Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 430: 7 bước trong vòng, kiếm nhanh

Chương 430: Bảy bước trong vòng, kiếm nhanh
Mấy bước khoảng cách, Xà Uyên đi ba bước lùi hai bước, lề mà lề mề, cứ thế đi đến gần ngay trước mắt nhưng lại xa cuối chân trời đại thần thông. Nàng không vội, Lục Bắc thì đều nhanh, có thời gian rảnh này, phủ Trường Minh đều đi được một vòng rồi.
Không được, nữ nhân này quá bẩn tính, phải đẩy nàng một cái.
Lục Bắc chậm rãi xoay người, tay chống cằm, nghi hoặc nói: "Xà tỷ, ra ra vào vào làm gì vậy, muốn ngâm tắm thì tranh thủ thời gian xuống đi, chờ một lát nước nguội mất."
Nhận được lời mời, Xà Uyên tiến lên ba bước, sau đó lại lùi hai bước, nắm lấy vạt áo do dự nói: "Không tốt lắm đâu, dù sao cũng là nhà người khác."
Nhiều điểm vướng víu, Lục Bắc không biết từ đâu buông ra lời, trợn trắng mắt: "Làm nhanh lên, người ngươi chỗ nào tròn chỗ nào dẹp, ta cũng có phải chưa từng xem đâu, đến giờ vẫn nhớ rõ mồn một."
Xà Uyên khẽ gắt một tiếng, đã nói đến nước này, không cần phải thận trọng nữa, áo trượt xuống vai, thoải mái đi tới bên cạnh ao.
"Xà tỷ, ngươi tắm mà vẫn mặc quần áo sao?"
"Mắc mớ gì tới ngươi, dời cái cặp mắt tặc đi chỗ khác, ta thích mặc như vậy đó."
Xà Uyên hơi đỏ mặt, nhất định không chịu cởi hai món đồ cuối cùng trên người, quần áo của nàng thì nàng làm chủ, Lục Bắc nếu không thích thì tự mình động tay là được.
Mũi chân chạm mặt nước, gợn sóng lăn tăn, đường cong xinh đẹp chậm rãi chìm xuống, bạch ngọc ẩn hiện trong nước mờ mờ ảo ảo.
Không tệ, chỉ là có chút xa.
Lục Bắc im lặng nhìn về phía Xà Uyên ở một bên khác của ao nước, nàng quay đầu nhìn sang, trong miệng cắn trâm cài tóc, giơ tay vén tóc đen lên.
Phong tình vô tình lộ ra, thật sự quyến rũ.
Lục Bắc giật mình trong lòng, tại chỗ ngẩn người ra.
Xà Uyên vén tóc xong, liếc nhìn về phía Lục Bắc, thấy vẻ mặt ngây dại của hắn, mặt đỏ ửng phút chốc lan lên hai gò má, vô thức rụt người xuống nước.
Đáng sợ quá, trông cậy vào nàng chủ động thì đừng nói là canh, đến nước rửa chân để qua đêm còn khó có.
Lục Bắc hít sâu một hơi, có chút hồi hộp, nới lỏng khăn trắng bên hông, nhanh chân đi về phía Xà Uyên.
Đến khi hắn đi đến nơi, trên mặt nước chỉ còn lại nửa cái đầu.
Lục Bắc đưa tay túm lấy, kéo người từ dưới nước lên, rất bá đạo nắm lấy thân hình mềm mại như thủy xà, cúi xuống cắn đôi môi đỏ đang có chút run rẩy.
"Ưm ưm ưm ~~~"
Sóng nước lớn lăn lộn, ầm ầm nổ tung.
Lúc mới bắt đầu, Lục Bắc còn tưởng Xà Uyên quá ngượng ngùng, nên lấy cách gây sóng gió để giữ chút ý tứ, về sau mới phát hiện, căn bản không có chuyện như vậy.
Xà trưởng lão là kiểu người phát lực ở giai đoạn sau, ban đầu để cho nàng diễn bộ dạng đó, làm lộ cái lớp giấy cửa sổ kia, thì nàng còn tích cực hơn cả ai.
Không biết là cơ quan nào được khởi động, ao nước cuốn lên vòng xoáy, tiếng nước ầm ầm, ào ào trút xuống bên dưới.
"Xà tỷ, đừng... cắn, tình huống... Ân, có chút không đúng rồi."
"Mặc kệ nó."
Trong bể bơi xảy ra dị động, Xà Uyên làm như không thấy, đè nén yêu thương một cái chớp mắt bộc phát, giống như núi lửa phun trào không thể thu lại được, một tay ôm lấy cổ Lục Bắc, một tay ôm lấy eo Lục Bắc, hận không thể vò nát cả người mình vào trong cơ thể hắn.
Ba chữ ít mà nhiều, Lục Bắc cảm thấy rất có đạo lý, ôm lấy thân thể mềm mại nóng hổi trong ngực, súng thần khẩu chiến đánh đến lúc căng thẳng nhất, không nhìn thấy mặt nước đang nhanh chóng chìm xuống.
Tiếng nước nhỏ dần, ở giữa bể bơi lộ ra một thềm đá vuông vắn, bên trong có một mảng tối đen như mực, không biết thông tới nơi nào.
Một bên khác, Lục Bắc đã chiếm lĩnh vị trí cao nhất, chỉ chờ xông phá bình nguyên, là có thể tận diệt địch ổ.
"Tê tê tê —— ----"
Âm thanh lè lưỡi truyền đến, hai người cứng đờ người, đồng thời thu tay lại xoay người.
Trên người Xà Uyên có ô quang lóe qua, lớp vảy giáp mỏng manh bao bọc lấy tư thái xinh đẹp, nàng đưa tay ra, mang quần áo bên trên bờ ao vào mặc lên người.
Đôi mắt biến thành mắt rắn, vừa thẹn vừa giận, trừng mắt về phía con rắn nhỏ vảy vàng đang cuộn trên đỉnh đầu Lục Bắc, giận vì nó làm hỏng chuyện tốt của chị em.
Xà tỷ: (ΦωΦ)
Rắn nhỏ vảy vàng cuộn trên đỉnh đầu Lục Bắc uốn qua uốn lại, tê tê lè lưỡi rất đắc ý, thấy cảnh này, ý xấu hổ của Xà Uyên tan hết, chỉ còn lại lửa giận, tóc đen dài hóa thành hơn mười con rắn độc, giương nanh múa vuốt trên dưới vung vẩy.
Khi Lục Bắc quay đầu lại, Xà Uyên ngoan ngoãn đứng vững, ôn tồn lễ độ, ra vẻ một cô gái điềm tĩnh như nước.
Chị à, đều là người một nhà, chị diễn cái này cho ai xem vậy!
Lục Bắc liếm môi một cái, chỉ về phía cửa hang tối đen: "Xà tỷ, lại tìm được lối vào bảo tàng rồi sao?"
"Tê tê tê —— ----"
Rắn nhỏ vảy vàng thân hóa tàn ảnh, biến mất khỏi đỉnh đầu Lục Bắc, đứng trên vai phải của hắn, dò xét đưa mặt cọ cọ vào má hắn.
"Xem trước một chút đi, nói không chừng sẽ có niềm vui bất ngờ."
Lục Bắc nhìn Xà Uyên, nàng gật đầu, hai người một trước một sau đi vào cửa hang.
Lần này, Lục Bắc đi ở phía trước...
Hang động rất sâu, nửa đoạn trước dài trăm mét, vẫn còn thềm đá lát đường, nửa đoạn sau là hang động đá ngầm tiêu chuẩn, thạch nhũ lạnh lẽo lấp lánh đủ loại màu sắc, chiếu sáng cả một không gian rộng lớn.
"Bên dưới hoàng cung lại còn có một vùng không gian như vậy... Chẳng lẽ nơi này chính là cửa vào bí cảnh?" Lục Bắc vui vẻ nói, nếu thật sự là tự nhiên đi tới cửa thì có nghĩa là vận may của hắn lại quay về rồi.
"Nhìn cơ quan thiết kế, rõ ràng là trước có hang động, rồi sau đó mới có hoàng cung được xây dựng."
Xà Uyên nhíu mày: "Ít nhất, bể tắm của Phù Dung Điện, là đào tới đây rồi mới xây lên."
Hoàng cung được xây khi nào, Phù Dung Điện mở bể bơi từ lúc nào, hai người đều không biết, dù là thổ địa như Xà Vương Hổ cũng khó lòng biết rõ, hơn nữa Vương Hổ còn đang thẩm vấn vương hậu, trong thời gian ngắn không dứt ra được, tìm hắn đến thương lượng cũng không có ý nghĩa gì.
Hai người lại đi một lát, đến cuối nơi, thấy một mặt cửa đá thanh đồng.
Lục Bắc định thần nhìn lại, liền thấy vui mừng: "Văn tự cổ của Đại Hạ, đồ cổ không sai, coi như không phải cửa vào bí cảnh, chắc chắn cũng giấu đồ tốt."
Nói xong, hắn gật đầu với con rắn nhỏ vảy vàng đang đứng trên vai, con rắn nhỏ lĩnh hội ý tứ, thân thể hóa thành một tia điện, thoáng chốc chạy quanh toàn bộ.
Ầm ầm —— ——
Mặt đất rung lên, một bệ đá ở trước cửa thanh đồng từ từ trồi lên.
"Cơ quan huyết thống!"
Xà Uyên một mực khẳng định, tiện thể trừng Lục Bắc một cái, hai người có duyên nợ từ đây dựng lên, mỗi lần nhớ lại, nàng lại một trận đau lòng.
Tình yêu của nàng mở đầu quá khó chịu, không có một chút hồi ức ngọt ngào mỹ cảm.
Lục Bắc kéo lấy eo thon nhỏ, hôn chụt một cái, tại chỗ trấn áp một chút oán khí.
Hắn lấy ra lọ sứ đựng máu của vương hậu, mở nút đổ lên cơ quan, chờ một lát hoàn toàn không có phản ứng, lọ thứ hai theo sau ngã xuống.
Vẫn không có động tĩnh gì.
"Xem ra, nơi này không có bảo vật bí ẩn của Nghi Lương, có thể có liên quan đến bí cảnh, nhưng thời điểm mở ra không đúng." Xà Uyên nói.
"Khó nói."
Lục Bắc nhíu mày: "Có hay không một khả năng, máu vương hậu nhỏ quá, cần thêm mười ống nữa."
Đúng đúng đúng, năm đó ngươi chính là gạt ta như vậy lấy máu đấy.
Xà Uyên hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi về đường cũ, Lục Bắc đưa tay chạm vào cửa đồng lớn, bảng thuộc tính cá nhân không có phản ứng, cửa lớn cũng chỉ là một cánh cửa lớn bình thường, nếu không có cơ quan huyết thống khởi động, liền không thể mở ra truyền tống môn được.
Có lẽ là thời điểm không đúng!
Lục Bắc suy nghĩ mấy giây, sự thật ra sao thì đợi Vương Hổ tra hỏi ra thông tin liền rõ ràng, hắn không định lãng phí thời gian ở đây nữa.
Quay người đuổi kịp Xà Uyên đang tức giận, lôi kéo tay nhỏ hỏi han ân cần, chỉ một lát sau liền dỗ nàng vui vẻ.
"Tê tê tê —— ----"
Mắt thấy đôi cẩu nam nữ càng lúc càng gần, chiến hỏa lại sắp bùng lên, rắn nhỏ vảy vàng chặn ngang một chân, ngăn lại giữa hai người mặc cho Xà Uyên rao giảng sự thật, cũng không chịu về bế quan.
Cái con tỷ muội này, hại ta cả đời, khỏi cần cũng được!
Xà Uyên hai mắt hóa thành mắt rắn, há miệng muốn nuốt con rắn kia, nghĩ đến cả hai hợp nhất, có khả năng hợp thể biến thân, đến lúc đó con rắn nhỏ vảy vàng sẽ khống chế thân xác của nàng...
Thôi được rồi, lại tha thứ cho nó một lần vậy.
Đôi cẩu nam nữ tuy có sấm sét động trời đến đất bốc hỏa, củi khô gặp lửa lớn, nhưng trước mắt vẫn còn biết giữ mặt mũi, nhất là trước mặt con rắn nhỏ vảy vàng. Xà Uyên coi nó là em gái, Lục Bắc coi nó là tiểu dì, tỷ tỷ tỷ phu ngay trước mặt cô em vợ, ôm ấp một cái là cao nhất, đi sâu hơn nữa thì, tỷ phu vui vẻ nhưng tỷ tỷ thì không vui.
Đến, tối nay cứ như vậy.
Hai người một rắn rời khỏi địa cung, rắn nhỏ vảy vàng nhanh chóng đóng cơ quan lại, Lục Bắc rót nước lấp đầy ao, cùng Xà Uyên vai sóng vai ngồi trên nóc nhà Phù Dung Điện, hai vai tựa vào nhau, ngắm trăng nói chuyện.
Rắn nhỏ vảy vàng cứ vậy nằm trên đầu Lục Bắc, tắm ánh trăng, phun ra nuốt vào Tiên thiên Nhất Khí.
Càng là yêu tộc có huyết mạch cao đẳng, càng khó hóa hình, trước kia, rắn nhỏ vảy vàng vẫn có khả năng hóa hình, về sau có cơ duyên của Xà Thần, lột xác đổi cốt, muốn hóa hình thành người thì càng khó vạn lần.
Nó mượn dùng cảnh giới Luyện Hư của Xà Uyên, vẫn chưa sờ tới ngưỡng cửa hóa hình.
Một đêm trăng thanh gió mát, cặn bã nam trên nóc nhà ôm tỷ tỷ, tay nâng em vợ, ngắm xong trăng lại ngắm mặt trời mọc.
Từ xa, khách không mời mà đến đã tới.
Trong mắt Xà Uyên có khách không mời mà đến.
Hồ Tam nhảy lên nóc nhà, cười ha hả nói: "Làm phiền, đệ muội, trước tiên cho huynh trưởng mượn tình lang của ngươi một lúc, dùng xong liền trả lại cho ngươi."
Biết nói chuyện thì nói to lên một chút!
Xà Uyên quay đầu nhìn sang chỗ khác, đưa tay bế con rắn nhỏ vảy vàng tới, Lục Bắc đứng dậy hoạt động chân tay: "Đại ca, bên chỗ Vương Hổ thế nào rồi, hỏi ra vị trí bí cảnh chưa?"
"Hỏi thì đã hỏi ra, nhưng vương hậu lúc ấy thần trí không rõ, là thật hay giả còn cần phải xác minh lại một chút." Hồ Tam nói thật.
"Thần trí không rõ là ý gì, có thể nói một chút không?" Lục Bắc hiếu kỳ hỏi, không có ý gì khác, chỉ là có một người bạn hơi để ý chút thôi.
"Ta sao biết được, vi huynh cũng chỉ nghe tên tiểu tử Vương Hổ kia nói."
Nghe được âm thanh tê tê lè lưỡi, Hồ Tam mặt nghiêm túc, từ chối sự mưu sát của Lục Bắc, đánh trống lảng nói sang chuyện khác: "Bên Hàn Tấn truyền đến tin tức, Hà Tiến đến vương cung Hàn Tấn, được quốc quân nhiệt tình chiêu đãi, ngươi chuẩn bị đi, đại trưởng lão của Hoàng Cực Tông không sai biệt lắm muốn đến bái phỏng rồi."
"Vậy thì tốt, ta sau khi bước vào Hợp Thể kỳ, vẫn chưa có cơ hội thể hiện thủ đoạn của mình, hy vọng đại trưởng lão Chu Hằng có thể cho ta được vui vẻ một lần."
Nói xong, Lục Bắc nhìn chằm chằm về phía đông bắc, nhếch miệng cười: "Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến, không phải đây liền tới sao!"
"Tào Tháo, ai vậy?"
Hồ Tam nghi hoặc hỏi, không nhận được câu trả lời, thấy một ánh sáng vàng ngang dọc nổi lên, Lục Bắc đã biến mất khỏi chỗ cũ.
Oanh! ! !
Sóng khí thổi tan mây trôi, đại trưởng lão Hoàng Cực Tông nhìn chằm chằm vào người mặt hán vàng như nến đang chặn đường, hai hàng lông mày rậm nhăn lại thành chữ 川: "Các hạ là ai, thứ Lục mỗ học ít, trong hoàng thất chưa từng nghe nói... nhưng lại thấy có chút quen thuộc."
Người đến không phải Chu Hằng, mà là Lục Chu.
Lục Bắc hơi kinh ngạc, nghi ngờ đối phương bị hắn trọng thương nguyên thần nhục thân, đáng lý phải nằm liệt giường ba năm không xuống được, không ngờ nhanh như vậy đã dưỡng thương xong rồi.
Chuyện tốt!
Bất hủ kiếm ý khởi đầu tốt đẹp, Lục Chu đao ý, hắn liền nhận lấy.
Lục Bắc đưa tay nắm lại, Ngũ Hành Luân lóe lên ánh sáng, tinh luyện kim khí tứ phương, hóa thành một thanh Hắc thiết kiếm đen sì.
"Mời!"
Lời vừa ra, thân cầm kiếm xoay người tới.
Vút! ! !
Bảy bước trong vòng, kiếm nhanh.
Ngoài bảy bước, kiếm vừa chuẩn vừa nhanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận