Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 443: Tri tâm đại tỷ tỷ

Bên trong đại điện, Hồ Tam núp sau lưng Lục Bắc, chọc chọc lưng nhị đệ: "Chuyện gì vậy, bạn của ngươi à?"
"Hùng Sở Nguyên Huyền Vương, là địch không phải bạn."
Lục Bắc khẽ lắc đầu, thầm nghĩ kỳ quái.
Hắn có thể tìm được nơi này, là công lao của rắn vảy vàng nhỏ, Xà tỷ chưa hóa hình, dáng người nhỏ bé, nhưng lại có tốc độ nhanh như chớp, am hiểu nhất việc lục soát tìm kiếm cơ duyên.
Nguyên Huyền Vương dựa vào cái gì, bằng cái mặt trắng của hắn sao?
"Xấu!"
"Sao thế?"
Thấy sắc mặt Lục Bắc nghiêm túc, Hồ Tam cũng khẩn trương: "Có phải ngươi và Nguyên Huyền Vương có xích mích, đấu đơn không phải là đối thủ của hắn? Đúng rồi, mau nói ra, vi huynh đây sẽ cùng ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt."
"Ta làm mất Xà tỷ rồi."
Lục Bắc hối hận vò đầu, lo lắng đại ca an nguy, chỉ mải miết đi đường, một phần vạn bị Xà Uyên ghi vào sổ nhỏ, nói hắn trọng sắc khinh bạn, hắn còn mặt mũi nào mà giải thích.
"Chuyện bé bằng con kiến, vi huynh không thiếu đệ muội, không có Xà tỷ, ngươi vẫn còn mấy tỷ tỷ nữa mà!" Hồ Tam ngọt nhạt an ủi.
Hai anh em đơn thương độc mã hành động, một người đã tinh ranh, lại còn càng lúc càng không đứng đắn.
Ngoài điện, Nguyên Huyền Vương nghe rõ từng lời đối thoại, trong lòng càng thêm tức giận, một tay thả lỏng phía sau, bắt lấy một đoàn ánh sáng đen, nhanh chân bước vào cung điện.
Ầm! ! !
Tiếng nổ lớn vang lên, Nguyên Huyền Vương lùi ra sau, nhón mũi chân, liên tiếp lùi hơn mười bước mới đứng vững được.
"Nguyên lai là Hùng Sở Huyền Vương, trùng hợp vậy, ngươi cũng đến lúc này dội nước?"
Lục Bắc bước ra đại điện, thần niệm cảm ứng không thấy phục binh, híp mắt nói: "Lệ Quân, Cuồng Quân ở đâu, bước ra đi! Hay là, cách cục của các ngươi Hùng Sở chỉ có thế, không có đánh lén sau lưng thì không biết đánh nhau sao?"
Nguyên Huyền Vương hừ lạnh: "Giỏi bày trò, lời này đáng lẽ bổn vương phải hỏi Lục tông chủ mới đúng, ngươi đã làm gì ái nữ của ta rồi?"
"Cơm không thể ăn bậy, nói càng không thể nói lung tung, bản tông chủ và Lệ Quân trong sạch, vương gia không quan tâm danh dự Lệ Quân, bản tông chủ đây vẫn còn quan tâm đấy!"
Lục Bắc cười lạnh liên tục, trong lúc nói, cũng có chút chột dạ.
Dù sao, lúc trước hắn cũng đã "sờ" qua tay rồi.
Hai người đối mặt trước điện, một người trong lòng không chắc chắn, không dám tùy tiện nói lời chắc thắng, người kia lại lo xung quanh có mai phục, chuẩn bị ra tay trước để đưa đại ca nhà mình vào chỗ tối.
"Hai vị khoan động thủ đã, nghe ta nói vài lời công bằng."
Hồ Tam dò xét đứng trước đại điện, ánh mắt nhìn Lục Bắc rồi hướng về phía Nguyên Huyền Vương: "Xin hỏi Huyền Vương, nữ nhi ngài có phải là dáng người cao ráo, nghiêm túc thận trọng hay không?"
"Ngươi là ai?"
Nguyên Huyền Vương hơi nhướng mày, nghĩ Lục Bắc có diễm phúc không nhỏ, đi đến đâu bên cạnh cũng có một người xinh đẹp… à, không phải, suýt nữa thì nhìn nhầm.
"Tại hạ là đệ tử Võ Chu Hoàng Cực Tông, một kẻ vô danh tiểu tốt, vì phát giác bí cảnh nơi này, nên bị người của Nghi Lương hoàng thất ép buộc vào."
Hồ Tam đầu tiên là tự giới thiệu, sau đó chỉ lên mặt trời trên trời nói: "Trước đây có một nữ tu dung mạo không tầm thường đi ngang qua, phương hướng chính là chỗ kia, vương gia có thể đuổi theo xem sao, có lẽ chính là lệnh ái."
Ánh mắt Nguyên Huyền Vương trầm xuống, nhìn Hồ Tam và Hồ Tứ từ trên xuống dưới đánh giá một hồi, lát sau, liền thuận thế rút đi, hai tay áo cuốn lên gió đen, đi thẳng đến quả cầu ánh sáng trên không.
"Đại ca cao tay!"
Lục Bắc giơ ngón tay cái lên, đang lo không có ai dò đường, Hồ Tam chỉ một kế nhỏ, liền có người chịu trận.
"Nhị đệ lợi hại! "
"Đại ca làm sao biết Tâm Lệ Quân dáng người cao ráo, nghiêm túc thận trọng, còn có dung mạo không tầm thường, ngươi từng gặp nàng sao?"
"Hùng Sở cổ gia không có ai nhỏ bé, về phần dung mạo xinh đẹp, trong mắt phụ thân, con gái đều là đẹp nhất."
"Còn nghiêm túc thận trọng?"
"Đều là công chúa, cũng không thể là kẻ lắm lời."
"..."
Có lý có lẽ, Lục Bắc không cách nào phản bác, cảm thán mỗi ngày một thủ đoạn lừa gạt, lại bị chơi hỏng rồi...
...Trên không.
Mặt trời treo ngang, lấp lánh hào quang năm màu, nhiệt độ ổn định không thay đổi, tuy có vạn trượng ánh sáng nhưng không hề oi bức.
Nguyên Huyền Vương nhận ra quả cầu ánh sáng lớn là trận truyền tống, sau khi đã chuẩn bị kỹ càng, vung tay ném ra phi đao hình thù kỳ dị, làm dừng không gian xung quanh, đầu tiên là xác định lại vị trí truyền tống, sau đó mới bước vào.
Lục Bắc ném Hồ Tam vào phòng nhỏ, theo sát phía sau Nguyên Huyền Vương, lặng lẽ tiến vào màn sáng truyền tống.
Sau khi hắn biến mất, ánh nắng giữa không trung vặn vẹo, một thân ảnh từ trong không gian trừu tượng bước ra.
Thân nam mang tướng nữ, tuấn mỹ yêu dị, rõ ràng là Nguyên Huyền Vương đã đi trước một bước.
"Tiểu bối, chỉ hai người các ngươi cũng dám giở trò trước mặt bổn vương, thật không biết tự lượng sức mình." Nguyên Huyền Vương cười nhạo, thân hình lóe lên, chui vào trong quả cầu ánh sáng.
Một lát sau, Lục Bắc Độn Không ra, nhìn Nguyên Huyền Vương bị phân thân đánh lừa, khẽ lắc đầu.
Đột nhiên thấy hơi cô độc!
Đại địa sơn mạch, như những đám mây bông bao phủ những đỉnh núi uốn lượn, sông suối uốn mình, mang theo linh khí nồng đậm.
Trận pháp tự nhiên, núi non sông ngòi hội tụ kỳ diệu của Cửu Long Hí Châu, lại như Bách Điểu Hướng Phượng, bao quanh một đỉnh núi không mấy nổi bật ở trung tâm.
Xà Uyên treo giữa không trung, chân trước vừa theo Lục Bắc chân sau bước vào bí cảnh, truyền tống đến khu vực biên giới, không chỉ mất dấu Lục Bắc, còn vứt bỏ Chu Kính Lê đồng đội lại phía sau.
Vốn định bay thẳng lên trời để tìm hiểu hư thực, kết quả rắn vảy vàng nhỏ gật đầu rắn, nói linh khí nơi này khác thường, nhất định có cất giấu thiên nhiên ban tặng.
Nói xong, ánh chớp lóe lên, trực tiếp đi tìm bảo vật.
Đành chịu, Xà Uyên chỉ có thể chờ nó quay lại tại chỗ.
Tiếng gió nóng gào thét, trong lúc chờ đợi Xà Uyên mở to mắt, cau mày nhìn lại phía sau. Trong tầm mắt, ảnh lửa phượng dực trải ra, Tâm Lệ Quân thân hình cao gầy tắm trong ánh lửa đứng ở phía hơn trăm mét.
Hai người bốn mắt đối nhau, trong ánh mắt đều là bất thiện.
Tâm Lệ Quân nhìn yêu nữ không quá thông minh từ trên xuống dưới, giọng nói nhạt nhẽo lạnh lùng: "Các hạ có quan hệ gì với Lục Bắc của Thiên Kiếm Tông?"
"Nam nhân của ta."
"Các hạ có con mắt thật tốt, anh hùng thiên hạ nhiều vô kể, ngươi lại chọn ngay người tệ nhất."
"Mắc mớ gì đến ngươi."
"..."
Khóe mắt Tâm Lệ Quân giật giật, nói hết lời ngon ngọt, Xà Uyên vẫn khư khư cố chấp, nếu vậy, nàng liền không giả bộ làm tri tâm đại tỷ tỷ nữa.
Cánh chim rực lửa mở ra, ngọn lửa nồng đậm càn quét xuống, xen lẫn một luồng ý lạnh băng giá ngưng tụ thành hơi nước, giữa biển lửa ngập trời rơi xuống bông tuyết băng tinh.
"Ta và Lục tông chủ đã có hai lần trải nghiệm không mấy vui vẻ, hiểu lầm vẫn chưa thể cởi bỏ, muốn mời các hạ đến Hùng Sở ở mấy ngày, đến khi Lục tông chủ tới thăm, ta cũng có thể hóa giải hiềm khích trước đây." Tiếng Tâm Lệ Quân dần trở nên hung ác, liên tiếp hai lần bị Lục Bắc xem như hàng hóa đem bán, bảo nàng không ghi hận, thì quả thực không thể.
Ép buộc Xà Uyên đương nhiên không phải là thủ đoạn quang minh chính đại, vốn dĩ lấy ngạo khí khinh thường của nàng, sẽ không làm thế, nhưng giờ thì khác...
Việc trừ ma vệ đạo là của ngàn đời, mà chuyện riêng cá nhân có thả xuống chút cũng chẳng sao, cũng đâu phải là xấu xí gì.
Xà Uyên tắm mình trong biển lửa, không gian xung quanh cháy thành những nếp uốn, chợt có gió lạnh bao phủ, không gian dưới nhiệt độ cao gặp lạnh co rút lại, lách tách nổ tung những khe hở màu đen.
Nàng cau mày, một tay vung lên biển lửa hừng hực, đồng thời cố định không gian, triệu hoán rắn vảy vàng nhỏ đến đây hỗ trợ.
Đừng có mải mê tìm cơ duyên nữa, nếu còn không đến giúp, nàng sẽ biến thành cơ duyên của người khác đấy.
Hợp Thể đấu với Luyện Hư, không thể đơn giản hàng phục Xà Uyên, Tâm Lệ Quân rất là bất ngờ. Nghĩ tới hai lần thua trận của Lục Bắc trước đây, Lục Bắc cũng chỉ có tu vi Luyện Hư, nên nàng dẹp bỏ ngạo khí mà trở nên thận trọng, chế trượng cầm thuẫn biến thành Nữ Võ Thần uy phong lẫm liệt.
Nghĩ kỹ thì có lý. Không thể ai ai cũng đều là Lục Bắc cả.
Trong thoáng chốc, khí tràng đại viên mãn Hợp Thể kỳ bao phủ khắp nơi, ánh lửa hư ảo ngưng kết thành lĩnh vực đỏ rực, Nữ Võ Thần đứng trên trời cao, uy áp nồng đậm tràn ngập toàn trường, trực tiếp đè ép Xà Uyên đến mức hô hấp khó khăn.
Chịu đựng áp bức này, huyết mạch Xà Thần trong cơ thể nàng nổi lên phản kháng, một tia sáng vàng chạy dọc mà đến, quấn quanh cổ tay biến thành vòng tay vàng.
Xà Uyên trong lòng định thần, mắt rắn đối diện Tâm Lệ Quân, ném cho một ánh nhìn khinh miệt khiêu khích.
Một tiếng nổ ầm vang.
Lĩnh vực lửa đỏ sụp đổ, biển lửa cuồng bạo trong nháy mắt bùng lên tận trời, giữa hoảng loạn nóng bức, một con rắn dữ tợn dài cả ngàn mét ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực, trong sự kinh ngạc của Tâm Lệ Quân, đôi cánh vô cùng uy phong mở ra phía sau.
Hai cánh che khuất bầu trời, có năng lực điều khiển lôi hỏa, chỉ cần khẽ lay thân liền có đất rung núi chuyển.
...Đằng Xà!
Đôi mắt Tâm Lệ Quân đột ngột co lại, kinh hãi yêu nữ lại có huyết mạch phi phàm đến thế, bất thình lình, ánh sáng đen phía trước lóe lên, một vùng Hắc Ám Sơn Mạch khí thôn sơn hà ầm ầm ép tới.
Trong nháy mắt này, Tâm Lệ Quân mang thần thông dục hỏa chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, như thể toàn thân huyết dịch đều sắp bốc hơi hết trong cái nóng rực.
Ánh đỏ dịch chuyển, né tránh Đằng Xà vung đuôi.
Miệng to như chậu máu nuốt trời mà đến, Tâm Lệ Quân vung hai cánh sau lưng, Phượng ảnh hỏa diễm ngút trời, đón gió phồng lên đến trăm mét, bay thẳng vào miệng rộng đang mở của Đằng Xà.
Phượng ảnh xông tới cực nhanh, mang theo hơi nóng nồng đậm, nhiệt độ kinh khủng khiến không gian dọc đường nóng chảy, kéo ra từng đường cong đen ngòm vặn vẹo.
Đằng Xà xem cực nóng như không có gì, răng nanh miệng rộng ngậm chặt Phượng ảnh, hấp thu ánh lửa sóng nhiệt cho mình dùng, sau đó phun ra cột lửa, quét ngang sơn mạch đại địa, xé ra một vực sâu nham thạch nóng chảy thăm thẳm.
Tâm Lệ Quân tay cầm khiên lớn, bị cột lửa hất tung, thân hình nhỏ bé như châu chấu đá xe, "Ầm" một tiếng bay ngược ra xa, liên tiếp đánh nát mấy ngọn núi.
Ánh lửa bốc hơi phế tích, Tâm Lệ Quân ngưng trọng nhìn con quái thú đang bay lên, lĩnh giáo hỏa diễm thần thông của Đằng Xà, tự biết không thể chống lại, nên đổi sang chiến thuật du đấu, lợi dụng thân pháp nhanh nhẹn để chiến đấu.
Chiến thuật thay đổi, hiệu quả trông thấy rõ ràng.
Đằng Xà trên người mang sức mạnh vô biên, nhưng Xà Uyên cảnh giới không đủ, không cách nào hoàn mỹ thi triển thần thông huyết mạch, thân thể khổng lồ nghiền ép cả chiến trường lại trở thành điểm yếu, bị Tâm Lệ Quân tay cầm thương chém xuống, rẹt rẹt mở ra mấy chục vết rách dài cả trăm mét đầy máu.
Đại địa rung chuyển ầm ầm, sơn mạch biến thành lòng chảo.
Trong dòng chảy đỏ ngầu cuồn cuộn, cự mãng vung vẩy hai cánh hí lên, phun ra từng luồng từng luồng ánh sáng lửa mạnh, kèm theo độc tố mãnh liệt và sát ý cùng nhau nổi lên.
Ánh lửa lưu chuyển, chín bóng Phượng ảnh ngang trời.
Tâm Lệ Quân thấy Đằng Xà dần dần thể lực chống đỡ không nổi nữa, một tay đè xuống chín Hỏa Phượng, Hỏa Phượng thể lượng tăng vọt, giống như những quả bóng bị thổi phồng lên, chín đám mặt trời lửa treo trên không, cùng nhau bao vây lấy thân hình khổng lồ có thể so với sơn mạch của Đằng Xà.
Oanh! Oanh! Oanh!
Chín tiếng nổ vang cùng lúc, cực nóng, thiêu đốt, bốc hơi, đốt sạch....
Tiếng gầm giận dữ làm lay trời chuyển đất, trong một nháy mắt ngắn ngủi hút sạch không khí trong vòng phương viên trăm dặm, sóng xung kích lan tỏa, thủy triều hủy diệt cuốn trôi vô số bụi mù.
Gió nóng đi qua, cỏ cây đầu tiên là bị nhổ tận gốc, sau đó theo những đỉnh núi không chịu nổi gánh nặng cùng nhau hóa thành than đen.
Hồ nham thạch nóng chảy lớn lõm xuống cuồn cuộn sôi sùng sục, nhưng không thấy thân ảnh khổng lồ của Đằng Xà đâu nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận