Tu Tiên Chính Là Như Vậy

Chương 844: Nàng tới trước, gọi tỷ tỷ

Chương 844: Nàng đến trước, gọi tỷ tỷ
Đỉnh Tam Thanh, Xà trưởng lão hoàn toàn như trước đây bám người.
Biết Lục Bắc mới từ nơi cực tây trở về, không đến Bắc Quân Sơn, cũng không đến Thiên Kiếm Tông, mà thẳng tới đỉnh Tam Thanh gặp nàng, trong lòng vui vẻ còn hơn ăn mật.
Thật là dễ bị lừa.
Ở cái Tu Tiên giới trọng vật chất này, yêu nữ như vậy không nhiều, phải trân quý.
Nếu như biết rõ bị lừa, còn cam tâm tình nguyện bị lừa, càng phải trân quý.
Lục Bắc suy nhược bất lực đổ vào lòng Xà Uyên, lời ngon tiếng ngọt thốt ra dễ dàng, chẳng có gì cản trở lương tâm phát dục, không đổi danh mục quen thuộc của những lý do thoái thác trước đó, tạm thời nghĩ ra cái mới.
Không cho là nhục, ngược lại còn cho là vinh, từ một góc độ chứng minh hắn là người có tấm lòng rộng lớn, chứ không phải là kẻ hẹp hòi.
Không có một trái tim lớn, hắn làm sao chứa nổi nhiều nữ nhân như vậy?
Nhưng nói đi thì phải nói lại, hắn là người trong cuộc, cảm thấy mình tuy lòng có lớn nhưng không hề lớn tới vậy, chỗ có hạn, muốn mua nhanh, cũng chẳng thể chứa nổi nhiều thêm.
Trừ phi cứ chen chúc nhau, giống một xe bánh mì xếp đầy người.
Đỉnh Tam Thanh là đỉnh núi đầu tiên của Lục Bắc, nhớ năm đó, năm con hồ ly nhỏ, một con Xà tinh xem nhà, quật khởi từ nhỏ bé, cẩn thận từng bước mà xây dựng nên cơ nghiệp hiện nay.
Vũ Hóa Môn là Mạc Bất Tu truyền lại, lão già khọm già yếu tự mình kinh doanh còn không xong, Lục Bắc càng chẳng bận tâm, cho tới nay, hắn đều cho rằng Xà Uyên ở lại đỉnh Tam Thanh là chịu ủy khuất.
Xà trưởng lão hoàn toàn có thể một khóc hai nháo ba thắt cổ, giở trò trẻ con dọn tới Thiên Kiếm Tông.
Hắn không quan trọng, dù sao mặt cũng chẳng cần, cũng không để ý đến những tin đồn, chỉ cần Xà Uyên vui vẻ, việc Thiên Kiếm Tông có ba vị tông chủ phu nhân, hoặc thậm chí còn có thêm nhiều loại tin nhảm khác, hắn nhắm mắt cho qua, cùng lắm thì giết trưởng lão chưởng môn Lâm, hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Xà Uyên không chịu, nàng thích đỉnh Tam Thanh, cho cả hoàng cung nàng cũng không đổi.
Cô gái tốt, Lục Bắc càng thêm yêu nàng.
Kể xong việc bị yêu ma ức hiếp ở nơi cực tây, Lục Bắc thuần thục bày ra Âm Dương cá bơi, thứ nhất là mượn song tu để bồi dưỡng nguyên thần, thứ hai là để cho Xà Uyên tăng thêm Tiên Thiên Nhất Khí.
Xà Uyên có huyết mạch Đằng Xà, lại có thêm cơ duyên Chúc Long, còn có thêm rắn vảy vàng nhỏ cùng bàn gia tốc, tốc độ tu hành rất nhanh, sau khi đột phá Độ Kiếp kỳ, tu vi cảnh giới tăng vọt, nhìn cái tốc độ này, chẳng mấy chốc nữa nàng sẽ phải nghênh đón thiên kiếp lần thứ hai.
Nhanh quá cũng chẳng tốt, Lục Bắc xem như người bị hại, rất tán thành điều này, tu hành ngoài thiên phú ra thì nội tình cũng rất quan trọng.
Xà Uyên không có ngộ tính khoa trương như Cổ Tông Trần hay Khương Tố Tâm, cảnh giới tăng lên quá nhanh, sẽ dẫn đến căn cơ không đủ, từ đó ảnh hưởng đến việc tăng lên cảnh giới sau này.
Hiện giờ nói nhiều cũng vô ích, tu vi của nàng mỗi ngày đều tiến một bước lớn, so với mệnh cách Bạch Hổ Chu Tề Lan còn nhanh hơn.
Lục Bắc không hiểu cho lắm, quyết định lúc đi đến Vạn Yêu Quốc sẽ mang theo Xà Uyên, huyết mạch của nàng không được lão thiên gia chiếu cố, lỡ khi thiên kiếp giáng xuống mà mình không ở bên cạnh, chắc chắn sẽ bị cuốn theo.
Vừa nghe Lục Bắc muốn dẫn mình đi Vạn Yêu Quốc, lại còn cả nhà Hồ gia xuất động, mà không có phần của Bạch Cẩm, Xà Uyên liền âm thầm cười trộm, ánh trăng sáng thì sao, chẳng phải cũng không được vào cửa, chỉ có thể bị nuôi ở bên ngoài.
Xà trưởng lão vui vẻ, Lục Bắc liền được phát lực, một cái dùng sức quá mạnh, lại đưa nàng vào bế quan. " " x2
Lục Bắc cùng rắn vảy vàng nhỏ mắt lớn trừng mắt nhỏ, một lát sau hắn mới phản ứng được, lấy trường sam che chắn chỗ yếu hại, mang theo tiểu Xà tỷ ném vào cánh cửa Âm Dương: "Tiểu hài tử đừng nhìn lung tung, đợi ngươi lớn lên, chưởng môn sẽ phụ đạo công khóa riêng cho ngươi."
Bên cạnh hết bóng dáng giai nhân, Lục Bắc ổn định tâm thần tu luyện, vì sự tôn trọng đối với việc tu tiên, yên lặng ngồi thiền năm giây mới bắt đầu thêm điểm.
"Tư chất, cho ta động!"
Hắn không bỏ kinh nghiệm vào công pháp các hệ, thăng cấp sẽ rất thiệt thòi, nên hắn chuyên chọn kỹ năng và thần thông dưới tay, Thiên Chi Tứ Linh, Ngũ Hành Ngũ Tượng, Sinh Tử Luân Ấn, Ma Tâm Xá Lợi, Nguyên Thủy Thượng Khí các loại, đánh tan những thứ lẻ tẻ trong kho rồi mới dừng lại.
Còn thừa 100 tỷ, ép buộc chứng tỏ màn hình cuối rất vui mừng.
Hắn kiên nhẫn ở lại đỉnh Tam Thanh, lấy Huyền Vũ Đỉnh ra tế luyện pháp bảo, chuyến đi nơi cực tây thu hoạch tương đối nhiều, có không ít cơ duyên đang chờ khai phá.
Ví dụ như Hòn đảo Âm Dương có được từ Cổ Tông Trần, khác phương thức nhưng lại cùng mục đích với Âm Dương Tạo Hóa Đồ, luyện thành thiên địa chí lý, đồng thời cường hóa Âm Dương Bảo Đồ.
Âm Dương Tạo Hóa Đồ là hậu thiên linh bảo, khả năng thăng cấp lên tiên thiên rất nhỏ, Lục Bắc không tin, một lòng muốn chế tạo nó thành Thái Cực Đồ, dù có lượng biến không thành chất biến, thì cũng phải hơn Tiên Thiên Linh Bảo.
Một lượng lớn cơ duyên dùng để cường hóa pháp bảo, luyện đến cuối cùng, thứ thu được từ nơi cực tây chỉ còn lại hai thứ.
Lông đuôi Khổng Tước.
Bồ Đề Cổ Thụ.
Lông Khổng Tước có chỗ dùng khác, Bồ Đề Cổ Thụ thì không, một gốc cây khô sống trong hư ảo, Huyền Vũ Đỉnh càng không cách nào luyện hóa, đến cả Khởi Nguyên Đạo Giải cũng không thể xem thấu được bản nguyên của nó.
Việc này rất không hợp lẽ thường.
Lục Bắc biết Huyền Vũ Đỉnh có hạn mức tối đa, nhưng Bồ Đề Cổ Thụ đã chết rồi, vì có Khổng Tước hậu thiên ngũ hành, và vô thượng phật pháp của Cổ Tông Trần mới khiến nó nửa sống nửa chết.
Chỉ có một khả năng, Bồ Đề Cổ Thụ là đồ tiên thiên, lại còn không đơn giản chỉ là linh căn.
Lục Bắc khắc ấn nguyên thần, lấy phương pháp tế luyện pháp bảo mà luyện hóa nó lần nữa, dưới ngọn lửa Phượng Hoàng thiêu đốt, Bồ Đề Thụ từ từ nhỏ lại, tinh hoa ngưng lại thành màu xanh biếc.
Nhưng một khi ngọn lửa Phượng Hoàng tắt, Bồ Đề Thụ lại trở về nửa sống nửa chết, Thanh Long Ngự sinh cơ cũng vô pháp cứu vớt.
Lục Bắc nắm giữ lực ngũ hành, Âm Dương cũng thiếu chút vận vị, trước sau mời Hàn Diệu Quân cùng Nhan Tiếu Sương tới, lấy Tinh Đẩu Đại Trận để tiến hành thôi diễn, vẫn là không cách nào giải mã sự huyền diệu trong đó.
Vào bảo sơn mà ngơ ngác.
Lục Bắc tập mãi thành quen, dù sao hắn một mực không hiểu, hai vị cung chủ thì không, các nàng là người có theo đuổi, mở ra bầu trời sao trong phòng nhỏ, cố gắng nghiên cứu không muốn bỏ qua.
Lục Bắc mừng rỡ khi có người chia sẻ gánh nặng, sau khi cường hóa xong pháp bảo trong tay, lên đường trở về bí cảnh Tàng Thiên Sơn.
Trong chớp mắt đã mười ngày, Hồ Nhị cũng đã có được hồi âm của lũ liếm cẩu.
Ngày hôm đó, diễn đàn có một bài đăng chính thức, bản 3.0 sẽ ra mắt vào rạng sáng ngày 1 tháng 9, một phiên bản hoàn toàn mới, mở khóa nhiều lối chơi hơn, mang đến cho player cảm nhận trải nghiệm chưa từng có.
"À, cái trò chơi gì đây, ủa, ta vậy mà từng chơi qua?"
"10 ngàn năm, bản tọa bị lưu đày 10 ngàn năm, ngày trở về sẽ phải rửa sạch trời xanh bằng máu!"
"Mẹ ơi, cuối cùng cũng cập nhật."
"Toang rồi, mật khẩu tài khoản của ta đâu mất tiêu rồi."
"Ha ha, ta đã có bạn gái rồi, giờ ngươi nói chuyện phiên bản mới với ta làm gì?"
Trong vòng vài phút ngắn ngủi, có tới hơn 10 ngàn lượt bình luận, các người chơi đều lo lắng với việc Mở khóa nhiều lối chơi hơn, mọi người đều biết, mỗi lần quan phương lảm nhảm, sẽ có một thế hệ siêu thần thảm thương bị suy yếu.
Lục Bắc không rõ điều này, hắn đã rất lâu không lên diễn đàn, có biết cũng chẳng để ý, hắn chỉ là player, bản 3.0 cùng lắm thì cũng chỉ có Hợp Thể kỳ, người Độ Kiếp cũng không có, thì có thể gây ra bao nhiêu ảnh hưởng cho hắn chứ?
Buồn cười, hắn không hề sợ hãi.
—— ——Bí cảnh Tàng Thiên Sơn, Kinh Thượng Cung.
Hai thân ảnh dựa vào nhau, một người nửa muốn nghênh tiếp, nửa lại né tránh, một người thì muốn ôm lấy nên cứ ôm.
Lục Bắc ôm Triệu Thi Nhiên, tay không hề thành thật, da mặt sau rất mỏng, tính tình lại hiền lành, đối diện với tên trắng nhỏ không có cách nào.
"Sợ gì chứ, ở đây đâu có người ngoài, Thái Phó còn đang bế quan mà."
"Nhưng mà . . ."
"Kiểu mới nhất, ta đặc biệt mua ở nơi cực tây đấy, nàng mặc vào nhất định sẽ đẹp."
Trong tĩnh thất, đèn đều không bật, dưới sự hướng dẫn từng bước của Lục Bắc, Triệu trưởng lão thay một bộ Tiên giới nổ phòng không hợp với phong cách cổ đại.
Váy ngắn, tất lụa ống dài, còn có đai đeo.
Triệu Thi Nhiên khí chất uyển chuyển, mặc vào bộ đồ thư ký, nhìn qua rất giỏi giang, nhưng Lục Bắc không dám manh động, hôm qua song tu cùng Triệu Thi Nhiên, hắn một chút không tập trung, liền thăng cấp.
Tuy chỉ lên một cấp, nhưng cũng ảnh hưởng đến đánh bại cùng đánh giết, trong lòng hắn ảo não, ngàn phòng vạn phòng, ngăn cản Bạch Cẩm đám người, vạn lần không ngờ tới Triệu Thi Nhiên lại đánh lén sau lưng mình.
Xét phẩm cấp lò đỉnh, Triệu Thi Nhiên ngang cấp Thái Phó, lần này mặt trăng chuyển thành mặt trời cho Lục Bắc thêm không ít kinh nghiệm.
Hồ Nhị bên kia, giơ tay vung lên, lũ liếm cẩu hưởng ứng.
Nàng rời Vạn Yêu Quốc chưa đến 100 năm, với lũ liếm cẩu trung thành mà nói, một cái nhíu mày một nụ cười chỉ là chuyện của ngày hôm qua, thấy nữ thần chủ động liên lạc với mình, ào ào đưa tin.
Cái gì, nữ thần đã có con rồi?
Không thành vấn đề, bọn họ nguyện ý theo con gái họ.
Điều Hồ Nhị lo lắng nhất đã xảy ra, Khổng Kỵ tung tin đồn nhảm, có tu sĩ Đại Thừa Kỳ đánh cắp Yêu Hoàng Đồ của Cửu Vĩ Hồ, tu sĩ đó lại là người nhân tộc, không phải Đại Thừa Kỳ Yêu Vương ở Vạn Yêu Quốc.
Các quý tộc một đế tám vương thấy có món hời để kiếm, lũ lượt kéo đến muốn thuyết pháp, Yêu Hoàng Đồ là chí bảo, Cửu Vĩ Hồ làm mất chí bảo là tội lớn, tộc trưởng đương nhiệm Quỹ Tất phải cho mọi người một lời giải thích hợp lý.
Nếu không, mọi người sẽ cùng nhau nổi dậy.
Hồ Nhị không quan tâm Cửu Vĩ Hồ giao phó như thế nào, chỉ sợ đám lửa này ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng sẽ đốt đến đầu Lục Bắc.
Mặc dù Yêu Hoàng Đồ đang ở trong tay Lục Bắc, nhưng chẳng lẽ hắn không phải người bị hại, cái nồi này sao có thể để hắn đội.
Võ Chu và Vạn Yêu Quốc cách nhau quá xa, thông tin khó truyền đi, Hồ Nhị bắt đầu tính toán, để Lục Bắc an tâm, cho nàng thêm nửa tháng, mạng lưới tình báo của nàng vẫn chưa được hoàn toàn thông suốt.
Trong lúc đó, Hồ Tam đang bắt tay ở bên ngoài cũng bị triệu hồi về, hai mẹ con lén lút gặp mặt một lần.
Lục Bắc biết Hồ Nhị định mang Yêu Hoàng Đồ chạy trốn, cũng chẳng nói toạc ra, buồn cười, lão yêu bà căn bản không biết, Hồ Tam đã bị hắn mua bằng mười lượng bạc, thành nội gián của hắn rồi.
Nghĩ đến việc trở về Vạn Yêu Quốc chịu khổ, nằm mơ đi thôi, hắn dù có thế nào, cũng phải danh chính ngôn thuận mà đón mẹ nuôi về.
"Khặc khặc khặc khặc —— ——"
Lục Bắc không kìm lòng được bật cười, phối hợp với Triệu Thi Nhiên đỏ mặt đến mang tai trong lòng, thật sự là một tên ma đầu tà đạo.
Bỗng nhiên, Lục Bắc mặt trở nên nghiêm nghị, dời bàn tay không an phận khỏi mông Triệu Thi Nhiên: "Triệu trưởng lão, còn mơ màng đấy à?"
"Ừm . . ."
Ánh mắt Triệu Thi Nhiên mê ly, tuổi trẻ, lại thiếu kinh nghiệm, cơ thể lại cực kỳ mẫn cảm, bay lên tận mây xanh mà quên mình họ gì.
"Thái Phó xuất quan."
Vù vù!
Gió thơm thoáng qua, Lục Bắc quay đầu lại, thấy Thái Phó thẳng lắc đầu: "Sợ gì chứ, ngươi đến trước, nàng còn phải gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ đấy."
Nói xong, Lục Bắc mở ra cánh cửa Âm Dương, dang hai tay chờ đợi Thái Phó những ngày qua y như chim non rúc vào người mình.
Nhưng mà không có.
Thái Phó ngửi ra hương khí trong không gian, hờ hững nhìn Lục Bắc một cái: "Kẻ xấu xa! Hạ lưu!"
Đánh giá thật là cay nghiệt, mang theo không ít ân oán cá nhân, Lục Bắc ghi nhớ, thầm nghĩ ngày sau nhất định phải khiến nàng khóc xin tha.
Thái Phó bế quan củng cố cảnh giới, là tu sĩ Đại Thừa Kỳ hàng thật giá thật, trong một khoảng thời gian ngắn tới, tu vi của nàng sẽ ngày càng tăng tiến, cho đến khi tận dụng toàn bộ tiềm lực.
Sau đó nữa, Thái Phó muốn tiến thêm một bước, chỉ có thể hiến tế bản thân.
Nàng cố gắng, giãy giụa, cuối cùng thành công, có thể phi thăng mà không có đường, nỗ lực cuối cùng chỉ có thể đi đường cũ, liền rất khiến người ta tức giận.
Lục Bắc có ý định thử xem thủ đoạn của Thái Phó, cho nàng nghênh đón thất bại ban đầu của Đại Thừa Kỳ, nhưng hiện tại, hắn có một chuyện quan trọng hơn, cần mượn đến cái đầu minh mẫn của Thái Phó.
Một lần nữa mở ra một cánh cửa Âm Dương, Lục Bắc đưa tay mời.
Thái Phó thấy một mảnh tinh quang sáng rực trong bóng tối, chậm rãi bước vào, vừa vào cửa liền có một làn gió thơm ập đến.
Hàn Diệu Quân lao vào lòng Lục Bắc, mặt lạnh trách mắng: "Đồ quỷ không có lương tâm, hôm nay lại đến muộn rồi."
Thái Phó: ". . . "
"Vị muội muội này chẳng phải là cao đồ của Vân Trung Các sao, sao thế, cũng bị ngươi hại rồi à?"
"Đừng có gọi bậy, nàng đến trước, phải gọi tỷ tỷ."
"Tỷ tỷ ~~"
" . . ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận