Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 336: Uy áp Cửu Kiếm

Chương 336: Uy áp Cửu kiếm
Nghe phụ thân phân phó, Trảm Hồng Khúc thầm nghĩ vừa đúng ý mình, miệng hơi cười, lĩnh mệnh rời khỏi ngoài cửa. Từ giờ trở đi, không có mệnh lệnh của Trảm Nhạc Hiền, mặc kệ phát sinh động tĩnh gì, lớn đến đâu, bất kỳ người nào đều không được tiến vào. Trảm Hồng Khúc mừng thầm, họ Lục tự phụ võ lực, càng phát ra ngang ngược càn rỡ, xác thực cần phải quản giáo một cái, việc này nàng thay Bạch sư muội làm chủ. Đến nỗi Trảm Nhạc Hiền lần trước chiến bại bị bắt, liền Đại Uy thiên đều bị đoạt đi, lần này còn không biết giẫm lên vết xe đổ, Trảm Hồng Khúc không hề lo lắng, lần trước là lần trước, lần này không giống.
"Lần trước là lần trước, lần này ngươi cũng không có vận may như vậy đâu."
Trảm Nhạc Hiền nhắm hai mắt, nhìn chằm chằm Lục Bắc cười đùa đi vào, chậm rãi nói nhỏ một câu. Hiến Châu quận Tây Vương thảm bại nghĩ lại mà kinh, mỗi lần nhớ tới liền tim như bị dao cắt, nhưng hắn vẫn nghĩ, thất bại không đáng sợ, đáng sợ là không dám đối mặt thất bại. Trảm Nhạc Hiền lặp đi lặp lại xâu chuỗi từng màn trong quá trình chiến đấu, tìm kiếm nguyên nhân thất bại của mình. Lục Bắc thần tốc kinh người, tiểu thế giới có một phong cách riêng, muốn đi thì hắn rất khó lưu lại được. Chiến đấu chuyển hướng không ở Lục Bắc, mà ở hắn, từ khi lấy ra Đại Uy thiên một khắc đó, công thủ đột nhiên đổi chủ, ưu thế liền không còn ở hắn. Nói cách khác, chỉ cần hắn không lấy ra Đại Uy thiên, Lục Bắc tuyệt không phải đối thủ của hắn. Phen này ổn rồi.
"Trảm trưởng lão, mấy ngày không thấy, sắc mặt càng kém, tổn thương còn chưa lành sao?"
Lục Bắc nhiệt tình chào hỏi, như người quen nói: "Nói đến Kinh trưởng lão cũng thế, mặt đen như đáy nồi, Lục mỗ hỏi hắn cũng không nói, che che lấp lấp, không biết còn tưởng Thiên kiếm Tông chúng ta gặp phải tai họa gì."
Thiết kiếm Minh có ngươi, chính là tai họa lớn nhất!
Trảm Nhạc Hiền vẫn cười lạnh: "Đệ tử đưa tin, ngoài kia có tiểu nhân mượn tên tuổi Trảm mỗ giả danh lừa bịp, ngươi có biết?"
"Có chút nghe thấy."
Lục Bắc nhìn xung quanh một chút, cẩn thận lên tiếng: "Thân phận người kia bị lộ rồi, nghe nói họ Triệu, tên gì đó Hạo, Lục mỗ cũng chỉ nghe nói, cụ thể là ai cũng không rõ."
Trảm Nhạc Hiền sắc mặt tối sầm, bàn tay trong ống áo nắm chặt thành quyền, hai mắt như kiếm gắt gao nhìn chằm chằm Lục Bắc: "Ngươi đến đây không phải chỉ vì cơ duyên trong bí cảnh chứ?"
"Trảm trưởng lão anh minh, cái này đều không thể gạt được ngài."
Lục Bắc nói thật: "Kinh trưởng lão nói, đám cẩu tặc Hoàng Cực Tông ở đây ôm đồm nhiều việc, phách lối không kiêng dè, nhiều lần gây hấn với Thiên kiếm Tông chúng ta, khiến người tức giận sôi máu, đặc biệt để Lục mỗ đến giúp Trảm trưởng lão một chút sức lực."
"Tốt một câu 'một chút sức lực', tìm người thống lĩnh Hoàng Cực Tông đến đây, Kinh Cát an tâm cái gì, là muốn cắt đứt đường lui của Trảm mỗ, hay muốn cắt một cánh tay của Trảm mỗ?"
"Trảm trưởng lão, ta kính ngươi thân phận Cửu kiếm tôn quý, nhưng ngươi cũng không thể vơ người vô tội mà vu oan giá họa, oan uổng người tốt a!" Lục Bắc mặt ủy khuất: "Không tin ngài cứ đến Huyền Âm Ti hỏi một chút, ai cũng biết, Lục mỗ là nội ứng Thiết kiếm Minh cài vào Hoàng Cực Tông, cẩn trọng tuyệt đối không hai lòng."
"Tốt một cái miệng lưỡi dẻo quẹo ba họ gia nô, hôm nay Trảm mỗ mở mang tầm mắt." Trảm Nhạc Hiền vừa nhìn thấy Lục Bắc liền nổi giận trong bụng, lại nghe hắn @#$@#$ chỉ cảm thấy một đám ruồi nhặng vo ve bên tai, lúc này đã không thể nhịn được nữa: "Ngươi nói ngươi là nội ứng của Hoàng Cực Tông, ta lại cho rằng ngươi là nội ứng của Hoàng Cực Tông cài vào Thiết kiếm Minh, đúng sai đen trắng đâu phải do ngươi nói là xong, đưa lệnh bài kiếm sắt đây, Trảm mỗ muốn xác minh lại thân phận của ngươi."
"Trảm trưởng lão, ngươi muốn đánh ta sao?"
"Ngươi biết là tốt rồi."
Nói đến mức này, không cần thiết tiếp tục diễn, Trảm Nhạc Hiền đồng thời chĩa ngón tay thành kiếm nghiêng ở bên người: "Ngươi muốn chứng minh chính mình, có thể thuyết phục kiếm tâm của Trảm mỗ thì có thể giữ lại kiếm sắt lệnh bài."
"Ta vẫn luôn nói, không hề ngừng mà?"
"Ồn ào!"
Trảm Nhạc Hiền bước một bước, kiếm quang ngang dọc ở giữa, bốn đạo ảo ảnh xen kẽ nhanh như chớp, kiếm ý rót vào thân kiếm, bốn chuôi thần kiếm vô địch phân biệt đâm về mi tâm, cổ họng, trái tim, xương sống Lục Bắc. Chiêu nào chiêu nấy đều âm u hiểm độc, không hề để lại kẽ hở nào.
Lục Bắc hai mắt lấp lánh ánh vàng, bốn đạo kiếm quang đi đến đều thu hết vào mắt, quyết đoán rút ra một thanh bội kiếm của trưởng lão. Từ trong tay Trảm Nhạc Hiền cướp đi thanh kia. Với kiếm tu mà nói, đây là dùng chính gậy của mình đánh mình, thế nào cũng là một đòn bạo kích. Quả nhiên, kiếm này vừa ra, thế công của Trảm Nhạc Hiền nhanh hơn ba phần, đầu ngón tay vung vẩy kiếm quang đầy trời, bao bọc Lục Bắc trong đó từng lớp. Hắc kiếm chém mạnh, kéo ra cuồng bạo kiếm phong, dòng kình khí giao nhau va chạm, làm lay động luồng khí một cái chớp mắt bành trướng khuếch tán, ngay lập tức đã cuốn Trảm Nhạc Hiền vào trong đó. Một tiếng thép thép va chạm, Lục Bắc lấy Tiên thiên kiếm thể ngạnh kháng ba đạo thế công hư ảo, trở tay đánh xuống hắc kiếm, đỡ được kiếm chỉ đâm thẳng vào mi tâm của Trảm Nhạc Hiền. Giằng co một lát, hai người đều lui lại một bước. Trảm Nhạc Hiền không ngờ đến chuyện đó, đồng thời các đầu ngón tay lại nổi lên, trong nháy mắt tung ra kiếm ảnh đầy trời, kiếm quang ngập trời trút xuống như mưa, thế công cuồng bạo làm rung chuyển đại trận xung quanh ngọn núi sáng tối chập chờn.
Coong! ! !
Lục Bắc chuẩn xác ngăn lại kiếm chỉ, ánh vàng trong mắt không hề giảm, chỉ cảm thấy có gì đó không đúng... Trảm Nhạc Hiền có vẻ như yếu đi. Mặc dù vẫn hung hãn, nhưng kiếm ý không lớn bằng lúc trước, còn kém xa so với lần giao thủ trước không thể địch lại. Hoặc là vết thương cũ chưa lành, hoặc là chính mình đã mạnh lên, làm cho thấy thực lực của Trảm Nhạc Hiền đã giảm đi rất nhiều. Lục Bắc không nghĩ ngợi nhiều, lựa chọn khả năng thứ hai. Kẻ sĩ ba ngày không gặp nên lau mắt mà nhìn, chỉ cần hắn mỗi một lần lại càng mạnh mẽ hơn, kẻ địch sẽ không ngừng trở nên nhỏ bé đi. Tu tiên có dáng vẻ như vậy.
"Trảm trưởng lão, ăn ta một kiếm."
Lục Bắc hét lớn một tiếng, hắc kiếm giữa không trung mở ra một đạo vòng cung đáng sợ, vặn vẹo hư không, từ sau lưng Trảm Nhạc Hiền đâm ra. Kiếm ý thấu xương lạnh lẽo, lan tràn đến tiểu thế giới hộ thân, dễ dàng xé toạc ra một vết rách, thế đi không ngừng, kiếm thể đóng băng vết thương thấy cả xương.
Sao có thể chứ, Trảm Nhạc Hiền kinh hãi, nhất thời không kịp suy nghĩ nhiều, dừng thế công, vội vàng xoay người chống đỡ. Ngay lúc này, ánh vàng đã áp sát.
Lục Bắc một cái dậm chân tới sau lưng Trảm Nhạc Hiền, vai hông rung lên, năm ngón tay ngưng tụ Bất hủ kiếm ý, chấn động hư không gợn sóng từng trận. Quyền ấn khép lại, năm ngón tay bóp nát gợn sóng hư không, với tốc độ nhìn chậm chạp nhưng ra đòn thì nhanh vô cùng, đánh vào sau lưng Trảm Nhạc Hiền. Lúc nguy cấp, kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm của Trảm Nhạc Hiền phát huy tác dụng, nhục thân vô ý thức né tránh, với tốc độ vượt quá giới hạn, bước vào trong hư không. Đáng tiếc, vẫn là chậm một nhịp. Quyền ấn đuổi theo vào khe hở hư không, đánh vào vai Trảm Nhạc Hiền, kiếm ý cọ rửa bên dưới, đánh cho gân cốt hắn rã rời, một thân kiếm ý tuyệt cường không còn lại gì. Tê lạp! Hư không xé rách, Trảm Nhạc Hiền rũ vai thổ huyết bay ra, va vào vách núi được gia cố đại trận, một tiếng ầm vang vùi mình vào phế tích bên trong.
Lục Bắc: (一一)
Hắn nhìn nắm đấm của mình một cái, lại nhìn chân cắm trong phế tích, âm thầm gật đầu. Thì ra ta đã mạnh như vậy rồi! Mạnh thì cũng phải có một giới hạn thôi, Lục Bắc vẫn cảm thấy có gì đó không đúng, đúng là hắn mạnh lên, nhưng Trảm Nhạc Hiền vạn lần không nên yếu đến mức một quyền của hắn cũng không đỡ nổi. Nghĩ đến đây, Lục Bắc liếc nhìn bảng cá nhân dòng chú giải Bất hủ kiếm ý. Bất hủ bất bại, vĩnh hằng bất diệt; kiếm tâm bất tử, kiếm thể bất hủ; uy áp Cửu kiếm, vì người kiếm đạo vô song, tăng 9000% lực sát thương của kiếm chiêu. Rút ra chữ mấu chốt – uy áp Cửu kiếm.
"Thì ra là thế, thuộc tính khắc chế... Không, đây là sự áp chế đến từ kỹ năng cấp cao."
Đối diện, Trảm Nhạc Hiền chấn động trong cơ thể kiếm ý uể oải, chật vật đứng dậy từ đống đổ nát, cánh tay phải rũ xuống bên cạnh thân, quần áo dính máu, cả khuôn mặt tràn đầy sự run sợ. Không thể nào, không có lý do. Đại Uy thiên còn chưa lấy ra cơ mà! Kiếm thể bị thương, không biết vì sao không cách nào tự lành, kiếm ý uể oải, còn lâu mới có được khí thế thẳng tiến không lùi ngày thường. Trảm Nhạc Hiền không hiểu cơ thể đã xảy ra chuyện gì, càng không biết Bất hủ kiếm ý mà hắn cả đời cầu xin đã ở ngay trước mắt, tự hỏi kiếm tâm, thế nhưng vì lần chiến bại trước mà dẫn đến Lục Bắc trở thành một cơn ác mộng không thể vứt bỏ, đã thành chấp niệm thành Ma rồi. Không có đáp án, nhưng Trảm Nhạc Hiền cảm thấy chung quy là như vậy, hắn hít sâu một hơi, điều động linh mạch trong tiểu thế giới, rót vào cánh tay bị thương nặng, tái tạo các đường gân mạch màu xanh băng chi chít.
"Tứ thức kiếm ngục!"
Mưa kiếm như đổ, bốn kiếm chỉ trời, kiếm quang đáng sợ hóa thành hàng ngàn, hàng vạn đạo, lấy sát khí vô tận ngưng lại thành kiếm ngục, cắt đứt liên hệ của Lục Bắc với thế giới bên ngoài.
"Trảm trưởng lão kiếm pháp tốt lắm, ăn ta một kiếm đây."
Lục Bắc thu hồi bội kiếm của trưởng lão, bước lên một bước, nắm đấm hướng Trảm Nhạc Hiền mà đập tới.
Ầm ầm ---- Ngọn núi rung chuyển, đại trận gia cố vách núi lung lay sắp đổ.
Trận pháp này do Trảm Nhạc Hiền tự tay đúc nên, dùng để hạn chế đối đầu với Hoàng Cực Tông, tiện thể bảo vệ người của mình không bị Thần tiên đánh nhau gây thương tích, sau khi Lục Bắc đến, trận pháp này dùng để hạn chế tốc độ di chuyển của Lục Bắc, tránh cho tiểu nhân chân nhanh tay lẹ không đánh mà chạy. Bây giờ, đại trận tựa nhà tù, lại hạn chế chính Trảm Nhạc Hiền.
Oanh! Oanh! Oanh ---- Ngoài cửa, Trảm Hồng Khúc cảm nhận được ngọn núi rung chuyển, không khỏi âm thầm líu lưỡi, nàng chỉ muốn Trảm Nhạc Hiền cho Lục Bắc một bài học, vạn vạn không nghĩ tới, Trảm Nhạc Hiền ra tay hung ác đến vậy. Một phần vạn làm hỏng chuyện, bên phía Bạch Cẩm nàng cũng không dễ ăn nói. Nghĩ lại một chút, trong khoảng thời gian Trảm Nhạc Hiền bị bắt, chắc hẳn cũng không ít lần bị Lục Bắc làm nhục, người ta có câu cha nhục con chết, nàng không có lý do gì đi vào ngăn lại.
"Bạch sư muội, lần này chỉ có thể làm khổ muội."
Trảm Hồng Khúc thấp giọng một câu, tự nhủ lòng mình: "Kỳ thực... hắn thành thật một chút, Bạch sư muội cũng dễ bề quản giáo hắn, không có gì không tốt."
Oanh! Oanh! Oanh ----
Nghe ngọn núi liên tục phát ra tiếng chấn động, sắc mặt Trảm Hồng Khúc mấy lần biến hóa, cuối cùng cũng mềm lòng, nàng quyết định chờ một lát, chờ Trảm Nhạc Hiền trút giận gần xong thì sẽ vào khuyên hắn hạ thủ lưu tình.
Oành!
"Tại sao?"
Lục Bắc cưỡi lên người Trảm Nhạc Hiền, nắm cổ áo người sau lên, hung hăng một quyền đấm xuống, đau lòng nhức óc nói: "Lục mỗ kính ngài là trưởng lão Cửu kiếm, khắp nơi nhường nhịn mặc ngài ức hiếp, tại sao ngài còn muốn dồn ép không tha, ta rốt cuộc đã đắc tội với ngài chỗ nào?"
Oành!
"Nói đi chứ!"
Trảm Nhạc Hiền nghiêng đầu, khóe miệng tràn ra máu tươi, nhục thể bị thương kém xa đả kích về mặt tinh thần, một đôi mắt đầy vẻ mờ mịt, cách mất đi cao quang không còn xa. Bởi vì lo lắng đi vào vết xe đổ, Trảm Nhạc Hiền không dám lấy ra Đại Uy thiên, lại vì sự cố chấp của mình, đoạt lại bội kiếm, trêи người đồng thời không có binh khí trong tay, tất cả các thủ đoạn đều không thể thi triển ra.
Mạnh hơn cũng không phải trọng điểm, dù sao thì cũng đã thua một lần rồi, lần thứ hai cũng không phải không thể chấp nhận. Mấu chốt là quá nhanh. Tốc độ tu hành của Lục Bắc quá nhanh! Lần trước, Lục Bắc phải toàn lực ứng phó mới miễn cưỡng đỡ được một hai chiêu của hắn, lần này hắn đã toàn lực ứng phó, tất cả thủ đoạn đã ra hết rồi, lại miễn cưỡng đỡ cũng không được. Mới có mấy ngày công phu thôi mà, trêи người hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, luyện loại ma công gì, lại có thể biến hóa long trời lở đất như vậy? Ngoài ra, Đại Uy thiên vì sao lại không bảo vệ chủ, ngươi không phải đã trở về rồi sao? Xem ra chỉ có thân thể trở về, tâm vẫn còn ở bên chỗ đối phương rồi sao?
"Phốc ---"
Bạn cần đăng nhập để bình luận