Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 103: Ngươi được cường hóa, nhanh đi đưa

Chương 103: Ngươi được cường hóa, nhanh đi đưa!
Nguyên nhân khiến phụ nữ nhìn nhau không vừa mắt rất nhiều, như là kiêu ngạo, thích cãi, ngực to mà đầu óc rỗng tuếch, bỏ qua những lý do này mà chỉ nhìn vào bản chất, không khó để phát hiện, những người phụ nữ khiến người khác thấy ngứa mắt đều là những kẻ mạnh. Còn kẻ yếu thì khác, bọn họ là hảo tỷ muội.
Xà Uyên và Mộ Dương Thanh lần đầu gặp mặt, cả hai đều cảm thấy đối phương vô cùng đáng ghét, không thể nào trở thành hảo tỷ muội được, chỉ có thể xé nhau ra mà thôi. Nữ cường nhân Tu Tiên Giới thường dứt khoát, không hợp ý nhau thì không nói thêm lời nào, trực tiếp bỏ qua giai đoạn thăm dò. Không hề có chuyện chanh chua mỉa mai, cũng chẳng có kiểu ngày mai sẽ ngủ với người đàn ông của cả nhà ngươi, chỉ là mắt đối mắt, một giây sau liền lao vào đánh nhau.
Thật sự là quá khó chịu khi nhìn thấy ngươi, đến nghe ngươi nói chuyện cũng đã khó chịu rồi.
Năm ngón tay của Xà Uyên biến thành móng vuốt sắc bén, lao vào đánh cận chiến, quất thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dương Thanh. Có lẽ là trùng hợp, hoặc có lẽ là những kẻ giống nhau thường có chung suy nghĩ, Mộ Dương Thanh đưa tay lên cũng là một cào, năm ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng, dài và nhỏ gào thét lao đến mặt của Xà Uyên.
Hai bóng dáng thon dài vừa chạm vào nhau đã tách ra ngay, Xà Uyên mặt bị cào chảy máu, lạnh lùng nhìn Mộ Dương Thanh bị cô cào trầy xước như một diễn viên hát tuồng, giơ tay lên gạt một cái, lột xuống một lớp da rắn.
Gương mặt yêu của Xà hồi phục lại như lúc ban đầu x2.
Nhìn đối phương cũng dùng thủ đoạn giống hệt mình, hai người phụ nữ đồng thời hừ lạnh một tiếng. Quả nhiên, thật đáng ghét! x2.
"Hắc hắc hắc, đánh nhau rồi."
Lục Bắc đang ở một bên khác, một mình với cảnh giới Bão Đan chiến đấu với hai hộ pháp Tiên Thiên Cảnh của Xà Long Giáo, hắn vừa phải chống đỡ bên trái, vừa cản phá bên phải nên dần rơi vào thế hạ phong, nhưng vẫn không quên quan tâm đến chiến trường kế bên.
"Hai người các ngươi đừng có phá hoại cảnh quan quá chứ, bên kia đang cào mặt bứt tóc nhau kìa, cơ hội khó có, chẳng lẽ không thể cho ta thưởng thức một chút sao?" Lục Bắc ngửa người ra sau, làm tư thế cầu trượt, cột sống thẳng băng, tránh đi cái đuôi rắn đang gào thét quét qua.
Gió mạnh mang theo khí độc xé rách mà đến, không thể nào tránh được, hắn liền nghiêng người, vẫn giữ nguyên tư thế ngửa ra sau, cưỡi gió lướt xuống bộ xương khổng lồ.
Ầm ầm! !
Kẻ truy kích đuổi sát theo, cát bay đá chạy, bụi mù che trời.
Bạch Mộc Nhân và Hắc Dục Nghĩa xông vào màn bụi mịt mù, cuồng bạo tấn công liên tục, hết đợt này đến đợt khác, phối hợp trái phải, không cho Lục Bắc một chút cơ hội thở dốc nào.
Sau khi dùng bí thuật biến thành xà quái, cả người hai tên này cứng như Kim Cương, đao thương bất nhập, nước lửa khó xâm phạm. Lục Bắc sử dụng Ngũ hành kim tăng thêm, dựa vào Ám Triều tích khí + bạo kích, vẫn không thể nào dùng ưng trảo xé mở lớp vảy rắn trên cơ thể hai người này. Cũng may tốc độ và lực lượng của hắn vẫn áp chế được hai người, nên mới không bị chúng hợp kích đánh bại.
Tạm thời rơi vào thế hạ phong, Lục Bắc không hề hoảng hốt, sau mấy lần thăm dò giao thủ, hắn phát hiện động tác của Bạch Mộc Nhân cứng nhắc, phản ứng chậm hơn Hắc Dục Nghĩa nửa nhịp, nên quyết định xem hắn là điểm đột phá. Trước tiên gϊếŧ kẻ yếu, rồi sau đó dồn toàn lực đối phó kẻ mạnh.
Ngũ Hành Luân!
Phong Lôi Động!
Bát Quái Trận Đồ Ngũ Hành trải rộng ra, Hắc Dục Nghĩa rơi vào quẻ Khảm ở phía bắc, hành động bị hạn chế, theo bản năng cảm thấy nguy hiểm tứ phía, vội vàng lui về phía ngoài trận đồ. Vì đồng đội lùi lại phía sau, Bạch Mộc Nhân chậm nửa nhịp đã lòi ra, bị động tiến lên một bước.
Hai mắt Lục Bắc lóe lên ánh vàng, miệng phát ra tiếng hú quái dị, một tay nắm chặt thanh trực đao trắng như tuyết, dùng Ngự Kiếm Thuật gia tăng vô hạn độ sắc bén, thiêu đốt pháp lực rót vào Tiên Thiên Nhất Khí.
Thân thể nổ tung từng cơn gió mạnh, hắn nhảy lên đến trước mặt Bạch Mộc Nhân, nghiêng lưỡi đao từ vai nó chém xuống eo, gọn gàng chém đứt nó thành hai khúc.
[Ngươi gϊếŧ Bạch Mộc Nhân, nhận được 700 nghìn kinh nghiệm]
Nhất đao lưỡng đoạn, vượt cấp gϊếŧ người, Tiên Thiên Nhất Khí đúng là mạnh mẽ như thế.
Hắc Dục Nghĩa tận mắt chứng kiến đồng bọn của mình chết thảm, hai mắt rắn co rụt lại, tràn đầy căm hận ngửa mặt lên trời thét lớn, há mồm phun ra một trận gió lốc độc sương mù, khuấy đảo long trời lở đất trong phạm vi mấy chục trượng.
Lục Bắc điều khiển phong lôi song dực né tránh gió độc, nắm chắc lấy trực đao, sẵn sàng chiến đấu. Địch nhân mắt thấy hảo hữu chết thảm, giận dữ bừng bừng, lý trí mất hơn phân nửa, trận này, ưu thế ở hắn.
Nhị liên gϊếŧ ổn rồi!
Sau đó, Lục Bắc đen mặt nhìn Hắc Dục Nghĩa vừa gào vừa lùi lại, đi thẳng đến bên cạnh Mộ Dương Thanh, thánh nữ.
Mẹ nó chứ, đại chiêu đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi, đáng lẽ ngươi phải xông lên báo thù cho chiến hữu chứ!
Hắc Dục Nghĩa không để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Lục Bắc, xông lên là điều không thể, hắn cũng muốn báo thù cho đồng bọn, có điều Bạch Mộc Nhân cũng là một tả hộ pháp, đã chết thì thôi, chuyện lớn phải đợi giáo chủ đến chủ trì.
Chỉ có thể nhẫn nhịn!
Khói độc tan đi, Xà Uyên bay xuống bên cạnh Lục Bắc, chỉnh lại mái tóc có chút lộn xộn, giọng hằn học nói: "Con nhỏ đó thật đáng ghét, ngươi và ta liên thủ, lột da nó ra."
Lột da thì thôi, cởi quần áo ta có thể giúp ngươi đè tay lại.
Lục Bắc trả lời trong lòng, chăm chú nhìn về phía Mộ Dương Thanh, lúc này hắn mới phát hiện, không cần hắn phải giúp ấn tay, Xà Uyên đã xé rách quần áo của đối phương thành bảy tám phần rồi. Chiêu này, Lục Bắc từng đích thân trải nghiệm qua.
Lúc Xà Uyên vừa bước vào Tiên Thiên cảnh, đã mời Lục Bắc đến Mộc Nhân Trận rửa nhục, dùng Hủ Mạch Độc Trận hóa đi quần áo trên người hắn. Cái duy nhất còn sót lại chỉ là chiếc quần cộc, chắc là do Xà Uyên nể tình, không muốn nhìn mấy thứ bẩn thỉu kia. Nói tóm lại, chiêu này sát thương không cao, nhưng lại mang tính sỉ nhục cực lớn, Lục Bắc thấy có người giống như hắn bị làm nhục, không khỏi liếc nhìn bằng ánh mắt đồng cảm.
Mộ Dương Thanh đứng giữa không trung, chiếc trường bào màu đen đã bị hủ hóa tan biến, trên người chỉ còn lại một chiếc yếm nhỏ. Vai và cổ trắng ngọc, xương quai xanh tinh xảo, bụng dưới phẳng lỳ, hai gò ngực căng tròn, khiến cho chiếc yếm nhỏ bó sát cơ thể căng phồng. Vải vóc nửa dưới thân cũng mỏng manh, váy chiến tổn rách nát bay phấp phới, hai chân dài thẳng tắp bóng loáng và thon thả, lấp lánh, hai bàn chân ngọc dài mảnh, vô cùng quyến rũ.
Khách quan mà nói, việc nàng được chọn làm Thánh Nữ là hoàn toàn hợp lý. Không cần phải so đo gì nhiều, cứ nhìn tả hữu hộ pháp của nàng thôi, Mộ Dương Thanh có thể khiến cho các tín đồ hăng hái hơn, khơi dậy lòng nhiệt huyết sục sôi của tất cả mọi người.
Lục Bắc thầm gật đầu, lúc trước hắn đã quá kiêu ngạo, Xà Long Giáo quả thật có một vài chỗ hợp lý.
Đối diện, Mộ Dương Thanh phát giác được ánh mắt đồng cảm của Lục Bắc, cô khẽ nhấc yếm lên, làn gió nóng mang theo mùi mồ hôi nhè nhẹ, một cái liếc mắt như tơ trườn về phía hắn, như sóng nước mùa thu."Ngươi đang nhìn cái gì?" Xà Uyên tức giận nói.
"Tìm sơ hở."
Lục Bắc vẻ mặt nghiêm túc như thật nói: "Ngươi nói muốn lột da của nàng, vậy ta nghĩ, nên bắt đầu từ đâu thì thích hợp hơn."
Thì ra là vậy.
Xà Uyên gật gật đầu, trong lòng bớt khó chịu hơn một nửa, lạnh lùng liếc mắt nhìn Mộ Dương Thanh.
Đồ phụ nữ không não, cứ tưởng mình đẹp thì mọi chuyện đều thuận lợi, thật không biết có những người chẳng hề để ý đến vẻ bề ngoài của ngươi."Ha ha ha..."
Mộ Dương Thanh nhìn hết tất cả vào trong mắt, che miệng cười khẽ không ngừng, đáp lại cái nhìn khiêu khích của Xà Uyên, nàng đang chuẩn bị lên tiếng giải thích việc Lục Bắc nhìn trộm, thì bỗng nhiên thân thể mềm nhũn. . . rùng mình một cái.
Nàng thu lại vẻ mặt mị hoặc, khom người lui sang một bên. Hắc Dục Nghĩa cũng như thế, một khi áp lực mạnh mẽ dần hiện ra, cả hai đều vội vàng nhường đường để bày tỏ sự tôn kính.
Người chưa tới, thế đã tới trước. Một thân ảnh xuất hiện ở vị trí trung tâm, mặc chiếc áo bào đen biểu tượng của Xà Long Giáo, khuôn mặt trẻ trung không quá hai mươi tuổi, anh tuấn và kiên nghị, toát ra vẻ nam nhi tuấn tú. Khác với những người khác chỉ đi dép lê, ở ống tay áo hắn được thêu một vòng tơ vàng, làm nổi bật thân phận cao quý của hắn, đứng trên tất cả mọi người.
Giáo chủ Xà Long Giáo — Triêu Lệ Tục.
Sớm mai đối hoàng hôn, đen đối trắng, dương thanh lệ tục, mộc nhân dục nghĩa. Cộng thêm Bạch Mộc Nhân không hề nhúc nhích, cảm xúc ổn định đến mức đáng kinh ngạc, tứ đại cao tầng Xà Long Giáo giờ đã tề tựu đầy đủ.
"Gặp qua giáo chủ." x2
Triêu Lệ Tục gật đầu coi như đáp lại, đôi mắt lạnh lùng lướt qua t·hi t·hể Bạch Mộc Nhân, chậm rãi nhìn sang Xà Uyên bên cạnh Lục Bắc: "Tả hộ pháp m·ấ·t m·ạng, ngươi có thể thay làm hộ pháp mới của giáo."
Xà Uyên hừ lạnh một tiếng, không hề đáp lại.
Lục Bắc nhíu mày nhìn Triêu Lệ Tục, nhất thời không hiểu ra sao, hắn biết Xà Long Giáo có tả hữu hộ pháp, giáo chủ và thánh nữ, nhưng mà cái gương mặt của giáo chủ này có chút quá anh tuấn. Trong ấn tượng của hắn, player Screenshots những cấp cao Xà Long Giáo, Thánh Nữ thay hết lớp này đến lớp khác, mỗi người đều có dung mạo xuất chúng, chỉ có giáo chủ là không đổi, mãi mãi là một ông lão gầy còm. Chuyện lạ, phiên bản 1.0 đến 2.0 đã xảy ra cái gì vậy, Xà Long Giáo đã bị người ta tiêu diệt rồi tái kiến thiết lại rồi sao?"Về phần ngươi, ngươi gϊếŧ tả hộ pháp, tội không thể t·h·a thứ, lấy một m·ạ·ng đền một m·ạ·ng, sang năm hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi." Triêu Lệ Tục lạnh lùng nhìn Lục Bắc, giọng nói lạnh lẽo như đang ra lệnh.
"Chuyện ngày giỗ không cần gấp, ta cũng không vội." Lục Bắc khoát tay, nhíu mày nhìn cột khói đang bốc lên ở phương xa: "Xà Long Giáo thả khói độc hại người, hai trăm ngàn dân huyện Lang Vụ phải hứng chịu tai ương, lại còn có huyện úy và huyện thừa, những quan viên đang tại chức, chẳng lẽ ngươi không muốn nói gì trước khi ta chết sao?"
"Huyện Lang Vụ nhận được quà tặng của Xà Thần, trăm ngàn năm qua cuộc sống ấm no, nhà nhà an cư lạc nghiệp."
Triêu Lệ Tục cung kính cúi đầu về phía Xà Cốt Sơn, tiếp tục nói: "Bản giáo chủ vâng mệnh Xà Thần, thu hồi tinh huyết linh khí trong cơ thể bọn họ, giúp Xà Thần thức tỉnh từ giấc ngủ say, một lấy một cho, đó là ý trời, không hề sát sinh vô tội, hộ giáo thì có công."
Hiểu rồi, đầu óc ngươi có bệnh! Lục Bắc hiểu rõ, lên tiếng hỏi những mấu chốt, toàn bộ sự việc đều rõ ràng, tiếp theo chỉ còn việc truy nã hung thủ và tiêu diệt Xà Long Giáo."Xà Long Giáo chủ tu vi thâm hậu, mạnh hơn xa Thánh Nữ, hộ pháp, ta không phải đối thủ của hắn."
Xà Uyên truyền âm đến bên tai Lục Bắc: "Ta không biết ngươi và hắn ai mạnh ai yếu, nhưng một mình ta phải đối chiến với hộ pháp và cái con tiện nhân kia, e rằng không thể dành được quá nhiều thời gian cho ngươi."
Cần ngươi làm gì chứ?
Lục Bắc lầm bẩm trong lòng, nhưng ngoài miệng không nói ra, câu nói đó vẫn bị truyền đến tai Xà Uyên một cách rõ ràng.
Xà Uyên nghe rất rõ ràng, trong lòng không hề gợn sóng, phong cách máy kéo tiêu chuẩn của Lục thị, cô đã quá quen rồi.
"Xà tỷ, đã tỷ không đánh lại ai thì hay là ta dùng chiêu lấy ít bù nhiều đi. Tỷ đơn đấu giáo chủ và hộ pháp, ta đi diệt cái con Thánh Nữ vô liêm sỉ kia, đến lúc đó hai đấu hai, thắng lợi chẳng phải sẽ nằm chắc trong tay sao." Lục Bắc truyền âm xong, càng nghĩ càng thấy đúng.
Giang hồ truyền ngôn, nhiều lời, đứng bên trái, thích biến hình... đều là định luật nhân vật phản diện phải chết, trong đó có một định luật cởi đồ là chắc chắn sẽ phải chết. Mộ Dương Thanh đã cởi gần như không còn gì khác ngoài việc chèn thêm hiệu ứng mờ ảo vào che trước ống kính rồi, hiển nhiên là sống không nổi bao lâu nữa, Lục Bắc tin rằng chỉ cần Xà Uyên có thể ra vẻ ghét bỏ năm phút, thì trận chiến này nhất định sẽ thuộc về hắn.
Lục Bắc nói những lời ngốc nghếch đó, Xà Uyên chỉ xem như không nghe thấy, tiếp tục truyền âm: "Thời gian cấp bách, nếu ngươi không lộ bài, thì ta sẽ chủ động xuất chiêu đó.""Ngươi còn có át chủ bài?" Lục Bắc kinh ngạc không thôi."Cần ngươi phối hợp.""Chỉ giáo cho?" Lục Bắc hăng hái lên, lẽ nào đây là tuyệt chiêu hợp thể, gặp địch thì không bằng ngay tại chỗ hợp lại?
". . ." Xà Uyên không nói gì, bứt ra đi tới phía sau lưng Lục Bắc, hai tay vững vàng đè lên vai hắn. Ngay khi Lục Bắc đang tràn đầy mong đợi thì một chiếc lưỡi lạnh buốt lướt qua động mạch ở cổ hắn, trước nếm thử độ mặn, sau đó đôi môi nhẹ nhàng ép vào, bốn chiếc răng nanh trống rỗng bất ngờ đâm rách da, tiêm một lượng lớn chất độc vào trong mạch máu.
[Ngươi đã trúng độc, trải qua phán định, HP giảm 20%, sức mạnh, tốc độ, tinh thần tăng cường 30%]
Ngươi được cường hóa, nhanh đi đưa!
Bạn cần đăng nhập để bình luận