không trọng mặt mũi, chẳng ai muốn làm cái chuyện phiền lòng này cả.
Kết quả là, con đường mà Khí Ly Kinh từng đi qua, liền nhanh chóng mở rộng ra tứ phía. Bị đánh, hay không bị đánh đều kể mình từng đại chiến một trận với Khí Ly Kinh, chỉ sơ sẩy một chút là đã bại rồi. Cái sơ sẩy này, cũng tương tự như Hồ Nhị vậy, loè loẹt múa nửa ngày, Khí Ly Kinh chơi xong thì tiện tay lật hắn ta một cái. Vì vậy, muốn sàng lọc thông tin trong đống hổ lốn ấy, lọc ra những tuyến đường Khí Ly Kinh từng đi qua các quốc gia, là một công trình cực kỳ phức tạp, dù là Nhân tộc đế quốc Tương Ngô cũng phải hao không ít công sức.
Lục Bắc không mong có thể từ miệng Dương Điện hỏi ra tuyến đường chính xác, chỉ cần tám phần tin cậy, là hắn xem như đã làm việc thỏa đáng rồi. Dương Điện ấp úng, thấy Huyền Vũ khí thế không lành, còn mang theo tư thế xông vào hoàng cung ngủ long sàng, vội vàng bán đứng Cảnh Việt quốc.
"Cái này thì có liên quan gì tới Cảnh Việt, người ta thì ở phía bắc dãy núi Côn Lôn, cách Tương Ngô của ngươi cả tám cây gậy còn chẳng tới, muốn vu oan thì cũng đừng có vụng về như vậy." Lục Bắc tức giận nói. Dương Điện vội vàng giải thích: "Cảnh Việt ở phía bắc nhất trong các nước Nhân tộc, bao nhiêu năm nay luôn là tuyến đầu Nhân tộc ngăn cản Yêu tộc, không thiếu đại tông sư kiếm đạo đóng quân, có người khai tông lập phái tại đó, có người thu đồ giữ lại truyền thừa, tinh hoa võ thuật của Cảnh Việt rất nhiều, có thể sánh ngang với thánh địa Đại Hạ."
"Còn có chuyện này sao?" Ách, chẳng phải cái này là lẽ thường sao? Dương Điện trong lòng oán thầm, liên tục gật đầu: "Huyền Vũ đại nhân, Nữ Thổ bức không dám nói dối, từng chữ đều là sự thật." "Được rồi, xem ra ngươi biểu hiện không tệ, đêm nay bản tọa liền tha cho Hoàng Hậu một đường lui." Âm thanh quái lạ giảm dần, lúc Dương Điện buông lỏng vai thì lại quay đầu nhìn, bóng dáng của Huyền Vũ đã biến mất tăm.
Xui xẻo! Trời đẹp trăng thanh mà cũng gặp tà! Dưới ánh nắng gắt, Dương Điện run rẩy, bước nhanh vào hoàng cung Tương Ngô. Cho dù Tương Ngô Đại Đế không nói triệu kiến hắn để làm gì, nhưng phân tích những loạn cục gần đây, hắn đoán cũng được bảy tám phần.
Về phía Vạn Yêu Quốc kia, cuối cùng có nên làm một bản Bách Mỹ Đồ không đây. Làm thì, Vạn Yêu Quốc và Tương Ngô cách nhau một dãy núi Côn Lôn, ở giữa còn có thánh địa Đại Hạ, làm một bản Bách Mỹ Đồ không chỉ làm tổn hại sĩ khí của Nhân tộc, còn làm tổn hao uy tín của Tương Ngô. Không làm thì, ha ha, nhỡ Đại Hạ thánh địa không giữ vững được, quân Yêu tộc vây bốn phía, người đưa Bách Mỹ Đồ cho đời thứ hai Yêu Hoàng thì có thể ông ta không nhớ, nhưng nếu không đưa thì khẳng định ông ta sẽ nhớ rõ...
Lục Bắc ghi Cảnh Việt quốc ở trong lòng, đúng lúc đời thứ hai kiếm Chủ cũng muốn thử một lần nắm đấm của đời thứ hai Yêu Hoàng, quyết định xử lý cả hai chuyện này cùng một lượt. Tính toán thời gian, hắn sắp xếp lịch trình biểu tỏ, đi Vân Trung Các trước, sau đó chuyển đến Đạo Huyền Lũng, cuối cùng qua Cảnh Việt rồi quay về Vạn Yêu Quốc. Trước đó, Sư Đà Quốc cũng cần mưu tính một chút, bố trí từ trước, tránh chuyện xảy ra bất ngờ khác.
Sư Đà Quốc còn chưa thành hình, mọi việc còn đang hỗn độn, Lục Bắc chỉ mới nắm trong tay một tòa Sư Đà Thành, phía tây có Bạch Hổ ở cực tây, liên quan đến kim long khí vận của đời thứ hai Yêu Hoàng, không thể qua loa được, phòng ngừa bất trắc, hắn quyết định lúc xử lý Thanh Long thì tiện thể làm luôn Bạch Hổ. Còn phía đông có các quốc gia Nhân tộc, Tây U Yêu Vực dựng nước, mấy quốc gia này chắc chắn không thể ngồi yên mà nhìn.
Lục Bắc nghĩ mà thấy đau đầu, áo choàng đời thứ hai Yêu Hoàng đúng là dùng rất tốt, cũng mang lại cho hắn rất nhiều lợi ích, có thể thường trái ngược với bản tâm của hắn, khiến cho hắn cái hôn quân này càng trở nên tài đức sáng suốt hơn. Làm hôn quân thật khó, đời thứ nhất Yêu Hoàng thật giỏi. Tương Ngô, Chiêu Tần, Tây U Yêu Vực ba điểm nằm trên một đường thẳng, Lục Bắc tiện đường ghé Vô Lượng kiếm phái, một luồng kiếm khí đánh ra, trong một khu rừng nhỏ liền nhìn thấy nữ đồ đệ. . .
Nhớ không lầm thì chắc là gọi Xương Thanh Vũ."Hút hút hút, thiếu sư tỷ, ở đây nè.""..." Xương Thanh Vũ không vui, hút cái gì mà hút, ngươi nghĩ đây là gọi chó à! Còn nữa, ai là thiếu sư tỷ của ngươi hả! Lâu không thấy sư phụ, niềm vui nhỏ trong lòng Xương Thanh Vũ, ngay lúc nhìn thấy Lục Bắc đã biến mất không còn một mảnh, nàng trợn mắt ngồi xổm bên cạnh sư phụ, cách ba bước chân. Bởi vì Lục Bắc dùng khuôn mặt trắng nhỏ của mình, chứ không có bóp cái dáng vẻ lão già mù mắt Thiên Minh Tử, nên Xương Thanh Vũ cự tuyệt áp sát quá gần sư phụ. Theo nàng thì, lão già thì mới là sư tôn, mặt trắng nhỏ tinh khiết thì chỉ là dâm tặc.
"Lại đây, để vi sư sờ sờ xương xem kiếm pháp của đồ nhi ngoan ta có tiến bộ hay không.""..." "Haizz, vi sư có phải chưa từng sờ qua đâu." "..." Xương Thanh Vũ xấu hổ giận dữ xen lẫn, lúc còn trẻ không hiểu chuyện, đem một lão già cằn cỗi xem là bảo, cảnh giác không đủ nên đã để lại không ít lịch sử đen, mỗi lần nghĩ đến thì nàng lại cảm thấy không muốn đối diện. Lục Bắc bắt lấy một làn gió, đặt dưới mũi hít hà: "Mùi vị vịt quay, đồ nhi có tâm, hạ độc không, khẩu vị của vi sư hơi nặng, không ăn được thanh đạm quá.""Không có, đều bị ăn hết rồi." Xương Thanh Vũ nghiêng đầu nhìn qua một bên, trời cao có mắt, hy vọng lão thiên gia trả lại sư tôn râu trắng cho nàng.
Vượt ngoài dự kiến của Lục Bắc, mấy tháng không thấy, trên người Xương Thanh Vũ vẫn còn có một mùi vị vịt quay ướp đậm, có lẽ đó là do thói quen, cũng có thể là đối phương thật coi hắn thành người thầy, nên có tâm lý muốn dựa dẫm. Lục Bắc hi vọng là cái sau, sờ sờ vào trong ngực, ném ra một Càn Khôn Giới. Không lệch một ly, trúng giữa ót xinh đẹp. Xương Thanh Vũ không hiểu gì, sau khi nhặt lên thì sắc mặt đột nhiên đại biến: "Sư tôn, ngươi lại đi cướp quốc khố nhà ai nữa vậy?" "Cái gì gọi là lại, trong lòng ngươi vi sư không thể làm người tử tế đàng hoàng à?" "Ừm, không thể." "..."
Đúng là nhìn người quá chuẩn! Lục Bắc không thể phản bác, ngoắc tay về phía Xương Thanh Vũ, sau đó thì nàng không tình nguyện, nhưng cũng xem vì Càn Khôn Giới mà rề rà như rùa bò đến. Ầm! Một quyền đánh xuống, Lục Bắc thoải mái thở dài, Xương Thanh Vũ thì ôm đầu ngồi xổm xuống đất, mắng người tóc đen đưa người tóc bạc."Đừng ngốc, ngươi 90 hơn, vi sư vẫn là trẻ con, ta mới là tóc đen." Lục Bắc vuốt vuốt đầu nhỏ, trong mắt lóe lên ánh sáng vàng, gật đầu nói: "Kiếm ý có chút thành tựu, luyện cũng khá đấy, hôm nào vi sư dẫn ngươi đi gặp sư nương, để nàng dạy dỗ ngươi ba chiêu hai thức.""Là vị Võ Chu công chúa sao, đồ nhi nhớ nàng dùng đao mà?" "Không phải nàng, sư nương khác.""..." Xương Thanh Vũ chớp mắt vài cái, vậy mà nàng chẳng hề bất ngờ chút nào.
Hai thầy trò ngồi xổm trong bụi cỏ, mỗi người một con vịt quay, vừa ăn vừa trò chuyện, trong lúc đó Xương Thanh Vũ lén dịch người qua một bên, hơi nhích lại gần Lục Bắc."Sư phụ, ngươi vung cái nước tương gì đó thế, nhìn ăn ngon quá đi.""Độc rắn." Lục Bắc nói thật, do Xà Uyên cùng Tiểu Xà tỉ tinh chế, tràn đầy đều là yêu, rất hợp khẩu vị với hắn, ngoài hắn ra thì người khác không có phúc để tiêu thụ. Từ một mức độ nào đó mà nói, Xà Uyên đánh bại hiền thê lương mẫu Triệu Thi Nhiên, thành công cướp đi dạ dày của Lục Bắc.
Ăn xong vịt quay, Lục Bắc vỗ đầu nhỏ lau dầu mỡ, đứng lên liền muốn rời đi. Dạo gần đây đại sự tiểu sự cứ xảy ra không ngừng, lại còn thêm Ứng Long, Cơ Hoàng ở trên đầu, nên không có quá nhiều thời gian để cùng đồ đệ tâm sự. Hôm nào, nhất định hôm nào sẽ tay trong tay dạy nàng luyện kiếm."Chờ một chút." Xương Thanh Vũ ngăn Lục Bắc lại, có chút bất an nói: "Sư phụ, truyền thừa mà ngươi đạt được là thiên kiếm bất hủ, không sai chứ?"
"Sao vậy, ngươi muốn học à?" "Không phải, đồ nhi muốn hỏi ngươi, ngươi nghĩ sao về đời thứ hai Yêu Hoàng?" Ở tình huống bình thường, vi sư ta nằm trong ngực Yêu Hậu để nhìn. "Đời thứ hai Bất Hủ Kiếm Chủ và đời thứ hai Yêu Hoàng ai mạnh ai yếu, ngươi quan tâm vậy sao?" "Có một chút, không nhiều." "Còn sư phụ ngươi, ngươi không quan tâm sao?" "Không quan trọng, đợi ngươi đến cảnh giới của vi sư, ngươi sẽ biết... " Lục Bắc vung tay lên: "Từ trước đến giờ làm gì có mạnh nhất, chỉ là hư danh mà thôi, cường đại thật sự là nằm ở trong lòng, nhân giả vô địch."
Nói còn hay hơn hát, năm đó ngươi đánh ta, có thua thiệt một chút nào đâu. Thiếu nữ trăm tuổi kiếm đạo lẩm bẩm, sau đó cắn răng nói: "Sư tôn, nếu như đồ nhi tu luyện bất hủ kiếm ý, có thể thành công ám sát Yêu Hoàng được không?" "A cái này, sao tự dưng ngươi lại có ý niệm muốn phí hoài bản thân như vậy?" Lục Bắc cảm thấy buồn cười, Hợp Thể kỳ đại viên mãn cũng chưa bị sét đánh qua, vậy mà ở đâu ra tự tin lấy mạng hắn vậy? Hơn nữa, đời thứ hai Yêu Hoàng bày binh bố trận như thế nào, xung quanh hồ ly tinh và tọa kỵ đều là Yêu Vương Đại Thừa Kỳ, Xương Thanh Vũ đến gần người ta cũng chẳng làm được, làm gì có chuyện ám sát?
"Sư phụ, đồ nhi thân là tu sĩ Nhân tộc, chống cự Yêu tộc không thể dựa dẫm vào người khác, dù bản lĩnh thấp nhưng dung mạo ta xinh đẹp mà!" "..." Lục Bắc khóe miệng giật giật, trán thoáng qua một chuỗi câm nín, có khi nào hắn đã dự liệu trước được đáp án. "Sư phụ, do Cảnh Việt quốc dẫn đầu, mấy đại quốc Nhân tộc bí mật chạm mặt nhau, tập trung sức mạnh của chư quốc, tuyển ra 100 mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, trong đó còn sắp xếp cả thích khách, đồ nhi có ý định báo danh, chỉ thiếu mỗi việc sư phụ chỉ điểm bất hủ kiếm ý thôi."
Xương Thanh Vũ tới gần Lục Bắc, giống như tên trộm nhỏ giọng nói: "Đồ nhi nghe ngóng được tin tức từ chỗ Khương Hòa, hắn là người kế vị, thông tin không giả được đâu, ngươi biết là được, tuyệt đối đừng có truyền ra ngoài." "..." "Sư phụ, ngươi nói gì đi chứ!" "Nhất định rồi!" Lục Bắc mặt nghiêm túc gật đầu, cam đoan giữ miệng kín như bưng. Không cần phải truyền, mấy đại quốc lên kế hoạch ám sát đời thứ hai Yêu Hoàng, thì đời thứ hai Yêu Hoàng đã biết từ sớm rồi. Thậm chí, đời thứ hai Yêu Hoàng còn muốn gia nhập vào đó. Lục Bắc sờ sờ cái ót thông minh, thở dài: "Ngốc ạ, chuyện liên quan trọng đại như vậy, Khương Hòa là người kế vị, sao có thể đơn giản cho ngươi biết chuyện cơ mật đó, càng không thể nào lại bán đứng ngươi cho Vạn Yêu Quốc được, hắn chỉ là mượn miệng ngươi truyền lời cho ta thôi, muốn nhờ ta ra sức đó mà."
"Ta biết, nhưng ta cảm thấy mình nắm chắc lắm." Xương Thanh Vũ chỉ vào mặt mình, nói đến chẳng hề e thẹn, nàng tự tin sẽ cho đời thứ hai Yêu Hoàng một kích trí mạng. Điều kiện tiên quyết là, Lục Bắc truyền thụ bất hủ kiếm ý cho nàng. Đương nhiên, nếu sư tôn nóng lòng thương yêu đồ nhi, cứ khăng khăng muốn giả gái cùng nàng tiến vào Vạn Yêu Quốc, nàng tuyệt đối sẽ không ngăn cản."Thôi được, ngươi vui vẻ là được." Tự vác cái lịch sử đen đến tận cửa, Lục Bắc chẳng có lý do gì để từ chối, một tay vỗ vào vai Xương Thanh Vũ, đánh vào một đạo bất hủ kiếm ý: "Trong kiếm này có 120% công lực của vi sư, ngươi cầm kiếm này, nhân lúc Yêu Hoàng ham mê nhan sắc mà sơ hở thì đâm một nhát vào chỗ sườn mềm, may ra cho hắn một đòn chí mạng được, phải nắm chắc đấy, cơ hội chỉ có một lần.""Á, vậy chẳng phải là ta chết chắc à.""Không thì sao, chẳng lẽ vi sư lại cùng ngươi điên sao?" Lục Bắc giễu cợt hai tiếng, bước ra một bước, thân ảnh biến mất không thấy bóng dáng.
Lần nữa xuất hiện, hắn ở một khu rừng núi hoang vắng, nhìn Hắc Dực Kim Nhãn Điêu trung thành tuyệt đối, trong lòng bắt đầu sắp xếp lại kế hoạch kiến quốc cho Sư Đà Quốc. Nhắm mắt trầm ngâm hồi lâu, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, nguyên thần chui vào Huyền Vũ Giới, ở khu rừng bia gọi người giấy phân thân Ứng Long ra."Không ổn, Ứng ca, con lừa trọc tạo phản rồi.""Ha ha, con lừa trọc tạo phản, chẳng phải do ngươi gây ra à?" "Ứng ca, tiểu đệ cũng bất đắc dĩ mà!" Lục Bắc mặt khổ sở, kể ra việc lầm lên thuyền trọc, tiểu hòa thượng đánh người rất đau, sau đó lời nói chuyển hướng: "Tây Phương giáo có chút tà môn, bên trong có cái gọi Đại Quang Minh thiên, là Ma Thiên Vực Ngoại xuất thân, hắn giết Đại Hắc Ám thiên, có lẽ là muốn cùng Ma giới quyết liệt đấy."
"Bản tọa biết rõ, ngươi muốn nói cái gì?" "Huyền mỗ bị trói trên thuyền trọc của Tây Phương giáo rồi, Ma thiên đến thì tiểu đệ xong đời, sau này sao còn có thể hầu hạ đại ca tả hữu nữa chứ?" Lục Bắc đấm ngực dậm chân, nói do thực lực không đủ, biết rõ không ổn nhưng vẫn bị tiểu hòa thượng đặt trên lửa nướng. "Sớm bảo ngươi tránh xa nữ sắc, ngươi không nghe, giờ hối hận đã muộn rồi." Người giấy cười nhạo mỉa mai, sau đó lại an ủi: "Đừng hoảng, bản tọa có diệu kế, ngươi cứ về luyện cho tốt Tru Tiên kiếm đi, Tây Phương giáo cùng Ma Thiên không thương được ngươi đâu."
Không cần phiền não, ngươi sẽ không sống đến ngày đó đâu, người đáng lo cho Tây Phương giáo là bản tọa đây này! Trong mắt người giấy hiện lên ánh sáng quỷ dị, hắn biết Lục Bắc không có ý tốt, vẫn luôn ghi nhớ vị trí của Ứng Long, hễ có cơ hội là sẽ nghĩ đến việc thay thế, tham gia vào Tây Phương giáo cũng là một nước cờ tính toán thôi. Lần này, Ứng Long chỉ định nói khích lệ vài câu, Lục Bắc tự cho mình thông minh nhưng một nước cờ này, nhìn thì như kéo thêm da hổ, nhưng thực tế lại mang đến cho hắn lợi ích cực lớn. Nếu thất bại, cả ván cờ sẽ thua. Tây Phương giáo coi như là một con đường lui vậy. Thiện tai, thiện tai!
Bạn cần đăng nhập để bình luận