Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 231: Mạnh yếu toàn bộ nhờ 1 tấm miệng, nhìn ngươi biết thổi sẽ không thổi

Chương 231: Mạnh yếu toàn bộ nhờ một cái miệng, xem ngươi biết chém gió hay không Mấy năm nay, thiết kiếm đại hội do Thiên Kiếm Tông chủ trì, địa điểm đặt tại Bất Lão Sơn, triệu tập đệ tử ưu tú trong liên minh đến so kiếm.
Vấn đề đặt ra là, thế nào mới gọi là đệ tử ưu tú?
Tiêu chuẩn ưu tú là gì, thiên phú hay là cảnh giới?
Thiên phú là thứ mờ mịt, nhìn không thấy, sờ không được, thuộc về loại gan lớn bao nhiêu thì thiên phú có mạnh bấy nhiêu.
Mạnh hay yếu hoàn toàn nhờ vào miệng, xem ngươi có biết chém gió hay không thôi.
Lấy thành tựu thiên phú ra để cân nhắc tiêu chuẩn thì khó mà làm người ta tâm phục, vậy nên hãy dùng cảnh giới để mà nói chuyện, là đồ thật, có là có, không có là không có, không thể nói dối được.
Đáng tiếc, việc dùng thành tựu cảnh giới để cân nhắc tiêu chuẩn vẫn khó mà làm người khác tâm phục.
Nguyên nhân rất đơn giản, số lượng các môn phái kiếm tu gia nhập liên minh đông đảo, việc phân phối tài nguyên lại có sự chênh lệch rất lớn, nơi thì hạn hán, nơi thì lũ lụt, có những thiên tài một đời lụi bại chỉ vì lỡ bái nhầm sư môn, chỉ có thiên phú thì không cách nào thực hiện được lý tưởng.
Nếu thực sự dùng thành tựu cảnh giới làm tiêu chuẩn thì những người khác cũng đừng có chơi nữa, chỉ cần ngồi đó xem Thiên Kiếm Tông siêu quần xuất chúng, chịu trách nhiệm phất cờ hò reo là xong việc.
Chắc chắn là không được, người đứng đầu mà thiếu công bằng chính trực thì lòng người sẽ ly tán, Thiết Kiếm Minh sớm muộn cũng tan rã.
Lùi lại mười nghìn bước mà nói, trong các môn phái kiếm tu đã gia nhập liên minh có rất nhiều môn phái được tạo ra từ đệ tử của Thiên Kiếm Tông, thuộc về chi nhánh của Thiên Kiếm Tông. Có lẽ không phải là Lăng Tiêu Kiếm Tông chính tông, nhưng cũng là người trong nhà, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, không thể lạnh nhạt với họ được.
Nói một chút về tiêu chuẩn đệ tử.
Giống như Lâm Bất Yển đã nói, chưởng môn thì sao, trưởng lão thì sao, ai mà chẳng phải là đệ tử chứ!
Từ những điều tổng hợp trên, tiêu chuẩn đệ tử ưu tú tương đối linh hoạt.
Như tiêu chuẩn được chế định năm nay, do Lâm Bất Yển khởi thảo, các trưởng lão Thiên Kiếm Tông xem qua, xác nhận không sai, thống nhất chấp hành.
Đầu tiên, người đang giữ chức vụ chưởng môn, trưởng lão, chưởng viện trong các môn phái cần phải có chút liêm sỉ, đừng mặt dày mày dạn đến tham gia cho thêm náo nhiệt.
Thứ hai, tu hành quá hai trăm năm rồi, cầu xin lão nhân gia có lòng thương xót, để cơ hội lại cho những người trẻ tuổi đi.
Cuối cùng, số lần tham gia thiết kiếm đại hội các kỳ trước đã đạt đến 30, ngươi đã vơ vét không ít lợi lộc rồi còn đến làm gì nữa?
Những điều kiện trên là dùng để hạn chế Thiên Kiếm Tông và các thế lực nhất lưu, nhị lưu như Lăng Tiêu Kiếm Tông, còn đối với các môn phái kiếm tu tam lưu thì không bắt buộc, ngay tại cửa vào bí cảnh có một phương Trấn Ma Thạch, chỉ cần lưu lại một đạo vết kiếm là có thể vào trong.
Trấn Ma Thạch dài rộng cao bốn mét, toàn thân đen như mực, là đặc sản của Phong Ma Cốc chùa Đại Thiện, cứng hơn cả kim cương, thần binh lợi khí cũng khó làm tổn thương, sau khi khai quang sẽ trở thành Trấn Ma Bi nổi danh khắp nơi.
Do chưa được khai quang, Trấn Ma Thạch hiện ra vẻ cứng rắn, nếu kiếm tu không thể ngưng tụ được kiếm khí cực mạnh thì gần như không thể khắc được vết kiếm.
Không có kiếm khí tuyệt cường, đồng nghĩa với việc tu vi không đủ, không đủ để ngưng tụ kiếm ý, việc ngắm vách tường tại đỉnh Thiên Kiếm năm nay không có duyên với ngươi, năm sau lại đến tham gia tiếp.
Để thể hiện tính công bằng chính trực, hoặc đơn giản là để trang bức, đệ tử kiếm tu của các thế lực nhất lưu, nhị lưu khi đi ngang qua Trấn Ma Thạch đều sẽ để lại chút dấu vết từng ghé qua.
Lăng Tiêu Kiếm Tông thân là chủ nhà, là người đầu tiên xuất trận, dẫn đầu là đại sư huynh Lâm Dũ.
Bình thường lấy ra một thanh bảo kiếm, bình thường tung ra một đạo kiếm khí, để lại một vòng vết kiếm cũng rất bình thường, cùng với bóng lưng bình thường.
“Người kia là ai, sao trước giờ ta chưa từng thấy qua?”
“Là đệ tử đời ba đứng đầu của Lăng Tiêu Kiếm Tông, con trai kiêm cao đồ của Lâm chưởng môn, khá là kín tiếng, làm người có chút khiêm tốn, ngươi chưa từng thấy cũng là điều bình thường.”
“Lợi hại đấy, ta cứ tưởng Lăng Tiêu Kiếm Tông chỉ có một đại sư tỷ, không ngờ còn có cả một đại sư huynh, được đấy... Trông có vẻ uể oải, tinh khí thần không tốt lắm.”
“Thức đêm tu tiên là vậy đó, cho thấy người ta rất chăm chỉ.”
Theo sát phía sau là Bạch Cẩm, dùng khăn che mặt để ra hiệu cự tuyệt ong bướm, giống như Lâm Dũ, nàng cũng lấy ra trường kiếm và để lại một đạo vết kiếm hết sức bình thường.
“Người này ta biết, là đệ tử đứng đầu đời ba của Lăng Tiêu Kiếm Tông, tu hành chưa đến trăm năm mà đã có tu vi Luyện Hư cảnh, kiếm ý mạnh mẽ, được Lâm chưởng môn ca ngợi là một kỳ tài kiếm đạo bốn trăm năm có một.”
“Tê tê tê —— ---- “
“Sao lại là bốn trăm năm mà không phải là năm trăm năm, một ngàn năm, có ý gì sao?”
“Vì Lăng Tiêu Kiếm Tông thành lập đến giờ chỉ có bốn trăm năm thôi.”
“Cũng hợp lý.”
Sau đó, lại có khoảng mười đệ tử đời ba khác của Lăng Tiêu Kiếm Tông lên đài thể hiện kiếm pháp, hoặc là đệ tử thân truyền của chưởng viện, có địa vị ngang hàng với Lâm Dũ và Bạch Cẩm trong tông môn, hoặc là những đệ tử ưu tú của các viện nội môn, địa vị thấp hơn một chút.
Lục Bắc thân là tiểu sư đệ, người cuối cùng thể hiện kiếm thuật, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn tay không đi đến trước Trấn Ma Thạch, lấy thân làm kiếm, chậm rãi giơ một ngón trỏ lên.
Ầm!
Mạng nhện vỡ ra, vết kiếm giao nhau trên vách đá nhiều thêm một cái lỗ thủng đen ngòm, tại những khe hở thì kiếm khí vẫn còn dư lại, hồi lâu không tiêu tan.
"..."
Người này là ai vậy?
Việc biểu diễn của Lăng Tiêu Kiếm Tông kết thúc như vậy, không có chuyện gì của Xà Uyên, nàng vốn dĩ thuộc về một bộ phận quy tắc ngầm, tay cầm bản đồ bí cảnh của Lâm Bất Yển, đi tìm một phần cơ duyên, có thể nói là nằm không cũng thắng.
Xà Uyên: "..."
Là một yêu tu, nàng cảm thấy bản thân không hợp với mọi người ở đây, đây là lần đầu tiên nàng đến Nhạc Châu, xin thề đây cũng là lần cuối cùng.
Đỉnh Tam Thanh mới là tổ ấm an lành của nàng, nơi đó nàng mới có thể làm chủ, sau này có chết cũng không đến đây nữa.
Vậy là không có việc của Vệ Dư, Lâm Bất Yển có lệnh, đệ tử đời thứ tư của Lăng Tiêu Kiếm Tông tu vi chưa đủ, tham gia đại hội lần này đều là đệ tử đời ba, trước mắt họ đang tiêu xài hoang phí ở đường đi dành riêng cho người đi bộ, vui vẻ khi được người ta gọi Lăng Tiêu Kiếm Tông là con dê béo nhỏ.
Tiếp sau đó là lượt xuất trận của những tân tú trăm tuổi của Thiên Kiếm Tông, một đội ngũ bốn mươi người, ai nấy đều là tu vi Hóa Thần cảnh, đại viên mãn không phải là ít, có một người khí thế áp đảo cả đám.
Một nữ tử dáng người cao gầy, mặc trang phục màu đen, lưng đeo một thanh kiếm sắt. Mái tóc đen nhánh, đôi mắt trong veo, dung mạo xinh đẹp khỏi phải bàn, chiếc cổ thon dài trắng như ngọc làm nổi bật vẻ đẹp thanh cao.
Cũng giống như Bạch Cẩm, khí chất của nàng lạnh lùng, một lòng hướng đạo, loại người vứt bỏ tình yêu nam nữ.
Thiên Kiếm Tông, Trảm Hồng Khúc.
Ở bên cạnh nàng có một nữ tử khác thân hình tuyệt mỹ, dung mạo cũng rất xinh đẹp.
Cô nàng quấn băng ngực kia là bại tướng dưới tay Lục Bắc, tại bí cảnh Hỏa Long Sơn Giao Long, nàng từng cống hiến một đạo Uyên Nhiên kiếm ý cho hắn.
Trảm Minh Tâm.
Trảm Hồng Khúc vừa làm động tác chỉ tay như kiếm, từ xa lưu lại một đạo vết kiếm lên Trấn Ma Thạch, không biết vô tình hay cố ý, nó vừa vặn che đi vết kiếm mà Bạch Cẩm để lại.
Bạch Cẩm bỗng nhiên cảm thấy điều gì đó, bước chân tiến vào bí cảnh của nàng khẽ khựng lại, quay người nhìn Trảm Hồng Khúc một cái.
Kiếm ý vô hình va chạm vào nhau, cả hai đồng thời gật đầu, hẹn nhau trong bí cảnh chiến thống khoái một trận.
Nhìn thấy người quen, Lục Bắc dừng lại một lát, tiện thể liếc nhìn Trảm Hồng Khúc.
Hàng thường thôi, cũng chỉ được cái dáng người nổi bật đúng kiểu phụ nữ, về nhan sắc thì thua xa Hồ Tam.
Dù không nói đến những điều đó thì cảnh giới của nàng không thể khinh thường, trong tất cả các kiếm tu tại hiện trường thì nàng cùng với Bạch Cẩm là hai người mạnh nhất.
Lục Bắc: (一 `′ 一)
Thật tệ, bao nhiêu Đại lão gia mà lại bị hai cô nương đặt lên đầu, bao giờ các kiếm tu nam mới có thể ngóc đầu lên được!
Nhưng nghĩ lại thì tình hình trong nước của Võ Chu có vẻ là vậy, một đám trưởng lão, đại trưởng lão của Hoàng Cực Tông, chẳng phải cũng bị đế sư thái phó và Hồ Nhị ép tới không ngóc đầu lên được sao.
Càng ngày càng tệ, nam tu sĩ khi nào mới có thể đứng dậy đây.
Lục Bắc thở dài một tiếng rồi đi vào bí cảnh, chỉ cảm thấy trên vai càng gánh nặng thêm, việc trông chờ vào đám phế vật kia là không thể, đám tu sĩ nam muốn vùng lên thì vẫn phải trông chờ vào hắn Lục mỗ này...
Vừa bước vào bí cảnh, khung cảnh sơn thanh thủy tú, trời trong xanh biếc, linh khí nồng đậm ùa vào mặt.
Lâm Dũ hít sâu một hơi, trên mặt thoáng qua vẻ mê mẩn, bí cảnh tồn tại sừng sững không chỉ một ngàn năm vạn năm, một khi xuất thế thì chắc chắn sẽ có vô số thiên tài địa bảo khan hiếm hoặc đã tuyệt chủng.
Hắn không hứng thú lắm với thiên tài địa bảo nhưng đặc biệt quan tâm đến những loài kỳ trân dị thú, nói chính xác thì là đối với một giống loài nào đó trong nước.
Cá ở trong bí cảnh sinh ra vốn dĩ là loại hoang dã, không những chưa từng thưởng thức mùi vị dầu muối mà còn chưa hề thưởng thức cả mùi vị của con mồi, điểm này trách hắn, là hắn đến muộn, hiện tại phải bù đắp thôi.
BỐP!
Lâm Dũ vừa mới lấy ra chiếc cần câu phẩm chất màu tím thì đã bị Lục Bắc vỗ một phát lên vai: "Đại sư huynh, sư bá có lệnh, để ta trông chừng huynh, làm gì cũng được, duy chỉ có câu cá là không được."
“Vậy thì thà để ta chết đi cho xong!”
"Thật không dám giấu diếm, tiểu đệ cũng nghĩ như vậy.”
Lục Bắc nhún vai, tiếp tục nói: "Sau đó sư bá mới nói, chết cũng không thể để huynh câu cá được.”
Lâm Dũ không phục, ngự kiếm phóng lên trời, nhưng trong nháy mắt lại bị ánh sáng vàng kéo về chỗ cũ, vừa tức vừa giận, chỉ đành vô năng cuồng nộ.
Lúc này, Lâm Dũ vẫn chưa hiểu rõ một đạo lý, muốn làm điều mình thích cũng phải có vốn, nếu cảnh giới và tu vi chưa đủ thì đừng mong yên ổn câu cá.
Hai huynh đệ một người chạy trốn, một người truy đuổi, chỉ có Lục Bắc là thấy vui vẻ.
Trong đội của Lăng Tiêu Kiếm Tông, chưa đầy mười lăm người đã chia làm bốn nhóm, mỗi nhóm tự kết bạn rồi rời đi để tìm kiếm cơ duyên riêng.
Bên cạnh Bạch Cẩm thì không còn ai ngoại trừ Xà Uyên.
Cũng không phải do nàng có nhân duyên không tốt, mà thực tế là do thực lực cảnh giới của nàng quá nổi bật so với những người khác, người đi cùng với nàng hoặc là trơ mắt nhìn cơ duyên rơi vào tay người khác, hoặc là mặt dày yêu cầu nàng phải chia chác.
Làm thế nào cũng khó xử, chi bằng sớm phân chia tách nhau thì hay hơn.
Bạch Cẩm cũng có ý nghĩ đó, mục tiêu lớn nhất của nàng khi vào bí cảnh lần này khá nguy hiểm, đồng môn đi cùng nàng ngược lại sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nghĩ đến đây, Bạch Cẩm liền nói với Xà Uyên ở bên cạnh: "Ta có hẹn trước, không thể thất tín với người ta, hai người đi trước đi, đợi so kiếm kết thúc ta sẽ đi tìm các ngươi."
Xà Uyên nghe vậy mừng thầm, đang chuẩn bị chêm vào vài câu thì có một đạo ánh sáng vàng đâm ngang mà đến, đặt mông đẩy nàng sang một bên.
“Sư tỷ nói sai rồi!”
Lục Bắc lắc đầu nói: “Bên kia người đông thế mạnh, hơn nữa lại toàn những kẻ gian xảo hiểm ác, nếu sau khi so kiếm thất bại mà giận quá hóa rồ rồi cùng nhau xông lên thì sư tỷ song quyền khó địch tứ thủ, có bọn ta theo bên cạnh thì kết quả lại khác..."
Nói đến đây, giọng của Lục Bắc bỗng trầm xuống: "Nếu tỷ thua, bọn ta liền cùng nhau xông lên, người đông thế mạnh, giết người diệt khẩu."
Xà Uyên: Nghe có vẻ có lý đấy, nhưng... Có phải ngươi đang mong chờ xem nữ nhân đánh nhau lắm không?
Bạch Cẩm: Sư đệ rốt cuộc đã thay đổi, trải qua hết những cay đắng ở bên ngoài đã biến thành bộ dáng của một trưởng môn sư bá rồi.
Là tại nàng, nếu không phải do trước đây nàng quá sợ hãi, bỏ mặc tiểu sư đệ tự sinh tự diệt, mà trực tiếp mang hắn về môn phái, thì có lẽ tiểu sư đệ vẫn là chàng thiếu niên ngày nào.
"Sư đệ đừng có bôi nhọ người khác, ta cùng Trảm sư tỷ đã quen nhau nhiều năm, mỗi lần so kiếm đều chỉ là điểm đến thì dừng, nàng ấy là người chính trực, không phải loại người mà đệ nói."
"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất."
Lục Bắc vẫn kiên trì ý mình, nói thế nào cũng không để cho Bạch Cẩm bay một mình, sau đó đưa tay về phía Xà Uyên: "Xà trưởng lão, lấy bản đồ ra đây, bản chưởng môn phải nghiên cứu một chút... Đừng hoảng, nhân phẩm của bản chưởng môn có bảo đảm, dùng xong rồi ta trả lại."
Bạn cần đăng nhập để bình luận