Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 903: Tiểu Cơ, người một nhà

Chương 903: Tiểu Cơ, người một nhà
Gặp mặt phải người chán ghét mặt trắng nhỏ, Hoàng Ngu á khẩu không nói được, thậm chí còn muốn đấm vào mặt hắn. Không, cắm xuống mới đúng. Nàng thù rất dai, lần trước lúc hai con chim giao đấu, người này đã không làm gì được người kia, Thái Ám trong lúc chiến đấu liền nghĩ đủ mọi cách sỉ nhục nàng, túm ngực, đánh mặt, giật tóc, còn nhét cả vào lỗ mũi. Mỗi lần nhớ tới, Hoàng Ngu liền không kìm được nghiến răng ken két.
“Lời hay cũng chẳng thèm nói, còn muốn làm Yêu Hậu!”
Lục Bắc cười nhạo hai tiếng: “Cô vẫn nên đi tìm Thận La đi thì hơn, nếu như là nàng, có thể dùng hoa văn đem cô thổi lên tận mười ngày mười đêm.”
Nói xong, Lục Bắc kể ra ưu điểm của Thận La, mặc dù nữ tộc trưởng kia có chút mạnh mẽ, vẻ mặt anh hùng thiếu vài phần ôn nhu của nữ nhi, nhưng xét về mỹ nhân, thì có thừa độ thu hút. Lại có, thần thông của Thận La quả thật rất lợi hại, có thể biến hư thành thực, bỗng dưng tạo ra vạn vật, một hơi có thể biến ra mấy cái phân thân, những phân thân này không chỉ là ảo ảnh mà là thật, hoàn toàn không có khác biệt. Nói cách khác, có Thận La một người, là tập hợp đủ toàn bộ mỹ nhân của Vạn Yêu Quốc ở cùng một đẳng cấp.
Lục Bắc hai mắt tỏa sáng, hắn nghĩ đến chỗ này, chứng tỏ khoảng thời gian chờ đợi đã trôi qua khá dài rồi. Tuyệt diệu a! Việc này phải đi tìm Hàn cung chủ để tổ chức đoàn kiến mới được.
Thái Ám hai mắt cũng lóe lên ánh sáng, bộ dạng hăm hở làm Hoàng Ngu cảm thấy áp lực vô cùng, nàng thà cho chó ăn, chứ không muốn chị em như tượng gỗ nhựa plastic này canh cửa, cắn nhẹ môi, khẽ nói nhỏ: “Bệ hạ… Rất có phong thái của đời thứ nhất Yêu Hoàng.”
Lời nói thật, trừ việc nghe như đang mắng người ra thì không còn gì không ổn. Nếu đổi sang ở Vạn Yêu Quốc, điều này không bị xem là mắng người, mà là lời tôn sùng đầy đủ, là một đánh giá vô cùng cao.
"Khặc khặc ——" Lục Bắc vỗ vỗ vai Hoàng Ngu: “Tuy miệng cô không được ngọt, nhưng chỉ nói thật, điểm này rất được ý ta, không tệ, ta coi trọng việc cô trở thành Yêu Hậu.”
Hoàng Ngu nhăn nhó đáp ứng, nàng cũng có một yêu cầu, chỉ cần Thái Ám đáp ứng, nàng sẽ ngoan ngoãn làm Yêu Hậu, giúp Thái Ám chèn ép thế lực của bát vương. Nàng làm Yêu Hậu chỉ để làm việc, mọi người chỉ là quan hệ hợp tác, không thể xem là thật được.
Lục Bắc nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý.
“Bệ hạ nói thật chứ?”
“Chuyện này là đương nhiên rồi.” Lục Bắc nói chắc như đinh đóng cột: “Hậu cung của ta có vô số mỹ nhân, từng người đều có phong thái nghiêng nước nghiêng thành, ta lại là một bậc quân vương yêu thương ai cũng đồng đều, bận bịu với các nàng còn không kịp, làm sao có thời gian phản ứng đến cái bà mặt vàng như cô chứ.”
Sắc mặt Hoàng Ngu tối sầm lại, trời cũng dần về tối, nàng không muốn quấy rầy bệ hạ tu luyện, hầm hừ đi ra gác cổng. Nàng âm thầm thề, đợi đến khi nàng thành Yêu Hậu, tất cả nữ yêu xinh đẹp trong cung sẽ không một ai được ở lại, toàn bộ phải thay bằng đám quái dị.
Nhìn bóng lưng Hoàng Ngu rời đi, Lục Bắc gửi gắm kỳ vọng, hắn không muốn kết giao với nữ yêu trong Vạn Yêu Quốc, mong rằng con cá vàng nhỏ này sẽ trở thành một Yêu Hậu vừa ghen tuông vừa cực kỳ cường thế. Với tính cách không chịu thua và mong muốn kiểm soát mạnh mẽ của nàng, thêm chút trêu đùa, như vậy là ổn.
Có như vậy, bên phía Tiểu Ứng cũng sẽ dễ ăn nói, sống cuộc đời của đời thứ nhất Yêu Hoàng không phải nguyện vọng của hắn, mà thật sự là do minh hữu của Phượng Hoàng nhất tộc quản chuyện hơi nhiều.
Đêm đó, Lục Bắc lục lọi khắp thư phòng, tìm kiếm cơ duyên mà đời thứ nhất Yêu Hoàng để lại. Vạn Yêu Quốc truyền thừa vạn năm, sau đời thứ nhất Yêu Hoàng thì bát vương luân phiên nhau tạm thời thay thế, tính bình quân mỗi người cai quản trăm năm, như vậy cũng gần 100 người tạm quyền. Có thể nghĩ rằng, cho dù đời thứ nhất Yêu Hoàng thật sự có để lại bảo vật gì, cũng bị những Yêu Hoàng kia đào đi mất rồi. Lục Bắc vẫn muốn thử xem, biết đâu vạn phần may mắn lại đụng trúng chứ, hắn có bảng cá nhân, trong thư tịch có giấu gì thì thử một lần sẽ biết ngay. Nhớ năm đó, hắn dựa vào chiêu này mà đào ra Trảm Ma Kinh từ trong Thai Tức Bổ Khí Quyết, đến giờ vẫn còn hưởng lợi, dễ dùng hơn mọi cơ duyên khác.
Lục lọi một hồi, Lục Bắc không thu hoạch được gì. Không từ bỏ ý định, hắn tìm kiếm cơ quan hốc tối, thần niệm tản ra, bao phủ toàn bộ ngự thư phòng, một luồng lực lượng kỳ lạ thẩm thấu, cộng hưởng với từng viên gạch ngói gỗ đá. Vẫn như cũ không có gì.
“Không có lý nào a, thật sự là không có một chút mỡ nào lưu lại sao?” Lục Bắc rầu rĩ, tuy hắn được xưng là đời thứ hai Yêu Hoàng hàng thật giá thật, nhưng phải xem so sánh với ai chứ, so với đám tạm quyền giả mạo, danh tiếng đời thứ hai của hắn hoàn toàn xứng đáng, còn so với đời thứ nhất Yêu Hoàng… Thì cách biệt một trời một vực, gần như còn hơn khoảng cách giữa Lục Nam và Lục Tây.
Lục Bắc không muốn trở thành Lục Tây, hắn muốn là Lục Nam, muốn thu nhỏ khoảng cách với đời thứ nhất Yêu Hoàng, tu luyện thần thông pháp môn mà đời thứ nhất Yêu Hoàng lưu lại là không thể thiếu. Đời thứ nhất Yêu Hoàng quyền khuynh thiên hạ, là đời thứ nhất Yêu Hoàng mà ai cũng kiêng dè, ngoài một bản Khí Ly Kinh vô địch còn lưu lại một mảnh tàn phiến thiên thư, thì đời thứ nhất Yêu Hoàng không ngoại lệ cũng phải có gì đó chứ. Có lẽ đời thứ nhất Yêu Hoàng là một hôn quân, hoàn toàn không có tài chính trị nội bộ, nhưng nói về tu luyện thì Lục Bắc cực kỳ khâm phục, nguyện nhận con yêu này không thua kém gì chính mình.
Tên này thân là Tam Túc Kim Ô, có thể thông qua quan sát tinh tượng, mô phỏng thần thông của Côn Bằng Tinh Chủ, còn luyện chế ra Sao Trời Phiên để diễn luyện Tinh Đấu Đại Trận, có thể thấy được chút thiên phú trong tu hành của hắn. Con Kim Ô ban đầu trừ việc quấy rối ra thì có biết gì đâu.
Mấy lần lục soát vẫn không có kết quả, Lục Bắc cau mày bước đi, đời thứ nhất Yêu Hoàng khẳng định đã lưu lại thứ gì đó, không ở ngự thư phòng thì lại ở nơi nào? Hắn nhập vào lối suy nghĩ của đời thứ nhất Yêu Hoàng, chợt hai mắt sáng lên. Đúng rồi, ở hậu cung, nhất là trong sào huyệt của đám hồ ly tinh, khả năng là lớn nhất.
“Bệ hạ!” Lục Bắc vừa định đi thì Hồ Loan đã đẩy cửa đi vào, tay cầm hộp đựng thức ăn: “Thái hậu mất hai giờ chuẩn bị cháo thuốc bồi bổ cho bệ hạ, bảo thiếp thân mang đến tẩm bổ, Thái Hậu còn nói, bảo bệ hạ cứ theo khả năng, đừng đi vào vết xe đổ, đừng đi lại con đường xưa nữa.”
Cái gì mà con đường xưa, chẳng phải đời thứ nhất Yêu Hoàng chết trên bụng của đám hồ ly tinh sao?
Lục Bắc gật gật đầu, không nhìn mị nhãn câu hồn đoạt phách của Hồ Loan, đưa tay nhận lấy bát sứ, ngửa đầu uống cạn.
Hồ Loan có chút thất vọng, mọi người đều nói Thái Ám có phong thái của đời thứ nhất Yêu Hoàng, gần với hùng chủ đời thứ nhất, nhưng nàng và Quỹ Tất đều biết, Thái Ám chỉ là xem bề ngoài hào sắc thôi, mỗi lần đến thời khắc quyết định, hắn luôn tìm lý do để trốn đi. Không có ý gì khác, chẳng lẽ là do vẫn còn thiếu kinh nghiệm? Xem bộ dạng trái ôm phải ấp không biết xấu hổ kia của hắn, hẳn là do chưa có kinh nghiệm rồi.
Cũng đúng, dù sao vẫn còn là con nít mà thôi. Nghĩ đến đây, Hồ Loan liền không thấy buồn ngủ nữa, là một con hồ ly tinh, tri thức lý thuyết của nàng rất vững chắc, rất tự tin, chỉ cần nâng tay lên, ngồi xuống một cái là có thể đưa Thái Ám lên đường. Vì vậy, Hồ Loan đặc biệt đổi bộ y phục mới, khoác bên ngoài chiếc áo mỏng hờ hững lộ vai lưng, áo trong thì mở rất thấp, để lộ mảng lớn da thịt trắng nõn trước ngực. Nhưng cũng chẳng có tác dụng gì, Thái Ám lại mang vẻ thờ ơ, không hề nhìn nàng một cái.
Đúng là làm tức chết. Jpg
Trong lòng Hồ Loan thất vọng, đoán đi đoán lại, bệ hạ đã tỏ vẻ háo sắc như thế thì chắc chắn muốn đi tẩm cung của Thái Hậu rồi.
Lục Bắc vừa ngửa đầu uống thuốc, bên tai đã truyền đến âm thanh nhắc nhở thanh thúy:[Ngươi đã trúng độc, sau khi xác định, trừ phòng ngự miễn độc ra, thì điểm sinh mệnh không thay đổi.]
Ôi chao, còn có chuyện này, thảo nào chén cháo này uống lại ngon như thế! Lục Bắc uống cạn một cách dứt khoát, trong lòng sảng khoái, còn cảm thấy chút dư vị vô tận. Từ khi Xà Uyên đi vào con đường ẩm thực không lối thoát, thì vị giác của hắn đã lạc hướng không trở lại, khẩu vị nặng đến mức không ăn độc cũng thấy nhạt.
Lục Bắc đặt chén sứ xuống, phất tay bảo Hồ Loan dẫn đường, hắn muốn đi dạo một vòng quanh địa bàn của hồ ly tinh. Vừa đi vừa suy nghĩ xem ai hạ độc hắn.
Hồ Nhị thì không thể, con yêu bà chỉ biết bỏ thuốc nhốt Hồ Tam với mình vào cùng một phòng, rồi chờ hai anh em đánh nhau.
Còn Hồ Loan… Thôi đi, nàng còn hận không thể tại chỗ liên kết chặt chẽ với Yêu Hoàng, quan tâm đến sống chết của Yêu Hoàng hơn bất kỳ ai khác.
Lại nói, chén cháo này chắc chắn không phải Hồ Nhị tự tay nấu, Thái Hậu vốn là mười ngón tay không dính nước, nhiều nhất cũng chỉ chỉ tay năm ngón, tự nhiên có đám tiểu yêu trong cung làm hết. Người bỏ độc không thiếu cơ hội.
Có chút thú vị, nể tình bát cháo thuốc tươi ngon này, hắn sẽ tha cho người kia một lần vậy.
Lục Bắc âm thầm cảm thấy thú vị, Yêu Hoàng Cung còn phức tạp hơn hắn tưởng tượng, không biết người bỏ độc đến từ phe thế lực nào, bát vương hay là… Đại Hạ thánh địa.
Xem tình hình hiện tại, thì Đại Hạ thánh địa khả năng lớn nhất, Ứng Long đã biết rõ đời thứ hai Yêu Hoàng là ai, có nắm chắc trong lòng nên không hề hoảng. Cơ Hoàng thì chưa biết, khẳng định sẽ nghĩ cách thăm dò, mà Đại Hạ thánh địa lại có một môn bí pháp biến nhân tộc thành Yêu tộc, từ nhục thân đến nguyên thần không thể nào giả được, mắt thần cũng khó mà phân biệt được.
Yêu Hoàng Cung đường đường chính chính mà lại có mấy nhân tộc làm nội gián, thì cũng hợp tình hợp lý đấy chứ. Táo bạo hơn thì, những Yêu Hoàng thật giả lẫn lộn kia, bên cạnh ai mà chẳng có nhân tộc nội ứng, thậm chí có người còn bị thánh địa hạ độc khống chế.
Tiểu Cơ, người một nhà mà! Lục Bắc im lặng nhìn trời, hắn không thích Cơ Hoàng, thậm chí còn có chút bài xích, cái hảo cảm ít ỏi mới gặp đã không còn một chút gì. Xét theo lập trường mà nói, hắn là Yêu Hoàng thì chắc chắn sẽ đi theo con đường của hôn quân, đó là chuyện ngàn năm khó gặp với nhân tộc, với Đại Hạ thánh địa cũng thế. Đạo lý là như vậy, Lục Bắc cũng chẳng làm gì được, không thể bắt được nội gián rồi thông báo thân phận thật của mình cho đối phương được.
Ta, Lục Bắc, tông chủ Thiên Kiếm Tông, hiện là nội gián ở Vạn Yêu Quốc, đã lên làm Yêu Hoàng, mau bảo Cơ Xương đến nhận tiền đi.
Sao có thể chứ, đến Cơ Hoàng còn như thế, mà biết chuyện này thì khẳng định sẽ tìm cách bắt hắn phục vụ cho Đại Hạ thánh địa. Phi, Huyền Vũ của hắn đối với Tiểu Ứng trung thành đến mức trời đất chứng giám, sao có đạo lý phản bội theo hai chủ được!
Trong lòng khúc mắc một lúc, Lục Bắc không hề để tâm, dưới sự dẫn dắt của Hồ Loan, đến được Thanh Khâu Cung. Không sai, trong Yêu Hoàng Cung cũng có một tòa Thanh Khâu Cung.
Yêu Hoàng Cung chiếm diện tích cực lớn, vì đặc thù của đời thứ nhất Yêu Hoàng, nên quần thể kiến trúc của tòa cung điện này có đến hơn 90% là hậu cung, trong đó địa bàn của hồ ly tinh có tên là Thanh Khâu Cung, có một bí cảnh chuyên biệt, sau khi bước vào sẽ thấy cả một vùng cung điện trải dài.
Lục Bắc nhìn đến mức choáng váng cả đầu, vô cùng ngưỡng mộ đời thứ nhất Yêu Hoàng, không đúng, hắn cực kỳ xem thường đời thứ nhất Yêu Hoàng. Trong bí cảnh không có mặt trời mặt trăng, Hồ Loan đi trước dẫn đường, bước trên những chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng nước, đi giữa những hòn non bộ và vườn cây... Lục Bắc theo sau, trông thì như là nhìn một cách không chớp mắt vào hai bên bờ mông tròn đầy như trăng rằm kia, kỳ thực lại đang triển khai hết cảm ứng, mỗi bước chân rơi xuống đều đang phân biệt xung quanh có giấu động thiên nào không.
Phải nói, Lục Bắc thuần về năng lực khống chế Chấn của ký tự lôi đình mà có thể phá giải đến trình độ này, thì tư chất cũng rất kinh người, dù sao đời thứ nhất Yêu Hoàng với Khí Ly Kinh cái tên một thế vô địch kia cũng không làm được.
Trước một đại điện, Hồ Loan dừng chân, Lục Bắc cảm ứng được cơ quan địa cung, không chút suy nghĩ liền trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Hai giây sau, hắn quay lại đường cũ. Thật không bình thường, Hồ Nhị lại ở trong đó tắm, còn làm màu cho tám con hồ ly nhỏ đấm lưng bóp vai cho bà ta. Thái Hậu chẳng phải có tẩm cung của mình sao, sao lại chiếm địa bàn của đám hồ ly tinh? Cái gì, Yêu Hoàng Cung không có tẩm cung riêng của Thái Hậu, Hồ Nhị là Thái Hậu đầu tiên của Vạn Yêu Quốc kể từ khi thành lập đến giờ.
Lục Bắc bực mình liếc Hồ Loan, nghe được trong điện truyền ra tiếng cười khanh khách của Hồ Nhị, liền quay tay đập vào mông nàng. BỐP! Không quản được con yêu bà kia, thì ta đây không quản được cô à!
Bạn cần đăng nhập để bình luận