Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 988 (2): Kiếm tới

Chương 988 (2): Kiếm tới
Triều Ca đại quân đóng quân tại Kim Kê Lĩnh, có quan tiên phong Khổng Tuyên, Viên Hồng, phó tướng Ma Gia tứ tướng suất quân ra, hai mươi ngàn quân sĩ một đường quét ngang, bắt tù binh các tướng lĩnh trấn giữ Yến Sơn, Kỳ Sơn, hộ tống Tây Bá Hầu Bá Ấp Khảo đến trước thành Tây Kỳ.
Hai vị tiên phong không có gì đặc biệt, bốn viên phó tướng chỉ biết đánh theo kiểu mò cá, sáu người bọn họ vậy mà lại bảo vệ Bá Ấp Khảo chu toàn, khiến Tây Kỳ treo biển miễn chiến lên cao, nhất thời bó tay toàn tập.
Bá Ấp Khảo đứng trước thành lên án mạnh mẽ Cơ Phát là kẻ loạn thần tặc tử, gây tổn hại đến mạng sống của cha, đúng là hạng người bất trung bất hiếu, làm nhục tổ tông, khiến xã tắc phải xấu hổ. Nếu còn chút lương tri, liền nên lập tức đầu hàng, kéo ra biên giới nghênh đón quân vương.
Trong Ma Gia tứ tướng, Ma Lễ Hải tay cầm Bích Ngọc Tỳ Bà gẩy dây cung, một bên phụ họa, một bên khuếch đại thanh âm của Bá Ấp Khảo, dùng một chiêu như loa phóng thanh, để dân chúng Tây Kỳ nghe rõ mồn một.
Không còn nghi ngờ gì, Tây Kỳ có Thánh Nhân chống lưng, Cơ Phát tuyệt đối không thể nào đầu hàng.
Nói một câu không khách khí, trong bối cảnh Phong Thần này, hắn, Chu Vương, chỉ là một con rối, nghe lệnh làm việc là đủ.
Do Quảng Thành Tử chủ trì, đến lượt Nguyên Thủy Thiên Tôn lên tiếng, Khương Tử Nha hiện tại cũng không thể nói được gì.
Trong phủ Chu Vương.
Cơ Phát sắc mặt tái nhợt, Khương Tử Nha lộ vẻ buồn rầu, hai người nghe tiếng mắng chửi Cơ Phát vang vọng trên không trung Tây Kỳ thành với mười tội lớn, thầm nghĩ ngôi vị của mình không chính đáng, tiền đồ đáng lo ngại.
Từ xưa dân tâm là thứ quyết định người được thiên hạ, lời này có đúng không? Vào thời Ân Thương, dân tâm không quan trọng, giới quyền quý thượng lưu duy trì mới quan trọng.
Đặt trong thế giới Phong Thần, lựa chọn của Thánh Nhân mới là mấu chốt, cái gọi là dân tâm, chỉ cần vui một chút là đủ rồi, không cần phải coi là thật.
Cơ Phát cùng Khương Tử Nha lo lắng, là bởi vì hai người bọn họ một người muốn làm Hoàng Đế giỏi, một người muốn làm Thừa Tướng giỏi, đối diện với dư luận công kích, đối với lời đồn đại, tin tức không đúng sự thật có chút hoảng sợ.
Điều đáng sợ là, lời đồn ba phần thật bảy phần giả, tội danh ngôi vị bất chính không thể gột rửa.
Quảng Thành Tử cũng không thèm để ý, sau khi ta chết thì mặc kệ lũ lụt ngập trời, hắn chỉ quan tâm đến nhiệm vụ Nguyên Thủy Thiên Tôn giao phó, nghe mười tội lớn, liền cau mày nói: “Sư đệ, cái tai họa Bá Ấp Khảo này sớm nên trừ bỏ, ngươi quá mềm lòng, suýt nữa gây hại đến đại nghiệp giang sơn Nhân Vương”.
Nhân Vương trong miệng Quảng Thành Tử là Cơ Phát, không phải Trụ Vương Lục Bắc đang mở tiệc ăn mừng bên kia, hắn gằn giọng: “Danh tiếng Nhân Vương không được để bôi nhọ, Bá Ấp Khảo là phản thần lưu vong, nên nhanh chóng tiêu diệt, sư đệ phải ghi nhớ trong lòng, sau này đừng tái phạm.”
Khương Tử Nha có thể nói gì, chỉ có thể gật đầu nhận sai.
Hai người không dám nghĩ đến chuyện hiện tại xông ra Tây Kỳ thành, giữa vạn quân chém giết cái tai họa Bá Ấp Khảo kia, đều là người thông minh, biết rõ thực lực không cho phép.
Chỉ riêng Khổng Tuyên thôi, lúc chiến đấu ở Bắc Hải đã quá dũng mãnh không thể cản phá, đến cả Chuẩn Đề đạo nhân ra tay mới thu phục được.
Khương Tử Nha không có bản sự này, Quảng Thành Tử là một kẻ lão quái cổ hủ, càng không thể ra trận thử xem bản lĩnh của Khổng Tuyên thế nào, ngay lúc hai người không biết phải làm gì, tiếp tục nghe tiếng loa thì ánh sáng vàng biến thành cầu vồng mà đến, một đạo nhân không mời mà tới, rơi vào trong vườn hoa phủ Chu Vương.
Quảng Thành Tử trong lòng có cảm giác, mừng rỡ, dẫn Khương Tử Nha và Cơ Phát nghênh đón quý khách.
"Có đại hiền từ phương xa mà đến, Quảng Thành Tử mạo muội xin hỏi, có phải là cao nhân thế ngoại Lục Áp đạo nhân không?”
Quảng Thành Tử chắp tay thi lễ, trước khi đi, Nguyên Thủy Thiên Tôn cho hắn một túi cẩm nang diệu kế, bảo hắn sau khi đến Tây Kỳ thì cố gắng xây dựng Nghênh Tiên Đài, đợi sau khi hoàn thành thì tự khắc sẽ có các tán tiên tứ hải ngũ hồ đến tương trợ.
Cụ thể dặn dò cho Quảng Thành Tử, vị tán tiên đầu tiên sẽ đến là Lục Áp đạo nhân, không phải người không phải yêu, là một vị thiên thần linh, tu vi thần thông vô cùng lớn, có thể giúp Tây Kỳ vượt qua kiếp nạn vây hãm.
"Chào đạo hữu, bần đạo chính là Lục Áp, cao nhân thì không dám nhận, chỉ là một kẻ nhàn tản du ngoạn bốn biển." Lục Áp chắp tay thi lễ đáp lễ, trong lời nói có chút khiêm tốn.
Hắn vốn không muốn đến, số trời không rõ, Tây Kỳ và Ân Thương đều có khả năng chiến thắng, loạn nhập vào đại kiếp thì sợ nguy hiểm đến tính mạng.
Tiếc rằng, Nguyên Thủy Thiên Tôn cho hắn không ít chỗ tốt.
Quảng Thành Tử dẫn Lục Áp ra mắt Chu Vương Cơ Phát, Lục Áp quan sát khí vận rồi khen là minh chủ, không để ý tiếng loa còn văng vẳng bên tai, kinh ngạc khi vừa đến nơi đã gặp cảnh Tây Kỳ bị vây hãm.
Hắn chủ động xin ra tay, bày tỏ muốn gặp đám loạn tặc ngoài thành một lần, xem xem ai là người nghịch thiên mà làm, đi theo giúp Trụ vương gây chuyện bất nghĩa.
Nói xong, thân biến thành ánh sáng vàng hướng bên ngoài thành Tây Kỳ bay đi.
Quảng Thành Tử mừng rỡ, cười nói: “Người này thần thông cao cường, phen này tai họa ắt có thể tránh được!”
Vừa dứt lời, Lục Áp mặt mày lấm lem bụi đất rơi xuống, lòng vẫn còn sợ hãi nói: “Thần thông thật ghê gớm, bần đạo nhất thời không để ý, suýt nữa thì ngã vào tay Khổng Tuyên, nếu không phải phúc duyên dày, thì không thể gặp lại đạo hữu rồi.”
(_)x3 Một câu công phu là đánh bại được ư, cái này diễn cho ai xem thế?
Có dám ra ngoài đánh nhau không?
Không dám, sẽ mất mạng.
Lục Áp mặc kệ ba người Quảng Thành Tử biểu hiện thế nào, hắn nhận tiền làm việc, đến là đến rồi, đánh là đánh rồi, bây giờ là lúc hoàn thành nhiệm vụ rồi chuồn để tiếp tục làm kẻ nhàn tản, tiêu dao tự tại.
Trước khi đi, Lục Áp đưa ra hai kiện pháp bảo, một là Đinh Đầu Thất Tiễn Thư, hai là Trảm Tiên Phi Đao, phó thác vào tay Khương Tử Nha, dặn dò phải sử dụng cho tốt, đừng để hai kiện pháp bảo mất hết uy danh.
"Bần đạo đi đây."
Bạch!
Đi ngay.
(_)x3 Lục Áp đến vội vàng, đi cũng vội vàng, người trong kiếp đều thông minh như hắn thì Phong Thần Bảng có đến mười ngàn năm cũng không thể lấp đầy.
Quảng Thành Tử tuy có chút ấm ức, vẫn bảo Khương Tử Nha cất kỹ hai kiện pháp bảo, cẩn thận phỏng đoán cách dùng, chớ có phụ tấm lòng hảo ý của Lục Áp đạo nhân.
Khương Tử Nha trong lòng cười khổ, Trảm Tiên Phi Đao tạm thời bỏ qua một bên, nghe Lục Áp miêu tả, Đinh Đầu Thất Tiễn Thư. . . gây tổn hại âm đức, dùng thứ này, chỉ sợ không tu thành tiên đạo.
Quảng Thành Tử biết rõ sự hiểm ác bên trong, dựa trên tinh thần "chết đạo hữu chứ không chết bần đạo" để tu tiên, làm ra vẻ minh bạch hồ đồ, không để ý đến ánh mắt cầu cứu của Khương Tử Nha, hướng Nghênh Tiên Đài mà đi để cầu xin sự giúp đỡ của những người có năng lực sắp tới.
Nghe nói, sở dĩ xây Nghênh Tiên Đài, mà không phải là tùy tiện dựng hai lều cỏ, là bởi vì Nguyên Thủy Thiên Tôn, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề ba vị Thánh Nhân biết đích thân đến Tây Kỳ.
Trước khi đi, Quảng Thành Tử bảo Khương Tử Nha thử dùng năng lực của Đinh Đầu Thất Tiễn Thư, trước hết nhắm vào Khổng Tuyên - quan tiên phong của Ân Thương.
Khương Tử Nha bất đắc dĩ, đành phải nghe lệnh làm theo, hắn là Thừa Tướng của Tây Kỳ, là trung tâm liên kết Tây Kỳ với Xiển Giáo, gánh trên vai trọng trách, có trách nhiệm thì nhất định phải làm như vậy.
Liên tục bảy ngày, Bá Ấp Khảo mỗi ngày đều ở ngoài thành chửi mắng Cơ Phát, hiệu quả rất lớn, dưới sự công kích của dư luận, sĩ khí Tây Kỳ xuống dốc, mấy vị đại tướng của Cơ gia tức giận ra trận, đều biến thành quân công của Khổng Tuyên và Viên Hồng.
Khương Tử Nha cũng nguyền rủa người rơm đủ bảy ngày, hiệu quả rất xuất sắc, Khổng Tuyên ngày càng nóng nảy, trong lúc hoảng loạn, cũng vì tranh đoạt quân công mà cãi nhau một trận với Viên Hồng.
Đến ngày thứ tám, Khổng Tuyên cảm thấy hoa mắt chóng mặt, xuất hiện triệu chứng buồn ngủ, hắn tự biết có chuyện không ổn, dưới sự bảo vệ của Viên Hồng, quân tiên phong rút lui, về đại doanh Kim Kê Lĩnh.
Nguyên Thủy Thiên Tôn quả thật thần cơ diệu toán, Lục Áp đạo nhân quả nhiên giải được họa lớn cho Tây Kỳ.
. . .
Đại doanh Ân Thương.
Vân Tác Vũ tính ra được Khổng Tuyên bị ám toán, có cao nhân ở Tây Kỳ Thành lập đàn cúng tế, muốn đánh mất tam hồn thất phách của Khổng Tuyên.
Lục Bắc nghe tin mà đến, vui vẻ nhìn con rối nhỏ Khổng Tuyên bị ghim kim, vạn vạn không ngờ, lẽ ra kiếp nạn này của Triệu Công Minh, trời xui đất khiến lại rơi xuống trên người Khổng Tuyên.
Đinh Đầu Thất Tiễn Thư kỹ nghệ phi phàm, có thể nói là chiêu tất sát, nhưng đối mặt với Vân Tác Vũ đã thu hồi pháp lực, thì chẳng đáng nhắc tới.
Màn đêm buông xuống, Khương Tử Nha làm lễ với người rơm, ầm một tiếng mặt mày đen nhẻm, sắp thành công lại thất bại, hóa giải đi đối thủ trời sinh của hắn - Thân Công Báo.
Lần này, dù thế nào hắn cũng không thể chiến thắng được Thân Công Báo, chênh lệch quá lớn, đến Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng không nâng đỡ nổi.
Ngày hôm sau, đại quân Ân Thương xuất phát, dựng đại doanh sát bên ngoài thành Tây Kỳ.
Tây Kỳ có vài nơi hiểm yếu để phòng thủ, nhưng thực lực quá chênh lệch, bị quân hổ báo của Ân Thương lần lượt rút hết các chốt phòng thủ, tiến quân như vũ bão, khiến trong thành Tây Kỳ người người bất an.
Gần như ngay tại chỗ, đã có hơn mười người con trai của Cơ Xương chạy ra ngoài thành, tự trói hai tay xin hàng Lục Bắc.
Lục Bắc cũng không làm khó bọn họ, chủ yếu là một cái hố một củ cải, vị trí có hạn, ra lệnh miễn tội, đưa đến chỗ Bá Ấp Khảo giao cho Tây Bá Hầu quản thúc.
Đinh Đầu Thất Tiễn Thư vừa xuất hiện, có nghĩa là Lục Áp đạo nhân đã đến, Trảm Tiên Phi Đao hiện đang ở trong thành Tây Kỳ.
Lục Bắc rất cố chấp với món pháp bảo này, suy nghĩ bảo bối nhà mình để ở trong trại địch thì không hay, lan truyền ra ngoài thì còn tưởng hắn là đại vương tư thông với địch, hắn liền độn thổ lướt vào thành Tây Kỳ, thu hồi Trảm Tiên Phi Đao đang rơi ở bên ngoài.
Đáng tiếc không gặp được Lục Áp, nếu không hắn đã bắt lại để xem cho rõ ràng, cái kẻ đứng trước "Hồng Quân trước, trời sau", Lục Áp đạo nhân kia rốt cuộc có lai lịch thế nào.
Nghe nói là một đoàn lửa, vậy chi tiết thì là loại lửa gì, mọi người đoán tới đoán lui, mà không có kết luận.
Hảo sự đến thành đôi, Lục Bắc tiện tay cầm luôn Đinh Đầu Thất Tiễn Thư trở về.
Tiện tay nữa, hắn cũng bắt Khương Tử Nha, giao cho Vân Trung Tử đích thân trông giữ.
Vân Trung Tử: ". . ."
Trung thần không thờ hai chủ, mơ tưởng gạt Vân Trung Tử phản lại Tiệt Giáo!
Cùng ngày hôm đó, Lục Bắc đưa Thập Thiên Quân tới, lập xuống trận Cửu Tuyệt lừng lẫy.
Kim Quang Thánh Mẫu không cần bày trận, mang khuôn mặt Hàn Túc Nhạn, cùng với Hỏa Linh Thánh Mẫu có khuôn mặt Tạ Vân Linh có couple cảm quá mạnh, cùng đến đại doanh trung quân, ở dưới trướng đại vương nghe lệnh.
Thập Tuyệt Trận biến thành Cửu Tuyệt Trận, thiếu một trận thì không hoàn mỹ, Lục Bắc thầm nghĩ không ổn, liền tạm thời góp cho đủ, tự mình dựng một trận pháp thật giả lẫn lộn.
Hàng chợ bình thường, chỉ là trận Cửu Khúc Hoàng Hà thôi.
Những ngày gần đây, trên không thành Tây Kỳ tiên quang không ngừng, chứng tỏ Nguyên Thủy Thiên Tôn đang tạo thế cho trận chiến cuối cùng, Lục Bắc thầm nghĩ nực cười, tạo thế thì có, nhưng ai là nhân vật chính thì chưa biết.
Cửu Tuyệt Trận + thêm cho đủ số Cửu Khúc Hoàng Hà Trận dựng lên, trận chiến cuối cùng mở màn, trong Thập Nhị Kim Tiên, còn lại năm vị, cầm đầu là Quảng Thành Tử, dẫn theo hơn tám trăm Tán Tiên, tạo ra một màn tiên quang mờ ảo, che chở Tây Kỳ mưa thuận gió hòa.
Vẫn là câu nói kia, ở trong thế giới của Thần Tiên, lòng dân có thể đảo ngược, không còn thì không còn, chỉ cần có người trước mặt hiển thánh, sẽ có thể thu phục lại ngay.
Bá Ấp Khảo: ". . ."
Thập Thiên Quân xin được xuất chiến, Lục Bắc không đồng ý, hắn thấy rất rõ ràng, năm vị Kim Tiên bắt môn đồ đi, cộng thêm hơn tám trăm Tán Tiên đi làm pháo hôi, thì Thập Thiên Quân bọn họ chắc chắn có đi mà không về.
Vả lại, trong hơn tám trăm Tán Tiên đó, có đến chín thành từng nghe giảng ở Kim Ngao đảo, bởi vì Thông Thiên Giáo Chủ bị trấn áp, đều tìm đến Xiển Giáo để nương nhờ.
Đều là huynh đệ của nhà mình, xuống tay thì lại chuẩn xác lại hung ác, Thập Thiên Quân không chịu nổi đâu.
Lục Bắc ra lệnh thu lại Cửu Tuyệt Trận, chọn Cửu Khúc Hoàng Hà Trận là chủ trận, mời các Kim Tiên Xiển giáo qua đó thử xem.
Lục Bắc và Chuẩn Đề đạo nhân hòa nhau năm năm, từ nhân gian đánh nhau đến tận trời, một tay Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận đã kinh sợ đuổi Thánh Nhân về rồi, mấy tên ngốc Quảng Thành Tử mới tranh giành với hắn.
Trận Cửu Khúc Hoàng Hà? Mấy tên đạo gia ngu ngốc cũng không dám vào đâu!
Lục Bắc lui một bước để cầu toàn, phái Tam Tiêu chủ trận, Quảng Thành Tử và ngũ tiên kia cân nhắc lợi hại, vừa lui vừa lui, cuối cùng cũng thấy không ổn, bây giờ Thánh Nhân chưa tới, ổn định tên hôn quân vô đạo mới là điều đúng đắn, liền dẫn theo hơn tám trăm Tán Tiên, lập thành tiểu Vạn Tiên Trận, nghênh ngang bước vào Cửu Khúc Hoàng Hà.
Hôm nay gió lớn rất dữ, cái gió này cứ như đang khóc than.
Tám trăm tiên nhân hùng dũng oai vệ, chỉ trong nháy mắt thì thất hồn lạc phách, bị Hỗn Nguyên Kim Đấu cắt mất tu vi, biến thành phàm phu tục tử.
"Vân Trung Tử, đem đám người ăn cây táo rào cây sung này trói lại, chờ sau trận chiến, đem hết đưa đến Đông Hải để lấp mắt biển.” Lục Bắc ra lệnh, một việc không nhờ hai người, để Vân Trung Tử đem năm phàm nhân Xiển giáo kia treo lên cột cờ.
Vì cho đủ thập toàn thập mỹ, Lục Bắc chọn mấy tên đệ tử đời ba nổi tiếng như: Dương Tiễn, Vi Hộ, Thổ Hành Tôn, Hàn Độc Long, Tiết Ác Hổ, cùng nhau treo lên.
Vân Trung Tử: ". . ."
Có chút lễ phép, ngươi có phải là hôn quân không!
Trời xanh xa thẳm, mây tía rực rỡ vạn trượng.
Có Thánh Nhân đến.
Lục Bắc khép mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, nếu nói Nguyên Thủy Thiên Tôn đến muộn, không tính toán đến đồ đệ mình sẽ gặp kiếp nạn, thì cá nhân hắn sẽ không tin.
Chẳng qua là kiếm cái cớ, muốn đưa hắn lên Phong Thần Bảng mà thôi.
Buồn cười chết được, ngươi động vào ma quỷ nhà nương nương, đã hỏi ý nàng ta chưa?
Lục Bắc nhướn mày về phía Vân Tác Vũ, thời cơ chín muồi, đến lúc mượn gió đông phá cục rồi.
Hắn vung tay lên: "Kiếm tới!"
". . ." x2 "Kim Linh, Vô Đương nghe lệnh, mang Tru Tiên Kiếm của bản giáo chủ đến đây!"
——
Bạn cần đăng nhập để bình luận